Thứ Hai, 16 tháng 9, 2013

Si Tâm Vương Phi_Diệp Tích (Chương 21: Lấy thân thí nghiệm thuốc)


“Nha đầu, nghỉ ngơi một chút đi! Vẫn còn một ngày đường lộ trình chúng ta mới có thể về đến.” Mục Diệc Phàm quan tâm nói.

“Được rồi!”Mục Tuyết đem ngựa dắt đến bên hồ nước để cho ngựa uống nước, bản thân cũng ngồi xuống đất, nàng cũng mệt mỏi. Mở ra túi đồ nhìn thấy huyết lan trong túi, Mục Tuyết sắc mặt hết sức khó coi, lấy ra dao găm trong tay áo ở trên cánh tay chính mình kiên quyết vạch một đao, làm cho máu chính mình nhỏ giọt ở trên huyết lan. Thấy cảnh này Mục Diệc Phàm hô: “Nha đầu, ngươi đang làm cái gì.”
“Ca, ngươi yên tâm, ta không phải đang làm chuyện điên rồ. Huyết lan không ra hoa là không có công dụng trị bệnh, muốn huyết lan nở hoa nhất định cần phải dùng máu tươi tưới.” Mục Tuyết nhìn thấy huyết lan trong ngực sau khi uống qua máu của nàng, chậm rãi khôi phục màu đỏ.
“Dùng máu của ta! Nếu ngay cả ngươi cũng có chuyện gì, người nào đến cứu Phong Chử.” Mục Diệc Phàm kéo cánh tay ra liền muốn cắt.
“Đúng vậy! Dùng của ta cũng có thể a! Ngươi cứ cắt như vậy, ta sợ đến lúc đó Phong Chử không có việc gì, có việc chính là ngươi.” Hoắc Tử Duy cũng vén tay áo lên nói.
Mục Tuyết cười nói: “Ta biết ý tốt của các ngươi, không phải ta không muốn sống, nhưng huyết lan này cần chính là máu xử nữ, các ngươi có sao?”
“Xử nữ, vậy ngươi_____.” Hoắc Tử Duy giật mình nói.
Nhìn thấy vẻ mặt giật mình của Hoắc Tử Duy, Mục Tuyết cái gì cũng không nói, trái lại Mục Diệc Phàm vẻ mặt dường như đã sớm biết làm cho nàng giật mình không ít. Mục Tuyết dừng một chút nói: “Các ngươi yên tâm, ta có chừng mực, ta còn muốn lưu lại mạng cứu Phong.”
Chỉ cần bọn họ dừng lại nghỉ ngơi, Mục Tuyết sẽ dùng máu để tưới huyết lan chính là để đưa thời điểm nở hoa của nó trở lại. Nhìn thấy khuôn mặt Mục Tuyết càng ngày càng tái nhợt, Mục Diệc Phàm lo lắng nói: “Nha đầu, ngươi như vậy không được, ngươi không cần cưỡi ngựa, ta đi tìm chiếc xe ngựa đến, còn tiếp tục đi như vậy ngươi sẽ chống đỡ không được.”
Trải qua thời gian hai ngày một đêm, Mục Tuyết bọn họ rốt cuộc về tới biên thành. Về đến trạm dịch (dùng ngựa đưa thư. Ngày xưa đặt các trạm để truyền đưa văn thư, mỗi trạm có một chức quan coi giữ, gọi là dịch thừa, còn là nơi dừng chân trên đường tạm thời của quan viên qua lại) Mục Tuyết liền lập tức chạy đi nhìn Quý Phong Chử, đúng lúc nhìn thấy Khuất Nhiên đang chăm sóc Quý Phong Chử: “Khuất đại ca, Phong chàng thế nào?”
“Tiểu thư, sắc mặt Vương gia không được tốt lắm, ta đã chiếu theo lời của ngươi làm, Vương gia hắn uống hai lần dược.”
“Hoàng đại ca đâu?” Nàng hiện tại phải lập tức pha thuốc, Quý Phong Chử chờ không được, thời kỳ nở hoa của huyết lan cũng rất là nhanh, nàng không có bao nhiêu thời gian.
“Hắn và quân y cùng nhau đi tìm dược.” Khuất Nhiên cung kính đáp.
Lúc này Hoàng Bộ cùng quân y cũng cầm một gói dược to đi vào: “Vương phi, dược liệu ngươi muốn chúng ta đã tìm đủ.”
Mục Tuyết không nói lời nào lập tức cầm dược liệu cùng huyết lan đi pha thuốc. Mục Tuyết đem dược pha xong cho Quý Phong Chử uống, nhưng Qúy Phong Chử đang hôn mê căn bản là uống không được. Mục Tuyết cầm lấy chén thuốc tự mình uống một ngụm dược sau đó lại cho vào miệng Quý Phong Chử, thấy Quý Phong Chử đều đem dược uống xong, tất cả mọi người thở dài nhẹ nhõm một hơi.
“Nha đầu, ngươi vừa mới____” Mục Tuyết ngắt lời Mục Diệc Phàm nói: “Ca, ngươi yên tâm, ta tự có chừng mực,!” Nàng như thế nào lại không biết chính mình vừa mới làm như vậy là có ý nghĩa gì, chỉ cần hắn không có việc gì là tốt rồi, nàng hiện tại cũng quản không được nhiều như vậy, sự việc sau này thì sau này rồi nói!
Uống hết dược sắc mặt Quý Phong Chử bắt đầu từ từ khôi phục huyết sắc, Mục Tuyết sau khi bắt mạch cho Quý Phong Chử phát hiện mạch tượng đã dần dần ổn định. Cao hứng kêu lên: “Chàng không có việc gì! Không đúng! Chàng sẽ không chết, sẽ không!”
Nghe xong lời nói của Mục Tuyết mọi người đều cực kỳ cao hứng.
Mục Tuyết hướng về Mục Diệc Phàm nói: “Ca, về chuyện huyết lan ta không nghĩ cho chàng biết.”
“Vậy ngươi_____”
“Xem là ta van ngươi?” Nhìn thấy ánh mắt van xin kia của Mục Tuyết hắn còn có thể nói cái gì. Mục Diệc Phàm gật gật đầu. “Cảm ơn____!”
Nói còn chưa nói xong Mục Tuyết liền ngã xuống. Mục Diệc Phàm nhanh tay lẹ mắt tiếp được Mục Tuyết, Mục Diệc Phàm bảo quân y nhìn vết thương trên tay Mục Tuyết cho thuốc. Hắn biết nha đầu này là quá mệt mỏi, hiện tại yên tâm, cũng cần phải nghĩ ngơi.
Quý Phong Chử tỉnh lại người thứ nhất muốn gặp chính là Mục Tuyết, thế nhưng sau khi nhìn khắp cả phòng hắn cũng không có thấy thân ảnh Mục Tuyết, hắn biết Mục Tuyết sẽ không thể không đến nhìn hắn, trừ phi___, hắn không dám nghĩ tiếp nữa.
“Diệc Phàm, Tuyết nhi đâu?”
“Nha đầu vì cứu ngươi đã vài ngày không có ngủ, nàng là quá mệt mỏi, đi nghỉ ngơi rồi.” Mục Diệc Phàm cẩn thận nói xong, nói dối cũng không phải điểm mạnh của hắn. “Dẫn ta đi gặp nàng, ta muốn nhìn thấy nàng bình an.” Quý Phong Chử nói xong liền giãy dụa đứng lên, Hoàng Bộ lấp tức đỡ chủ tử của mình.
Ở trong phòng, Quý Phong Chử thấy người khiến lòng mình luôn luôn nghĩ đến, khuôn mặt vốn đỏ bừng hiện tại trở nên tái nhợt không chút huyết sắc, hắn thật sự đau lòng, nhịn không được lấy tay nhẹ nhàng vuốt ve tóc Mục Tuyết. Đang ngủ say Mục Tuyết cảm giác chính mình đang bị một cổ hơi thở ấm áp vây quanh, hơi thở kia lại quen thuộc như vậy làm cho nhịn không được mở mắt. Lúc thấy người trước mắt, Mục Tuyết nhanh chóng nhào vào ôm Quý Phong Chử: “Chàng tỉnh, không có việc gì, chàng còn sống! Khỏe mạnh còn sống!” Trong khi nói chuyện nước mắt cũng rơi xuống trên tay Quý Phong Chử. Lúc này mọi người đều rời khỏi phòng, đem nơi này để lại cho hai người trước mắt.
Quý Phong Chử nâng tay vì Mục Tuyết lau nước mắt: “Không khóc, ta sẽ không chết, sẽ không, ta không phải đáp ứng nàng sẽ khỏe mạnh còn sống! Nàng không phải thường xuyên nói ta nói chuyện không giữ lời sao? Lần này ta đương nhiên không thể lỡ lời!” Nghe Quý Phong Chử nói xong, Mục Tuyết đem tất cả nước mắt cùng áp lực mấy ngày liền toàn bộ đều trút ra, lớn tiếng khóc ra. Quý Phong Chử dùng môi mình ngăn chặn tiếng khóc của Mục Tuyết, giờ khắc này hoàn toàn im lặng. Nàng không biết chính mình sẽ có thay đổi gì, sự việc sau này thì nàng không đoán trước được, nhưng trước mắt nàng làm được, hắn bây giờ còn sống, khỏe mạnh còn sống, nàng biết trả giá của nàng là đáng giá.
“Tuyết nhi, ta thề kiếp này sẽ không để cho nàng rơi một giọt nước mắt nào nữa, ta thích nhìn thấy nàng tươi cười, ta muốn cùng nàng sống đến đầu bạc răng long!” Quý Phong Chử đối diện người trước mắt thề. Biết rõ là không có khả năng, nhưng nàng nguyện ý nghe, đó là lời hứa của hắn, chỉ đối với nàng hứa hẹn.
Chiến tranh là vô tình, nhưng nó lại tác thành người có tình.
Hoắc Tử Duy đóng giữ biên thành, Mục Diệc Phàm mang theo binh mã tiến về phía trước phục mệnh (báo cáo lại sau khi chấp hành mệnh lệnh), Quý Phong Chử bị thương sau khi khỏe lại cũng cùng Mục Tuyết trở về Thương Nhĩ. Quý Phong Chử sau khi biết Mục Tuyết vì hái thuốc cho mình tay bị thương, liền nói cái gì Mục Tuyết cũng không được làm phải dưỡng thương cho tốt. Hắn đương nhiên không biết nguồn gốc thật sự thương tích của Mục Tuyết, Mục Tuyết cũng kiên trì tự mình bôi thuốc, chính là vì không cho Quý Phong Chử thấy thương tích của bản thân, vết sẹo như vậy người minh mẫn vừa nhìn thấy liền biết kia cũng không phải là té bị thương. Quý Phong Chử cũng chỉ coi như đó là nữ hài tử gia yêu xinh đẹp không muốn để cho người khác thấy vết sẹo, cũng liền không có quá để ý, đương nhiên Mục Tuyết cũng hưởng thụ được đãi ngộ (quyền lợi) đặc biệt.
“Phong, ta muốn uống nước!”
“Có ngay!”
“Ta muốn ăn táo.”
“Ta đến gọt vỏ cho nàng.”
“Ta muốn đọc sách.”
“Ta đọc cho nàng nghe.”
“Ta muốn………
……….
Chỉ nhìn thấy ở trên hành lang dài, một người ngồi ở trên xích đu an nhàn ăn táo, mà một người lại bận rộn chạy tới chạy lui, người nào biết rõ nhìn thấy cũng sẽ không tin tưởng cái người chạy tới chạy lui kia chính là Tĩnh Vương cao cao tại thượng của bọn họ mà người ở trên xích đu kia chính là thê tử của hắn____Tĩnh Vương phi.
Hoàng cung Xuất Vân
“Tiểu tử kia hắn dựa vào cái gì, đây là của ta, nơi này hết thảy đều là của ta, ta phải cho hắn biết sự lợi hại của ta.” Bạch Nghiêm Phong hung tợn nói.
“Vương gia, ta có biện pháp?” Phong Kiến Nguyệt a dua nói. Nghe Phong Kiến Nguyệt nói, Bạch Nghiêm Phong hỏi: “Ngươi có biện pháp gì?”
“Ta biết người Triển Sơ Vân rất để ý chính là Tĩnh Vương phi Nam Chiếu kia, chúng ta tại sao không ra tay với người bên cạnh hắn chứ?” Phong Kiến Nguyệt cười nói. Hắn muốn đem người sỉ nhục hắn ngày đó trả giá gấp bội, hắn tuyệt đối không cho phép một nha đầu đến khống chế hắn, tuyệt đối không cho phép.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét