Chủ Nhật, 22 tháng 9, 2013

Cho dù, anh không nghe được_Đan Vĩ Tinh (Chương 5)


“Chị Phong, đường dây số bốn có người tìm chị.”
Đang xử lý văn kiện đầy bàn phải trình đến trước mặt Phong Thương Chinh, Phong Táp Nguyệt ngẩng đầu hướng đối phương cười, rất nhanh tiếp nhận điện thoại.
“A lô, tôi là Phong Táp Nguyệt.”

“Chị Táp Nguyệt, đã lâu không gặp, em là Xuân Nhật.” Đầu điện thoại bên kia là em gái Tương Lương Lục Đấu, Tương Lương Xuân Nhật.
“Oh, Tiểu không à.” Vừa lật xem văn kiện, Phong Táp Nguyệt vừa phân tâm cùng cô đối thoại.
Tiểu không là biệt danh khi còn bé cùa Tương Lương Xuân Nhật, nguyên nhân tên bị trở thành như vậy là bởi vì chịu ảnh hưởng của hai người Tương Lương Lục Đấu cùng Tông Cung Hải Tưởng, từ Nhật trong tên Xuân Nhật vừa vặn chính là chỉ mặt trời, cho nên miễn cưỡng liên quan đến không trung (bầu trời), vừa vặn Tương Lương Lục Đấu vì để tập hợp đủ ba chiến sĩ “Lục Hải Không”, từ nhỏ liền bị bọn họ đặt biệt danh Tiểu không trong trò chơi.
“Ôi, đó là biệt danh đã lâu trước kia, chị Táp Nguyệt, xin chị đừng kêu như vậy nữa.” Nghĩ đến nguồn gốc của biệt danh, ngữ khí của Tương Lương Xuân Nhật có cầu xin cùng bất đắc dĩ.
“Chẳng lẽ Hải Tường cùng anh trai em không phải kêu như vậy?” Cô cười hỏi lại.
Tương Lương Xuân Nhật trầm mặc trong chốc lát, càng thêm vô lực nói: “Là kêu như vậy a……”
“Vậy đúng rồi! Như thế nào? Có việc sao?”
“A, đúng, chị chờ một chút, anh trai em có chuyện nói với chị.” Thiếu chút nữa quên mục địch gọi điện thoại, Tương Lương Xuân Nhật đem điện thoại giao cho anh trai chờ ở bên cạnh.
Hắn tìm cô?
Phong Táp Nguyệt theo trực giác muốn gác máy.
“Đừng gác máy.” Ngay trước thời điểm gác máy có một tiếng nói mơ hồ không chắc vang lên.
Ư! Chậm một bước.
Đem điện thoại để lại bên tai, cô không biết nên như thế nào cùng người nghe không được nói điện thoại.
“Cậu cái gì cũng không cần nói, nghe tôi nói là được.” Như là biết bối rối của cô, hắn ngay từ đầu liền nói rõ như vậy.
“Oh.” Biết rõ hắn nghe không được, cô vẫn là theo quán tính trả lời.
Đây là trở ngại khi đánh mất thính lực đi! Cho dù hắn dự đoán được người khác trả lời, cũng không nghe được, nhất là lúc nói điện thoại loại phương thức liên lạc không thấy được mặt này, đối với hắn mà nói càng là một khoảng cách cực lớn.
“Hôm nay buổi tối tôi không ở nhà ăn cơm.” Hắn ý chỉ chính là nhà cô.
“Ừ.” Cô đãng trí trả lời.
Dù sao chắc là Xuân Nhật muốn dẫn hắn đi ra ngoài! Cho nên cô cũng không có lo lắng lắm.
“Cái kia……Ừm……”
“Cái nào?” Khi nào thì bắt đầu, hắn sẽ nói chuyện rụt rè?
“Ai……Buổi tối 8 giờ, nếu cậu có thời gian, có thể đến Đài Bắc ( thủ đô của Đài Loan) phòng diễn tấu quốc gia (1) để xem một chút.” Tuy rằng nghe không được, hắn cũng rất ăn ý trả lời.
“Đài Bắc phòng diễn tấu quốc gia?” Hắn là đang nói cài gì?
“Tôi đem vé đặt ở trên bàn, cứ như vậy đi.” Hắn một hơi nói xong, nhanh chóng gác máy.
Nhìn điện thoại không hiểu ra sao cả, cô vẫn là không hiểu ý tứ hắn muốn truyền đạt là gì.
Gác máy điện thoại, một thư ký nhỏ tuổi kém hiểu biết nào đó lập tức tranh thủ lúc rãnh rỗi mở miệng hỏi: “Là hẹn hò sao?”
“Cái gì hẹn hò?” Phong Táp Nguyệt không hiểu ra sao.
“Hôm nay là thứ sáu, có người gọi điện thoại cho chị, không phải hẹn hò thì là cái gì?” Một thư ký trẻ tuổi khác cười đến thực mờ ám, lại đúng lúc thức tỉnh cô hôm nay là thứ sáu.
Thứ sáu nha……
Hiện nay thư ký trong văn phòng người duy nhất độc thân chính là cô, cho nên bình thường thứ sáu cô đều sẽ thay người khác tăng ca, dù sao ở lại trong nhà cũng không có việc gì.
“Ồ? Vậy hôm nay là không thể tìm chị Phong đổi ca a!” Có người nói như vậy.
Xem đi! Cô là tay đấm (ý nói nhân viên đánh máy chuyên ngành hoặc không chuyên, thường thường tự xưng là tay đấm, một là tên tay đấm này thực khốc, hai là phù hợp tình huống chức nghiệp) đổi ca số một.
“Không việc gì, trước 7 giờ thì được.” Người ta phải đi nói chuyện yêu đương, cô lại không phải, muộn một chút cũng không sao, huống hồ cô cũng còn chưa quyết định rốt cuộc có nên đi hay không.
“Vậy thật tốt quá! Chị Phong, hôm nay có thể đổi ca giúp em không? Em buổi tối có việc.”
“Tuần trước cô cũng là nhờ chị Phong, tuần này nên thay người đi!”
“Đúng nha, tôi gần đây mới vừa kết giao bạn trai, là thời điểm rất quan trọng, chị Phong, đổi ca giúp em nhé.”
Trong chốc lát, toàn bộ văn phòng thư ký vì ai có thể tìm Phong Táp Nguyệt đổi ca mà ồn ào huyên náo.
“Tóm lại, sau khi các người đạt được sự nhất trí, lại nói với tôi.” Thanh âm của cô bị những người khác lấn át.
“Đang ầm ĩ cái gì?” Phong Thương Chinh đúng lúc đi qua văn phòng thư ký, nhìn thấy một đám bộ dáng vô kỷ luật, mày lập tức nhíu lại.
“Không có gì, một chút việc nhỏ thôi.” Không ai phát hiện sự tồn tại của Phong Thương Chinh, vì thế Phong Táp Nguyệt đành phải tự mình trả lời.
Một chút việc nhỏ có thể ầm ĩ thành như vậy? Nếu là việc lớn, chẳng lẽ đánh nhau?
“Cậu đến rất đúng lúc, những văn kiện này chị vốn muốn mang đi đưa cho cậu, hiện tại cậu tự mình đem đi!”
Bởi vì không muốn để cho người khác lợi dụng điểm bối cảnh công ty dòng họ này đối với cô công kích, Phong Táp Nguyệt kiên trì công tác ở văn phòng thư ký, cũng là muốn cho những người khác nhìn thấy cô là thật sự đang làm việc, chứ không phải bình hoa thư ký đến ngồi một chỗ chùi chùi sơn móng tay, tô son điểm phấn.
“Chị hôm nay buổi tối có việc gì không?” Những văn kiện đó liếc mắt một cái xem cũng chưa xem, Phong Thương Chinh hỏi.
Kỳ thật hắn là đột nhiên nhớ đến Tương Lương Lục Đấu có yêu cầu hắn, nhất định phải để cô có thời gian rãnh ra ngoài buổi tối hôm nay.
Nhóm thư ký vốn đang tranh cãi túi bụi lập tức yên tĩnh lại, vểnh tai chờ nghe nội tình.
Tổng tài đã kết hôn lại có thể vào ngày thứ sáu ngang nhiên hỏi một người con gái khác buổi tối có rảnh hay không? Người con gái kia còn là chị hắn? Loại quan hệ này cộng thêm ngoại tình không phải diễn biến đặc sắc tựa như trong cái gì “Thiên hạ đệ N vị” sao?
“Dự định muốn giúp một người trong bọn họ đổi ca.”
Phong Thương Chinh thản nhiên lướt qua thư ký trong văn phòng, liếc mắt một cái với các thành viên khác.
“Oh, tôi đột nhiên cảm thấy tôi hôm nay hẳn là có thể tăng ca.” Lập tức có người tự động hủy bỏ lời nói trước đó.
“Đúng nha! Cho dù để bạn trai chờ một chút cũng không sao.”
“Lại có thể lãnh tiền tăng ca, tôi đề nghị công ty có thông lệ tự do tăng ca.” Cũng có người không biết bản thân đang nói gì.
“Tăng ca thì làm cho tôi càng có thể hiểu rõ bản thân không có con đường thứ hai.”
“Tôi thay công ty lấy tăng ca làm quang vinh.”
Cuối cùng tầm mắt đoàn người dừng ở trên người cô thứ ký duy nhất còn chưa có nói gì.
Thư ký nhỏ tuổi lại ít thâm niên bị ánh mắt mọi người ép tới thở không nổi, không xác định lắm mở miệng, “Ách…….Tăng ca muôn năm!”
Mọi người thiếu chút nữa té ngã.
“Khụ, khụ.” Phong Thương Chinh thanh lọc cổ họng, “Vậy chị buổi tối hôm nay là có thời gian.”
Đem tầm mắt thản nhiên lại mang theo úy hiếp những người khác của hắn xem ở trong mắt, Phong Táp Nguyệt bật cười hùa theo, “Xem ra là có thời gian.”
“Vậy buổi tối 8 giờ ở phòng diễn tấu quốc gia!”
Phong Táp Nguyệt cau mày, “Rốt cuộc phòng diễn tấu quốc gia đêm nay là biểu diễn cái gì? Vừa rồi Tương Lương cũng có gọi điện thoại cho chị, kêu chị nếu có thời gian phải đi.”
“Gì? Anh ấy đã gọi điện thoại?” Hừ! Vậy còn kêu hắn nói.
“Ừ.” Cô biểu tỉnh chuyên chú không ngừng theo dõi hắn, chờ hắn trả lời vấn đề của cô.
“Anh ấy chưa nói?” Ai, hắn chán ghét làm người trung gian.
“Ừ hừ.” Phong Táp Nguyệt vuốt cắm.
“Vậy chờ sau khi chị đi thì biết.” Nếu ông anh hắn chưa nói, hắn sẽ không nói.
Nói xong, hắn ôm lấy văn kiện cần phải xử lý, nhanh chóng rời đi.
Nhìn hắn bước nhanh vọt vào thang máy, liều mạng ấn phím đóng cửa, Phong Táp Nguyệt bụng đầy nghi vấn.
“Làm cái gì? Thần bí như vậy?”
“Chị Phong, chị không biết?” Một thư ký nhỏ tuổi nào đó tò mò hỏi.
Phong Táp Nguyệt lắc đầu, “Các người biết?”
Mọi người nhìn nhau liếc mắt một cái, lại rất ăn ý mở miệng, “Không biết.”
Tổng tài đại nhân đã nói không biết, cho dù họ biết, cũng phải nói không biết!
Hôm nay đúng lúc là đợt tổ chức bán vé duy nhất Tương Lương Lục Đấu đến Đài Loan diễn tấu , cũng là đợt công diễn cuối cùng trong thời gian ngắn của hắn.
Từ lúc hắn bắt đầu luyện tập đàn violin, cũng không có nghĩ tới cuộc sống bản thân sau này sẽ dựa vào kéo đàn violin, đơn thuần là vì cô, không nghĩ tới nhiều năm sau hắn hiện tại là một nhà diễn tấu đàn violin nổi tiếng thế giới, thu nhập hằng năm còn có thể chen vào bảng xếp hạng những người giàu nhất nước Mỹ, thật sự là gặp quỷ!
Ngay cả chính hắn cũng cảm thấy khó tin.
Nhưng biểu diễn ở nơi công cộng hắn rất ít khi diễn tấu nhạc khúc cổ điển, đương nhiên cũng không phải ca khúc được yêu thích, hắn có phương thức biểu diễn của riêng mình, tựa như hắn cá tính nổi loạn, hắn chỉ diễn tấu ca khúc chính mình sáng tác, nhưng phần lớn là ca khúc nhạc rock, cho nên vào lúc hắn lên diễn tấu ngoại trừ hắn đàn violin ra, mặt khác còn có dàn nhạc của chính hắn.
Bên ngoài gọi ca khúc nhạc rock của hắn là rock cổ điển, mà tầng lớp nghe hắn diễn tấu tuổi tác cũng phần lớn là thanh niên.
Ở trên, đều là Phong Táp Nguyệt từ thông tin thu nhập cá nhân nhận được, giới thiệu vắt tắt.
“Chị cho rằng đàn violin chính là hứng thú của hắn.” Cô nhớ tới Tông Cung Hải Tường từng cùng cô nói qua Tương Lương Lục Đấu hiện tại có chút danh tiếng, nhưng cô hoàn toàn không nghĩ tới người diễn tấu đêm nay là hắn.
Ở cửa gặp phải Phong Thương Chinh, hắn mang theo vợ hắn Nam Khởi cùng nhau xuất hiện, Phong Táp Nguyệt rất tự nhiên đi theo bước chân của bọn họ.
“Dựa vào hứng thú kiếm tiền cũng không tệ, không phải sao?” Phong Thương Chinh lơ đểnh hỏi lại.
“Ý tứ của chị là nói, vì sao không ai nói cho chị biết người diễn tấu hôm nay là hắn?”
Đường đệ này thực sẽ ở trong lời nói quanh co lòng vòng của cô xoi mói sơ hở mà đâm.
“Táp Nguyệt, chị không biết sao?” Nam Khởi hỏi.
“Lúc này chị đang phát huy lòng hiếu kỳ của mình, không ai nguyện ý nói cho chị biết đáp án.” Cô nói lời này là nhằm vào Phong Thương Chinh mà nói.
“Hiện tại chị đã biết.” Hắn biện bạch.
Phong Táp Nguyệt liếc mắt dò xét hắn, “Đúng vậy, không nghĩ tới thay chị giải đáp chính là mỗi người một phần cũng lấy được giới thiệu vắn tắt.”
“Táp Nguyệt, em thật sự rất bái phục chị, làm sao có thể nghĩ được loại ngôn từ vô hình này để châm chọc người?!” Nam Khởi trên mặt tràn đầy sùng bái.
Đây xem như khen ngợi sao? Phong Táp Nguyệt suýt nữa trượt chân.
“Bởi vì quyển sách dày nhất nhà chị ấy không phài từ điển tồng hợp, mà là một quyển bách khoa toàn thư, tên là như thế nào dùng ngôn ngữ vô hình để giết chết địch nhân.” Cẩn thận đem vợ đang mang thai kéo đến bên người, hắn cũng không muốn đứa nhỏ trong bụng bị nhiễm loại thói quen nói chuyện này của Phong Táp Nguyệt.
“Có quyển sách này sao?” Cô cũng muốn mua để xem.
“Tác giả tên là Phong Táp Nguyệt.” Phong Thương Chinh thay vợ giải thích nghi hoặc.
“Cậu thật đúng là coi trọng chị, đường đệ.” Ý cười trên mặt cô không có biểu đạt ở trong mắt.
“Đâu có.”
Ba người nói nói cười cười đến phòng diễn tấu, Tương Lương Lục Đấu đưa vé cho cô cùng vợ chồng Phong Thương Chinh tại chỗ ngồi khác nhau, vì thế cô một mình một người đi đến chỗ ngồi cách sâu khấu không phải quá xa, lại cũng không cần ngẩng đầu.
Chỗ ở giữa sân khấu có cái bục màu đỏ nhô lên.
Chắc đó là chỗ khi hắn đứng biểu diễn!
Trong lòng có chút chua xót không thể giải thích, hình như là bắt đầu từ lúc cô phát hiện đoạn khoảng cách vị trí chỗ ngồi của cô cùng với vị trí hắn đứng trên sân khấu, không phải xa không thể đến được, nhưng cũng không cách nào rút ngắn lại, là bởi vì bọn họ đều đã trưởng thành, hay là bởi vì đoạn thời gian xa cách hai mươi năm khiến trong sinh mệnh hai người bọn họ chỉ lưu lại hình ảnh mờ nhạt thời thơ ấu? Thành thật mà nói, cô không thích đoạn khoảng cách này, bởi vì đó đại biểu cho cô cùng hắn không quen biết.
Ơ! Tâm tình kỳ lạ!
Ngay tại thời điểm Phong Táp Nguyệt ngồi ở chỗ ngồi miên man suy nghĩ, ở hậu trường Tương Lương Lục Đấu cũng đứng ngồi không yên.
“Có không? Cô ấy có đến không?”
“Ôi, đợi đến lúc bắt đầu diễn chẳng phải sẽ biết sao?” Tương Lương Xuân Nhật ở phía sau sân khấu giúp hắn, cự tuyệt từ phía sau tấm màn sân khấu, nhìn lén ở trên chỗ ngồi chỉ định thuộc về Phong Táp Nguyệt có người hay không.
“Bằng không gọi điện thoại hỏi đi.” Hắn lấy điện thoại di động ra, đưa cho Tương Lương Xuân Nhật.
“Phòng diễn tấu yêu cầu tắt di động.”
“Yên tâm đi! Táp Nguyệt có đến.” Tông Cung Hải Tường ở hậu trường tử nãy đến giờ mặt không chút thay đổi nói.
“Thật vậy sao? Tôi đi nhìn xem.” Tương Lương Lục Đấu nhảy dựng lên, dự định chính mình đi rình coi.
Tông Cung Hải Tường mở miệng ngăn cản, “Giữ chặt anh ấy, Tiểu không.”
Tương Lương Xuân Nhật làm theo, sau đó xác định sẽ không bị anh trai phát hiện, mới mở miệng hỏi: “Anh làm sao biết?”
“Tôi nói bừa.” Cho nên mới không thể để hắn đi nhìn lén.
Hắn chẳng qua là muốn khiến Tương Lương Lục Đấu đừng quá khẩn trương, thế nhưng hiện tại xem ra, tình hình dường như tồi tệ thêm.
Tương Lương Lục Đấu cảm thấy bản thân chưa từng khẩn trương như vậy, “Làm sao bây giờ? Cô ấy có đến.”
“Ừ, nhiều lắm kéo sai mấy âm, theo không kịp nhịp ca khúc, tồi tệ nhất chính là mất thể diện ở trước mặt Táp Nguyệt mà thôi.” Tông Cung Hải Tường không biết là nên an ủi hắn, vẫn là ném đá xuống giếng.
Nghe được những lời này, ngược lại làm cho Tương Lương Lục Đấu dần dần bình tĩnh trở lại.
Đúng vậy, hắn như thế nào có thể tự làm rối mình ngay đầu trận? Hôm nay chính là muốn đem mặt tốt nhất của hắn phơi bày cho cô thấy.
“Chuẩn bị tốt chưa? Chỉ còn 3 phút là bắt đầu.” Nhân viên công tác bận rộn đi vào hậu trường nhắc nhở hắn.
“Tôi bây giờ cũng nên đi đến trước sâu khấu.” Thật là giống như đến làm loạn, Tông Công Hải Tường sau khi nhiễu loạn lực chú ý của hắn mới rời đi.
Không biết có phải cố ý hay không, cũng may chỗ ngồi của Tông Cung Hải Tường ngay bên cạnh Phong Táp Nguyệt.
“Hóa ra chị có đến.” Thật đúng là bị hắn nói trúng rồi.
“Hôm nay không tăng ca.” Cô nói như thể đến giết thời gian.
Tông Cung Hải Tường nhe răng cười hiếm thấy, “Cho dù là như vậy cũng được, Lục Đấu sẽ rất cao hứng.”
“Chị cũng không phải vì khiến hắn cao hứng mới đến.” Cô nhỏ giọng phản bác.
Không bao lâu, ánh đén tối lại, diễn tấu sắp bắt đầu.
Khi ánh đèn lần thứ hai sáng lên, lúc Tương Lương Lục Đấu kéo ra âm thanh đầu tiên, rốt cuộc nhìn thấy cô.
Trong nháy mắt hắn không khỏi vui mừng chính mình là nghe không được, chứ không phải nhìn không thấy, tuy rằng nghe không được thanh âm cô hiện tại làm hắn cảm thấy tiếc hận, nhưng mà nếu không thể thấy rõ bộ dáng của cô, sẽ làm hắn càng khổ sở hơn nữa!
Cô tuyệt đối sẽ không biết thích một người lâu như vậy là cái loại cảm giác gì, luôn nhờ cậy người khác mang đến tin tức của cô, mỗi một sự việc liên quan đến cô hắn đều cất giấu kỹ đặt ở trong lòng, tuy rằng hắn chưa bao giờ tham dự qua sinh nhật của cô, nhưng dù sao vẫn không quên nhờ đưa đến một món quà, cho dù phải lấy danh nghĩa người khác tặng, khi hắn ở trong phòng của cô phát hiện quà mình tặng được cô cất giữ rất tốt, cái loại kích động này vẫn là khó mà nói rõ.
Ánh mắt Phong Táp Nguyệt không thể rời khỏi trên người hắn.
Lúc này cô lần đầu tiên biết được hắn cùng vời trước kia khác nhau như vậy, cái đứa nhỏ ngang tàng kia thật sự không thấy nữa, tuy rằng sẽ có lúc hắn vẫn là tính trẻ con, nhưng hắn hiện tại lại tản mát ra một cổ mùi hương nam tính thành thục.
“Hắn rất khẩn trương.”
“Sao nói như thế?” Còn Tông Cung Hải Tường xem ra Tương Lương Lục Đấu hôm nay biểu hiện, chính là vượt quá tiêu chuẩn.
“Thói quen khi còn bé,” Phong Táp Nguyệt chỉ vào vị trí nơi lông mày, “Chỉ cần hắn khẩn trương, một bên lông mày sẽ nhướng lên rất cao, cậu nhìn không ra sao?”
Tông Cung Hải Tường y theo cô nói quan sát, vẫn là không có cảm thấy gì.
“Có lẽ chỉ có chị phát hiện thôi!”
“Là như vậy sao?” Nhìn hắn trên sân khấu nhiều thêm vài lần, cô không khỏi hoài nghi phải chăng chỉ có bản thân cho rằng như vậy.
“Kỳ thật chị so với chính mình nghĩ càng hiểu rõ anh ấy, đúng không?” Thu hồi ánh mắt, hắn quay đầu nhìn cô.
Phong Táp Nguyệt không được tự nhiên mắt quay sang chỗ khác, “Nào có?!”
“Những thói quen nhỏ này ngay cả chúng em là bạn bè cùng anh ấy ở chung lâu như vậy cũng chưa từng phát hiện, chị lại nhớ rõ ràng như vậy, nếu không phải đối với anh ấy rất hiểu biết như thế nào sẽ biết?”
“Bởi vì chị rất giỏi quan sát người khác.” Cô mạnh miệng phản bác.
“Em đây hỏi chị, chị có biết em khẩn trương thì sẽ có phản ứng gì không?”
Ngừng hô hấp, cô trả lời không được.
“Thừa nhận đi! Kỳ thật chị so với tưởng tượng của bản thân càng thích anh ấy.” Bởi vì Tông Cung Hải Tường nói lời này khuôn mặt thì luôn luôn không lộ ra biểu tình, miệng nói ra càng có sức thuyết phục.
Phong Táp Nguyệt lần đầu rơi vào trầm mặc không cách nào phản bác.
Có rất nhiều việc, cô phải một lần nữa tự hỏi mới được.
Sau khi trải qua buổi diễn tấu tối hôm qua, bởi vì là hàng xóm, Tương Lương Lục Đấu ngồi xe Phong Táp Nguyệt trở về, dọc theo đường đi cô cái gì cũng không nói, bất luận hắn nói đề tài gì, cũng chỉ nhận được một tiếng ừ của cô, đến ngày hôm sau, tình hình vẫn là không thay đổi.
Không rõ đã xảy ra chuyện gì, hắn đành phải hỏi khắp nơi, lại không ai có thể giải đáp nghi vấn của hắn.
Cộc cộc.
Thiếu kiên nhẫn, sáng sớm hắn liền đi gõ cửa nhà cô.
Không bao lâu, Phong Táp Nguyệt ra mở cửa, liếc mắt nhìn hắn từ trên xuống dưới, “Có việc?”
“Có thể đi vào không?” Cố ý bỏ qua thái độ lãnh đạm của cô, hắn yêu cầu như vậy.
Phong Táp Nguyệt không nói gì, đóng cửa lại.
Tương Lương Lục Đấu giống như bị một tia sấm sét đánh vào đầu, sửng sờ tại chỗ, không thể động đậy.
Răng rắc.
Cửa mở ra.
Hắn hoàn toàn ngớ ra, không biết phát sinh chuyện gì.
“Vào đi!” Thấy hắn không phản ứng, Phong Táp Nguyệt mở miệng.
Phục hồi lại tinh thần, hắn nhanh chóng bước vào nhà cô, miễn cho cô lần thứ hai đem cửa trước mặt đóng lại.
“Cậu làm sao vậy?” Vừa vào đến trong phóng, hắn lập tức hỏi.
“Gì?” Cô vẻ mặt nghi vấn.
“Tôi muốn biết, có phải tôi ngày hôm qua làm sai cái gì hay không?” Hắn chịu không nổi cô cái gì cũng không nói, lại đem một bộ mặt lạnh như băng đối diện hắn.
Gì? Chuyện hắn làm sai, làm cái rắm cô ấy?!
“Ai, tôi nghe không hiểu ý tứ của cậu.” Gãi gãi đầu, cô không hiểu ra sao.
“Cậu bắt đầu từ tối hôm qua đã không cùng tôi nói chuyện nữa, không phải sao? Chẵng lẽ là bởi vì ngày hôm qua tôi biểu diễn thật sự dở?”
Cho nên hắn đã nghĩ nên đợi một thời gian nữa, chờ sau khi hắn biểu diễn càng thêm thuần thục, sẽ mời cô đến xem, kết quả Tông Cùng Hải Tường nói với hắn, cũng đã đợi hai mươi năm, còn muốn đợi bao lâu nữa? Vừa nói như vậy quả thật là gãi đến chỗ ngứa của hắn, hắn lập tức rút ra điện thoại gọi cho cô, đưa ra lời mời.
“Ách, không phải vậy!” Đưa tay chải tóc ở phía sau, cô lộ ra tươi cười hiếm thấy.
Tương Lương Lục Đấu có một chút không dám tin vào mắt của mình, ở trong khoảng thời gian bọn họ nhận thức, cô tươi cười với hắn có thể đếm được trên đầu ngón tay, đây là lần đầu tiên hắn thấy cô đối với mình cười như vậy, cũng đủ để cho hắn lần thứ hai cảm ơn ông trời chỉ khiến hắn nghe không được, chứ không phải nhìn không thấy.
“Tôi là đang nghĩ đến lời Hải Tường từng nói, có thể là quá chuyên tâm suy nghĩ, cho nên mới có thể cho cậu cái loại cảm giác ấy.”
Lực chú ý theo tươi cười của cô có chút dời đi, hắn nhịn không được hỏi: “Nó nói cái gì?”
Thừa nhận đi! Kỳ thật chị so với tưởng tượng của bản thân càng thích anh ấy.
Lời nói Tông Cung Hải Tường từng nói như tiếng vang rất lớn vọng lại ở trong đầu cô, vì thế cô bắt đầu nhớ lại khoảng thời gian ở chung trước kia, tối hôm qua cô thậm chí lục lọi album ảnh thời còn nhỏ, tìm kiếm thân ảnh hắn, mới phát hiện không cần quá mức tỉ mỉ để tìm, liền có thể tìm được rất nhiều ảnh chụp chung của bọn họ, có thể là một đám người, nhưng chỉ cần bức ảnh có cô, hầu như đếu có thể tìm được sự tồn tại của hắn.
Khi nhìn vào bức ảnh, ký ức qua lại như dòng nước không ngừng trút ra. Cô nhớ tới khi đó cô không muốn bởi vì đào giun mà làm dơ quần áo, hắn liền lén lút đem giun mình đào được chia cho cô một nửa, hoặc là nhiều hơn; mỗi khi hắn quay đầu lại tìm không thấy cô, nhất định sẽ ở trong đám người dọn ra một con đường đi thẳng đến chỗ cô; thậm chí liền ngay cả hắn phải rời đi, cũng chỉ tìm một mình cô nói lời tạm biệt, mặc dù hắn có lẽ biết cô cũng không thích hắn, nhưng vẫn cứ làm như vậy.
Mỗi một bức ảnh đều có câu chuyện của nó.
Mãi cho đến tối hôm qua, cô mới chính thức hiểu rõ ý tứ những lời này.
Thượng đế lợi dụng xương sườn Adam tạo ra eva, vậy chứng tỏ chỉ có eva mới là chân mệnh thiên nữ của hắn, vừa nghĩ như vậy, cô có chút biết nguyên nhân mình đến tuổi này vẫn không cách nào một hồi nói chuyện yêu đương, trừ bỏ cô nhìn mọi thứ quá mức lý trí ra, chính là cô từ trước đến nay không thể tìm được một người khiến cô có cái cảm giác kia, hay nói cách khác, có lẽ chính là chân mệnh thiên tử đi!
“Nó nói kỳ thật tôi rất thích cậu.”
Hắn cả người ngây dại.
Nếu không phải biết hắn là tai điếc, bộ dáng này của hắn sẽ làm cô hoài nghi hắn là người mù.
“Xin chào.” Phong Táp Nguyệt ở trước mặt hắn vung tay.
Cô hôm nay làm cho hắn kinh sợ thật sự là nhiều đến khiến hắn không cách nào tiếp nhận, luôn luôn ở trong trạng thái giật mình.
“Vậy cậu có được kết luận chưa?”
Nếu như có cái gương trước mặt, hắn sẽ biết giờ phút này biểu tình của chính mình là thấp thỏm lo âu cỡ nào, rồi lại cấp bách muốn biết đáp án.
Phong Táp Nguyệt nổi lên ý niệm chọc ghẹo hắn trong đầu.
“Ừ, dường như có chút manh mối.” Cô cố ý nói như vậy.
Ánh mắt hắn nhìn cô như đang hỏi: sau đó đâu?
“Nhưng mà cảm giác cũng không phải mãnh liệt như vậy.” Lúc này, cô lại nhíu mày thở dài.
Tương Lương Lục Đấu chỉ cảm thấy trong lòng như có mười lăm cái gàu treo (gàu treo trên miệng giếng để múc nước) [ ý tứ là: hình dung trong lòng thập phần kích động, đứng ngồi không yên, thực lo lắng.], bất an, rồi lại không biết phải làm sao.
Đầu của hắn bởi vì câu trả lời của cô mà mất mác rủ xuống, Phong Táp Nguyệt nhìn thấy có chút không đành lòng.
“Nhưng……..” Cô nói được một từ đầu tiên, đoạn sau lại kéo dài ra.
Chỉ thấy hắn giống như con chó trung thành chỉ nghe thanh âm của chủ nhân, lại một lần nữa dùng ánh mắt mong đợi liếc qua hướng cô.
Nhưng như thế nào?
Thích?
Hoặc không thích?
Hắn có thể nghe được tiếng nhịp tim đập nhanh, mỗi một tiếng đều đang nói ra tâm tình thấp thỏm bất an, đây có lẽ là hy vọng còn sót lại của hắn.
Quyết định kết quả đoạn tình cảm của hắn, cũng chỉ có câu trả lời kế tiếp của cô.
“Cậu biết không? Tôi năm nay đã ba mươi tuổi.” Đề tài câu chuyện của cô đột nhiên chuyển hướng.
“Đừng quên, tôi chỉ nhỏ hơn cậu ba tháng.” Ý hắn chỉ hắn cùng cô bằng tuổi.
Phong Táp Nguyệt chau đôi mày xinh đẹp lại, vẻ mặt không vui, “Nhưng mà trong cuộc sống của tôi nói qua chuyện yêu đương cư nhiên chỉ có hai lần cuối tuần, cậu nói có kỳ quái hay không?”
A ách, hắn nghe ra giọng nói của cô có bao nhiêu oán giận.
“Ừ, đúng là rất kỳ quái.” Ai, giả ngu là lựa chọn đúng đắn nhất.
“Thời điểm THCS, tôi có thể nói là bởi vì phát ra lệnh cấm hại tôi không kết giao được bạn trai, THPT cũng có thể đỗ lỗi do để thi tốt đại học mà vứt bỏ cơ hội, đến đại học, miễn cưỡng có người hướng tôi bày tỏ, lại chỉ kéo dài hai lần cuối tuần!” Những việc trải qua này cô đều có thể xem như là dòng nước chảy qua mà quên đi.
Nhưng mà____
“Tôi cũng biết sau khi trải qua một đoạn thời kỳ sinh viên năm nhất tươi đẹp này, chính là trái táo thối hết hạn, cho nên tôi đối với đại học cũng không có gì chờ mong quá mức, thật sự khủng bố lại là sau khi tôi ra xã hội, lại có thể chút xíu nhân duyên với người khác phái cũng không có, sau khi vào công ty bác cả, mỗi thư ký đều có người đính ước, có người theo đuổi, chỉ có tôi lúc nào cũng là bích hoa(2) khô phải ngồi ở một bên, công ty có tiệc cuối năm, tiệc rượu hoặc là những hoạt động khác, thậm chí ngay cả tên quản lí phì lũ đầu hói cũng không dám ngồi bên cạnh tôi, tôi chẵng lẽ lớn lên rất xấu? Hay là có bệnh không tiện nói ra gì bản thân tôi không biết?” Tìm được cơ hội có thể nói ra nhiều nỗi khổ dấu kín, Phong Táp Nguyệt vừa mở miệng liền dừng lại không được.
Bệnh không tiện nói ra của cô chính là hắn.
“Ừ, thật là kỳ quái.” Nhìn cô tức giận như thế, vẫn là khép miệng lại, cái gì cũng đứng nói thì tốt hơn.
“Tôi cũng từng tự mình kiểm tra qua là chỗ nào xảy ra vấn đề.”
“Ừ.” Vấn đề của cô chính là có một đám anh em bận giúp hắn.
“Là trang phục thưởng thức không tốt?”

“Ừ.” Cô trời sinh vóc người nhỏ, mặc cái gì cũng đẹp.
“Hay là có miệng hôi, người khác không dám tới gần?”
“Ừ.” Hắn thì không ngửi được.
“Hết thẩy nguyên nhân có thể tôi đều từng cái một tham khảo ý kiến của người khác, cũng làm rất nhiếu sửa chữa.”
“Ừ.” Nếu không có Phong Thương Chinh âm thầm ngăn cản, cô nhất định sẽ là người được hoan nghênh nhất trong công ty.
“Đến sau cùng, tôi thậm chí không bài xích tình yêu ngoài giá thú.”
“Ồ?” Khó mà làm được!
“Kết quả vẫn là thảm bại.”
“Ừ.” Không việc gì, chỉ cần cô gật đầu, hắn sẽ dùng càng nhiều yêu thương đền bù cô.
Nói đến miệng khô lưỡi khô, Phong Táp Nguyệt vì bản thân rót một ly nước, thấm thấm cổ họng, tiếp tục nói: “Vì thế tôi nói với chính mình, cần phải nghĩ thoáng, có một số người nhất định không có duyên phận với người khác phái, không nói chuyện yêu đương cũng không sao, dù sao kỳ hạn cuối cùng của tình yêu chính là hôn nhân, tôi lại không muốn kết hôn.
“Cậu không muốn kết hôn?” Vậy là muốn cả đời ở chung sao?
“Ừ nha.” Nói trắng ra, cô chính là muốn biết cái cảm giác nói chuyện yêu đương là gì.
Cô từng rất chán ghét nam sinh, nhưng phần lớn chán ghét hắn là chiếm đa số, đến thời kỳ trưởng thành, sau khi đối với người khác phái bắt đầu nảy sinh tò mò, cô cũng nghĩ gặp gỡ kết giao bạn trai, chỉ là căn cứ theo tình huống trước mắt xem ra, cô có lẽ đợi đến thời kỳ mãn kinh cũng vẫn kết giao không được.
Thấy cô trả lời rất thẳng thắn, Tương Lương Lục Đấu trong lòng thận sự là cảm xúc lẫn lộn.
Nói ra rất buồn cười, nhưng nguyện vọng của hắn thật sự là cưới cô, nhưng mà cô lại nói cô không muốn kết hôn, hắn ngay cả cơ hội cầu hôn đều không có liền bị tuyên án tử hình, thật sự là làm hắn dở khóc dở cười a!
“A, lạc đề.” Phong Táp Nguyệt chú ý tới chính mình nói một hồi, lại càng ngày càng xa trọng điểm.
“Sao?” Đoạn nói chuyện này của bọn họ có chủ đề sao? Ngay cả Tương Lương Lục Đấu cũng có điểm hoài nghi.
“Cho nên tôi là muốn nói, nếu mỗi người trời sinh đã định trước cùng người nào đó gặp gỡ………..” Bàn tay đẹp trắng mềm vuốt vuốt mái tóc đen, dáng vẻ kiêu ngạo bình thường hoàn toàn không còn thấy nữa.
Có lẽ là bởi vì cô mới vừa rồi một chuỗi dài vấn đáp như thế khiến hắn quên đi khẩn trương, giờ phút này hắn lẳng lặng mà chờ.

Lúc này đổi lại cô khẩn trương, một hồi lâu, mới từ từ mà mở miệng, “Tôi thật cao hứng người kia là cậu.”

(1)


(2): Bích hoa (Wallflower) nghĩa gc là Quế trúc hương (thuc loi thc vt), có mt loi hương thơm ngào ngt, hoa hình dung lch s tao nhã, màu sc đóa hoa có màu vàng, kết hp màu đỏ cùng màu nâu. Quế trúc hương (Cheiranthus cheiri) s dĩ được gi là wallflower, là bi vì loi thc vt thân tho (thực vật thân thảo có phần thân phía trên mặt đất, vào cuối thời kỳ sinh trưởng sẽ chết khô) này sc sng rt mnh, có th sng ti mt tường cũ, tng nham thch hoc trên mt hm m.
Còn ý nói người con gái không người hi thăm.



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét