Hừ ,còn nói vậy! Nàng cũng không
phải con khỉ hoang dã yêu thích leo cây, nếu không phải vì vạch trần bộ mặt thật của hắn, nàng cũng không cần phải
làm như vậy nha!
Vừa nghĩ đến mục đích nàng leo
cây, nghĩ đến hắn là cái đồ háo sắc yêu thích tầm hoa vấn liễu, Trình Tiêu Tiêu
liền đột nhiên cảm thấy cái ôm của hắn có chút khó mà chịu được.
“Hừ, đừng tưởng rằng ngươi giúp
ta giải vây, ta sẽ giúp ngươi che giấu bí mật! Cho dù tất cả mọi người tin tưởng
ngươi là một chính nhân quân tử tác phong nhanh nhẹn, nho nhã lễ độ, ta cũng nhất định
phải vạch trần bộ mặt thật của ngươi, để mọi người biết ngươi kỳ thật là một ngụy
quân tử!”
Bị cô nương mình yêu thích hiểu lầm,
cũng không phải là cái sự tình gì vui sướng, nhưng mà giờ phút này nàng trừng lớn
mắt đẹp, vẻ mặt lòng đầy căm phẫn, nói có bao nhiêu đáng yêu thì có bấy nhiêu, làm cho Tiêu Duẫn Ân đã quên phiền muộn vì bị hiểu lầm, ngược lại nhịn
không được nghĩ muốn đùa nàng.
“Đã nói tất cả mọi người tin tưởng
ta là một chính nhân quân tử, như vậy cho dù ngươi đi rêu rao khắp nơi, cũng sẽ
không có người tin tưởng, hơn nữa ta nghĩ ngươi cũng sẽ không nói ra.” Hắn mỉm
cười mà nói.
“Vì sao ta sẽ không nói ra?”
Trình Tiêu Tiêu nhíu mày hỏi lại.
Hắn dựa vào cái gì có loại nắm chắc
này? Chẳng lẽ………Hắn muốn ném nàng xuống diệt khẩu?!
Ý nghĩ này hiện lê trong đầu, khiến
trong lòng của nàng xẹt qua một tia khẩn trương, hai tay cũng theo bản năng mà
bám càng chặt một chút.
“Ngươi sẽ không nói, trừ phi……….Nếu
muốn ta đi nói cho Ngô Tấn Lương, vừa rồi hung thủ âm thầm đánh lén hắn là ai.”
Tiêu Duẫn Ân nói xong.
Thấy nàng đôi mắt đẹp dường như
trợn tròn khiếp sợ chờ hắn nói xong, đáy mắt còn chớp động tia sáng tức giận, hắn
ý cười bên môi không khỏi càng sâu.
Hắn từ trước đến nay không phải là
một người sẽ đi trêu đùa bỡn cợt cô nương gia, thế nhưng gặp phải một cô nương
thú vị như vậy, hắn thật sự là nhịn không được nha!
Hắn đương nhiên sẽ không thật sự
bán đứng nàng, bất quá nếu nhược điểm này có thể khiến nàng đừng rêu rao khắp
nơi hắn từng đến “Túy Phương Uyển”, cũng là một chuyện tốt.
Lại không phải hắn thật sự để ý
chính mình sẽ bị người khác cho rằng là một ngụy quân tử, mà là hắn không hy vọng
khiến cho người nào đó chú ý cùng phòng bị, vậy chính là sẽ bứt dây động rừng.
Sáng sớm hôm qua vốn đơn giản chỉ
là muốn dẫn cậu nhỏ quay về, nhưng vào lúc đi qua một gian phòng, mơ hồ nghe thấy
hán tử say bên trong nhắc tời chuyện nhà lầu ven hồ.
Mấy tháng trước, có một thương
nhân Liêu An quốc truyền ra nói dự định ở ven hồ dựng lên một toàn tửu lầu, vì
kế hoạch này, Liêu An quốc kia trước hết phải đem toàn bộ đất nơi ấy từ trên xuống
dưới mua hết mới được.
Nhưng mà sự việc tiến hành cũng
không được trôi chảy, bởi vì ven hồ có một dãy nhà cũ, mặc dù phòng ốc có chút
cũ nát, nhưng đều là nhà cửa tổ tiên các chủ nhà truyền từ đời này sang đời
khác, hầu như không ai nguyện ý bán ra, mà mẹ con A Chí ở ngay tại một gian nhà
cũ trong đó.
A Chí hơn ba mươi tuổi vừa chính
trực lại đầy nhiệt huyết, hắn không chỉ cự tuyệt Liêu An quốc, thậm chí còn đứng
ra mà kêu gọi mọi người tất cả đều không cần bán gian nhà, đừng để cho đất mà tổ
tiên bọn họ truyền lại, trở thành tửu lầu kiếm tiền của bang nhân.
Chỉ tiếc, một người tốt như vậy, lại
vào nửa tháng trước bất hạnh chìm chết ở trong hồ.
Khi đó quan phủ đã từng phái người
điều tra, còn tìm đến mấy nhân chứng từng chứng kiến, chỉ nói thấy A Chí lúc ấy vì
nhặt lại đồ vật bị rơi ở trong hồ mà nhảy vào trong nước, nào ngờ lại không cẩn
thận chìm ở trong nước, mọi người cứu giúp không kịp mới có thể xảy ra chuyện
đáng tiếc như vậy.
Nếu quan phủ đều đã nói như vậy,
mọi người đương nhiên đều cho rằng A Chí chết thật là một việc ngoài ý muốn,
nhưng mà sáng sớm hôm qua, hắn trong lúc vô ý nghe thấy tên hán tử say kia miệng
nói đã diệt trừ trở ngại lớn nhất trong việc xây tửu lầu, sau này không ai dám
chống lại nữa vân vân.
Lời nói kia làm cho trong lòng hắn
nổi lên nghi ngờ, hạ quyết tâm phải điều tra rõ ràng.
Để thuận tiện hành động, hắn lần
thứ hai tìm tới tú bà “Túy Phương Uyển” Tĩnh ma ma, đồng ý cung cấp rượu miễn
phí một tháng, làm cho Tĩnh ma ma mừng rỡ bằng lòng âm thầm phối hợp.
Về chuyện này, hắn cũng không
nghĩ muốn lan truyền ra ngoài, bằng không nếu như làm cho người xúi giục phía
sau bức màn có cảnh giác, muốn nắm giữ chứng cứ sẽ có thể không dễ dàng.
Vì thế, cho dù phải tạm thời để
Trình Tiêu Tiêu cho rằng hắn thật sự đi đến thanh lâu tìm người mua vui, cũng
là chuyện thật sự không biết làm sao, hắn chỉ có thể chờ sau khi điều tra rõ
chân tướng, lại đến chứng minh bản thân “Trong sạch”.
Trình Tiêu Tiêu nghe xong lời nói
của Tiêu Duẫn Ân, không khỏi khiếp sợ mà thở hốc vì kinh ngạc. Nếu nàng vạch trần
bộ mặt thật của hắn, hắn sẽ đi hướng Ngô Tấn Lương cáo trạng?
“Ngươi đây là đang uy hiếp ta?”
Nàng tức giận trừng mắt hắn.
Tiêu Duẫn Ân lắc lắc đầu khẽ cười
nói: “Ngươi có thể nói là trao đổi điều kiện.”
Gì mà trao đổi điều kiện? Rõ ràng
chính là uy hiếp đe dọa!
Trình Tiêu Tiêu cắn chặt răng, ở
trong lòng mắng nam nhân này không chỉ dối trá, còn rất xấu xa. Nàng không muốn
không có khí thế mà chịu khuất phục, nhưng chính là lại bị hắn ăn tươi nuốt sống.
Nếu Ngô Tấn Lương kia cùng Huyện
thái gia có quan hệ bà con, vậy nàng cũng phải kiêng kị vài phần.
Cái gọi là dân không cùng quan đấu,
nếu đối phương cố ý trả thù, đến lúc đó ảnh hưởng việc làm ăn của cha, thậm chí
tùy tiện gán cho cái tội danh mưu hại, vậy bọn họ đã có thể sống không nổi rồi.
Thế nhưng, cứ như vậy bị tên xấu
xa này áp chế (lợi dụng điểm yếu uy hiếp người khác) như thế, thật khiến cho
người ta rất muốn thổ huyết a!
“Ngươi thật sự là……Rất ti tiện!”
Nàng cố nén giận hé ra mặt cười.
Tiêu Duẫn Ân đối với mắng chửi của
nàng cũng không để bụng, thậm chí còn trong nháy mắt mỉm cười nhìn nàng.
Nàng khuôn mặt đỏ bứng, còn có
đôi con ngươi bởi vì tức giận mà càng thêm sáng rực, thật sự là rất mê người, hắn
thậm chí thiếu chút nữa nhịn không được muốn đưa tay khẽ véo hai má của nàng.
“Ngươi liên tiếp nhận định ta là
ngụy quân tử, hại ta cũng không biết xấu hổ biểu hiện rất là chính trực. Nếu
không biểu hiện một mặt rất ti tiện của ta một chút, làm sao phù hợp kỳ vọng
ngươi đối với ta?” Tiêu Duẫn Ân cười hỏi lại, con ngươi đen thâm thúy xẹt qua một
tia ôn nhu.
Kỳ thật không nói cho nàng chân
tướng, ngoại trừ không muốn bứt dây động rừng ra, còn có một phần nguyên nhân
là vì nàng suy nghĩ.
Nhìn nàng nhiệt tình có thừa, có
khi rồi lại quá mức xúc động lỗ mãng, nếu như biết A Chí chết có thể là bị người
sắp đặt mưu hại, khó đảm bảo sẽ lại cũng muốn giúp đỡ điều tra.
Ngộ nhỡ nàng thật sự bị cuốn vào
bên trong sự việc này, nói không chừng sẽ gặp phải phiền toái khó mà đoán trước,
hắn cũng không muốn nàng có nguy hiểm gì.
Vì bảo đảm an toàn của nàng, cho
dù là để nàng tạm thời hiểu lầm mình, hắn cũng sẽ không tiếc.
Nàng ngẩng đầu vốn định dùng ánh
mắt hung ác phẫn nộ trừng hắn, tiện thể sẽ hung hăng mắng vài câu, nhưng mà vừa
nhìn thấy hắn mỉm cười mê người, còn có cặp con ngươi đen thâm thúy của hắn,
trong đầu của nàng thoáng chốc rơi vào trống rỗng.
Nàng không chỉ đã quên chính mình vốn đang muốn nói cái gì đó, mà
cũng làm rối loạn tiết tấu liên tiếp, mắt đẹp lại phảng phất bị mê hoặc, si ngốc
mà cùng hắn nhìn nhau.
Giữa lúc ánh mắt giao động, một bầu
không khí màu hồng vây quanh lấy bọn họ, làm cho bọn họ ngoại trừ thân ảnh lẫn
nhau ra, rốt cuộc nhìn không thấy cái khác.
Ánh mắt hắn càng lúc càng chuyên
chú, làm cho tròng lòng Trình Tiêu Tiêu như nổi trống, trên hai gò má nhiễm
ráng mây đỏ.
Hắn………..Hắn vì sao nhìn nàng chằm
chằm như vậy?
Chẳng lẽ………….Chẳng lẽ hắn muốn
dùng gương mặt tuấn tú không ai bằng tới mê hoặc nàng? Muốn nàng mê đến thần hồn
điên đảo, để cho nàng quên đi hắn là người xấu xa, ngoan ngoãn nghe lời nói của
hắn.
“Đừng, đừng tưởng ngươi dùng mỹ
nam kế sẽ có tác dụng!” Nàng khó khăn mà mở miệng, ý định duy trì bình tĩnh,
nhưng mà rất khó a!
Mỹ nam kế? Lời nói buồn cười này
làm cho hắn thiếu chút nữa nhịn không được cất tiếng cười to.
“Phải không? Đối với ngươi vô dụng?”
Trên mặt hắn ý cười càng sâu, cũng làm cho dung nhan anh tuấn của hắn càng mê
người.
“Vô dụng! Đương nhiên vô dụng!
Tuyệt đối vô dụng!” Trình Tiêu Tiêu nhiều lần lên tiếng kêu gào, như là cũng muốn
nhân tiện nhắc nhở chính mình đừng trúng kế của hắn.
Nàng bộ dáng kích động vội vàng
không ngừng phủ nhận kia, lần thứ hai làm cho Tiêu Duẫn Ân khơi dậy ý nghĩ trêu
đùa nàng.
“Thật sự vô dụng sao?” Hắn không
chỉ hỏi, còn hướng lại gần nàng, hai khuôn mặt bỗng nhiên dựa vào nhau rất gần,
thậm chí chớp mũi gần như sắp kề sát lại với nhau, mà môi hai người lại gần
trong gang tấc.
Trình Tiêu Tiêu sửng sốt mà thở hốc
vì kinh ngạc, trái tim sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.
Hơi thở nam tính của hắn vây
quanh cả người nàng, làm cho nàng có loại cảm giác sắp thở không nổi, trong
lòng lại bỗng nhiên dâng lên một loại cảm xúc mãnh liệt gì đó, cuồn cuộn kịch liệt ở trong lồng ngực .
Vừa phức tạp, vừa xa lạ, ngay cả
chính nàng cũng chưa lý giải được cảm xúc này, làm cho Trình Tiêu Tiêu đột
nhiên trở nên yếu đuối vô lực, không biết phải làm sao, hoàn toàn không rõ
chính mình đến tột cùng là làm sao…………….
Nhưng Tiêu Duẫn Ân lại rất rõ
ràng.
Trước đây, hắn nhìn thấy nhiều cô
nương khác hướng về hắn bằng ánh mắt quý mến, phản ứng kia tựa như nàng bây giờ,
chẳng qua vẻ mặt của nàng còn có một chút hoang mang, như là không rõ chính
nàng đến tột cùng làm sao, mà vẻ mặt mê mang kia mamg một chút vô tội, ngây
thơ, càng làm cho người ta vừa yêu lại vừa thương.
Biết được nàng đối với hắn cũng
không phải là thờ ơ, thậm chí còn rất có cảm giác, đáy lòng Tiêu Duẫn Ân nảy
lên một trận vui sướng, giống như nhận được lễ vật trân quý nào đó.
Ánh mắt hắn càng thêm quá mức
chuyên chú mà nhìn chằm chằm, làm cho Trình Tiêu Tiêu có chút chống đỡ không được.
Nàng không tự giác mà muốn thối
lui một chút, nhưng thân thể mới vừa động, liền bỗng dưng nghĩ đến chính mình
đang ở trên nóc nhà, nàng sợ tới mức lại lập tức lùi trở về, nào ngờ động tác của
nàng quá gấp gáp, không có nắm chuẩn khoảng cách, rốt cuộc làm cho môi của mình
chạm nhẹ trên môi hắn!
Nàng phảng phất nghe thấy một tiếng
“Oanh” trong đầu, hai gò má thoáng chốc đốt thành hai quả cầu lửa.
“Này, này, này………Đây là ngoài ý
muốn………..” Nàng lắp bắp mà giải thích.
Trời ạ! Hành động mới vừa rồi của
nàng, quả thực tựa như chủ động đi hôn môi hắn!
Tiêu Duẫn Ân đương nhiên biết đây
là ngoài ý muốn, mà hắn cực kỳ yêu cái ngoài ý muốn này.
Mặc dù chỉ là chuồn chuồn lướt nước
một cái chạm nhẹ liền thối lui, nhưng mà cánh môi mềm mại khiến trong lòng hắn
một trận lay động thần trí, thiếu chút nữa kiền chế không được mà chiếm lấy môi
nhỏ của nàng, đem nàng hôn một lần triệt để.
Nhưng hắn cũng không có đem những thay
đổi trong lòng thực hiện, nếu hắn thật làm như vậy, chỉ sợ sẽ làm nàng càng tin
tưởng vững chắc hắn là một Đăng Đồ Tử(1) xấu xa lại hạ lưu.
Hắn kiềm chế ý nghĩ xúc động muốn
hôn nàng, hơn nữa quan tâm mà không có nói thêm cái “Ngoài ý muốn” tuyệt vời
kia, chỉ mở miệng nói: “Được rồi, dù sao vẫn không thể đợi mãi ở trên nóc nhà,
ta đưa ngươi về nhà thôi!”
Ngày ấy hắn từng thám thính sơ
qua, đầu tháng trước Trình Vũ Kiệt là một thương nhân ngọc thạch nổi danh vừa mới
chuyển đến Hàng Châu, mà Trình gia lại ở tại thành Đông.
“Ta tự mình có thể trở về, chỉ cần
ngươi thả ta xuống dưới là được rồi.” Trình Tiêu Tiêu vội vàng nói, vừa nghĩ đến
ngoài ý muốn vừa rồi, nàng liền xấu hổ đến thầm nghĩ cách hắn xa một chút.
“Ngươi không sợ Ngô Tấn Lương kia
còn ở gần dây?” Tiêu Duẫn Ân hỏi.
“Ách……….” Trình Tiêu Tiêu vẻ mặt
cứng đờ, trong lòng quả thực có chút kiêng kị.
“Ta sẽ đưa ngươi trở về! Nếu ngươi
sợ liền nhắm mắt lại, bất quá ngươi không cần lo lắng, ta tuyệt đối sẽ không để
ngươi bị thương!”
Trình Tiêu Tiêu còn chưa kịp đáp
lời, hắn đã ôm nàng thi triển khinh công, từ trên nóc nhà rời đi, hại nàng chỉ
có thể nhanh chóng đem khuôn mặt chôn ở trong ngực hắn, không dám quan sát xung
quanh, quả thực thuận theo giống như con mèo con.
Nàng nhắm lại hai mắt, nhìn không
thấy cảnh vật bay vút bên cạnh, chỉ cảm nhận được cánh tay mạnh mẽ của hắn cùng
lòng ngực rộng lớn tràn đầy ấm áp.
Một cỗ cảm giác an toàn khó có thể
nói rõ vây quanh nàng, xóa đi bất an trong lòng nàng, mà suy nghĩ trong lòng
nàng lúc này cũng lần thứ hai dâng lên xôn xao khác thường.
Đột nhiên, theo như lời Liễu Minh
Châu nói bệnh trạng nhất kiến chung tình lần thứ hai hiện lên trong đầu, kia
làm cho trong lòng của nàng càng thêm rối loạn, thật không biết nên đem cảm xúc
xa lạ mà mãnh liệt này làm thế nào mới tốt………
“Tốt lắm, đã đến rồi.”
Tiêu Duẫn Ân đem nàng đến trong một
ngõ hẻm bên cạnh Trình gia, mà hắn buông lỏng tay, Trình Tiêu Tiêu lập tức liền
vẻ mặt đỏ bừng mà thối lui.
Nàng nhanh chóng nhìn xung quanh
hai phía, thấy bốn phía không ai mới âm thầm thở dài nhẹ nhỏm mộ hơi, chỉ sợ bị
người khác nhìn thấy cảnh tượng hắn ôm nàng, vậy nói không chừng sẽ truyền ra một
chút lời đồn đãi nhảm nhí loạn thất bát tao(2)
“Mau trở về đi thôi! Sau này đừng
đi đến “Túy Phương Uyển” nữa” Tiêu Duẫn Ân thấp giọng nói.
“Như thế nào? Sợ ta lại đến bắt
ngươi từ nơi đó đi ra?” Trình Tiêu Tiêu nhịn không được hỏi lại.
“Ta chỉ là lo lắng ngươi một cô
nương gia, thường xuyên chạy đến thanh lâu vùng lân cận thì không tốt. Mặt
khác, ngươi cũng đừng quên giao ước của chúng ta vừa rồi.”
Nghe thấy hắn nhắc lại, Trình
Tiêu Tiêu tức giận mà nói: “Giao ước? Là hiếp bức chứ!”
“Giao ước cũng được, hiếp bức
cũng được, tóm lại ngươi đừng quên là được rồi.”
Trình Tiêu Tiêu bực mình mà muốn
trừng hắn, nhưng vừa giương mắt lại đối diện con ngươi đen mỉm cười của hắn,
kia không chỉ làm cho khí thế phải trừng người của nàng toàn bộ mất hết, mà còn
bỗng dưng nhớ tới cái “Hôn” vừa rồi, thoáng chốc liên tiếp rối loạn tiết tấu.
“Ta, ta……..Ta đi về!” Sau khi vội
vàng ném những lời này, nàng quả thực giống như chạy trối chết, nhanh chóng
xoay người trở về trong nhà.
Một hồi đến tẩm phòng chính mình,
cuồng loạn liên tiếp của nàng mới dần dần khôi phục bình thường, mà vừa nghĩ đến
những phản ứng thất thường của mình vừa rồi, nàng liền không chịu được vừa thẹn
vừa giận.
Đáng giận! Cái tên kia khẳng định
là biết rõ mị lực của bản thân, cho nên mới tận lực nhiễu loạn suy nghĩ của
nàng, nàng nhất định ngàn vạn lần không thể trúng kế của hắn!
Mặc dù nàng không cẩn thận có nhược
điểm rơi vào trong tay hắn, nhưng nàng cũng tuyệt đối không thể liền quên đi
như vậy, nàng nhất định phải nghĩ biện pháp khác hòa nhau thanh một – một.
(1): Ở
trong《 Đăng Đồ Tử háo sắc phú 》, Đăng Đồ Tử hướng Sở Vương nói phá hoại Tống Ngọc, nói Tống Ngọc nhìn tuấn tú lại háo sắc, muốn Sở Vương không nên để Tống Ngọc ra vào hậu cung. Sở Vương cứ hướng Tống Ngọc chất vấn, Tống Ngọc biện bạch giải thích dung mạo hắn là được ân huệ từ trời xanh, nhưng hắn cũng không háo sắc. Sở Vương muốn Tống Ngọc làm một thuyết pháp, thế là Tống Ngọc liền nói nữ nhin sống ở ven bờ phía Đông nhìn quốc sắc thiên hương, có khuynh thành chi mị, hơn nữa qua ba năm cũng không đổi trèo tường câu dẫn Tống Ngọc, nhưng Tống Ngọc cũng không lay chuyển, cho nên hắn không háo sắc. Tiếp theo Tống Ngọc đem lời nói chuyển mũi nhọn, bắt đầu phản kích quở trách Đăng Đồ Tử, nói cùng so sánh này đó, thê tử Đăng Đồ Tử nhìn vừa xấu lại lôi thôi, mà Đăng Đồ Tử lại có thể liền sinh 5 đứa nhỏ, cho nên Đăng Đồ Tử mới là háo sắc.
Mặc dù ở trong 《 Đăng Đồ Tử háo sắc phú 》Đăng Đồ Tử cũng không có đi phi lễ phụ nữ, nhưng một từ “Đăng Đồ Tử” lại bởi vậy mà biến thành một tên nói thay cho đồ háo sắc, sắc lang.
Mao Trạch Đông từng vì Đăng Đồ Tử lật lại bản án. Ngày 12/1/1958, ở trong hội nghị Nam Trữ, Mao Trạch Đông từng lanh lảnh ngâm nga một đoạn của Tống Ngọc trong 《 Đăng Đồ Tử háo sắc phú 》, sau đó chỉ ra:
Đạon này nói Tống Ngọc công kích Đăng Đồ Tử, hoàn toàn thuộc loại ngụy biện đảo lộn phải trái, là chọn dùng thủ pháp ‘kì công một chút, ngoài ra không bì kịp, tận lực khuyếch đại’
Lập tứ ông giải thích nói:
Nhìn theo bản chất, cần phải thừa nhận Đăng Đồ Tử là một người tốt. Cưới nữ nhân xấu như vậy, còn có thể cùng nàng tương thân tương ái, chung sống hòa thuận. Căn cứ theo quan điểm của chúng ta, Đăng Đồ Tử là một người yêu một lòng một dạ, người chồng mẫu mực tuân thủ ‘luật hôn nhân’, làm sao có thể nói hắn là ‘đồ háo sắc’ chứ?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét