Chủ Nhật, 6 tháng 10, 2013

Ngụy Quân Tử_Chu Ánh Huy (Chương 4.1)


Hai ngày sau, Liễu Minh Châu lần thứ hai hẹn Trình Tiêu Tiêu đi đến gian trà lâu ven hồ kia.
Hai tỷ muội tốt các nàng cùng nha hoàn liền ngồi vào chỗ sát bên cửa sổ cùng ngày đó giống nhau, đây đương nhiên lại là xuất phát từ sự kiên trì của Liễu Minh Châu, mà ý đồ của nàng không nói cũng hiểu.
Trình Tiêu Tiêu nhìn tỷ muội tốt khó nén hưng phấn, chờ mong có thể nhìn thấy vẻ mặt của Tiêu Duẫn Ân, ấn đường không khỏi khẽ nhăn lại, có chút muốn nói lại thôi.
Nàng muốn  đưa ra lời khuyên nhủ, muốn nói cho Minh Châu hai ngày trước nàng lại ở bên ngoài “Túy Phương Uyển” gặp phải Tiêu Duẫn Ân, nhưng rồi trong lòng lại tràn ngập do dự.
Khiến nàng cảm thấy lưỡng lự không dứt khoát, nhưng thật sự không phải sợ hãi một khi mình đem chuyện này nói ra, Tiêu Duẫn Ân cũng sẽ đem chuyện mình đánh lén Ngô Tuấn Lương nói ra.
Thật sự khiến cho trong lòng nàng rối loạn, kể từ ngày đó đến nay, trong đầu của nàng luôn không thể kiếm chế mà vẫn hiện lên thân ảnh Tiêu Duẫn Ân, vẫn suy nghĩ về những việc đã xảy ra giữa nàng và hắn trong lúc đó, mà nàng càng nghĩ càng cảm thấy bản thân giống như rơi vào bên trong một đám sương mù.
Nàng thật sự không thể xác định, Tiêu Duẫn Ân kia đến tột cùng là một người thế nào?
Nếu nói, bọn họ lần đầu gặp nhau ở trên đường, Tiêu Duẫn Ân có thể đối với nàng ra  tay tương trợ, thậm chí là quan tâm đến chấn thương trật chân của nàng, chẳng qua là hắn muốn ở trước mặt rất nhiều dân chúng duy trì hình tượng chính nhân quân tử tác phong nhanh nhẹn, nhưng sau đó thì sao.
Sáu đó, nàng trông thấy hắn từ “Túy Phương Uyển” đi ra, trong lúc vô ý phát hiện hắn thích tầm hoa vấn liễu, vậy hắn cũng không cần thiết ở trước mặt của nàng ngụy trang. Một khi đã như vậy, ngày đó nàng thiêú chút nữa từ trên cây ngã xuống, hắn cần gì phải ra tay cứu giúp chứ?
Nếu hắn là một ngụy quân tử, như vậy hắn rất có thể trơ mắt nhìn nàng ngã xuống, dù sao bốn phía lại không có người nào khác sẽ nhìn thấy hành vi khoanh tay đứng nhìn, thấy chết không cứu của hắn.
Hắn đúng lúc ra tay tương trợ, thậm chí còn giúp nàng giải vây, chỉ là vì muốn nắm được nhược điểm của nàng, tiện uy hiếp nàng không được nói chuyện hắn đến thanh lâu sao?
Nhưng mà……..Trình Tiêu Tiêu lần thứ hai nhíu mày.
Để tay lên ngực tự hỏi, nàng thật sự không cảm giác được trên người hắn tản mát ra một tia hơi thở dâm đãng phóng túng gì, nếu không phải bởi vì tận mắt nhìn thấy, nếu có người khác nói với nàng Tiêu Duẫn Ân là một tay ăn chơi thích đến thanh lâu tầm hoa vấn liễu, chỉ sợ nàng cũng sẽ không tin.
Rốt cuộc Tiêu Duẫn Ân là một người thế nào? Hắn thật sự là ngụy quân tử mưu lợi háo sắc sao? Nếu mắt thấy cũng không có khả năng là bằng chứng, rốt cuộc cái gì mới là thật?
Mỗi khi ở trong lòng xua đuổi mấy vấn đề này, trong đầu của nàng đều sẽ hiện lên đôi mắt mang theo quan tâm kia của Tiêu Duẫn Ân, làm cho lòng của nàng càng thêm rối loạn.
Nàng bất luận nhìn thế nào, cũng không cảm giác được Tiêu Duẫn Ân là một người trong ngoài không đồng nhất a…..
“Tiêu Tiêu? Tiêu Tiêu?”
Liễu Minh Châu không ngừng lớn tiếng kêu to, rốt cuộc kéo suy nghĩ của Trình Tiêu Tiêu trở về.
“A? Làm sao vậy?” Trình Tiêu Tiêu lấy lại tinh thần, xấu hổ hỏi.
“Ta mới phải hỏi ngươi làm sao vậy chứ! Ta vừa rồi đang nói chuyện với ngươi, ngươi dường như không có nghe thấy. Làm sao vậy? Có tâm sự sao?”
“Không, không có gì.” Trình Tiêu Tiêu nhanh chóng lắc đầu không thừa nhận. Nàng làm sao có thể thẳng thắn nói với Liễu Minh Châu – trong đầu nàng đều là Tiêu Duẫn Ân, suy nghĩ đều quay xung quanh hắn?
Liễu Minh Châu tuy rằng không tin nàng không có tâm sự, thế nhưng mắt thấy nàng không có ý định nói ra, liền cũng không có truy hỏi đến cùng, hơn nữa lúc này trong lòng nàng suy nghĩ đều là ý trung nhân của mình.
“Thật hy vọng hôm nay cũng có thể như nguyện vọng mà nhìn thấy Tiêu công tử!” Liễu Minh Châu nói xong, đôi mắt nhịn không được liếc nhìn hướng đường phố.
Nghe thấy tỷ muội tốt nhắc tới Tiêu Duẫn Ân, Trình Tiêu Tiêu trong lòng cũng dấy lên một trận gợn sóng theo, tim đập dữ dội, giống như kỳ vọng của Minh Châu kỳ thực cũng là tiếng lòng nói không nên lời của nàng.
Nàng cắn cắn môi, trong lòng càng thêm rối loạn.
Đã nhiều ngày, quấy nhiễu nàng trừ bỏ không rõ Tiêu Duẫn Ân đến tột cùng là người thế nào ra, còn có tâm tình rối loạn mờ mịt không rõ của bản thân.
Từ lúc bọn họ lần đầu tiên gặp nhau, lòng của nàng liền dâng lên kích động khác thường, rồi sau đó lại hai lần ở bên ngoài “Túy Phương Uyển” gặp phải hắn, tướng mạo thân ảnh hắn giống như mọc rễ, xoay quanh ở trong đầu nàng, khắc sâu vào trong lòng nàng, như thế nào cũng đuổi đi không được.
Rõ ràng không muốn để ý hắn như vậy, nhưng hết lần này đến lần khác nàng cứ ở thời điểm không để ý nhớ tới hắn, nhớ bọn họ ở trên cây ôm nhau vô cùng thân thiết, còn có việc “Ngoài ý muốn” không cẩn thận ấy.
Mặc dù lúc ấy nàng lập tức liền thối lui, nhưng mà không biết tại làm sao, cảm xúc cánh môi ấm nóng mềm mại của hai người chạm vào nhau trong nháy mắt kia, nàng lại như thế nào cũng không thể quên được……
Nhìn tỷ muội tốt trước mắt bộ dáng lòng tràn đầy chờ mong có thể nhìn thấy Tiêu Duẫn Ân, Trình Tiêu Tiêu trong lòng không khỏi dâng lên một cỗ áy náy.
Mặc dù chỉ là một cái vô ý ngoài ý muốn, nhưng nàng “Hôn” Tiêu Duẫn Ân là sự thật, thậm chí lần nữa vẫn không kìm lòng nổi “Trở về như cũ”, đó làm cho nàng có một loại cảm giác tội ác phản bội tỷ muội tốt…..
“A! Là Tiêu công tử! Hắn đến đây!”
Liễu Minh Châu ngạc nhiên mừng rỡ thở nhẹ làm cho ngực Trình Tiêu Tiêu bỗng dưng kéo căng, trong lòng đột nhiên có chút hoảng sợ, như là sợ hãi gặp mặt hắn, nàng cố gắng muốn làm cho tâm trang khôi phục bình thường toàn bộ cố gắng liền thành uổng phí.
“Minh Châu, ta thấy……..Ta vẫn là đợi ở trên lầu là được rồi………”
“Như vậy sao được? Hai người chúng ta cùng nhau đi xuống, ngươi nhất định phải tùy lúc giúp ta nha!” Liễu Minh Châu không khỏi phân trần, kiên quyết lôi kéo Trình Tiêu Tiêu xuống lầu.
Trình Tiêu Tiêu bị kéo đến bên ngoài trà lâu, vừa ngẩng đầu, liền nhìn thấy thân ảnh to cao đang đi tới, giơ tay nhấc chân tràn ngập mị lực trầm tĩnh.
Nhưng mà…….Là tư tưởng trong lòng nàng quấy phá sao? Nàng như thế nào cảm thấy hắn dường như đang nhìn chằm chằm mình?
Trình Tiêu Tiêu hai gò má ửng hồng mà xoay người né tầm mắt, rất cố gắng mà muốn che giấu phản ứng đỏ mặt của bản thân, chính là sợ sẽ làm tỷ muội tốt bên cạnh phát hiện khác thường của nàng.
May mắn trong mắt, trong lòng Liễu Minh Châu đều chỉ có Tiêu Duẫn Ân, căn bản không có thời gian liếc nhìn nàng một cái.
“Từ từ ta nên làm cái gì bây giờ? Lại giả vờ té ngã hình như có chút rất giả, nhưng ta lại nghĩ không ra biện pháp khác hấp dẫn Tiêu công tử……..A! Tiêu Tiêu, ngươi xem, Tiêu công tử đang nhìn chúng ta………Hắn hướng chúng ta đi tới!” Liễu Minh Châu vui mừng nhảy nhót như chim sẻ, ở bên tai của nàng hưng phấn nói nhỏ.
Cái gì? Tiêu Duẫn Ân hướng các nàng đi tới?!
Trình Tiêu Tiêu vừa ngẩng đầu nhìn, lúc này, tầm mắt của nàng trực tiếp đối diện với hắn, cũng chứng thật cảm giác của nàng vừa rồi đích thực một cái chớp mắt hắn cũng không chớp mà nhìn chằm chằm nàng.
Ánh mắt chuyên chú kia, làm cho nàng nhớ tới thân thể hai người từng vô cùng thân thiết mà kề sát nhau, không chỉ thêm trở nên cuồng loạn, mà ngay cả hô hấp cũng có chút rối loạn.
Đáng giận! Hắn làm gì nhìn nàng như vậy? Chẵng lẽ là muốn âm thầm cảnh cáo nàng, không được hướng Minh Châu tiết lộ chuyện hắn đến thanh lâu?
Trong lòng hết sức rối loạn, Tiêu Duẫn Ân cùng tùy tùng của hắn Chu Văn đã đi tới bên cạnh các nàng, trên khuôn mặt tuấn mỹ của hắn mang theo một tia mỉm cười mê người.
Vừa rồi rất xa hắn liền nhìn thấy nàng, cho dù xung quanh người đến người đi, hắn vẫn liếc mắt một cái liền thấy thân ảnh mảnh khảnh nhỏ xinh của nàng, hơn nữa không thể dời ánh mắt.
“Trình cô nương lại gặp nhau.” Tiêu Duẫn Ân mỉm cười mà nói.
Trình Tiêu Tiêu còn chưa có đáp lời, Liễu Minh Châu liền khó nén kinh hỉ mà cười nói: “Đúng vậy! Lại gặp nhau! Không ngờ Tiêu công tử còn nhớ rõ chúng ta!”
Ơ? Vị cô nương này là……….
Tiêu Duẫn Ân quay đầu nhìn về phía Liễu Minh Châu, như là lúc  này mới chú ý tới nàng cùng hai người nha hoàn bên cạnh.
Chẳng qua, hắn tuy rằng nhớ rõ ngày trước chính là cô nương này cố ý té ngã trên mặt đất, còn động thủ đem Trình Tiêu Tiêu đẩy ngã, nhưng mà…….Nàng tên gọi là gì? Hắn lúc ấy căn bản không để ở trong lòng, lúc này tự nhiên cũng không có nửa điểm ấn tượng.
Trình Tiêu Tiêu dường như phát hiện hắn đối với Liễu Minh Châu không có ấn tượng sâu sắc lắm, vì tránh cho bạn tốt xấu hổ, nàng vội vàng giả vờ thuận miệng nói: “Minh Châu, gần đây ta thường đi đến nhà ngươi, không biết như vậy có quấy rầy đến Liễu bá phụ, Liễu bá mẫu hay không?”
Liễu Minh Châu tuy rằng không hiểu nàng vì sao lại đột nhiên hỏi như vậy, nhưng vẫn là lắc đầu đáp: “Đương nhiên sẽ không, yên tâm đi! Cha và nương ta đều rất thích ngươi đấy!”
Hóa ra cô nương này tên là Liễu Minh Châu, Trình Tiêu Tiếu nhắc đến như vậy, Tiêu Duẫn Ân cuối cùng gợi lại một chút ấn tượng.
Nhưng mà, hắn đối với cô nương tâm cơ trêu đùa này không có nửa điểm hứng thú, chỉ thản nhiên mà hướng Liễu Minh Châu cười, tầm mắt liền lần nữa dừng ở trên người Trình Tiêu Tiêu.
“Không ngờ chúng ta còn rất có duyên, lại gặp mặt. Lần trước ta nghe Trình cô nương nói vừa mới chuyển đến Hàng Châu không lâu, nên có rất nhiều chỗ còn chưa có đi qua nhỉ? Nếu như cần, tại hạ rất vui lòng tận tình tiếp đãi.” Hắn mỉm cười mà mở miệng, tầm mắt ngưng ở trên khuôn mặt xinh đẹp của nàng.
Nếu đã phát hiện chính mình thích cô nương xinh đẹp lại đặc biệt này, hắn cũng không hy vọng bọn họ mỗi lần đều chính là gặp nhau ngắn ngủi lại tách ra.
Trình Tiêu Tiêu vẻ mặt có chút cứng ngắc, miễn cưỡng bay ra bộ dạng tươi cười.
“Làm sao dám làm phiền Tiêu công tử chứ?”
Lúc hắn ở bên cạnh, tâm trạng của nàng rất rối loạn, cả người cực kỳ khó chịu, nàng nhưng một chút cũng không cảm thấy dạo chơi cùng hắn là chủ ý tốt.
Tiêu Duẫn Ân cười nói: “Trình cô nương cứ yên tâm, tuyệt không phiền toái”
“Ta không____”
Ngay khi Trình Tiêu Tiêu muốn trực tiếp cực tuyệt, Tiêu Duẫn Ân bỗng nhiên lại nói: “Trình cô nương mới tới Hàng Châu, khẳng định không biết có chỗ nào cần đặc biết chú ý. Ví dụ như có một loại cây, khi kết trái quả vừa nhỏ lại vừa cứng, nếu không cẩn thận rơi xuống đập trên đầu, vậy chính là  sẽ giống như bị hòn đá nện đến đau buốt, ngươi ngàn vạn lần cần phải cẩn thận tránh đi.”
Cứng đờ, hắn cố ý đem loại chuyện này trêu đùa nàng.
Trình Tiêu Tiêu âm thầm thở hốc vì kinh ngạc, trên hai má xinh xắn thoáng chốc ửng đỏ vừa tức giận vừa xấu hổ.
Đáng giận, hắn rõ ràng là cố ý nhắc đến cái cây kia! Bề ngoài là ý tốt nhắc nhở, kỳ thật là cố ý muốn trêu đùa, nói móc, thuận tiện nhắc nhở nàng có nhược điểm rơi vào trong tay hắn sao?
Nhưng nàng cho dù trong lòng buồn bực, cũng không có biện pháp phát tác, dù sao Liễu Minh Châu vẫn ở bên cạnh, nếu nàng tức giận, phải như thế nào hướng tỷ muội tốt của nàng nói rõ chuyện đã xảy ra ngày ấy?
Nàng chung quy không thể thẳng thắn mà nói ra ngày nào đó nàng không chỉ cùng Tiêu Duẫn Ân ở trên cây “Lâu lâu ôm một cái”, thậm chí còn môi kề môi mà “Hôn” nữa?
Trình Tiêu Tiêu chỉ có thể kiềm chế tâm tình buồn bực, ngầm trừng mắt liếc nhìn Tiêu Duẫn Ân một cái, hắn nhưng đáp lại bằng một nụ cười mê người đến đòi mạng.
Tươi cười kia tuy rằng tuấn mị mê người, làm cho người khác tim đập nhanh hơn, nhưng lại khiến Trình Tiêu Tiêu cảm thấy bản thân giống như biến thành một con chuột đáng thương, chỉ có thể bị con ác miêu là hắn đùa bỡn ở trong lòng bàn tay.
Tiêu Duẫn Ân đem vẻ mặt buồn bực kia của nàng xem ở trong mắt, nàng hiển nhiên không thể nào tình nguyện cùng đi dạo với hắn, việc này khiến trong lòng hắn không khỏi bất đắc dĩ mà than nhẹ.
Rõ ràng từ ngày đó nàng mặt đỏ, rồi phản ứng lúng túng không biết phải làm sao, hắn có thể tinh tường cảm giác ra nàng đối với hắn động tâm, nhưng nàng lại dường như rất cố gắng muốn kháng cự phần tâm động kia, mà nguyên nhân chủ yếu, chỉ sợ vẫn là nàng một lòng nhận định hắn là một ngụy quân tử thích đến thanh tầm hoan mua vui đi!
Xem ra, hắn nên tìm một cơ hội thay chính mình sửa lại án xử sai một chút, dù rằng vẫn không nên hướng nàng nhắc đến chuyện hắn đang âm thầm điều tra, nhưng ít ra đừng khiến nàng tiếp tục cho rằng hắn là một tên phong lưu thích chạy đến nơi son phấn.
Hắn suy nghĩ chốc lát, mở miệng mời nói: “Hôm nay thời tiết hợp lòng người, nếu hai vị cô nương có hứng thú, không bằng cùng nhau đi du hồ chứ?”
Mặc dù hắn không quá yêu thích Liễu Minh Châu, nhưng mà nếu cùng bạn tốt đi dạo, nếu có thể khiến Trình Tiêu Tiêu gật đầu đáp ứng, vậy hắn có thể miễn cưỡng tiếp nhận Liễu Minh Châu cùng nhau đồng hành.
Liễu Minh Châu nghe vậy, lập tức biểu lộ vẻ mặt tiếc nuối cùng ảo não.
“Ai nha, ta không có cách nào đi đâu! Đợi lát nữa ta phải theo cha mẹ ta cùng nhau đến nhà ngoại tổ phụ (ông ngoại) chúc thọ.”
Hôm nay là sinh thần (sinh nhật) ngoại tổ phụ nàng, vốn nàng không nên ra ngoài, nhưng lại nhịn không được muốn gặp mặt Tiêu Duẫn Ân, mới có thể thừa dịp lúc rảnh trước khi theo cha mẹ ra ngoài, dám hẹn Trình Tiêu Tiêu đến gian trà lâu này.
Trình Tiêu Tiêu vừa nghe, lập tức tiếp lời nói: “Nếu như vậy, ta đây cũng--“
“Ngươi đương nhiên muốn đi a!” Liễu Minh Châu một trận trách móc.
“Hả? Ta…….”
Liễu Minh Châu lôi kéo tay Trình Tiêu Tiêu, một mặt hướng nàng lặng lẽ nháy mắt, một mặt nói: “Tiêu công tử thịnh tình (tình ý nồng hậu khó có thể chối từ) như vậy, như thế nào không biết xấu hổ cự tuyệt chứ? Ta là thật sự không có cách nào khác đi được, nhưng ngươi dù sao cũng không có việc gì, phải đi chứ!” Nàng nghĩ thầm rằng, chỉ cần Trình Tiêu Tiêu trước cùng Tiêu Duẫn Ân quen thuộc, còn sợ không có cơ hội tác hợp bọn họ sao?
“Nhưng mà…….”
“Cứ như vậy.” Liễu Minh Châu không để cho Trình Tiêu Tiêu có cơ hội cự tuyệt, tự ý đáp ứng giúp nàng. “Tiêu công tử, tỷ muội tốt này của ta liền nhờ ngươi chiếu cố nhiều.”
“Đó là đương nhiên, ta nhất định sẽ chiếu cố nàng thật tốt.” Tiêu Duẫn Ân ý cười bên môi sâu thêm, đối với kết quả như vậy, hắn là cầu còn không được.
Liễu Minh Châu cõi lòng tràn đầy tiếc nuối mà rời đi, Trình Tiêu Tiêu cũng chỉ có thể mang theo nha hoàn Tiểu Dung, không tình nguyện lắm đi theo Tiêu Duẫn Ân.
Trên đường, nàng vừa nghĩ đến chính mình hai ngày nay mạch suy nghĩ hầu như đều bị thân ảnh hắn chiếm đầy, liền thật sâu sắc cảm thấy lại cùng hắn ở chung thật sự không phải chủ ý tốt, nàng cũng không hy vọng bệnh trạng mặt đỏ này của chính mình lại tiếp tục “Chuyển biến xấu” thêm.
Không được, nàng nhất định phải nghĩ biện pháp thoát thân mới được!
Tiêu Duẫn Ân mang theo Trình Tiêu Tiêu cùng Chu Văn, Tiểu Dung, một nhóm bốn người đi tới ven hồ.
Sau đó thuê thuyền hoa (thuyền trang trí lộng lẫy để cho du khách)(1), bọn họ vừa mới lên thuyền, đang định xuống thuyền đem thuyền hoa đi cách xa bờ, Trình Tiêu Tiêu liền bỗng nhiên vẻ mặt quan tâm mà nhìn Tiểu Dung, nhẹ hô nói: “Cái gì? Tiểu Dung, thân thể ngươi không thoải mái sao?”
Tiểu Dung kinh ngạc mà ngẩn người, mặc dù không hiểu ra sao, thế nhưng thoáng thấy tiểu thư hướng nàng nháy mắt, nàng lập tức thông minh mà ôm bụng, giả bộ bộ dáng vẻ mặt thống khổ.
“Đúng vậy, nô tỳ…….Nô tỳ đau bụng râm rĩ, thật là khó chịu a……”
“Thật hỏng bét! Chúng ta đây___”
“Vậy để Chu Văn trước mang Tiểu Dung cô nương đến “Vũ mặc sơn trang” đi nghỉ tạm đi!” Tiêu Duẫn Ân cắt ngang lời nói của nàng.
“Gì?” Trình Tiêu Tiêu cứng đờ.
“ “Vũ mặc sơn trang cách nơi này không xa, nếu Tiểu Dung cô nương không thoải mái, trước hết để nàng đi nghỉ ngơi đi!” Tiêu Duẫn Ân không cho Trình Tiêu Tiêu cơ hội chen vào nói, liền tự mình phân phó nói: “Chu Văn, Tiểu Dung cô nương thân thể không thoải mái, ngươi mau đem nàng mang về sơn trang, cần phải chăm sóc cho tốt.”
“Vâng” Chu Văn gật gật đầu. “Tiểu Dung cô nương xin mời đi!”
“A, từ từ nha!” Trình Tiêu Tiêu vội vàng muốn ngăn cản.
Nàng vừa vội vừa giận, không ngờ tình huống lại biến thành như vậy, dựa theo kế hoạch trong lòng nàng, phải là nàng mang theo Tiểu Dung trở về mới đúng nha!\
“Làm sao vậy? Chẳng lẽ ngươi muốn cho Tiểu Dung cô nương chịu đau cùng chúng ta đồng hành?” Tiêu Duẫn Ân cố ý hỏi.
Hắn chẳng lẽ lại nhìn không ra chút ý nghĩ này của nàng sao? Nhưng đã có cơ hội cùng nàng dạo chơi, hắn mới không cho phép nàng tìm lấy cớ mà chuồn mất.
“Đương nhiên không phải, cho nên—“
“Cho nên để Chu Văn đưa Tiểu Dung cô nương đến “Vũ mặc sơn trang” đi thôi!” Tiêu Duẫn Ân lần thứ hai cắt ngang lời nói của nàng, quay đầu thúc giục nói: “Chu Văn, nhanh lên, Tiểu Dung cô nương không thoải mái, cũng đừng trì hoãn.”
“Vâng, Tiểu Dung cô nương, xin mời đi!”
Tiểu Dung có chút không biết phải làm sao, không xác định chính mình có nên theo Chu Văn rời đi hay không, nàng nhìn phía tiểu thư xin giúp đỡ, chỉ thấy tiểu thư cũng tìm không ra nửa câu nói phản đối.
Xem ra trước mắt không có lựa chọn nào khác, Tiểu Dung cũng chỉ có thể kiên trì theo Chu Văn rời đi.
“Đừng lo lắng, Chu Văn sẽ đưa Tiểu Dung cô nương đến “Vũ mặc sơn trang” an toàn, chúng ta đi thôi!”

(1)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét