Thứ Ba, 3 tháng 9, 2013

Cho dù, anh không nghe được_Đan Vĩ Tinh (Chương 3)




Trời mưa cả ngày
Ngày nghỉ cuối tuần tốt đẹp, cục khí tượng tuyên bố bão kéo vào đất liền, tuy rằng mất hứng, nhưng ít ra mang đến một chút cảm giác mát xóa tan thời tiết nóng.

“Các người có mở máy lạnh sao? Tôi cảm thấy rất lạnh.” Tông Cung Hải Tường ngồi ở giữa Phong Táp Nguyệt cùng Tương Lương Lục Đấu, ăn bánh ga-tô chính mình mang đến, hướng Phong Táp Nguyệt đè thấp giọng làm ra bộ dạng bi ai mà lên tiếng.
Bão mang đến rét lạnh, hoàn toàn so ra kém hơn bị cô phát ra hàn ý.
“Tôi nghĩ cậu trực tiếp mặc một chiếc áo khoát sẽ khá hơn.” Tương Lương Lục Đấu ngữ điệu chợt cao chợt thấp, không bắt được một cái chuẩn âm.
Phong Táp Nguyệt nhận thấy, nhưng mà không dự định nói chen vào. 
“Sao không mở lò sưởi chứ?” Thấy Phong Táp Nguyệt ngồi ngay ngắn ở bên cạnh lựa chọn trầm mặc không lên tiếng, Tông Cung Hải Tường đành phải tự mình khó khăn tiếp tục chủ đề này, ai bảo người mở đầu là hắn!
Mắt lạnh liếc xéo nhìn hai anh em bọn họ kẻ xướng người hò xong, Phong Táp Nguyệt trầm mặc đến nửa giờ sau, mới chậm rãi mở miệng.
“Cho nên, cậu là hoàn toàn nghe không được.”
Đây không phải câu hỏi, chính xác là thông tin mới nhất một tiếng trước cô nhận được, khiến cho cô lúc đang nói lời nay không tự giác thả chậm tốc độ.
Khuôn mặt trẻ con vốn mỉm cười hiện lên một chút không vui, rất nhanh liền thu lại, “Không cần đặc biệt nói rõ ràng, không sao cả.”
Hắn rất không muốn cô đồng tình.
“Tôi chỉ là không muốn nói lặp lại hai lần giống nhau.” Cô mới không phải đồng tình hắn, chẳng qua dựa trên nguyên nhân giúp đỡ những người hoạt động khó khăn.
“Phốc!” Tông Cung Hải Tường vẫn như trước mặt không chút thay đổi, lấy tay che lại cánh môi không cẩn thật bật ra tiếng cười, chỉ còn lại ánh mắt trống rỗng.
“Rất buồn cười?” Tương Lương Lục Đấu nhìn không sót nhất cử nhất động của hắn, tuy rằng nghe không được, vẫn là căn cứ vào kinh nghiệm nhiều năm phán đoán hành động hắn đột nhiên che miệng lại là vì cái gì.
“Đừng mượn cớ chuyển đề tài.” Phong Táp Nguyệt sớm nhìn thấu một chút kỹ xảo nhỏ kia của bọn họ.
Bị cô ngữ khí nghiêm khắc hăm dọa, hai vị nam sĩ ở đây anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, cuối cùng là Tông Cung Hải Tường lên tiếng trước.
“Vậy, tôi đi trước.”
Sau khi rất nhanh phán đoán tình thế, Tông Cung Hải Tường biết Phong Táp Nguyệt hiện tại lữa giận đang lên đến đỉnh đầu, nếu muốn làm khách, vẫn là người anh em của hắn ở lại là được rồi.
“Hải Tường!” Tương Lương Lục Đấu sau khi đọc hiểu được cử động miệng hắn, chỉ còn kịp hướng về bóng lòng bàn chân mờ ảo ùn ùn nhanh chóng chạy đi của Tông Cung Hải Tường kêu to.
Lúc này liền chuồn thật rất nhanh, đem hắn vứt bỏ một mình ở nơi này đối diện với cô.
Phong Táp Nguyệt không nói chuyện, chỉ là nhìn hắn chằm chằm.
Từ một tiếng trước cô biết được người cả thế giới này đều biết, cũng chỉ có cô chẳng hay biết được tin gì, sau khi từ trong miệng Tông Cung Hải Tường cũng nghe được không ít tin tức gần đây của hắn, ví như, hắn tuy rằng điếc, nhưng vẫn tiếp tục kéo đàn violin, thậm chí còn có được tiếng tăm nhất định ở trên thế giới, nhưng mà cô cũng không quan tâm loại tin tức này, cho nên mới có thể đối với hắn hiện tại hoàn toàn không biết gì.
Hắn đã nghe không được.
Vào thời điểm hắn rời đi cô vô cùng vui mừng, hắn lại vì một câu nói của cô liều mạng luyện tập đàn violin, chỉ vì đem tiếng đàn hay nhất tặng cho cô, ngay cả sau khi hắn mất đi thính lực cũng không vứt bỏ đàn violin, hắn như vậy……….Quả thực chính là cái đại ngu ngốc.
Hắn chẳng lẽ nghe không hiểu kia chẳng qua là dưới tình huống tức giận lúc ấy nói một câu phát tiết sao?
Làm sao bởi vì cô thuận miệng nói mà cố gắng thành như vậy?
Cho nên cô đã nói hắn căn bản là một đứa nhỏ mãi không trưởng thành, nếu không sẽ không ngay cả ý nghĩa thật sự những lời nói kia của cô đều nghe không hiểu.
“Cậu…….Người nhà có khỏe không?” Muốn hỏi rất nhiều, đến cuối cùng cô chỉ có thể trước tiên bắt đầu từ một vấn đề hời hợt.
Nhún nhún vai, hắn cũng làm một cái trả lời hời hợt: “Không tồi”
Hắn biết cô suy nghĩ cái gì.
Cô nhất định là suy nghĩ cô cũng không có yêu cầu hắn làm như vậy, đừng tưởng rằng hắn làm như vậy sẽ khiến cô cảm động, cô liền sẽ nói với hắn tiếng thực xin lỗi, những việc trước đây là cô sai……Linh tinh.
Đúng nha! Bởi vì Phong Táp Nguyệt là một phụ nữ cho rằng sĩ diện so với cái gì đều quan trọng hơn.
Từ nhỏ chính là như vậy, thời điểm phát hiện chuyện chính mình làm sai, cô tuyệt đối so với bất luận kẻ nào đều bực bội bản thân, lại còn liều mạng cãi bướng, không thể ăn nói khép nép nói tiếng thật có lỗi, đành phải nghĩ hết biện pháp đền bù đối phương.
Đây ngoài dự tính lại là người con gái hắn thích.
A! Chính là cô có lẽ sẽ không biết hắn hoàn toàn không nghĩ cần cô xin lỗi hoặc là áy náy, bởi vì khi thời điểm hắn phát hiện, chính mình đã sớm hiểu rõ lời nói trái với việc làm của cô, đối với lời nói cô nói qua tựa như mệnh lệnh khắc vào trong đầu, sau đó tự động tự phát phóng thích ra, thân thể như là hành động có ý thức.
Kỳ thật hắn rất rõ ràng, làm những việc này là bởi vì không muốn bị cô xem thường, hy vọng có thể làm cho cô vui vẻ.
Hắn cho rằng đây là chuyện thích một người nên làm.
Trầm mặc trong chốc lát, cô lần thứ hai mở miệng, vẫn như cũ lẩn quẩn đảo đi đảo lại chủ đề người nhà này.
“Thật lâu không thấy Xuân Nhật, cô ấy hiện tại thế nào?” Tương Lương Xuân Nhật là em gái Tương Lương Lục Đấu, trước kia có đoạn thời gian cũng từng chơi cùng nhau, sau đó thì không gặp lại qua.
“Các cậu chưa gặp qua sao? Nó đang ở Đài Loan.” Hắn uống một ngụm nước trà hoa quả cô mang ra, cổ họng đã đở khô.
“Ơ? Phải không? Tôi không biết, không ai nói qua cho tôi.”
Nói đến người này, Phong Táp Nguyệt đột nhiên phát hiện nguyên nhân mình cái gì cũng không biết, có lẽ là bởi vì đối với hắn rời đi quá mức vui mừng, và theo bản năng bài xích bất luận tin tức gì có thể nhận được về hắn, sau đó cô đã quên tồn tại của hắn, đến cuối cùng liền không ai nghĩ lại muốn cùng cô nói đến chuyện của hắn, kèm theo tình hình người nhà hắn mấy năm gần đây cô cũng không biết rõ, dù sao nhắc đến người nhà hắn, thế tất nhiên cũng sẽ nhắc đến hắn.
“Hiện tại tôi cũng chuyển đến Đài Loan, qua vài ngày nó sẽ đến thăm tôi, cậu muốn gặp nó không?” Kỳ thật, hắn là tùy tiện nói một chút, nhưng mà nếu cô nói muốn gặp em gái hắn, hắn nhất định sẽ bắt em gái bất chấp mưa gió, hôm nay liền chạy tới.
“Ừ, nếu có cơ hội, ngày nào đó gặp mặt cũng không sao.” Thành thật mà nói, cô căn bản ngay cả Tương Lương Xuân Nhật trưởng thành bộ dáng gì, là tròn hay là dẹp, cũng không nhớ rõ.
Lại hỏi những cái này, chỉ là không hy vọng bầu không khí hai người một chỗ một phòng quá xấu hổ, hơn nữa bọn họ là thật thật lâu không thấy, kèm theo sinh hoạt của hai bên không có cùng xuất hiện, đương nhiên cũng sẽ không có chủ đề chung.
Sau khi hỏi xong vấn đề, Phong Táp Nguyệt lười vắt hết óc nghĩ chủ đề tiếp, cân nhắc đem hắn đuổi về nhà của hắn, nói về mối quan hệ bọn họ hiện tại, hoàn toàn có thể xem như người xa lạ.
“Cậu có thể nấu ăn sao?” Nhìn ra dự định của cô, hắn giả vờ khó hiểu mà mở ra chù đề.
“Hử?” Đang suy nghĩ lý do đem hắn đuổi về, Phong Táp Nguyệt cũng không có chăm chú nghe lời hắn nói.
“Cậu hôm nay có thể nấu bữa tối không? Có thể tiếp tế tôi một bữa hay không?”
“Tiếp tế? Nếu tôi nhớ không lầm, cậu là nghe không được, không phải tay chân không thuận tiện thì phải!” Cô nói thẳng.
Cô ấy là ám chỉ bản thân hắn nấu ăn không được ?
Lộ ra cười khổ, trên khuôn mặt trẻ con của hắn lộ vẻ bất đắc dĩ, “Tôi đối với nấu ăn không có gì tâm đắc, hơn nữa hôm nay có bão, không tiện đi ra ngoài ăn.”
Cho nên hắn đang đề nghị cô nấu cơm cho hắn ăn sao?
Lấy tay nâng cằm, đối với yêu cầu của hắn, trong đầu cô đang suy xét rất nhiều.
“Không tiện?” Phát hiện trên mặt hắn có sự mất mác không đổi, sau đó lại lộ ra tươi cười giả tạo bề ngoài, “Nếu không tiện cũng không sao, tôi nghĩ tôi cần phải trở về.”
Oa! Hắn là cố ý diễn cho cô xem sao? Đừng hòng cô sẽ giữ chân hắn.
Tương Lương Lục Đấu nói được thì làm được, đứng lên không chút do dự, hướng cửa sổ đi đến.
Làm cái gì? Hắn là đang nói thật sao?
Mắt nhìn trộm động tác của hắn, Phong Táp Nguyệt không nhịn được mở miệng, “Cậu muốn đi đâu?”
Đưa lưng về phía cô hướng phía trước đi, Tương Lương Lục Đấu nhìn không thấy cô đang nói chuyện.
Chậm nửa nhịp nhớ tới chuyện hắn thật sự nghe không được, cô chung quy vẫn chưa quen.
Phong Táp Nguyệt đi đến phía sau hắn, một tay đặt trên vai hắn.
Tương Lương Lục Đấu bị dọa đến nhảy dựng, quay đầu lại thấy là cô, nhịn không được bật thốt lên, “Tôi không có thói quen người khác từ sau lưng tôi gọi tôi.”
Lúc này mới phát giác chính mình rất không thận trọng đem hắn trở thành nhân sĩ câm điếc, bên cạnh cô không có bạn bè như vậy, cho nên không rõ ràng lắm cảm nhận của bọn họ, cẩn thận ngẫm lại, nếu là cô ở vào trong một thế giới nghe không được, có người đột nhiên vỗ lưng của cô, cô nhất định sẽ chửi ầm lên, mà hắn lại chính là dùng ngữ khí trước sau như một nói với cô.
Thu hồi tay đặt ở trên vai hắn, cô cúi đầu trước hiếm thấy, “Thực xin lỗi”
Hắn thì lại cả kinh, lần này là bởi vì cô nhận sai hiếm thấy.
“Còn có việc sao?” Không muốn để cô tiếp tục duy trì khó xử, hắn không nhiều lời liền trả lời, thay đổi cái chủ đề.
“Cậu muốn làm gì?”
“Trở về nha.” Gãi gãi đầu, hắn khó hiểu cô vì sao hỏi như vậy.
Phong Táp Nguyệt chỉ chỉ vào cửa chính hướng ngược lại, “Cửa chính ở kia.”
“Ờ, tôi vừa rồi chính là từ cửa sổ sang đây.” Bằng không cô nghĩ sau khi cô té xỉu, hắn phải như thế nào từ cửa chính bước vào nhà cô?
“Hiện tại cậu có thể từ cửa chính rời đi.” Có lầm hay không, hắn cư nhiên muốn từ cửa sổ leo qua?
“Không cần, đi từ đây nhanh hơn.” Hơn nữa hắn cũng không mang chìa khóa, không có cách gì mở cửa nhà hắn.
Dứt lời, Tương Lương Lục Đấu bất chấp mưa gió, rất nhanh từ cửa sổ nhảy vọt vào nhà hắn.
Phong Táp Nguyệt thản nhiên mà nhìn, phát hiện hắn ở bên ngoài thời gian chỉ có vài giây, đã bị ngâm vào nước mưa thành ước sủng, lại nhìn nhìn mây đen đầy bầu trời, vừa mưa lại vừa gió, loại thời tiết này phải đi ra ngoài thật sự rất khó khăn.
“Này.” Cô khẽ hô một tiếng, thanh âm bị tiếng gió cùng tiếng mưa rơi át qua cũng không hề gì, bởi vì cô hướng hắn phất phất tay.
Khóe mắt lộ ra tia sáng chăm chú nhìn đến động tác của cô, Tương Lương Lục Đấu ngẩng đầu.
“Buổi tối từ cửa chính đến ăn cơm.” Biết không cần la to, cô học Tông Cung Hải Tường làm ra cử động miệng chính xác.
Sau khi nhìn thấy hắn hiểu rõ ý tứ lời nói của cô lộ ra tươi cười, Phong Táp Nguyệt đóng cửa sổ lại, ngay cả cái màn cửa sỗ cũng kéo.
Cô cư nhiên lại mời hắn, thật sự là gặp quỷ!
Ngày thứ hai, hôm qua gió bão lấy tốc độ rất nhanh quét qua đây, hôm nay đã không cỏn lại gặp cuồng phong bão táp như hôm qua, ánh mặt trời màu vàng kim chiếu rọi mặt đường tráng nhựa chưa khô, mùi mặt đường nhựa hòa với không khí tươi mát sáng sớm, hương vị thật sự là quái dị nói không nên lời.
8 giờ sáng, Phong Táp Nguyệt mới vừa rời giường kéo ra màn cửa, hướng về ngoài cửa sổ không hài lòng nổi cáu đến cực điểm.
“Đài Loan không hoan nghênh bão yếu kém, chưa đạt tiêu chuẩn cho nghỉ việc, không cần thay đổi tuyến đường hoặc tăng cường nha!”
Ngày nghỉ cuối tuần bỗng nhiên khi không bị bão giả làm cho mất đi có gì ý nghĩa? Đài Loan thi hành một tuần nghĩ hai ngày, chẳng lẽ bão không hiểu?
Ánh mắt lần thứ hai lay động sáng lên hướng về phía cảnh sắc tươi đẹp tỏa nhiệt.
“Đúng nha, nó không hiểu.” Tự giễu cười mỉa vài tiếng, lúc Phong Táp Nguyệt đang muốn rời khỏi cửa sổ, tai thính dò xét nghe thấy tiếng bíp bíp ấm nước đun sôi phát ra từ nhà hàng xóm cách vách.
Hắn……..đang nấu nước sao?
Mở cửa sổ ra, Phong Táp Nguyệt từ cửa sổ thủy tinh đóng chặt cách vách lén nhìn trộm tình hình bên trong.
Không thấy được thân ảnh hắn, là đi tắt gas sao?
Bíp…….
Âm thanh không có ngừng, Phong Táp Nguyệt đợi vài giây đồng hồ, rốt cuộc nhịn không được đưa tay mà đẩy cửa sổ cách vách, cửa sổ dường như khóa lại, mở không ra, mà tiếng bíp bíp trong nhà hắn liên tục truyền ra chưa từng ngừng lại.
“Chết tiệt, hắn rốt cuộc đang làm gì?” Duỗi cánh tay dài mãnh liệt đập cửa sổ cũng vô ích, cô hiện tại chỉ cầu nguyện hắn sẽ trông thấy.
Ở phòng tắm, Tương Lương Lục Đấu tắm rửa xong toàn thân trên dưới chỉ bao quanh một cái khăn mặt che khuất vị trí trọng điểm.
Ách………Phát sinh chuyện gì?
Tương Lương Lục Đấu đi đến bên cửa sổ, mở cửa sổ ra.
Phong Táp Nguyệt rất nhanh tiến vào trong phòng hắn, ngay cả nhìn cũng không liếc mắt nhìn hắn một cái, tiếp tục xông vào làm lộn xộn nhà hắn, như đang tìm kiếm đồ vật gì đó.
“Làm sao vậy?” Hắn theo sát ở phía sau cô.
Vừa rồi trong nháy mắt hắn quả thực hoài nghi chính mình có nên mở cửa sổ hay không, bởi vì cô vẻ mặt tức giận, nói không chừng sẽ đem hắn làm bao cát tiến đánh.
Cô đi vào phòng bếp, vặn tắt gas, quay đầu lại hung hăng trừng mắt liếc hắn một cái.
“Cậu không biết chính mình đang nấu nước sao?”
Hắn có thể thiếu chút nữa là gây nên hỏa hoạn, có biết hay không?
Tương Lương Lục Đấu lúc này mới nhớ tới mình trước khi vào phòng tắm từng đem ấm nước đun ở trên bếp gas, cũng đem theo máy hẹn giờ vào phòng tắm, nhắc nhở chính mình thời gian nấu nước.
“Có thể là bởi vì tiếng nước quá lớn, cho nên tôi không có nghe được âm thanh máy hẹn giờ.” Hắn thuận miệng nói.
“Ờ, nói như thế, vậy là bởi vì tiếng nước khiến cậu không có nghe được âm thanh ấm nước đun sôi hả?” Phong Táp Nguyệt vẻ mặt tươi cười hỏi.
“Đúng, đúng.” Hắn liên tục gật đầu.
Thuận theo hắn đang nói lung tung!
“Cho nên cậu hiện tại là muốn cùng tôi giải thích cậu đột nhiên vào lúc này lại nghe được âm thanh sao?” Thật sự là một thiên tài, vừa nghe không được âm thanh, lại mang theo cái máy hẹn giờ có tác dụng gì?
A ờ, Hắn như thế nào có thể quên mình nghe không được?!
“Ha ha…….” Hắn chỉ có thể bật ra cười gượng.
Kỳ thật mang máy hẹn giờ vào phòng tắm là nhắc nhở hắn nhớ rõ “Xem”, không nghĩ đến hắn đã quên.
“Khu nhà trọ chúng ta có ba hộ gia đình, tổng cộng năm đứa nhỏ, sáu người lớn cùng ba người già, bên phải nhà cậu là một tòa cao ốc kiểu mới, bên trong có càng nhiều gia đình, nếu cậu không muốn mang tội danh gây nên hỏa hoạn làm cho nhiều gia đình như vậy nhà tan cửa nát, lần sau thời điểm nấu nước tốt nhất cậu động não một chút khoanh vùng nhớ kỹ chuyện này.” Phong Táp Nguyệt lưu loát nói một đống lớn, chính là muốn hắn cẩn thận an toàn bản thân, hôm nay nếu không phải cô vừa vặn nghe được, có lẽ hiện tại đang trên đường đi đến công ty cô sẽ nhận được tin tức nhà cô cháy.
Mà thủ phạm việc này là anh bạn hay quên này.
“Ách……..” Hắn không phản bác lại, “Cậu nói rất đúng, tôi đi thu dọn.”
Là hắn đem cuộc sống một mình một người thấy quá mức đơn giản, trước kia hắn cùng cha mẹ ở cùng một chỗ, cho dù bọn họ đều có công tác, không thể bất cứ lúc nào cũng ở nhà, trong nhà vẫn là sẽ có một người quản gia chuyên môn phụ trách nghiêm ngặt việc quét dọn trong nhà, lại nói tiếp, hắn cũng không cần tự mình nấu nước và vân vân, mới có thể khiến hắn đem chuyện sống một mình này thấy đơn giản.
Hóa ra, hắn ngay cả tư cách sống một mình cũng không có.
Nhìn hắn ngồi xổm trên mặt đất, cô đơn chà lau giọt nước tràn ra, Phong Táp Nguyệt cảm thấy một hồi không đành lòng.
Cô quả thật là nói có chút nghiêm khắc, nhưng mà cũng là bởi vì cô lo lắng hắn mới có thể nói như vậy, nếu trước mặt là người xa lạ không có chút quan hệ nào, cô làm gì nói nhiều như vậy…………………..
Ơ?
Ơ? Ơ?
Từ từ, quay lại một chút.
Cô vừa mới nghĩ cái gì? Đối với hắn quá mức nghiêm khắc? Không đúng, lại tiếp câu sau đó, cô lo lắng hắn? Đúng! Chính là câu này!
Trời ơi! Cô đang suy nghĩ cái gì? Cô như thế nào có thể sẽ lo lắng hắn? Cô lo lắng hẳn là nhà cô hoặc là các hộ gia đình khác, sẽ không là hắn! Cũng không có thể là hắn!
Cô chưa quên khi còn bé hắn là cỡ nào ác bá, bắt buộc cô làm nhiều hoạt động ngoài trời không thích như vậy, lại như một đứa nhỏ ngang tàng không có khí chất khi dễ cô, những ác hình ác trạng này nhiều vô số chỉ có thể thêm vào chứ không thể giảm đi, cô như thế nào có thể lại quên? Càng đừng nói tha thứ hắn!
Tối hôm qua bằng lòng mới hắn ăn cơm là đã không tệ rồi.
“Tóm lại, cậu tự mình bảo trọng!” Nổi giận đùng đùng ném ra lời nói, cũng không quan tâm hắn nghe được không, Phong Táp Nguyệt y theo phương thức tới trở lại nhà chính mình.
Đợi Tương Lương Lục Đấu lau xong sàn nhà đứng lên, đã sớm không thấy bóng dáng của cô.
Gãi gãi đầu, hắn khó hiểu mà cúi đầu xuống lẩm bẩm: “Cô ấy khi nào thì trở về?”
Về phần những ý nghĩ kia, Phong Táp Nguyệt chưa mở miệng nói, hắn căn bản không biết.
“Cậu nhất định đã sớm biết rồi đi!”
Sáng sớm Phong Táp Nguyệt vào công ty trễ vài phút vẻ mặt lạnh lùng, đem tách cà phê đặt thật mạnh ở trên văn kiện của Phong Thương Chinh.
Phong Thương Chinh đường nét khuôn mặt luôn luôn cương nghị lộ ra biểu tình nghi hoặc.
Hắn biết thư ký đường tỷ này chưa bao giờ giúp hắn pha cà phê, thế nhưng mỗi khi cô pha cà phê cho hắn uống, khẳng định là có việc muốn hỏi hắn, hắn còn nhớ rõ lần trước  cô làm như vậy là bởi vì mẹ hắn muốn cô giúp đỡ thăm dò ý tứ của hắn, hắn bắt đầu nhớ lại, mình gần đây có đắc tội cô hay không? Hôm nay cô là vì việc gì mà đến?
Cầm lấy tách cà phê mới thử một ngụm, mùi vị trong đó chỉ có hắn biết.
“Hiện tại là thời gian làm việc, em cho rằng giải quyết việc công là sự nhất trí của chúng ta.”
Mỉm cười, cô đứng ở trước mặt hắn cũng không nhúc nhích, “Đúng vậy, chị là vì việc công mà đến.”
“Ừm?” Hắn chờ đoạn sau của cô.
“Chị hôm nay đến muộn.”
“Cho nên?” Lại uống một ngụm cà phê, hắn khó hiểu hỏi.
“Cậu không hỏi chị vì sao đến muộn?” Vẫn là cười, nhưng nhìn kỹ, có thể phát hiện tươi cười của cô có chút miễn cưỡng.
“Vì sao?” Hắn thuận theo lời của cô hỏi thêm.
Phong Táp Nguyệt nhướng mày, muốn nhìn hắn rốt cuộc muốn giả vờ đến khi nào
“Bởi vì hàng xóm mới của chị.”
Phong Thương Chinh sắc mặt không thay đổi, tiếp tục uống cà phê đắng đến kinh khủng kia, trong lòng hiểu được đường tỷ là vì ai mà đến.
Thảo nào cà phê này đắng như vậy.
Nếu lần trước cô vì lung lạc hắn, quả thật pha ra cà phê cực kỳ ngọt, xem ra cô pha cà phê, hương vị là dựa theo mục đích cô tới mà có điều khác biệt.
“Ơ, chị nói vậy, cái gian phòng luôn luôn cho thuê không được rốt cuộc có người thuê sao?”
Còn giả ngu!
“Đúng vậy, hàng xóm của chị kỳ thật cậu cũng biết, hoặc là có thể nói vô cùng quen thuộc.” Dừng một chút, cô lười lại cùng hắn đoán, trực tiếp nói rõ ràng, “Tương Lương Lục Đấu, chị nghĩ cậu không quên chứ?!”
Quên? Làm sao có thể? Bọn họ đều vẫn duy trì liên lạc, nhiệm vụ muốn chặn đi đào hoa của Phong Táp Nguyệt này cũng đều là bởi vì có hắn hỗ trợ, nếu không cùng hắn ta có liên lạc, như thế nào nói cho hắn ta tình hình gần đây của Phong Táp Nguyệt?!
“Ừ, bạn của Hải Tường.” Chuyện đến nước này, hắn chỉ có thể nói như vậy.
Dù sao hắn cũng là có vợ con cần nuôi, không thể ở chỗ này bị đường tỷ chém chết.
“Ít giả bộ đi! Cậu thành thật mà nói, thời điểm Tương Lương Lục Đấu cùng cậu liên lạc là khi nào? Nếu không hắn như thế nào sẽ biết chị sống ở đâu?”
“Kia chẳng qua là trùng hợp đi!” Chớ nên nói thời điểm liên lạc khi nào, bọn họ đều là luôn luôn liên lạc.
“Thật sự là một trùng hợp quá ngẫu nhiên nha! Không thể không làm cho chị hoài nghi có phải có người gián tiếp gây rối hay không đây.” Cô cũng không phải kẻ ngốc, như thế nào có thể nhìn không ra sơ hở trong quỷ kế này.
“Vậy chị vì sao không nói với Hải Tường?” Hắn hỏi lại.
“Chị ngày hôm qua đã hỏi qua nó.” Phong Táp Nguyệt không chút nào để ý trả lời.
A, hóa ra Tông Cung Hải Tường ngày hôm qua đã tử trận sao? Không biết nó có bán đứng hắn hay không?
“Vậy chị muốn như thế nào?” Lười lại lừa cô, Phong Thương Chinh mở ra hai tay.
Vấn đề này hiển nhiên hỏi ngược lại cô.
Muốn thế nào?
Cô cũng chưa nghĩ tới nha! Nhưng mà dựa vào trực giác liền biết nhất định là bọn họ đang giở trò, hơn nữa sáng sớm những ý nghĩ kia quấy nhiễu suy nghĩ của cô, tất cả đều làm cho cô rất không thoải mái, ngay khi trên đường đến công ty liền lên kế hoạch nhất định phải tìm hắn khởi binh hỏi tội, về phần sau đó phải làm gì, cô thật sự là còn chưa nghĩ nhiều như vậy.
“Trước chị muốn như thế nào, em muốn hỏi chị, chị có biết chúng em vì sao phải giúp Lục Đấu, để cho anh ấy ở tại cách vách nhà chị không?”
“Chị làm sao có thể biết?!” Cô cười lạnh một tiếng.
Ơ? Hắn còn chưa nói sao?
“Đương nhiên là bởi vì có người quen sống ở gần anh ấy, mới có thể nhân tiện chiếu cố anh ấy.” Đề tài câu chuyện vừa chuyển, hắn thuận miệng bịa đặt một cái lý do.
“Cậu là nói việc hắn nghe không được?” Nếu là điểm ấy, cô thừa nhận hắn quả thật là cần người quen giúp đỡ.
“Hóa ra chị biết.”
“Ngày hôm qua chính là muốn Hải Tường tới nhà của chị giải thích chuyện này.” Cô đã lười trách móc bọn họ vì sao chuyện quan trọng như vậy không nói cho cô.
Phong Thương Chinh hơi hơi vuốt cằm, “Em biết chị trước kia có lẽ rất chán ghét anh ấy, nhưng mà hiện tại chúng ta đều trưởng thành, thấy anh ấy đang là cái tên cần người khác giúp đỡ, trước buông thành kiến, cùng anh ấy chung sống thật tốt đi!”
Liếc mắt nhìn hắn một cái, Phong Táp Nguyệt lời lẽ đanh thép nói: “Thứ nhất, không phải có lẽ, là thật sự rất chán ghét hắn. Thứ hai, chị cũng không có bởi vì thời gian trôi qua, mà giảm bớt đi chán ghét đối với hắn.”
Ai, xem ra Tương Lương Lục Đấu tương lai phải đi chính là con đường núi đã cao chót vót lại hiểm trở.
“Nhưng mà dựa trên quan niệm chiếu cố đồng bào hoạt động khó khăn, chị có thể…….Giúp hắn một chút.” Phong Táp Nguyệt không phát hiện biểu tình chính mình có thỏa hiệp rõ rệt, mạnh miệng nói.
Nhưng Phong Thương Chinh thấy được, “Vậy phiến toái chị.”
A, có lẽ sự tình sẽ có cơ hội xoay chuyển cũng không nhất định.
Trước khi tan ca về nhà, Phong Táp Nguyệt trước đó đi một vòng đến siêu thị bổ sung đầy đủ vật dụng hàng ngày thiếu trong nhà, ở lối vào, cô vừa vặn nhìn thấy thân ảnh Tương Lương Lục Đấu sớm đi vào trong.
Cô giơ tay lên, vốn là muốn gọi hắn dừng, lại đột nhiêt thu tay vào.
Cô luôn không nhớ việc hắn thật sự nghe không được nữa.
Tôi thích âm thanh sóng biển vỗ.
Không biết vì sao, cô đột nhiến nhớ tới lời nói khi còn bé hắn nói qua.
Tuy rằng chán ghét những chuyện hắn đã làm, nhưng mà khi một đám trẻ em cùng nhau chơi, cô luôn đi ở phía sau cùng, bởi vì tất cả mọi người không thích cô không hợp đàn, nói đơn giản, cô bị xa lánh, không biết hắn có phải có phát hiện hay không, luôn luôn vào lúc cô bị rơi lại phía sau đi đến bên cạnh cô, cùng cô vai kề vai đi, đương nhiên những đứa nhỏ khác sẽ quay quanh ở gần hắn, đây có lẽ là thời điểm duy nhất cô lại cảm thấy hắn cũng không tệ lắm.
Bảy tuồi năm ấy một ngày mùa hè nào đó, hắn một mình đến tìm cô, nói muốn đi bờ biển, sau đó không đợi cô trả lời, lôi kéo cô liền hướng con đê gần nhất trên trấn bọn họ sống chạy tới, buổi chiều ánh tà dường nhiễm đỏ chiếu rọi biển cả, bọn họ chính là ngồi ở trên đê lẳng lặng dò xét âm thanh sóng biển vỗ lên bờ, vào khi đó hắn nói với cô thích âm thanh sóng biển, ngày hôm sau hắn liền rời khỏi.
Âm thanh sóng biển, hắn rốt cuộc nghe không được nữa!
Lắc đầu, cô nói với chính mình, “Nói không chừng hắn sớm quên chính mình từng nói qua như vậy.”
Khoảng cách chậm vài bước, cô chạy nhanh đuổi kịp phía trước, rồi lại không biết nên như thế nào cùng hắn chào hỏi.
Trong ấn tượng, đều là hắn chạy tới tìm cô nói chuyện, muốn cô chủ động mở miệng với hắn, thật đúng là không biết phải nói những gì.
Đẩy xe mua hàng, Phong Táp Nguyệt lặng lẽ đi theo phía sau hắn, quan sát hành động của hắn.
Ầm ầm ình ình……..
Mặt đất một trận rung động, là âm thanh xe vận chuyển hàng đi qua cùng phát ra rung động, tránh sang một bên, Phong Táp Nguyệt nhớ tới tồn tại của hắn.
“Nguy rồi, hắn nghe không được.”
Đang muốn lao ra đem hắn đẩy sang một bên, làm sao biết vừa vặn cùng hắn bốn mắt giao nhau, ngẩn người, ngược lại là hắn một phen kéo cô, đem cô kéo rời khỏi tuyến đường xe vận chuyên hàng đi qua.
“Thật khéo, cậu cũng đến mua đồ.” Đợi sau khi xe vận chuyển hàng đi qua, hắn hướng cô mỉm cười.
Cô không trả lời câu nói của hắn, hỏi lại hắn: “Cậu làm sao biết có xe vận chuyển hàng?”
“Oh, bời vì trên mặt đất rung động một hồi, nên tôi cảm giác được.” Sau khi mất đi thính giác, hắn mới phát hiện có rất nhiều biến động rất nhỏ đều có tác dụng gần giống như phân biệt âm thanh.
“Ừm.” Thì ra là thế.
Cô ấy sẽ hỏi như vậy, chẳng lẽ là bởi vì………
“Cậu vừa rồi đi theo tôi sao?”
Bị phát hiện, Phong Táp Nguyệt da mặt mỏng liền hiện ra đỏ ửng nhàn nhạt, lập tức biện bạch, “Tôi chỉ là đúng lúc nhìn thấy cậu.”
Tương Lương Lục Đấu chỉ cười không nói.
Cô có lẽ không biết chính mình nói dối thì sẽ đỏ mặt.
“Nếu đã gặp, thì cùng nhau đi dạo đi!” Cô một lần nữa đẩy mạnh xe mua hàng, vừa nói vừa cầm lấy lên cái gì đó, bỏ vào trong xe mua hàng.
Nhìn ra cô động tác không được tự nhiên là bởi vì cô cảm thấy xấu hổ, hắn chủ động tiếp nhận nhiệm vụ đẩy xe.
“Đi thôi!”
Có lẽ vào thời điểm không chú ý, bọn họ trong lúc đó là có chút thay đổi.
“Đi nhanh chút nữa!” Phong Táp Nguyệt đứng ở phía trước cách hắn vài bước, bất mãn quay đầu lại trách mắng.

Ừm, thay đổi cực kỳ nhỏ.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét