Thứ Bảy, 14 tháng 9, 2013

Cho dù, anh không nghe được_Đan Vĩ Tinh (Chương 4)



Rất nhanh, đã qua một tuần.
Nhìn thấy thức ăn thơm ngon trên bàn ăn trước mặt, mà Tương Lương Lục Đấu ăn một lần chính là một tuần, Phong Táp Nguyệt nhớ lại chính mình có từng đáp ứng hắn để hắn ở nhà cô ăn không phải trả tiến ăn uống hay không.
Không biết nấu cơm? Đồ ăn bên ngoài nhiều dầu mỡ, rất béo, ăn không quen?

“ Kỳ thật chính là kén ăn mà thôi.” Cô thì thào tự nói.
“Cậu không ăn sao?” Giải quyết đồ ăn trong chén đĩa của mình, hắn chú ý tới đồ ăn bày trước mặt cô hồi lâu lại không có gì giảm bớt.
Người này!
“Nồi trong nhà bếp vẫn còn.” Cô không nghĩ cùng hắn bởi vì đồ ăn khiến cho một hồi giương thương múa kiếm.
Hắn dùng khăn giấy lau lau khóe miệng, bưng chén đĩa lên, ý như chưa ăn xong hướng nhà bếp đi tới, chuẩn bị ăn chén thứ hai.
Còn nhớ rõ đầu tuần, sau khi hắn bưng tới một cái nồi lớn không thể nhận ra đồ ăn, vì không để hắn ngộ độc thức ăn, cô đành phải mỗi ngày giúp đỡ hắn bữa ăn tối, hiện tại nhớ đến, có lẽ tác phẩm thất bại trong cái nồi kia chẳng qua là hắn dùng một chút mánh khóe để đổi lấy bữa tối.
“Cậu đang nghĩ gì đó?” Hắn vừa múc cà ri vừa hỏi.
Chau mày lại, cô mơ hồ phát hiện thanh âm hắn có chút bất đồng.
“Không có, nếu cậu ăn xong, cũng nhanh chút về nhà.” Phong Táp Nguyệt vung vẩy thìa đuổi người.
Nói là nói như vậy, đợi cho bữa tối qua đi, cô vẫn là mang sang một đĩa to hoa quả gọt xong đặt ở trên bàn phòng khách, đưa cho cái tên con trai đang ngồi ở trên sô pha xem đài Nhật Bản ăn.
Rõ ràng mỗi ngày đều đã gọi hắn trở về, nhưng mà hắn lại càng ngày càng muộn rời đi.
Hắn ở nhà nhất định là cái loại cậu ấm này, chuyện gì cũng có người hầu hạ, tuy rằng nhà cô cũng không thiếu tiền, nhưng mà cô từ nhỏ chỉ cần chuyện chính mình có thể hoàn thành, ba mẹ cô đều sẽ muốn cô việc gì cũng phải tự làm lấy, cùng hắn cái gì cũng đều không hiểu, cậu ấm chỉ biết ăn uống xong rồi lăn ra ngủ khác nhau.
Thật không hiểu được hắn rốt cuộc vì sao muốn tới Đài Loan!
Hướng hắn vẫy vẫy tay, sau khi thu hút lực chú ý của hắn, cô mới mở miệng nói: “Cậu nói thật đi, có phải ở Nhật Bản làm chuyện gì xấu không ở lại được nữa, mới đến Đài Loan?”
“Sao nói như vậy?” Hắn nhíu mày hỏi lại.
“Nếu không cậu tới Đài Loan làm gì?’
“Học độc lập.”
Đáp án của hắn vừa nghe liền biết là thuận miệng nói ra.
Nói học qua nỗi khổ nhân gian còn tương đối thuyết phục.
“Vậy cậu cảm thấy cậu học được sao?” Biết hắn nghe không được đùa cợt trong giọng nói của cô, cô dùng nhiều một chút công phu ở biểu tình trên khuôn mặt.
Khoát tay, hắn vốn không quan tâm, “Vẫn còn đang học hỏi.”
“Cậu học đến già luôn đi.” Nếu phải nói hắn học được cái gì, có lẽ chính là như thế nào khiến người ta giúp đỡ hắn bữa ăn tối.
Lúc này, chương trình TV vừa vặn chiếu đến hình ảnh bờ biển.
Liền nhìn chằm chằm vào màn hình, hắn dường như xúc động mà nói, “Đã lâu không quay về trấn nhỏ, không biết có cái gì thay đổi?”
“Không có gì thay đổi, chỉ là người lớn biến thành người già, trẻ nhỏ biến thành người lớn, sau đó lại xuất hiện càng nhiều trẻ nho nhỏ.” Cái trấn nhỏ kia chính là như vậy, sẽ không thay đổi, hiện tại ở các thị trấn nhỏ khác đang lo lắng số lượng thanh niên chuyển ra bên ngoài, ở trấn nhỏ bọn họ vẫn cứ tràn ngập sinh mệnh cùng sức sống.
“Vậy con đê ở bờ biển còn đó không?” Hắn bắt đầu nhớ lại nơi câu cá tốt nhất khi còn bé, cũng là một trong những nơi chơi đùa trẻ nhỏ rất thường lưu luyến, lại nói tiếp nơi đó có lẽ chiếm hơn phân nửa ký ức khi còn bé của hắn, cho dù là tốt hay là xấu.
“Nếu như cậu là nói chính phủ chi một số tiền lớn đắp lên, nhưng không cách nào phát huy tác dụng nên có của tiêu ba khối(1), phải, ngay cả động đất 921 cũng không thể làm cho nó lệch vị trí.” Phong Táp Nguyệt ác độc nhận xét.
“Nếu tôi bật TV, nhìn thấy trên đại lộ Khải Đạt Cách Lan(2) có biểu tình kháng nghị, ở trong đội ngũ biểu tình phát hiện ra cậu, tôi tuyệt đối sẽ không kinh ngạc.” Hắn cười lên án.
“Cậu không biết tự do ngôn luận cùng đấu tranh chống bạo động hiện tại là quyền lợi , nghĩa vụ ít ỏi còn sót lại của người nộp thuế sao?” Phong Táp Nguyệt ngoài cười nhưng trong không cười phản bác lại.
“Nghe xong cậu ngôn luận một hồi này, tôi vô cùng tin tưởng.” Còn đấu tranh chống bạo động! Cô ấy chẳng lẽ không biết cảnh sát là dùng cái gì để trấn an bạo động?
Hừ nhẹ một tiếng, cô không đáp lại bất luận cái gì.
Tương Lương Lục Đấu đem tầm mắt dời về phía màn hình TV, nhìn thấy hình ảnh biển cả rộng lớn kia, lơ đãng nói: “Tìm thời điểm nào đó trở về nhìn xem.”
Phong Táp Nguyệt lại nghĩ tới lời nói hắn trước kia nói qua.
“Oh, tôi đã quên, bởi vì trấn nhỏ sẽ bị ngập nước khi bão đến, vì để đề phòng nước biển chảy ngược (nước biển hay sông do một nguyên nhân nào đó mà chảy từ chỗ thấp đến chỗ cao), cho nên đê thêm cao, hiện tại đã nhìn không được biển lớn rồi.
Đây hoàn toàn chỉ là hư cấu, nhớ lại hắn nói thích âm thanh sóng biển, không muốn khiến hắn vì không thể nghe thấy thanh âm mà xúc cảnh thương tình ( bị cảnh vật trước mặt khiến cho xúc động mà thương cảm), cho nên cô mới bịa đặt nói dối như vậy, muốn xóa bỏ ý nghĩ trở về trong đầu hắn.
“Không sao, tôi chỉ là muốn đi xem.” Không biết được suy nghĩ rối ren trong lòng cô, Tương Lương Lục Đấu nói như thế.
Không thể khuyên hắn xóa đi ý nghĩ, cô tình thế cấp bách hô: “Có cái gì đẹp? Còn không chính là như vậy.”
Cô đang ngăn cản hắn trở về sao?
“Trấn nhỏ xảy ra biến đổi lớn gì sao?” Hắn có lẽ thật lâu không trở về, nhưng mà không có nghĩa Tông Cung Hải Tường hoặc là người nhà của hắn cũng không trở về, bọn họ luôn luôn mang tin tức cho hắn.
Và hắn liền biết, trấn nhỏ vốn không có gì thay đổi, không phải sao?
“Là không có gì…………”
Kỳ quái, hắn muốn trở về nhà là chuyện của hắn, nếu như hắn bởi vì nghe không được tiếng sóng biển mà cảm thấy khổ sở, cũng không liên quan đến cô, trong lòng cô thay hắn nói cái gì?
“Vẫn là nói, cậu có muốn cùng tôi trở về?”
Đi cùng hắn?
“Cậu như vậy là muốn nghe âm thanh sóng biển sao?” Cô lại dùng biểu tình cùng ngữ khí cực kỳ nghiêm túc hỏi.
Tương Lương Lục Đấu sửng sốt, nhất thời không thể phản ứng.
Nghe âm thanh sóng biển? Cô ấy đang nói cái gì?
“Cậu quên tôi đã nghe không được rồi sao?” Cho dù muốn nghe, cũng chỉ có thể tìm kiếm nhớ lại âm thanh trong đoạn ngắn ký ức kia, liền giống như thanh âm của cô, hắn muốn nghe lại, cũng vĩnh viễn nghe không được.
Có khi hắn lại rất hối hận, vào lúc trước khi chính mình sắp mất đi tất cả thính lực, vì sao không trở lại gặp cô một lần? Nghe thanh âm cô sau khi lớn lên cùng trước kia có gì khác nhau, sau đó đem khắc sâu vĩnh viễn ở trong đầu hắn, hình thành một cái thanh âm theo quỹ đạo lại sẽ không quên.
“Tôi là hỏi cậu muốn nghe hay không.” Mong muốn cùng có làm được hay không là hai việc khác nhau.
Nhìn chằm chằm khuôn mặt nghiêm túc của cô, hắn chậm rãi lên tiếng, “Đã không muốn rồi.”
“Cậu gạt người, nếu cậu thật sự không muốn nghe, sẽ không cười đến khó coi như vậy, bất đắc dĩ như vậy.” Phong Táp Nguyệt vạch trần lời nói dối vụng về của hắn ngay tại chỗ.
Hắn cho rằng cô là người mù sao? Hay là tự cho rằng che dấu rất tốt, người khác nhìn không ra?
Nắm lấy cổ áo hắn, Phong Táp Nguyệt hung tợn mà trừng mắt hắn.
“Tôi ghét nhất có người không dám thừa nhận mong muốn suy nghĩ trong lòng mình, nếu có một ngày cậu ngay cả nói cũng không nói được, đến lúc đó cậu sẽ hối hận vì sao lúc trước ngay cả dũng khí thừa nhận nguyện vọng của chính mình cũng không có!”
Cô đang quan tâm hắn.
Từ trước đến nay chính là như vậy, bởi vì không giỏi biểu đạt, cô đem tất cả quan tâm hóa thành lời nói sắc bén, mới có thể luôn làm cho người ta hiểu lầm dụng ý thật sự cô nói những lời đó, nói trắng ra, cô chính là dùng phương thức của bản thân để quan tâm người khác, tuy rằng ngốc, lại có vẻ rất đáng yêu.
Đây là nguyên nhân hắn thích cô như thế, cố chấp đến đáng yêu.
“Cho nên tôi hẳn là thành thật thừa nhận?” Bỗng dưng, hắn lộ ra nụ cười gian xảo.
Da đầu ngứa ngáy một hồi, cô không thể xác định đó có phải là bởi vì tươi cười của hắn mà ra, “Đương……… Đương nhiên.”
Hắn trước kia sẽ không hiện ra tươi cười như vậy, tươi cười cực kỳ sáng lạn như ánh mặt trời mới là thương hiệu thuộc về hắn, xem ra trong lúc bất tri bất giác bọn họ đều đã trưởng thành, cùng trước kia không giống nhau.
Đột nhiên phát hiện khoảng cách giữa mình và hắn quá mức gần, Phong Táp Nguyệt theo trực giác lui về phía sau, lại bị hắn không biết từ lúc nào vòng cánh tay quanh eo cô để ngăn lại.
“Buông tay.” Cô lấy tay kéo rộng ra khoảng cách hai bên.
Tương Lương Lục Đấu hợp thời lựa chọn không chú ý, càng hướng đến gần cô, “Cái gì? Tôi nghe không được.”
Giả ngu!
“Mau, thả, tôi, ra!” Cô liên tục lui về phía sau, kèm theo lấy tay dùng sức đánh cánh tay hắn.
Trực giác phái nữ nói cho cô, khoảng cách này không ổn, nếu như đã có cảm giác rồi mà lại không giãy dụa, thì thật rất có lỗi với bản thân.
“Như vậy sao được?! Tôi đang muốn thẳng thắn thừa nhận suy nghĩ trong lòng tôi mà.” Hắn cự tuyệt.
“Tôi sẽ nghe cậu nói, chỉ cần cậu buông tay!” Cô đành phải tiếp tục giãy dụa.
Hắn như thế nào có thể buông cô ra? Nếu liền như vậy buông cô ra, cô nhất định sẽ té ngã lộn nhào.
Tương Lương Lục Đấu thở dài, quyết định chấm dứt giãy dụa của cô, chậm rãi mở miệng, “Tôi thích cậu.”
“Gì?” Các sợi dây thần kinh trong đầu chưa kịp tiếp nhận, cô hoàn toàn ngốc ra.
“Oh, không, đều qua hai mươi mấy năm………..” Nâng cằm, hắn nghiêng đầu tự hỏi trong chốc lát, “Phải là ‘tôi yêu cậu’ mới đúng.”
Oanh!
Kết quả cô vẫn là bởi vì té xỉu mà cả người ngã về phía sau.
Đều qua hai mươi mấy năm………
Phải là tôi yêu cậu mới đúng………..
Tôi yêu cậu mới đúng……….
Tôi yêu cậu……..
“Gặp quỷ rồi!”
Một tiếng kêu sợ hãi nửa đêm, làm cho người ta không hề hoài nghi lời nói của cô chút nào.
Đã quên là lần thứ mấy từ trên giường bật dậy, Phong Táp Nguyệt cầm lấy khăn mặt đã sớm đặt ở một bên chà lau đầu đầy mồ hôi lạnh.
Cái con khỉ ngang tang từ nhỏ thích nhất khi dễ cô nói thích cô………Oh, không đúng, là thích cấp cao nhất, ba chữ kia mấy ngày nay điên cuồng xuất hiện ở trong mộng của cô, đương nhiên cũng bao hàm khi đó hắn nói lời này, giống như là ác mộng gạt đi không được, mỗi ngày xuất hiện, mỗi lần đều làm cho cô từ trong mộng bừng tỉnh.
“Đúng rồi, đây có lẽ chính là cơn ác mộng…….” Cô vừa lau mồ hôi vừa thôi miên mình, “Ha ha, hóa ra là giấc mộng nha! Thảo nào.”
“Không đúng nha, đây không phải mộng.” Tương Lương Lục Đấu thanh âm mơ hồ nhẹ nhàng vang lên.
“A!” Phong Táp Nguyệt lùi về phía sau, đôi mắt đen vừa to lại vừa sáng nhìn chằm chằm khách không mời mà đến vào nửa đêm. “Cậu như thế nào lại xuất hiện ở chỗ này.”
Đây không phải phòng của cô sao?
Trong bóng tối, hắn không thể nhận ra hình dạng miệng của cô.
“Có khỏe không?” Ngồi ở mép giường, Tương Lương Lục Đấu nhẹ nhàng xoa gò má của cô.
Phong Thương Chinh nói với hắn, mấy ngày nay trạng thái tinh thần của cô không được tốt lắm, trong lúc làm việc thường xuyên hay quên, lỗi lớn thì không có, nhưng lỗi nhỏ liên tiếp, hắn cũng chú ý tới quầng thâm mắt của cô mỗi ngày đều có xu hướng tăng thêm, cho nên hắn mới muốn đến nhìn xem.
Nhưng mà tiểu thư này cũng quá là lớn mật, ở tại đất Đài Loan này trị an không được tốt lắm, cửa sổ của cô lại có thể đẩy một cái liền mở ra, là cho rằng tại đây đặt sở cảnh sát lớn chịu trách nhiệm lãnh đạo anh minh, Đài Loan đã bước vào thời đại, xã hội nếp sống tốt bụng, ban đêm không đóng cửa, không nhặt của rơi trên đường sao?
“Cậu còn chưa trả lời vấn đề của tôi……”
Phát hiện hai mắt sáng rực của hắn trong bóng đêm nheo lại, nhìn chăm chú vào hình dạng miệng của cô, Phong Táp Nguyệt vặn mở đèn nhỏ ở đầu giường, chiếu sáng khuôn mặt hai bên.
“Cậu như thế nào lại ở phòng của tôi?” Cô hỏi lại một lần nữa.
Hắn chỉ vào cửa sổ mở lớn, “Tôi từ cửa sổ sang đây.”
“Tôi không phải hỏi cậu như thế nào sang đây, mà là hỏi cậu vì sao sang đây.” Hắn đang cùng cô chơi đố chữ sao?
“Tôi lo lắng cậu, cho nên sang đây nhìn xem.”
Hắn không nói dối, là bởi vì thật sự lo lắng cô mới sang đây.
“Cậu muộn như vậy qua nhà tôi, tôi mới lo lắng chứ!”
Lại nói! Hắn chính là nguồn gốc tai họa cô lo lắng!
Đồng hồ treo trên tường cây kim dài chỉ vào số mười hai, cây kim ngắn chỉ ngay hướng số hai.
Rạng sáng 2 giờ, nếu có người xâm nhập nhà một cô gái độc thân, không ngờ là một người đàn ông trẻ tuổi to cao cường tráng, rốt cuộc ai nên lo lắng hơn?
Phong Táp Nguyệt âm thầm cân nhắc, có phải nên đem hắn đá xuống giường hay không?
“Cậu gần đây ngủ không ngon.” Ngón tay cái đi qua đi lại chạm đến hốc mắt thâm quầng của cô, quan tâm tồn tại trong mắt hắn cũng không có nói ra.
Là từ khi nào thì bắt đầu, hắn thấy ánh mắt của cô thay đổi?
Là từ lúc hắn nói ba chữ “Tôi yêu cậu” sao? Không, không đúng, bởi vì cô rõ ràng biết hắn từ trước đến nay sẽ không bởi vì cô sợ phiền toái mà thay đổi, hoặc là nhìn thấy ánh mắt của cô, hắn cũng không thay đổi, cô giống như trong ký ức trước mười tuổi của Tương Lương Lục Đấu.
Khó trách hắn nói quen biết hơn hai mươi năm, nghe cha mẹ bọn họ nói qua, bọn họ là từ lúc còn bọc tã thì đã biết nhau.
“Cậu khi nào thì phát hiện bản thân thích tôi?”
“Gì?” Câu hỏi đột ngột của cô, khiến cho Tương Lương Lục Đấu sửng sốt.
“Tôi nói, cậu khi nào thì phát hiện bản thân thích tôi?” Vốn cô cũng bị câu hỏi của mình làm hoảng sợ, nhưng là nếu đã nói ra, thì không cần thiết sợ hãi, che dấu.
Hơn nữa người thổ lộ là hắn không phải cô, cô không cần khẩn trương.
“Cậu đối với bản thân khi còn bé bắt đầu có ký ức là từ mấy tuổi?” Hắn đột nhiên chuyển hướng đề tài.
“Có lẽ lúc đi nhà trẻ, nhưng mà rất mơ hồ.” Ký ức phần lớn là về thiết bị trò chơi trong nhà trẻ, về phần chơi những cái gì, cô cũng nhớ không được.
“Tôi là ba tuổi, từ khi chúng ta sinh ra ký ức đầu tiên lại chính là cậu.” Kể từ sau đó thời gian hắn thích cô suốt hai mươi bảy năm, cao hơn hai phần ba sinh mệnh ba mươi năm của hắn, thế nhưng hắn không thể ngừng đối với cô yêu say đắm.
“Oh.” Phong Táp Nguyệt thản nhiên lên tiếng đáp lại.
Nói không cảm động là gạt người, dù sao phụ nữ đã ba mươi tuổi còn chưa lấy chồng trong lòng không tránh khỏi cô đơn lạnh lẽo, có lẽ bởi vì có người cho cô nhiều một chút quan tâm liền rơi vào trong tay giặc.
Ơ? Từ từ.
“Vậy cậu trước kia vì sao luôn thích khi dễ tôi?” Có người sẽ khi dễ người con gái mình thích sao?
Hắn khi nào thì khi dễ cô chứ?
“Tôi đâu có!” Hắn lập tức phản bác.
“Đâu không có? Lấy một lần trong đó mà nói, cậu không phải bắt ếch đem ném ở trên đầu tôi!” Tuy rằng từ nhỏ lớn lên ở tại nơi nông thôn, cũng không thể khẳng định nhất định sẽ thích ếch, loại sinh vật thoạt nhìn không đáng yêu này.
Đem ếch ném ở trên đầu cô! Hắn thề với trời, tuyệt đối không có!
“Cậu tốt nhất đừng nên nói không có, bởi vì có ảnh chụp làm chứng.” Nhìn ra hắn muốn phản bác, Phong Táp Nguyệt mắt nheo lại, uy hiếp hắn cẩn thận nhớ lại rõ ràng, nếu không sẽ đem ra chứng cứ định hắn tội chết.
“Có thể nhắc lại một chút không?” Hắn ôn tồn đề nghị.
Đó là chuyện thời điểm bọn họ còn rất nhỏ, dựa vào trí nhớ của cô phán đoán, mùa hẳn là cùng hiện nay giống nhau, trẻ em chơi đùa tại một hồ nước lớn trong rừng cây, mỗi khi đến mùa này, rừng cây có bóng cây lại có nước trở thành nơi tốt nhất giảm đi thời tiết nóng, trong hồ nước ngoại trừ cá nhỏ ra, còn có nòng nọc cùng ếch, một ngày nào đó hắn chợt có ý nghĩ. Nói muốn đi bắt ếch đến nướng ăn, thật không biết loại đề nghị vớ vẩn này vì sao lại có nhiều đứa nhỏ tán thành như vậy.
Nói chung, bọn họ chính là bắt ếch, mà không biết nguyên nhân vì sao, hắn đột nhiên đem ếch ném ở trên đầu cô, khiến cô tức giận đến rất nhiều ngày không cùng hắn nói chuyện.
Phong Táp Nguyệt sơ lượt nói một lần sực việc trải qua, biểu tình vẻ mặt “Cậu đừng nghĩ chối. Tôi có chứng cứ” dò xét hắn.
“Ờ, vậy một lần nha!” Gãi gãi đầu, hắn cuối cùng có ấn tượng.
Nằm lên cái gối đặt ở trong ngực, khóe miệng cô gợi lên độ cong giễu cợt, “Không phản đối chứ?”
Phải ví dụ, thì còn rất nhiều!
“Đó là hiểu lầm.” Hắn dễ dàng cho qua chuyện.
Cô phát ra cười mỉa, “Thứ lỗi tôi ngu dốt, không rõ hiểu lầm ở đâu.”
Hắn tốt nhất có một lý do chính đáng có thể thuyết phục cô.
“Cậu không phải sợ ếch, cho nên ngồi xổm một bên không nhúc nhích sao?” Cho nên hắn liền nghĩ chờ sau khi bắt được ếch, nhất định phải là người thứ nhất đưa cho cô xem, ai ngờ khi hắn gọi cô, không nắm chắc, tay liền trượt khiến ếch nhảy đến trên đầu của cô, mới có thể tạo thành loại hiểu lầm này hôm nay.
Về phần vì sao lại có ảnh chụp, chính là đứa nhỏ nào đó nhiều chuyện mang theo cameras, không cẩn thận ấn xuống nút chụp.
Nghe Tương Lương Lục Đấu giải thích, cô vẫn là bán tin bán nghi, “Vậy cậu luôn làm rối loạn kiểu tóc của tôi lại nói như thế nào?”
Chính là bởi vì hắn luôn thích làm rối loạn tóc của cô, trước mười tuổi, cô căn bản không dám để tóc dài.
“Kia chẳng qua là bởi vì tôi………” Hắn nói được một nửa, đột nhiên trở nên ngập ngừng.
Đến gần hắn, cô truy hỏi nói: “Cái gì?”
“Bởi vì tôi rất thích tóc của cậu, sờ lên rất trơn, rất mượt, mỗi lần nhìn thấy, tôi sẽ không tự giác đưa tay ra sờ, đợi đến thời điểm khôi phục lại tinh thần, mới phát hiện tóc của cậu đã bị tôi làm rối loạn.” Khi Tương Lương Lục Đấu nói những lời này vẻ mặt rất không được tự nhiên, mặt cũng quay sang hướng khác, không dám nhìn cô.
Hắn thật sự dám thề chính mình chưa bao giờ khi dễ cô, chính là suy nghĩ của bé trai không phải là như vậy, thích đùa bé gái mình thích, lại không nói ra chữ “Thích” này, mới có thể bị đối phương hiểu lầm, mà hắn xem như là tương đối thất bại, bị hiểu lầm đến bây giờ, hai mươi mấy năm, mới từ trong miệng đối phương nghe được lý do mình bị chán ghét.
Hắn đang xấu hổ!
Chưa từng thấy qua loại vẻ mặt này của Tương Lương Lục Đấu, làm cho Phong Táp Nguyệt cảm thấy mới lạ.
“Nghe cậu nói giống như thật là hiểu lầm.”
Cẩn thận nhớ lại, dường như thật như lời hắn nói, ở trong ấn tượng của cô không được rõ ràng lắm, hình như cũng có hình ảnh hắn từng giúp cô, chẳng qua so với trí nhớ cô “Dường như bị khi dễ” lại ít rõ hơn.
Hắn vội vàng gật đầu, “Đúng vậy, là hiểu lầm.”
“Nhưng khiến người ta không thể tha thứ.” Nói đùa à, bởi vì thích mà bị đùa, cô nghĩ không có người con gái nào sẽ vui mừng.
“Hả?” Hắn cả kinh.
“Nếu không thì thế nào? Chẳng lẽ cậu cho rằng tôi và cậu sẽ bởi vì cởi bỏ hiểu lầm nhiều năm, cùng cậu đi đến một Happyending?” Nếu đúng như thế, vậy hắn suy nghĩ quá nhiều rồi.
Huh? Huh? Huh? Chẳng lẽ cô không thích hắn? Tuy rằng mười tuổi năm ấy cô từng hướng hắn nói chán ghét linh tinh, nhưng hắn vẫn cho rằng là âm thanh mình ăn bánh bích quy khi đó quá lớn tiếng, cô mới có thể ở dưới tình thế cấp bách buột miệng nói ra những lời đó, lúc đầu thật là đối với hắn tạo thành đả kích, nhưng lúc sau hắn cũng không có để ở trong lòng, chẳng lẽ là hắn lầm?
“Cậu vẫn đều rất chán ghét tôi?” Hắn hỏi thật cẩn thận.
“Bằng không cậu cho rằng tôi rất thích cậu?”
“Đúng vậy!” Hắn thành thật gật gật đầu, trên mặt không có nửa điểm tỏ vẻ xấu hổ chút nào.
Phong Táp Nguyệt suýt nữa từ trên giường trượt xuống dưới giường.
“Là nguyên nhân gì làm cho cậu hiểu lầm như vậy?” So với hiểu lầm khi hắn khi dễ cô, hắn cho rằng cô thích hắn đây mới là hiểu lầm lớn nhất.
“Tôi tưởng thật sự là như vậy.” Hắn lạnh nhạt trả lời, hiếm thấy không có lộ ra tươi cười.
“Quên đi, dù sao đó là chuyện khi còn bé.” Cô không nghĩ luận điều cũ rich nhai đi nhai lại, đánh bậy đánh bạ cởi bỏ khúc mắc nhiều năm, cô có một cảm giác thở phào nhẹ nhõm, tạm thời trước hết như vậy đi!
“Tôi có một thắc mắc.”Hắn liền chuyển đề tài câu chuyện.
Có chút buồn ngủ, Phong Táp Nguyệt ngáp một cái, dụi dụi mắt, “Cái gì?”
“Nguyên nhân gần đây khiến cậu từ trong mộng giật mình tỉnh giấc là cái gì?”
Thời điểm đến sợ đánh thức cô, cho nên hắn không bật đèn, chỉ có thể dựa vào ánh trăng ngoài cửa sổ xuyên vào mơ hồ cảm giác được cô đang nói mê, nhưng nhìn không rõ cô nói cái gì.
Hắn còn thật sự dám hỏi! Đầu sỏ gây nên chính là hắn!
“Tôi yêu cậu.” Cô tức giận mở miệng.
“Hở?” Cô là nói………
Phát hiện hắn mặt mày rạng rỡ, cô nhanh chóng làm sáng tỏ, “Tôi là nói lời bày tỏ của cậu.”
“Hở?” Hắn lại là sửng sốt, nhưng rõ ràng có chút mất mát.
“Cậu phải biết rằng, tôi từ nhỏ đã không thích cậu, đột nhiên bị người mình cho rằng cả đời này ghét nhất bày tỏ, có ai sẽ vui mừng?” Hơn nữa người này bây giờ còn là hàng xóm của cô, đột nhiên nhàn rỗi không có việc gì làm sẽ mở cửa sổ sang nhà cô.
Đối với cô nguyên nhân gây nên ác mộng, ước chừng có liên quan tới hắn rất nhiều, ví dụ như, áp lực trong cuộc sống, hoặc công tác không trôi chảy linh tinh, không nghĩ tới đúng là bởi vì hắn bày tỏ.
Nói không trợn mắt há hốc mồm là gạt người.
“Nội dung trong mộng là gì?” Nói như vậy có lẽ có chút không tự trọng, nhưng nghe được cô nói trong mộng thấy hắn, vẫn là làm cho hắn có chút mừng thầm.
“Còn không phải chính là biểu tình cậu nói ba chữ kia sao?” Vừa nghĩ đến cô liền bị dọa đến run cầm cập.
Ai, cô lại có thể đem loại mộng này cho là ác mộng, thật sự chán ghét hắn như vậy?
Nhưng mà không việc gì, nghĩ về mặt tốt, có lẽ sẽ bởi vì loại mộng này mà làm cho cô mỗi ngày đều nghe được hắn hướng cô nói “Tôi yêu cậu”, làm cho cô không thể đuổi hắn đi liền thật sự yêu thương hắn.
“Biểu tình của cậu thoạt nhìn hình như rất vui vẻ.” Phong Táp Nguyệt lạnh lùng chế giễu.
Cô nếu có thể dễ dàng rơi vào bể tình như vậy, còn có thể đến ba mươi tuổi còn chưa để ý ai sao? Chính là bởi vì cô là một kiện tướng bơi lội, mới có thể luôn ở trong bể tình lấy tốc độc cực nhanh bơi vào bờ, người thờ ơ lạnh nhạt này còn đang ở trong sông giãy dụa hoặc là bị chìm thê thảm.
“Cậu suy nghĩ nhiều quá.”Lời tuy rằng nói như vậy, nhưng khóe miệng của hắn không thể đè nén được mà giương lên.
Quên đi, tùy tiện hắn muốn nói như thế nào.
“Cởi bỏ nghi hoặc trong lòng cậu, cậu còn chưa quay về sao? Ngày mai cũng không phải là ngày nghỉ cuối tuần, tôi không giống cậu khỏi cần dậy sớm.”
Nào ngờ Tương Lương Lục Đấu đột nhiên chen chúc đến trên giường, chiếm cứ hơn phân nửa chỗ.
“Cậu đây là ý tứ muốn tôi đến nhà cậu ngủ sao?” Cảm thấy mình chỉ cần xê dịch một chút cũng sẽ rớt xuống giường, Phong Táp Nguyệt hết sức bảo vệ lãnh thổ còn sót lại.
“Không cần, chúng ta có thể ngủ cùng nhau.” Hắn bày ra tươi cười thật sâu, nghiêng người nằm ở trên giường đơn nho nhỏ của cô.
Hắn dựa vào cái gì cho rằng hai người lớn bọn họ có thể chen chúc ở trên một cái giường nhỏ như vậy, hơn nữa yên ổn cùng nhau không có chuyện gì ?
Đầu óc bị cơn buồn ngủ xâm nhập trong nháy mắt tỉnh táo chút, cô hai mắt thâm thúy liếc hắn hồi lâu, đột nhiên đưa tay đi lấy di động trên tủ đầu giường, ngón cái rất nhanh ấn xuống ba dãy số.
“Cục cảnh sát sao? Nhà của tôi có một……..”
Cô lời nói còn chưa nói hết, di động liền bị hắn đoạt đi.
Tut! Sớm biết thì nên đưa lưng về phía hắn gọi điện thoại.
“Muộn như vậy quấy rầy một chút thời gian ngủ của cảnh sát trực ban, là sẽ bị trời phạt.” Tương Lương Lục Đấu kiểm tra màn hình di động, phát hiện cô không phải giả bộ, thật đúng là gọi, không khỏi há hốc mồm.
“Vậy cậu nên biết thời điểm muộn như vậy còn làm ra loại trò đùa này, là sẽ bị tôi sáng sớm ngày mai phải rời giường đi làm nguyền rủa.” Ngoài cười nhưng trong không cười đoạt lại di động, cô tùy thời chuẩn bị lại ấn xuống ba dãy số kia.
Nhún nhún vai, hắn lì lợm mà nói: “Tôi không đùa, cho nên nguyền rủa của cậu sẽ không có tác dụng.”
“Nếu cậu là nói thật, cảm ơn cậu nhắc nhở tôi nên đi thần xã Nhật Bản(3) đánh tiểu nhân.” Cần hao phí sức lực cô tuyệt đối sẽ không khách khí.
Trên đầu của cô thoạt nhìn có chiều hướng bốc lên, xem ra cơn tức không nhỏ.
“Làm gì vì tôi chạy xa như vậy!”
Có lẽ hắn nên giải thích cho cô hai chữ bình tĩnh này.
“Bản thân cậu là không có giá trị này, nhưng thành quả đánh xong tiểu nhân rất đáng giá.” Phong Táp Nguyệt dùng lời nói càng ác độc phán xét.
“Cậu vài năm nay đã ở Đài Loan chịu cái dạng giáo dục ác độc gì?” Nhìn thấy cô liền cảm nhận được khảo nghiệm đầy đủ thể chế giáo dục ở Đài Loan.
“Nhân dân Trung Quốc được tiếp thu nền giáo dục bắt buộc, tức là sáu năm tiểu học, ba năm THCS, ba năm THPT thêm bốn năm Đại học, lại nói thêm, còn có lớp chồi cùng lớp lá thời mẫu giáo.” Mạch suy nghĩ trong đầu càng ngày càng rõ ràng, miệng của cô cũng rõ ràng như thế.
“Cậu không nói, tôi còn tưởng rằng cậu chính là được quan liêu nuôi dưỡng giáo dục trưởng thành.” Phương thức nói chuyện hùng hổ dọa người này giống như ủy viên ở viện lập pháp.
Quan liêu sẽ nói chuyện như cô sao? Hừ!
“Tóm lại, cậu tốt nhất nhanh một chút cút trở về đi.” Cô vừa nói vừa duỗi cánh tay dài, dùng ngón trỏ chỉ vào cửa sổ, nếu đem “Cậu” trong câu thay thành “Tiểu hoàng”, cảm giác tựa như đang bảo con chó nhỏ quay về chuồng chó.
“Ahh, tôi ngủ trước.” Trở mình, hắn rất hiểu vào lúc nào thì nên giả điếc.
Gì? Cái gì?
“Đứng lên cho tôi!”
Phong Táp Nguyệt dùng sức đẩy hắn, nghĩ đem hắn đẩy xuống giường, lại ngoài ý muốn phát hiện hắn thoạt nhìn gầy yếu, kỳ thật vẫn rất béo tốt ngoài dự đoán.
Thật lâu sau, một chút cũng không thể nào lay động được hắn cô ngồi ở bên cạnh giường, hơi thở hổn hển trừng mắt nhìn bóng lưng dày rộng của hắn, lỗ tai còn nghe thấy hắn phát ra từng cơn tiếng ngáy.
Hắn thật sự đang ngủ.
Bất đắc dĩ nhìn đồng hồ báo thức, rạng sáng 3 giờ.
“A, quên đi!” Thở dài một tiếng, cô tuyên bố bỏ cuộc, ngã trở lại trên giường, rất nhanh liền mộng đẹp.

Trước lúc ý thức sắp bị cơn buồn ngủ khống chế, cô dưới đáy lòng thay mình tìm một cái cớ: coi như bọn họ vẫn là thời điểm khi còn nhỏ cùng nhau ngủ trưa là được rồi.

(1):

(2):

(3):



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét