Thứ Năm, 30 tháng 5, 2013

Tôi nghĩ, tôi có thể quên anh. Nhưng thời gian sau rất lâu, tôi vẫn không thể quên anh.


Nếu tôi nghĩ về anh, tôi sẽ đem nổi nhớ đổi thành những nốt nhạc trong lòng mà cất tiếng hát. Đó không phải sẽ thành một bài hát có một không hai sao ?
Nếu tôi nghĩ về anh, ngay trong đêm khuya yên tĩnh, tôi sẽ thì thầm gọi tên anh. Mặc cho hình bóng của anh che phủ trong nước mắt của tôi



Cả đời này có một số người đi cùng ngươi để xem mặt trời mọc, một số khác đi cùng ngươi để xem hoàng hôn, tựa như một số người chỉ có thể đi cùng ngươi để xem ánh trăng, không thể đi cùng ngươi để chờ đợi ngày mai ...

(ST)