Thứ Tư, 16 tháng 10, 2013

Cho dù, anh không nghe được_Đan Vĩ Tinh (Chương 6)


Bởi vì mỗi ngày trôi qua quá nhanh, làm cho cô nhớ tời nhân vật chính trong bộ phim hoạt hình nào đó từng nói qua: “Thời gian tựa như đạn pháo.” Sống ở thời đại khoa học kỹ thuật phát triển thần tốc, thời gian không chỉ giống như đạn pháo, mà còn giống Neil Armstrong(1) khi ngồi trên phi thuyền vũ trụ Apollo 11 đi lên mặt trăng, chỉ huy mọi người tiến tới một khắc cũng không dừng lại.
Trong nháy mắt, đã vào mùa đông, là mùa lạnh rét, buổi sáng thức dậy chỉ cần hà hơi có thể xuất hiện hơi nước màu trắng.
Sáng sớm, Phong Táp Nguyệt đang đứng trước máy giặc, đem quần áo cần giặc phân loại.
“Áo lót, dùng tay giặt; quần lót tứ giác, hắn; áo khoác, hắn; áo sơ mi, mình….”
Lúc cô thật vất vả phân loại xong, mới giựt mình phát hiện, hai người bọn họ căn bản ở vào tính trạng sống chung.
Rời khỏi ban công, trở lại trong phòng ngủ, cái tên đàn ông chẳng biết lúc nào tự mình dọn vào nhà cô vẫn đang ngủ.
“Á! Có lầm hay không?” Khẽ trách một tiếng, Phong Táp Nguyệt từ từ lách ra khỏi phòng ngủ, đi dọn dẹp những chỗ khác.
Kể từ ngày đó lúc cô nhất thời điên lên nói những lời kia, trước không nói hắn có bao nhiêu cao hứng, từ hành vi trên cũng có thể thấy được, liên tiếp vài ngày hắn ngay cả đi đường cũng sẽ chạy loạn khắp nơi, hắn phải nói là, vẫy tay là tuyệt đối không có phản ứng, cần phải hung hăng đánh hắn vài quyền, nếu mà chú ý một chút, sẽ thấy hắn lộ ra nụ cười ngây ngô, như đi vào cõi thần tiên rất hư……Nói chung, hắn hoàn toàn ở vào trạng thái lâng lâng.
Cô không biết hóa ra một câu nói của mình có thể khiến hắn chịu ảnh hưởng lớn như vậy.
Hai canh giờ sau, cô đem bên trong nhà cơ bản quét tước qua một lần, pha cà phê, tùy tiện làm phần bữa sáng hai người, mà Tương Lương Lục Đấu còn chưa có dậy.
“Cũng sắp 10 giờ, vẫn chưa chịu dậy….”
Lách quay lại bên giường, Phong Táp Nguyệt vốn định một cước đem hắn đạp rơi xuống giường, sau cùng nhịn không được, ngồi xỏm người xuống, tới gần gương mặt đang ngủ sâu của hắn, lẳng lặng xem tường tận.
Nam nữ ở bên cạnh cô, mặc kệ là già hay trẻ, đều trời sinh có gương mặt xinh đẹp, có lẽ từ nhỏ sinh trưởng ở trong hoàn cảnh này, cho nên đối với cái đẹp, bản thân cô có định nghĩa không giống với người khác, mà hắn thì không được xếp vào trong định nghĩa anh chàng đẹp trai của cô, cho dù nhìn trái phải, trên dưới, hắn chính là trời sinh dường như đã có một gương mặt trẻ con vĩnh viễn sẽ không già, da giống như nữ nhân vô cùng mịn màng, trắng nõn tinh tế, ngay cả một tí lỗ chân lông cũng nhìn không thấy.
Hắn căn bản là dừng lại ở giai đoạn đứa trẻ!
Nhớ lại cô ở thơì kỳ trưởng thành cũng có thể bởi vì bị bệnh đậu mùa mà phiền não, nếu như mọc một mụt đậu siêu cấp lớn ngay chính giữa mũi, đến trường liền che che giấu giấu không dám gặp người khác, cô dám đánh cuộc. hắn chắc chắn không gặp trở ngại về phương diện này.
Tầm mắt từ vầng trán cao rộng của hắn dời về phía hai mắt nhắm chặc, lông mi thật dài nhuộm màu sắc của ánh mặt trời.
Lông mi của cô cũng không ngắn, thế nhưng phụ nữ dường như dù sao vẫn yêu quý vị trí ở xung quanh vùng mắt, bình thường đi làm cô cũng sẽ trang điểm nhạt ở trên đó một chút, cho nên ở phương diện lông mi này cô tuyệt đối không thua hắn.
Tiếp theo là thẳng đến sống mũi.
Phong Táp Nguyệt từ trong ngăn tủ bên cạnh kéo ra lấy cái gương, so sánh mũi bọn họ, lúc này hồi hợp nhìn xem người nào thua.
“Ừ, được rồi! Coi là không phân thắng bại được rồi…..”
Cứ như vậy đùa giỡn một lúc lâu, Tương Lương Lục Đấu nằm ở trên giường thủy chung chưa có ý tứ tỉnh lại, ánh mắt thâm thúy của Phong Táp Nguyệt xoay chuyển nhanh như chớp, lấy tay nắm lên đuôi tóc, lộ ra nụ cười nghịch ngợm, nắm đuôi tóc giở trò tại chóp mũi hắn.
Trong lúc ngủ mơ, hắn nhíu mày một cái, sau đó đưa tay vuốt phủi chóp mũi.
“Thế này cũng vẫn chưa tỉnh lại?” Lần này đổi lại cô nhíu mày, động tác trên tay không có ngừng lại, dự định xem hắn có thể chịu bao lâu.
Lại vuốt phủi thêm vài cái, cuối cùng hắn dứt khoác xoay người.
Đáng ghét….
Đụng tới hắn tính tình Phong Táp Nguyệt liền không tốt, vào trước khi chữi ầm lên, dường như nghe thấy âm thanh dây thần kinh của mình bị đứt đi.
“Tương Lương Lục Đấu!”
Hắn ngay cả một chút phản ứng cũng không có.
Ai, không nghe được lại chính là lý do tốt nhất để nằm trên giường.
Có câu nói như thế này, nếu như việc này có thể nhịn, như vậy còn có cái gì không thể nhịn chứ? Không thể nhịn được nữa thì không cần nhịn nữa!
Vì vậy Phong Táp Nguyệt rất dứt khoát quăng cho hắn một cái tát vang dội.
“Oh!” Mỹ nam ngủ rột cuộc tỉnh lại, vuốt gò má bị đánh đến đỏ, làm bộ đáng thương nhìn cô. “Cậu đánh tôi?”
Kỳ thực không cần hỏi, trong cái nhà này chỉ có hai người là hắn và cô mà thôi, ngoại trừ cô, còn ai vào đây?
“Ai bảo cậu ngáp.” Sống chung cùng hắn mấy tháng, Phong Táp Nguyệt từ từ tập thói quen thả chậm tốc độ, nắm được phương thức nói chuyện đọc rõ chữ.
“ Tôi bất quá là đang ngủ…..” Hắn vẻ mặt ủy khuất, chỉ dám ấp úng phản bác.
“Cũng là bởi vì cậu đang ngủ lại ngáp, cũng đã 10 giờ còn chưa chịu thức dậy, là muốn ngủ đến lên thiêng đường có phải hay không?” Thật là rất tức giận, nếu như cô không nói rõ, thoạt nhìn tựa như cô đang khi dễ hắn.
“Đã trễ thế này?” Gãi gãi đầu, ngáp một cái, hắn khôi phục vẻ mặt ung dung.
Á! Hắn giống như khi còn bé lại thay đổi sắc mặt.
“Còn nói được!” Sau khi đạt được mục đích, cô trước tiên rời khỏi phòng.
Tương Lương Lục Đấu vừa ngồi một lát, lại thật sự rất muốn ngã trở về trên giường ngủ tiếp.
Thấy hắn không ló đầu ra, cô xuất hiện ở cửa, hướng hắn ra lệnh, “Nhanh đi đánh răng rửa mặt.”
Nữ vương ra lệnh, thân là kỵ sĩ hắn không thể làm gì khác hơn là lĩnh mệnh làm theo.
Mười phút sau, Tương Lương Lục Đấu rốt cuộc ở trước bàn ăn ngồi vào chỗ của mình, không nói hai lời, trước làm một ngụm lớn cà phê để nâng cao tinh thần tỉnh táo đầu óc, miễn cho sâu ngủ trong đầu như là ăn sâu bén rễ (ví với cơ sở vững chắc không thể lung lay), nhổ không ra, cũng ném không được.
A, hình như rất lâu không thức dậy trễ như vậy.
“Cậu hôm nay không cần đi làm?”
Liếc nhìn hắn, Phong Táp Nguyệt bỉu môi nói: “Hôm nay là thứ bảy.”
Hắn thật sự là ngủ đến đần ra.
“Thứ bảy?” Ừ, trong ấn tượng ngày hôm nay hình như có chuyện quan trọng gì đó.
Nhìn ra nghi vấn của hắn, cô nói cho hắn biết ngày tháng hôm nay, “ Ngày mười chín tháng mười hai.”
“Oh…..” Quên đi, có lẽ là hắn suy nghĩ nhiều.
Phong Táp Nguyệt không nói gì ngược lại ở trong lòng cực kỳ khinh bỉ.
Mấy ngày trước bọn họ đang xem ti vi thì đúng lúc thấy kênh Animal Planet chiếu số đặc biệt vua chim cánh cụt, cô thuận miệng lên tiếng nói thật là đáng yêu, tiếp đó hắn tự quyết định thứ bảy muốn đi thảo cầm viên Mộc Sách(2), hiện tại cư nhiên đã quên?
“Thật muốn đập tỉnh hắn.” Phong Táp Nguyệt lẩm bẩm nói thầm.
Lúc đầu cô thì không muốn đi lắm, thế nhưng sau khi cô cùng Phong Thương Chinh nói chuyện này, hắn nói cho cô biết vấn đề liên quan đến lần hẹn hò đầu tiên, ngược lại làm cho cô có chút chờ mong.
Lẽ nào hiện tại muốn chính cô nói ra? Nhưng mà như vậy lại có vẻ cô hình như rất muốn đi.
Kỳ thật Tương Lương Lục Đấu không quên, chỉ là vừa bị quăng cho cái tát quay lại báo thù một chút.
“Vậy chúng ta phải lái xe đi à?” Vừa ăn thịt xông khói và trứng(3)cô chiên, hắn vừa lộ ra mỉm cười đạt được ý nguyện.
Phong Táp Nguyệt lúc này mới phát hiện mình bị đùa giỡn.
“Không, cậu ngồi xe điện ngầm, tôi lái xe.” Hắn có thể nói cô lòng dạ hẹp hòi, không sao cả, bởi vì mọi người đều biết.
Ư, như vậy cũng không thoải mái!
“Cậu yên tâm để tôi một mình đi xe điện ngầm, cái loại phương tiện giao thông công cộng này sao?” Cô sĩ diện, miệng lưỡi bén nhọn, nhưng hắn trong giới cáo già chính là nhân vật hàng đầu, đùa giỡn tâm cơ là sở trường của hắn, quỷ quyệt còn lại là danh hiệu yêu thích nhất của hắn.
Cô đương nhiên lo lắng.
“Không việc gì, tôi biết cậu luyến tiếc, cho nên tôi chạy xe đuổi theo ở phia sau là được rồi.” So với cô sắc mặt lúc trắng lúc xanh, hắn có vẻ tâm tình bình thản.
Chắc hẳn phải vậy thôi, người cuối cùng thỏa hiệp vẫn là cô.
Ngày nghỉ, ở nơi công cộng liền chìm ngập trong biển người đến phát khóc, cho dù là loại địa phương thảo cầm viên này cũng thế.
“Ai, người Đài Loan thật sự không có chỗ để đi.”
Nhìn qua bên trái, có một đám trẻ nhỏ hết sức chạy loạn nhảy loạn. Nhìn sang bên phải, là  đoàn ông bà già ngắm cảnh xôn xao decibel giọng nói càng tăng cao. Ngay phía trước là…..
“Hả?”
Tương Lương Lục Đấu vốn đứng ở trước mặt cô đâu?
Vừa mới định nói với hắn, người nhiều như vậy, muốn hắn đừng có chạy lung tung, trong nháy mắt hắn liền biến mất.
Phong Táp Nguyệt lo lắng nhìn xung quanh, nhìn ở trong đám người nhận diện khuôn mặt trẻ con siêu đẹp nhưng không có tung tích, phát thanh hắn lại nghe không được, nếu như chỉ đứng tại chỗ chờ hắn, không biết hắn có thể sẽ không phát sinh chuyện gì hay không?
“Buộc lòng phải đi tìm hắn.” Nắm chặt tấm vé trong tay, trong mắt của Phong Táp Nguyệt ngoài kiên định ra, mơ hồ để lộ ra lo lắng.
Sau khi quyết định, cô đang muốn cất bước đi, thì bị người phía sau vỗ nhẹ vai.
“Táp Nguyệt”
“Lục Đấu”
Phong Táp Nguyệt bởi vì lo lắng mà lữa giận dấy lên còn tưởng rằng là Tương Lương Lục Đấu, quay đầu lại tiện thể cho hắn một trận chửi rủa thậm tệ….
“Huh? Văn Nhân……Là cậu à!”
Văn Nhân Ngự Hoàng cha của Văn Nhân Vũ là bạn bè từ nhỏ cùng nhau lớn lên với cha cô, lại nói tiếp, bọn họ cũng coi như từ nhỏ liền quen biết.
“Cậu đi một mình?” Văn Nhân Vũ phát hiện không ai đi cùng ở bên cạnh cô.
Phong Táp Nguyệt sắc mặt lập tức trầm xuống, “Không, bạn tôi…..Bạn trai bị lạc.”
“Bạn trai?” Trên mặt Văn Nhân Vũ thoáng qua vẻ mặt khác thường, “Làm sao sẽ lạc đường? Bạn trai cậu là con nít ba tuổi sao?”
Ư! Mặc dù biết hắn chỉ là đang nói móc cô, cô vẫn không thích nghe người khác nói xấu về Tương Lương Lục Đấu.
“Được rồi, tách ra đi.” Trợn cặp mắt xem thường, Phong Táp Nguyệt giọng nói có chút không kiên nhẫn.
Cô không có thời gian cùng hắn tranh cãi, hiện tại việc quan trọng nhất là tìm được Tương Lương Lục Đấu.
“Ở đây gần với cửa chính, tôi nghĩ hắn hẳn là không đi xa.” Nghe ra không vui của cô, Văn Nhân Vũ không có lại tiếp tục bới móc lỗi trong lời nói của cô, “Có muốn thông qua phát thanh tìm người hay không?”
“Không…..Không sao, tôi ở gần đây tìm kỹ một chút là được.” Cho dù là bạn bè quen biết, cũng không cần thiết đem chỗ bất tiện của Tương Lương Lục Đấu tuyên truyền khắp nơi.
Nhận ra cô là nói thật, Văn Nhân Vũ mở miệng, “Cậu chờ tôi một chút.”
Cô thật sự rất muốn nói cho hắn ta biết cứu người……Ách, không, chính là do khoảng thời gian đầu sau khi phát hiện không thấy hắn thì đã mất hết mười phút quý báu tìm người, đây đương nhiên là cô nói lung tung, thế nhưng cô thật sự không có thời gian cùng hắn ta tán gẫu chuyện nhà.
“Tôi chỉ chờ cậu mười giây.” Phong Táp Nguyệt cho hắn thời hạn, sau đó tiếp tục chú ý khuôn mặt xung quanh.
Mười giây sau, Văn Nhân Vũ giải thích tình hình với bạn bè đi cùng nhau, nói phải giúp cô tìm Tương Lương Lục Đấu.
“Có cái gì đặc thù không?”
Cô theo trực giác trả lời: “Khuôn mặt trẻ con, gọi hắn không phản ứng.”
“Gì?” Văn Nhân Vũ mặt lộ vẻ kinh ngạc. Mặt trẻ con là một phạm vi rất rộng, mà đặc thù thứ hai càng thêm quỷ dị, gọi hắn không phản ứng? Vậy coi như đặc thù gì?
Đối với nghi vấn của hắn, Phong Táp Nguyệt không có thời gian giải thích, “Nói chung, nếu như cậu thấy một người đàn ông khuôn mặt trẻ con, nhớ kỹ, ngàn vạn lần đừng từ phía sau gọi hắn. Cứ như vậy, mười phút sau, chúng ta gặp nhau ở đây.”
Dứt lời, Phong Táp Nguyệt đã hướng bên phải cửa chính đi tìm.
Văn Nhân Vũ gãi gãi đầu, đối với yêu cầu mà cô đưa ra nửa hiểu nửa không, bất quá cũng chỉ có thể trước tìm rồi hãy nói.
“Xin lỗi, xin hỏi bạn có thấy một người đàn ông cao khoảng 1m80, lớn lên có khuôn mặt trẻ con không?” Phong Táp Nguyệt dọc theo ven đường hỏi người đi bộ.
Nếu như hắn nghe được, cô nhất định sẽ hô to tên hắn.
Trước đây chưa bao giờ cho rằng người Đài Loan rất cao, như thế nào ngày hôm nay phóng tầm mắt nhìn đi, tất cả đều là mấy nam sinh cao hơn 1m80? Tuy rằng từ bóng lưng liền nhìn ra được đều không phải Tương Lương Lục Đấu, nhưng đám người lẫn lộn như vậy, muốn tìm được người thật sự rất khó, nhất là còn có một cặp tiểu quỷ phía trước, không nhìn xuống thì sẽ không chú ý được, không ngừng chạy ngược chạy xuôi, cô có mấy lần thiếu chút nữa bị chúng nó đụng vào, nếu không phải thấy cha mẹ chúng nó đang ở cách đó không xa, cô nhất định hướng cái ót chúng nó đập xuống.
Hừ! Những cha mẹ này cho rằng đụng vào người khác sau đó chỉ cần phụ trách nói thật xin lỗi, người khác sẽ đại nhân đại lượng ( hình dung người có lòng dạ rộng lượng, sẽ không gi hận) không cùng trẻ con tính toán, có nghĩ tới mặc kệ bọn trẻ ở nơi công cộng truy đuổi chạy trốn là một việc rất nguy hiểm hay không?!
“Xin lỗi, tiểu thư, xin hỏi bạn có thấy hay không một……” Phong Táp Nguyệt vừa hỏi còn vừa phải né tránh những đứa trẻ chạy tới chạy lui kia.
“Bạn là nói Tương Lương Lục Đấu sao? Nếu như là nói anh ấy, tôi vừa mới ở gần cửa ra vào xin chữ ký của anh ấy đấy, anh ấy nói anh ấy đang đợi người, chỉ là không biết bây giờ anh ấy đi chưa.” Cô gái tuổi còn trẻ rất tốt bụng nói cho cô biết, muốn xin chữ ký thì phải nhanh lên.
Hóa ra còn đang ở cửa ra vào!
“Cám ơn bạn.” Phong Táp Nguyệt vội vàng nói cám ơn, xoay gót chân, hướng phương hướng lúc tới chạy đi.
Rốt cuộc, cô quả nhiên ở gần lối vào cửa chính thấy bóng lưng của hắn.
“Táp Nguyệt!” Đúng lúc Văn Nhân Vũ cũng trở về cửa ra vào chuẩn bị hội họp với cô, ở phía trước gọi cô.
“Cám ơn cậu, tôi tìm được rồi.” Phong Táp Nguyệt đi qua trước mặt hắn, bước chân không có dừng lại.
“Hả?” Tìm được rồi? Người ở đâu?
Văn Nhân Vũ quay đầu lại, nhìn thấy cô chọn một con đường khác vòng một vòng lớn, từ một hướng khác, hướng về phía bóng lưng gầy mà cứng cáp của một người đàn ông đi đến.
“Vừa rồi trực tiếp từ nơi này đi qua không phải được rồi sao?” Văn Nhân Vũ khó hiểu.
Phong Táp Nguyệt thấy hắn còn đứng ở chỗ đó, vội vã hướng hắn vẫy tay muốn hắn qua đây.
“Bạn tôi, Văn Nhân Vũ.” Cô thay bọn họ giới thiệu lẫn nhau, “Cậu ấy là Tương Lương Lục Đấu.”
“Xin chào.” Tương Lương Lục Đấu đưa tay ra trước tiên.
“Nghe danh tiếng đã lâu.” Cùng Phong Táp Nguyệt thời gian quen biết không ngắn, Văn Nhân Vũ hoặc nhiều hoặc ít nghe qua cái người tên Tương Lương Lục Đấu này, nhưng hôm này là lần đầu tiên nhìn thấy người thật.
“Táp Nguyệt đã nói với anh về tôi?” Tương Lương Lục Đấu có chút ngạc nhiên cô mêu tả hắn như thế nào.
“Mới vừa rồi, cô ấy nói anh là bạn trai của cô ấy.”
“Thật sao?” Tương Lương Lục Đấu đem tầm mắt chuyển đến trên người cô.
Bình thường muốn nghe cô nói như vậy, xác suất thế nhưng rất nhỏ a!
Không có bởi vì câu hỏi của hắn mà cảm thấy xấu hổ, cô thản nhiên thừa nhận, “Chẳng lẽ không đúng?”
Muốn giễu cợt cô? Không có cửa đâu!
Tương Lương Lục Đấu lộ ra nụ cười vui sướng khoái trá từ tận đáy lòng
Cậu nói đều đúng. Hắn ở trong lòng nói nhỏ.
“Được rồi, các người sẽ không phải là tới nơi này liếc mắt đưa tình chứ! Có muốn đi dạo hay không a?” Văn Nhân Vũ cười nhạo bọn họ.
“Tôi nào có cùng hắn liếc mắt đưa tình!” Điểm này cô cần phải phủ nhận.
“Nói chung, nhanh đi thôi!” Phong Táp Nguyệt nắm lấy tay của Tương Lương Lục Đấu, nắm thật chặc.
“Nếu như cậu còn đi mất như vậy nữa, lần sau lúc đến nơi công cộng, tôi sẽ cân nhắc đeo dây xích chó ở trên cổ cậu.”
“Đây là uy hiếp sao?” Quan tâm của cô luôn luôn phải trải qua sau một phen giả bộ mới có thể nói ra miệng.
“Cậu nói đi?” Cô nhíu mày.
Cho dù là uy hiếp, hắn cũng vui vẻ mà nghe lệnh.
Câu trả lời của cô làm cho hắn càng tăng thêm lực đạo, quay lại nắm tay cô.
Gần giữa trưa, bọn họ ở trong nhà hàng động vật(4) dùng cơm.
Tại chỗ ngồi chỉ lưu lại hai vị nam sĩ, Phong Táp Nguyệt một mình đi chọn món ăn.
“Anh nghe không được, đúng không?” Thừa dịp cô vắng mặt, Văn Nhân Vũ có rất nhiều lời muốn cùng Tương Lương Lục Đấu nói.
Dò xét liếc hắn một cái, Tương Lương Lục Đấu thản nhiên mở miệng, “Tôi tưởng là anh biết.”
“Táp Nguyệt không nói với tôi.” Là hắn ta tự mình quan sát thấy.
Ví dụ như, rõ ràng ở trong phạm vi có thanh âm trẻ con khóc ầm ĩ có thể nghe thấy, hắn lại một chút phản ứng cũng không có, nếu như không ở trong phạm vi tầm mắt có thể gọi được hắn, Phong Táp Nguyệt nhất định sẽ vỗ vỗ cánh tay hắn, điều rõ ràng nhất là cô lúc nói chuyện tốc độ thả rất chậm, hơn nữa hình dạng miệng làm là phi thường rõ ràng, điểm ấy sợ rằng ngay cả  bậc thầy lớp chữa phát âm cũng phải học tập ở cô.
Nhiều vô số manh mối gom góp ra, hắn ta mới dám suy đoán hắn không nghe được.
Không thể không nói, nếu như không nhìn kỹ, hắn căn bản là như người bình thường.
Tương Lương Lục Đấu cúi đầu, ẩn giấu ý cười, “Cũng đúng, cô ấy cho rằng chuyện không cần thiết nói cho người khác biết, thì sẽ không nói lung tung.” Người khác dĩ nhiên là chỉ Văn Nhân Vũ.
Hắn cố ý đem quan hệ bọn họ phân chia ra, người hay thú vật đểu sẽ có trực giác, bất kể là giác quan thứ sáu hay là trực giác dã thú đều giống nhau, mà trực giác của hắn nói cho hắn biết, người đàn ông trước mắt này cũng thích Phong Táp Nguyệt, bằng không người bình thường nghe thấy là người yêu hẹn hò, sẽ không mắt ngơ tai điếc mà đi theo.
“Anh hẳn là nhìn ra được tôi rất thích Táp Nguyệt.” Rõ ràng người trước mắt không nói vòng vèo, Văn Nhân Vũ cũng lười cùng hắn quanh co lòng vòng.
Một bên chân mày nhíu lại, Tương Lương Lục Đấu chờ hắn nói tiếp.
“Hai nhà chúng tôi là thế giao (mấy đời thân nhau; quan hệ nhiều đời), cha của chúng tôi là bạn tốt, cho nên tôi cùng Táp Nguyệt cũng xem như thanh mai trúc mã, vì cùng cô ấy có nhiều thới gian ở chung hơn. Tôi nhờ cậy cha khiến tôi và cô ấy đi học cùng một trường, ngoại trừ đại học khoa khác, không thể cùng lớp ra, mãi cho đến cao trung (THPT) chúng tôi đều là bạn học cùng lớp.”
“Ờ?”
“Bất quá tôi chưa từng nghĩ muốn thổ lộ, bởi vì tôi rất rõ ràng Táp Nguyệt chỉ xem tôi là bạn bè.”
Phong Táp Nguyệt nhân duyên với người khác phái rất tệ, có lẽ là lớn lên quá xinh đẹp, không ai dám theo đuổi cô, cho nên hắn cũng từ không nghĩ thổ lộ thành nhất định không thể thổ lộ, dù sao cô chưa bao giờ thuộc về bất kỳ một người đàn ông nào, thế nhưng ngày hôm nay đột nhiên nghe cô nói có bạn trai, ngoại trừ hiếu kỳ là tuýp đàn ông như thế nào ra, nguyên nhân trong đó chính là ghen tị.
“Phải không?” Không, dựa vào việc cô trước kia muốn thử nói chuyện yêu đương đến như thế, nếu như hắn ta thổ lộ, khẳng định lập tức thành công, có thể vị trí hai người bọn họ bây giờ sẽ chuyển đổi cũng không chừng.
Dù sao chuyện cũng đã qua, cô bây giờ là bạn gái của Tương Lương Lục Đấu hắn, bởi vậy hắn không cần nói cho hắn ta biết điểm ấy.
“Tuy rằng rất không muốn thừa nhận, thế nhưng Táp Nguyệt thật sự rất thích anh.”
Cho đến khi xác định Tương Lương Lục Đấu là một người điếc, hắn ta mới hiểu vì sao Phong Táp Nguyệt rõ ràng rất gấp rút tìm hắn, nhưng lúc tìm được hắn thì còn đặc biệt vòng một đoạn đường lớn, từ chính diện đi về phía hắn.
“Anh không thích người khác từ phía sau gọi anh, đúng không!” Văn Nhân Vũ đột nhiên nói như vậy.
“Ừ.”
“Anh có biết Táp Nguyệt vì gọi anh, sẽ đặc biệt đi đường vòng từ trước mặt anh xuất hiện không?”
Tương Lương Lục Đấu trầm mặt một lát, gật đầu thừa nhận, “Biết.”
Cô ấy quan tâm người khác, lại luôn thích dùng phương thức quanh co vòng vèo, vì sợ hắn phát hiện cô đặc biệt đi đường vòng nhằm từ chính diện hắn xuất hiện, cuối cùng luẩn quẩn một vòng thật lớn, cô tưởng là hắn không biết? Kỳ thật hắn đều nhìn ở trong mắt, nhớ ở trong lòng, nếu cô không muốn cho hắn biết, vậy hắn liền giả ngu.
“Vậy vì sao không nói cho cô ấy biết?” Có thể Phong Táp Nguyệt chưa phát giác ra, thế nhưng hắn dù sao vẫn nên có chút tỏ ý, muốn cô đừng luôn đi chặng đường dài dư thừa như thế.
“Bởi vì cô ấy là vì không muốn để cho tôi biết, mới cố ý luẩn quẩn một vòng lờn như vậy.”
Hắn đương nhiên có thể nói với cô, thế nhưng rõ ràng dựa theo cá tính của cô sẽ không hy vọng bị phát hiện.
Văn Nhân Vũ nói không nên lời, hắn ta hiểu ý tứ của hắn.
“Hừ! Kết quả cuối cùng hai người các anh đều là người ngu.” Chỉ có kẻ ngu mới có thể toàn tâm toàn ý bận tâm cảm thụ (cảm nhận) của người khác như thế, mà không quan tâm bản thân bỏ công vất vả bao nhiêu.
Tương Lương Lục Đấu khẽ cười, không nói gì thêm.
“Xem ra là nửa điểm phần thắng cũng không có.” Văn Nhân Vũ thở dài một tiếng.
Bởi vì hắn thấy Phong Táp Nguyệt đối với Tương Lương Lục Đấu cười đến thật xinh đẹp, ngay cả hắn cũng chưa từng thấy cô cười như thế, khi đó hắn đã biết, cả đời này cô chỉ có thể đối với Tương Lương Lục Đấu lộ ra nụ cười như vậy.
“Tôi không biết anh thích Táp Nguyệt là lúc nào, bất quá tôi có thể nói cho anh biết, tôi gần như là từ khi sinh ra đã cùng một chỗ với cô ấy.” Tuy rằng không gặp nhau trong khoảng hai mươi năm.
“Anh là muốn tôi đừng nghĩ đến Táp Nguyệt sao?” A, hóa ra hắn cũng đang ăn dấm chua của hắn nha!
“Chỉ là để cho anh biết, trên đời này không có người nào so với tôi càng yêu cô ấy.” Thân là đàn ông, luôn luôn phải hợp thời bảo vệ lãnh thổ của mình, miễn cho bị kẻ khác đoạt đi, vẫn như một kẻ ngốc cái gì cũng không biết.
“Tôi vốn là không muốn cùng anh đoạt.” Dù sao cũng đoạt không được.
Là như thế sao? Lúc đi dạo thảo cầm viên, Văn Nhân Vũ rõ ràng tìm được cơ hội liền chen vào giữa hắn và Táp Nguyệt, xem hắn như người chết không có phản ứng đó sao?
“Tôi chỉ là nhắc nhở các người, ở nơi công cộng nên duy trì khoảng cách tương đối thích hợp thôi.” Mặc dù không có ý tứ muốn cùng hắn đoạt người, nhưng trêu chọc một chút có thể khiến trong lòng hắn thoải mái một chút.
Quả nhiên không thể khinh địch. Tương Lương Lục Đấu ngoài cười nhưng trong không cười nhìn hắn.
“Được rồi, nên nói đều nói xong, nói với Táp Nguyệt, tôi có việc nên đi trước.” Ở lại chỗ này nhìn bọn họ tình ý ngọt ngào vẫn là sẽ đau lòng nha!
Nói xong, Văn Nhân Vũ đứng dậy rời đi.
“Đúng rồi.” Tương Lương Lục Đấu gọi hắn dừng lại.
Văn Nhân Vũ quay đầu lại, “Cái gì?”
“Sau này đừng gọi cô ấy là Táp Nguyết nữa.” Trên gương mặt trẻ con lộ ra hàn ý cười nhạt bức người.
Ai cũng có thể gọi tên của cô, nhưng chỉ cần là người đối với cô có ý đồ, hắn đều không chào đón.
Văn Nhân Vũ cười xấu xa, sau đó nhấc tay hướng về phía Phong Táp Nguyệt đang hướng bọn họ đi đến vẫy vẫy, “Táp Nguyệt, tôi đi trước.”
A! Hồi mã thương! (quay đầu lại bất ngờ đâm ngọn thương vào kẻ địch)
“Văn Nhân vì sao đi?” Đem bữa ăn đặt lên bàn, Phong Táp Nguyệt ngồi xuống đối diện Tương Lương Lục Đấu.
“Hắn nói chạy về đi WC, nhà vệ sinh công cộng ở ngoài hắn không quen.” Hắn cố ý nói như vậy.
Đây là báo đáp hắn cái mối thù hồi mã thương kia.
“Ơ? Là như thế sao?” Trước đây Văn Nhân Vũ rõ ràng không có dở hơi như vậy nha!
“Ừ.” Tương Lương Lục Đấu càng thêm ác ý bổ sung, “Hắn nói vì không để cậu cảm thấy hắn rất kém, hắn đều giả vờ không sao cả, cho nên cậu ngàn vạn lần đừng đi hỏi hắn, chọc vào chỗ đau của hắn.”
“Ah? Kỳ thật cái này cũng không có gì, mỗi người thói quen không giống nhau.” Phong Táp Nguyệt không quên đem thức ăn trong miệng nuốt vào rồi mới nói.
“Đàn ông kiêu ngạo lòng tự trọng rất cao.”
Nhún nhún vai, cô không nói bất cứ điều gì.
“Các cậu vừa rồi đang nói cái gì?” Cô thấy bọn họ vừa nói vừa cười.
“Cũng không có gì, thảo luận một ít đề tài của đàn ông mà thôi.”
“Đề tài của đàn ông?” Hắn cùng Văn Nhân Vũ mới quen đàm luận (Đàm: nói chuyện với nhau; luận: bàn bạc) đề tài của đàn ông?
“Ừ.” Hắn miệng cắn bánh mì kẹp thịt, “Cậu cho đến cao trung đều cùng lớp với hắn?”
Hắn không biết đã từng có một người đàn ông thích cô tham gia vào qua khứ của cô, quả thật khiến hắn có chút khó chịu.
“Bởi vì hai nhà chúng tôi là thế giao.” Phong Táp Nguyệt nói ra đáp án giống như Văn Nhân Vũ.
“Tôi sao không biết chú Phong có người bạn tốt họ Văn Nhân?” Điều quan trọng nhất là hắn không biết có người tên Văn Nhân Vũ này tồn tại, có lẽ ngay cả Phong Thương Chinh bọn họ cũng không biết đi!
Phong Táp Nguyệt nghiêng đầu suy nghĩ một chút, “Chắc bởi vì liên quan đến phạm vi sinh hoạt khác nhau!”
Không thể nào bạn bè của cô tất cả đều biết hết được, luôn sẽ có những người bạn khác nha!
“Tôi cho rằng cậu từ nhỏ đều là cùng Thương Chinh bọn họ chơi chung với nhau.” Cô không biết, hắn quả nhiên vẫn là sẽ ghen tị.
Phong Táp Nguyệt nhàn nhạt liếc mắt dò xét hắn, “Thương Chinh cũng có phạm vi sinh hoạt của nó nha! Nếu không đi nơi nào tìm được người vợ Nam Khởi này?”
Huống chi Phong Thương Chinh bọn họ chỉ ở chung với cô khoảng thời gian nghỉ đông và nghỉ hè giữa học kỳ thôi, trên thực tế so với thời gian cô cùng bạn học cô ở chung thì ít hơn, nếu không phải là bởi vì hiện tại cô và Phong Thương Chinh là cộng sự (cùng làm việc với nhau), có lẽ thời gian gặp nhau sẽ ít hơn thôi!
“Vậy ngược lại là……..” Ai, thật không nghĩ đến hắn lại để ý như thế.
“Thế nào? Cậu giống như đột nhiên rất có hứng thú đối với chủ đề phạm vi sinh hoạt này?”
Cô không biết là hắn đối với việc ấy rất tò mò.
“Nói chút chuyện thời cao trung của cậu ra nghe đi.” Dù sao cũng đã mở đầu, liền thuận thế hỏi tiếp.
Phong Táp Nguyệt vẻ mặt đầy chán ghét, “Đời sống học sinh Đài Loan cực kỳ khốn khổ, vẫn là nói cậu đi!”
Cho dù đối với manga không phải là rất có hứng thú, hoặc nhiều hoặc ít đều đã nghe qua đời sống vườn trường học sinh Nhật Bản đầy màu sắc, cô còn từng cho rằng có lẽ cô đến Nhật Bản là có thể kết giao được bạn trai.
“Là học sinh còn không phải chính là như vậy, gắng sức chơi đùa chính là bổn phận của học sinh nha!” Thời học sinh à, cách hắn rất xa.
“Có nhận được rất nhiều thư tình hay không? Thời điểm lễ tình nhân, nữ sinh thật sự sẽ tặng nam sinh chocolate sao?” Phong Táp Nguyệt hào hứng bừng bừng mà hỏi.
Ấn tượng Nhật Bản cho cô chính là lễ tình nhân và lễ giáng sinh loại lễ hội đầy màu sắc.
“Hiện tại rất ít người viết thư tình nữa! Thế nhưng nữ sinh sẽ nghĩ hết biện pháp lấy được thông tin cá nhân nam sinh mình thích.” Hắn đã từng xem qua tờ giấy điều tra xin thông tin hắn giao ở trên tay hắn, thành thật mà nói, cảm giác không tốt lắm.
Muốn hiểu rõ một người, chỉ cần biết chiều cao của hắn, cân nặng, số điện thoại di động là được rồi sao?
Hắn lại không cho là như vậy.
“Chẳng lẽ nam sinh sẽ không nghĩ xin thông tin nữ sinh?” Nhìn hắn nói nhất định rất xem thường nữ sinh làm như vậy, cô cũng không tin không có nam sinh như vậy.
“Nam sinh đều là lấy thông tin trực tiếp.” Hắn cười thần bí.
“Thông tin trực tiếp? Là gì?” Cô trợn to hai mắt không hiểu.
Ách……Kỳ thật lời hắn nói mang theo chút mờ ám, ai ngờ cô lại nghiêm túc hỏi như vậy.

“Không, không có gì.” Hắn đã quên cô chưa có kinh nghiệm. “Huh? Tại sao không nói?” dụ người khác hứng thú rồi không nói thì ngay từ đầu đừng nói. “Thật sự không có gì.” Tương Lương Lục Đấu sợ sệt qua đi trở nên nghiêm túc. Ừm, nói như vậy, hắn còn chưa hôn qua cô đấy!

(2): Mộc Sách nằm ở phía đông nam Đài Bắc
                                       



(3): Thịt xông khói và trứng

 (4)Nhà hàng động vật




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét