Thứ Tư, 13 tháng 11, 2013

Cho dù, anh nghe không được (Chương 7)



Từ lúc ý thức được hắn còn chưa hôn qua cô, Tương Đương Lục Đấu thường thường ngẩn người nhìn chằm chằm cô.
Chính xác một chút mà nói, là ngẩn người nhìn chằm chằm môi của cô.

Trải qua ba ngày tiếp theo, sau khi tỉ mỉ quan sát ngay cả đường vân môi cô có mấy cái đều có thể đếm được, hắn thật sự cảm giác mình nhịn không nổi nữa.
Chính là ngày hôm nay, mặc kệ thế nào, hắn nhất định phải hôn được cô!
Ở một bên nhìn hắn đột nhiên xuất hiện bốc đồng mười phần, Phong Táp Nguyệt lạnh lùng nói: “Này, anh lên cơn sốt à.”
“Hả? Ách.” Phát hiện bản thân chẳng biết đứng lên lúc nào, một bộ dáng muôn vàn khí thế, hai tay nắm chặc ở phía trước nhìn về nơi xa, Tương Lương Lục Đấu gãi gãi đầu, lộ ra nụ cười xấu hổ, ngồi trở lại trên ghế.
Dạo qua một vòng kênh truyền hình, tìm không được tiết mục mình muốn xem, hắn ngồi vào phía bên cạnh Phong Táp Nguyệt.
“Anh đang làm gì?”
Chiếc mắt kính không gọng(1) đeo ở trên sống mũi, cô nhìn cũng không thèm liếc nhìn hắn một cái, “Gần cuối năm, công việc đặc biệt nhiều.”
“Muốn anh giúp em sao?”
“Anh biết sao?” Đừng đến làm ồn cô là tốt rồi.
“Không biết.” Hắn ý chỉ cũng không phải là về chuyện công việc.
Mắt không chớp nhìn chằm chằm văn kiện, cô ngay cả phất tay đuổi hắn cũng ngại phiền phức, “Vậy cút xa một chút.”
Hắn ở trong lòng cô địa vị khẳng định rất thấp.
“Đối với em mà nói, bạn trai là cái gì?” Hắn tâm huyết dâng trào hỏi.
“Vấn đề này chờ em rảnh rỗi hãy thảo luận.” Lật xem văn kiện trong tay, cô cũng không quên trả lời hắn.
Ách! Cô mấy ngày nay đều bề bộn nhiều việc, bận đến không có thời gian cùng hắn nói chuyện, ngay cả ăn cũng dọn đến trước máy vi tính, tình nguyện ở cùng đống văn kiện, cũng không ở cùng hắn, khiến cho hắn không phải xem TV thì cũng không có việc gì làm, không thể làm gì khác hơn là lúc ẩn lúc hiện ở bên cạnh cô, hy vọng có thể khiến cho cô chú ý, thế nhưng cô dường như quyết định thi hành triệt để chính sách lơ là hắn, trong khoảng thời gian ngắn không có ý tứ đi để ý hắn, chí ít vào trước khi cô làm xong.
Nhíu mày, hắn có chút tức giận nói: “Anh cho rằng bạn gái chính là nếu có thể hãy nghe anh nói chuyện, không cần thường xuyên ở bên cạnh anh, không sao cả, nhưng cũng không thể cả ngày đều không để ý anh được!”
“Em cả ngày…..ít nhất…..Có 8 tiếng cùng anh ngủ cùng một chỗ, đủ rồi!” Cô làm việc cẩn thận tỉ mỉ, ngay cả nói đáp lại cũng rất lạnh lùng.
Làm sao có thể đủ?! Đi ngủ lại không nói chuyện, chẳng lẽ hai người phải trong mộng gặp nhau, sau đó mới bắt đầu nói chuyện yêu đương?
“Lẽ nào chúng ta phải dựa vào nói mớ để trò chuyện?” Trên gương mặt trẻ con hiện ra thần sắc tức giận.
Hắn chẳng qua là buồn chán thôi!
“Được rồi, anh muốn trò chuyện gì nào?” Phong Táp Nguyệt rốt cuộc ngừng công việc trong tay, ngẩng đầu hỏi.
“Anh muốn biết, em là vì cái gì muốn kết giao bạn trai?”
Thành thật mà nói, cô thoạt nhìn một chút cũng không thích thế giới của hai người, hắn không khỏi hoài nghi động cơ cô kết giao bạn trai.
“Hiếu kỳ.” Cô muốn biết mọi người nói xuân tâm phơi phới là cảm giác gì.
Hắn một đôi mày kiếm không thể tin nhướng cao, “Chỉ như vậy?”
“Không được sao?” Cô hỏi ngược lại.
“Đối với em mà nói, một người cùng hai người có cái gì khác biệt?”
“Nếu như em một người, chính là một người ăn, một người đi đường, một người làm việc, một người ngây người, một người ngủ, mọi thứ đều là tự mình em làm.” Cô hơi ngừng lại, “Hai người, ăn có người ăn cùng, đi đường có người dắt, làm việc có người nhớ, ngây người có người sáp lại, ngủ có người ôm, tất cả trở thành chuyện hai người.”
Hắn lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, vốn là khi nghe cô nói một người còn thật sự khiến hắn bị dọa gần chết, nhìn cô nói chuyện rành mạch như vậy, thật hoài nghi cô có thể chưa nói xong liền đưa ra kết luận có nói chuyện yêu đương với một người không có gì khác biệt.
“Ừ.”
“Kỳ thật suy nghĩ kỹ một chút, tất cả cái này bất quá chỉ là bởi vì hai người ở cùng một chỗ mà bị bức dưỡng thành thói quen.”
Tương Lương Lục Đấu từ trên ghế trượt xuống.
“Làm sao vậy?” Phong Táp Nguyệt kéo hắn lại.
“Không, anh hẳn là nên sớm chút tập quen với lời nói ra kinh người của em.” Bò lại trên ghế, hắn cười khổ.
“Em cho rằng anh sớm đã thành thói quen.” Bằng không như thế nào lại nói cô với khi còn bé không có gì khác.
“Cũng tàm tạm.”
“Còn có chuyện gì muốn nói không?” Nếu như hôm nay không đem đống văn kiện này xử lý xong, ngày mai sẽ không kịp mở cuộc hợp.
Đầu óc xoay chuyển rất nhanh, hắn một lần nữa mở đề tài, “Trước anh xem qua một tiết mục, người chủ trì nói phụ nữ nói chuyện yêu đương thì sẽ bị chứng thoái hóa tiểu não.”
“Đó là phụ nữ không đủ lý trí.” Cô cười lạnh một tiếng.
“Ách…..” Hắn cảm giác được cô ý muốn kết thúc cuộc đối thoại.
Ai, là hắn mở đề tài không đúng sao?
“Hết chuyện rồi chứ?”
Nói xong, Phong Táp Nguyệt lại vùi đầu vào công việc.
Tương Lương Lục Đấu muốn nói lại thôi, bởi vì hắn thật sự không biết nên nói cái gì, không thể làm gì khác hơn là chán nản trở lại trên ghế sô pha tê liệt ngã xuống.
Trong khoảng thời gian ngắn, trong phòng khách chỉ còn âm thanh cô gõ bàn phím.
Ô…Cô trước đây không phải như thế! Khi nào thì bắt đầu, cô chỉ quan tâm công việc, không quan tâm hắn? Nghe nói điềm báo trước tình cảm xa cách giữa nam và nữ là thái độ lạnh nhạt…Không phải chính là tình huống bọn họ hiện tại sao?
“A, đúng rồi.” Cô dùng ngón trỏ vuốt vuốt cằm, “Ngày hôm kia dì Diêu có gọi điện thoại đến.”
Lời nói của cô thành công ngăn trở hắn suy nghĩ miên man.
“Mẹ anh? Nói cái gì?”
“Ừ…Nói gì nhỉ?” Hình như là chuyện không quan trọng lắm, cô không có ấn tượng.
“Sắp sang năm mới, muốn anh về nhà sao?” Hắn suy đoán.
“Ừm, hình như có nhắc tới, nhưng mà quan trọng nhất không phải là chuyện này…” Ách! Cô chính là nghĩ không ra.
Cô còn nhờ lúc đầu dì Diêu cùng cô tán gẫu chuyện nhà…Một lúc rất lâu, tiếp theo lại nói gì đó?
“Không phải là chuyện quan trọng thì thôi.” Dù sao cũng không khác mấy.
Hắn ở trên ghế sô pha trở mình lăn đi lăn lại, buồn chán tới cực điểm.
Đột nhiên, bả vai hắn truyền đến mấy cái vỗ nhẹ, Phong Táp Nguyệt ngồi xổm cạnh ghế sô pha, vẻ mặt vui vẻ.
“Em nhớ ra rồi.”
“Ừ?” Hắn không có hứng thú.
“Dì Diêu kêu em hỏi anh lúc nào thì kết hôn, đều lớn cả không phải còn nhỏ, sớm vượt qua tuổi cho phép kết hôn, đến lúc đầu hói bụng phì, xem còn có phụ nữ nào muốn gả cho anh hay không, vậy đấy.” Cô nói một hơi.
Mẹ hắn căn bản chính là giả bộ hỏi cô nha!
“Vậy em nói như thế nào?”
“Được.”
“Gì?!” Tương Lương Lục Đấu kinh hãi ngồi dậy.
Cô nói được là bằng lòng muốn gả cho hắn sao?
“Em nói với dì Diêu, được, em sẽ nói cho anh biết.” Khi đó cô đúng lúc bận rộn gần chết, cho nên chỉ trả lời ngắn gọn.
“Hả? Oh…” Hóa ra là hắn lại hiểu sai.
“Nhớ phải gọi điện thoại nói với mẹ anh.”
Nói xong, cô đứng lên, lại muốn trở về vị trí chỗ làm việc.
Không chút suy nghĩ, hắn kéo tay cô.
Con ngươi nhỏ đen bóng của cô nhìn chằm chằm hắn, “Hử?”
“Ách…” Hắn xin thề, đây thật sự là thân thể phản ứng tự nhiên, hắn cũng không biết tại sao lại đột nhiên kéo cô.
Nhìn hắn vẻ mặt ảo não, cô lại hoàn toàn không biết là bởi vì chuyện gì.
“Thế nào?”
A! Mặc kệ!
“Hôn anh.” Hắn thuận theo nguyện vọng của mình đưa ra yêu cầu.
Hắn ở bên cạnh cô vòng qua vòng lại, mỗi ngày nhìn chằm chằm cô, ai ngờ cô đã luyện đến cảnh giới cực hạn của hắn, ngồi xuống tiếp, công việc cũng sẽ không ngừng lại, có trời mới biết hắn chỉ muốn xin một nụ hôn…
Phong Táp Nguyệt không nói hai lời, ở trên má của hắn ấn xuống một nụ hôn.
Tương Lương Lục Đấu há hốc mồm, ngây ngẩn cả người.
“Không, anh không phải muốn em hôn ở trên mặt.” Nếu như là ở má, chẳng phải là với hôn chúc ngủ ngon ngày thường như nhau.
“Không phải ư?” Trên trán sao?
Thở dài một tiếng, hắn bất đắc dĩ nói: “Chúng ta kết giao đến bây giờ đã bao lâu?”
Ngón trỏ nhẹ chạm thái dương, cô nghiêng đầu cân nhắc một chút.
“Gần năm tháng.”
Năm tháng.
Không sai, gần năm tháng, ngoại trừ lúc cô đi làm ra, bọn họ hầu như sớm chiều ở chung cùng một chỗ, không ngờ tiến triển chậm chạp ngoài dự đoán như vậy.
“Có cặp tình nhân nào bình thường đang kết giao, sau năm tháng vẫn chỉ là hôn trên má?”
“Không biết.” Cô lại chưa từng nói chuyện yêu đương.
Hắn đêm nay thật sự rất kỳ quái, bỗng chốc hỏi cô kinh nghiệm nói chuyện yêu đương, bỗng chốc lại nghi ngờ bọn họ thời gian ở chung không đủ nhiều, hiện tại lại còn hỏi cô loại vấn đề kỳ quái này, không biết là uống lộn thuốc gì?
“Để anh nói cho em biết! Nếu như lấy chuyện xưa rùa và thỏ thi chạy mà so sánh, tốc độ tiến triển của chúng ta chính là ngay cả cơ hội ra thi đấu với ốc sên cũng không có.” Hắn rất hiếm khi dùng vẻ mặt nghiêm túc nói lời nói cực kỳ không nghiêm túc.
“Đó là bởi vì trong lần rùa và thỏ thi chạy không có phân cảnh ốc sên thôi!” Phong Táp Nguyệt không đồng ý nói với hắn.
“Không! Là bởi vì ốc sên chạy quá chậm, ống kính mới không có quay đến nó.” Hắn kiên trì lập luận của bản thân.
“Căn cứ theo lời anh nói, như vậy trong cô bé quàng khăn đỏ nói không chừng cũng xuất hiện tung tích của ốc sên.” Nghe hắn nói chuyện phiếm, nếu như cô chỉ có 3 tuổi, sẽ vỗ tay cười ha ha hỏi hắn tình tiết diễn biến tiếp theo, vấn đề là, cô hiện tại đã 30 tuổi, không phải là 3 tuổi!
“Nói chung, anh muốn nói là, chúng ta tiến triển thật sự rất chậm.” Cũng là hắn thời điểm nên phản kháng thì phải phản kháng.
Mắt thấy hắn lộ tính trẻ con tranh cãi ầm ĩ, cô nghiêm túc xem xét vấn đề hắn nói.
Hắn đây là…
“Ham muốn không được thỏa mãn sao?” Lời nói vô ý thức suy nghĩ trong đầu buột miệng thốt ra.
Tương Lương Lục Đấu thất thần, trong khoảng thời gian ngắn không biết nên nói cái gì.
“Lẽ nào em đã đoán đúng?”
Mặt của hắn thành thật không khách khí đỏ lên.
Ha ha! Hắn đỏ mặt, thật đáng yêu.
Phong Táp Nguyệt lộ ra nụ cười trộm hiểu rõ, “Thì ra là như vậy.”
“Bất quá là nụ hôn, không thể dùng ham muốn không được thỏa mãn để hình dung!” Hắn giấu đầu hở đuôi rống to hơn, chột dạ không thôi.
“Phải không?” Âm cuối kéo ra thật dài, cô rõ ràng không tin hắn.
“Nói chung, em rốt cuộc có muốn hôn anh hay không?” Hắn nổi giận hô, rất có khí thế ‘Em dám nói không thử xem’.
Nghe nói đàn ông khi hết vũ khí đánh ra, ngay cả lợn mẹ cũng sẽ cảm thấy hấp dẫn, hóa ra ham muốn không được thỏa mãn thật sự sẽ khiến đàn ông nổi điên, lúc này, trước mắt cô chính là một ví dụ thực tế máu chảy đầm đìa rõ như ban ngày.
Phong Táp Nguyệt cũng là thuộc phái hành động, bị người khác kích động một chút thì nhất định phải cắn ngược lại đối phương một ngụm. Vì vậy cô đưa tay nắm chặt cổ áo hắn, ngắm đúng mục tiêu, hung hăng cho hắn một cái hôn…
Phanh!
“Oh!” Tương Lương Lục Đấu che đôi môi bị va chạm rách da, đau đến khóc thét.
Nụ hôn đầu tiên của bọn họ, đối phương được nếm trải mùi máu tanh.
Oh! Thật quá xấu hổ!
“Hừm!” Không biết nên nói cái gì để che giấu túng quẩn, cô đem tóc vén sang một bên, đồng thời liếm liếm vết máu trên môi.
Động tác mím môi của phụ nữ rất gợi cảm, mặc dù lúc làm động tác này người phụ nữ cũng không nghĩ gì nhiều, chỉ là một động tác phản xạ vô ý, cũng sẽ khiến đàn ông nhìn đến choáng váng.
Chí ít hắn đã choáng váng. Hoàn toàn đắm chìm trong hành động vô ý của cô.
“Em phải làm việc, chớ quấy rầy em.” Không cách nào xua tan ngượng ngùng, cô quyết định là không để ý đến, bước chân khẩn cấp quay về trước máy vi tính, làm bộ bận rộn lật xem văn kiện, trên thực tế, cô ngay cả một chữ cũng xem không vô.
Giả vờ bận rộn? Cô ấy đang xấu hổ.
Lộ ra nụ cười hiểu rõ, Tương Lương Lục Đấu bước chân nhanh nhẹn ổn định không giống với cô đi tới phía sau cô.
Cô hoàn toàn không có cách nào chuyên tâm, lỗ chân lông trên dưới toàn thân giống như là vì cảm giác được sự tồn tại của hắn nên khi hắn đi tới phía sau cô, cô ngay cả hô hấp cũng trở nên khó khăn.
Sớm biết thì lúc nãy đừng làm cái loại chuyện ngu xuẩn này!
Tương Lương Lục Đấu ngón trỏ đẩy đẩy vai của cô.
Cô giả vờ không có cảm giác, đối chiếu tư liệu, gõ gõ bàn phím, lại liên tiếp đánh sai, mãnh liệt ấn phím Delete.
“Táp Nguyệt.” Cô nàng đà điểu này, cho rằng đem đầu giấu đi là không có chuyện gì sao?
Không nghe thấy, không nghe thấy, cô cái gì cũng không nghe thấy. Chỉ có lúc này cô lại hy vọng mình là một người điếc.
Hắn một bên chân mày nhướng cao, “Phong Táp Nguyệt.”
Không nghe thấy, không nghe thấy, cô cái gì cũng không nghe thấy. Cô tiếp tục thôi miên bản thân.
Tốt lắm, cô muốn giả ngu, hắn cũng có biện pháp chống lại.
Trên gương mặt trẻ con lộ ra nụ cười quỷ quyệt, kẻ đáng thương đưa lưng về phía hắn không thấy được, trong đầu vẫn không ngừng lặp đi lặp lại thôi miên bản thân, một giây tiếp theo cả người từ trên ghế bị nhấc lên, Tương Lương Lục Đấu ôm cô  dễ dàng đi vào phòng ngủ.
“Anh làm gì?! Thả em xuống!” Cô sợ hãi hét lên.
Không nghe thấy, hắn chính xác là lựa chọn không thấy. Tương Lương Lục Đấu nhìn cũng không liếc mắt nhìn cô một cái, triệt để thực hiện sách lượt vừa rồi của cô.
“Tương Lương Lục Đấu!” Tay nhỏ trắng mịn lần thứ hai nắm lấy cổ áo hắn, gắt gao nắm chặt, cô thiếu chút nữa là siết chết hắn.
Đem cửa phòng ngủ đóng lại, hắn muốn hôn mấy cái đều được!
“Chúng ta đi tới bờ biển đi.”
Ngày nào đó, hắn tâm huyết dâng trào, nói cho cô biết như thế.
Bờ biển, chính là chỉ bãi biển khi bọn họ còn bé.
Cho nên bọn họ từ Đài Bắc ngồi xe lửa một đường chạy thẳng đến trấn nhỏ ven biển Đài Trung(2), càng sắp đến quê nhà, trong gió xen lẫn có vị mặn lại càng có thể nghe thấy rõ ràng.
Cuối cùng, bọn họ ngay cả nhà cũng còn chưa trở về, liền trước tiên nhảy lên con đê.
“Vẫn là giống như trước đây.” Đã hai mươi năm không có trở về.
“Đúng là không có gì thay đổi.” Chỉ bất quá trưởng thành, tầm mắt trở nên cao hơn trước, trước đây phải leo một đoạn thềm đá thật lâu mới có thể lên tới con đê, hiện tại chỉ cần hai, ba bước.
“Không biết em nói con đê cao thêm ở đâu? Anh thật muốn nhìn một chút.” Hắn cố ý giễu cợt cô.
Liếc hắn một cái, Phong Táp Nguyệt ở trên con đê ngồi xuống, bên tai truyền đến một loạt âm thanh sóng biển vỗ vào.
“Nói cho anh biết, sóng biển là âm thanh gì?” Tương Lương Lục Đấu ngồi xuống ở bên cạnh cô, nhìn biển rộng vô biên vô tận, mặt trời mùa đông chiếu vào mặt biển, nước biển tỏa sáng lấp lánh.
Tâm cả kinh, cô trầm mặt không nói.
Thanh âm của sóng biển nên hình dung như thế nào?
Vấn đề này tựa như hỏi màu xanh da trời là màu gì, người khác chỉ biết trả lời: Bạn chính mắt xem qua thì biết. Như vậy, bảo cô làm sao nói cho hắn biết: Anh chính tai nghe qua thì biết?
“Chắc đây là một câu hỏi khó.” Hắn chủ động mở miệng giúp cô xua tan bối rối.
Miệng của cô mở ra rồi khép lại, hơn nửa ngày mới miễn cưỡng nặn ra thanh âm, “Em chỉ là nhất thời nghĩ không ra từ tả âm thanh.”
“Anh biết vấn đề này rất khó trả lời, anh vẫn là hỏi như vậy, bởi vì em đang lo lắng anh lúc nào sẽ hỏi đến vấn đề này.”
“Làm sao anh biết?” Lời vừa ra khỏi miệng, cô mới phát hiện mình bị nắm mũi dẫn đi ( ý nói là bị người khác chi phối, mù quáng mà nghe lệnh của người khác)
“Lần trước anh chỉ biết em rất lo lắng anh nói muốn đến ngắm biển, nhưng mà anh không nghĩ tới em còn nhớ rõ anh từng nói thích âm thanh của sóng biển.” Do biết được cô khi còn bé rất chán ghét hắn, hắn căn bản không dám cầu mong cô sẽ nhớ kỹ lời hắn từng nói.
“Ách…” Đây chẳng qua là đúng lúc nhớ tới.
“Kỳ thật từ sau khi anh không nghe được, thì chưa từng cùng người khác hỏi qua vấn đề liên quan đến âm thanh.” Chính là không muốn quấy rầy người khác, cũng là không muốn nhắc đến chuyện mình mất đi thính giác.
Mất đi thì coi như không có, dù sao cũng bất quá là không nghe được, cũng không phải là hành động bất tiện, so ra hắn còn có thể chạy, có thể nhảy, có thể nhìn rất xa, hắn chỉ có một phần trăm không bình thường.
“Không nghe được sẽ khiến anh cảm thấy tự ti sao?” Câu hỏi của cô rất sâu sắc.
“Sẽ không.” Chỉ là có lúc tiếc nuối.
Trầm mặc đang bao phủ giữa hai người.
Bờ biển mùa đông, gió biển có chút lớn, Phong Táp Nguyệt đem tóc dài buộc ở sau ót, nhưng sợi tóc theo gió lay động nhẹ nhàng lướt qua khuôn mặt hắn, có chút ngứa.
Đây là trấn nhỏ bọn họ đã từng sinh sống, có rất nhiều kỳ niệm cùng thật nhiều thật nhiều người quan trọng, chỉ bất quá khi năm tháng qua đi trên mảnh đất này, thế sự đã trải qua không ít biến đổi, người đã từng cùng bọn họ có liên hệ có lẽ mất đi, có lẽ rời đi nơi này, đến bây giờ ngay cả chính bọn họ cũng không thuộc về nơi này.
“Chú, các chú là người từ nơi khác đến sao?” Thằng quỷ nhỏ chẳng biết từ nơi nào nhô ra hỏi.
Tương Lương Lục Đấu và Phong Táp Nguyệt nhìn nhau cười.
Trước đây bọn họ cũng từng hỏi qua người nơi khác không quen biết như vậy, hiện tại ngược lại bị hỏi như vậy.
Đã ba mươi năm, cái từ “Người từ nơi khác đến” này vẫn tồn tại.
Phong Táp Nguyệt lắc đầu, “Bọn cô ngày trước từng ở đây.”
Đứa bé trai gọi đến càng nhiều đồng bọn, chỉ chốc lát sau bên cạnh bọn họ vây quanh đầy trẻ em.
“Trước đây? Bao lâu trước đây?” Có người hỏi như vậy.
“Ừm…Ở thời điểm các nhóc đều còn chưa ra đời.” Tương Lương Lục Đấu gật gù đắc ý trả lời.
“Cháu năm nay 7 tuổi, vậy là tám năm trước rồi.” Có một bé gái đếm ngón tay, tính toán thời gian hắn nói.
Tiếng cười như chuông bạc (so sánh người con gái cười thật ngọt ngào thật vui vẻ mà không dè dặt) vang vọng ở trong gió biển, Phong Táp Nguyệt nhịn không được phì cười, “Không, là ở lâu hơn trước đó.”
Những đứa trẻ đồng thanh lên tiếng thật sự rất ngây thơ.
“Các cô trước đây ở chỗ nào?”
Vấn đề này khiến cho bọn nhỏ thảo luận sôi nổi, mọi người đều suy đoán nhà có phải ở gần nhà mình hay không.
“Ồ? Đúng rồi, không biết Áo Mã Đặc còn ở đó hay không?”
Áo Mã Đặc là nhà mẹ đẻ mẹ cô trước kia, sau đó mấy người chú ở nước ngoài kết hôn cũng đều phải rời đi, tiếp đó cậu cô ở nước ngoài làm tuyển thủ đua xe chuyên nghiệp, người của Áo Mã Đặc hầu như đều đi hết sạch, cũng không biết bây giờ còn có người ở hay không, có lẽ nhà cửa đã sớm bán cho người khác.
“Quay về nhìn một chút chẳng phải sẽ biết!” Tương Lương Lục Đấu đề nghị.
Nhà bà ngoại hắn ở cũng đã bán sau khi bà ngoại qua đời, đó là lý do mà mẹ hắn thường nói ở Đài Loan bà chỉ còn người thân, không có nhà mẹ đẻ.
Đứng lên, Phong Táp Nguyệt phủi bụi ở mông, kéo hắn dậy.
“Đi thôi.”
Trên đường đi về phía địa chỉ cũ Áo Mã Đặc, cô nhận thấy mọi thứ cùng trước đây không giống nhau.
Kiến trúc mới, cảnh đường phố mới, ngay cả biển số nhà cũng là mới.
Ngày trước khi bọn họ còn là những đứa trẻ, đi trên đường cũng sẽ cùng cô, dì, chú bác cả con đường chào hỏi, ông Lâm tuổi đã cao còn đang bán sữa đậu nành, thời gian này ông luôn luôn đẩy sạp hàng nhỏ hướng tới đường về nhà mà đi, sau đó gặp phải thím Diệp và thím Trần nhiều chuyện đều sẽ cho bọn họ kẹo ăn, thừa cơ từ trên người bọn họ nghe ngóng tin tức bát quái gần đây, để giết thời gian, thế nhưng những người này đều đã mất.
Vốn là đường đi về lại biến thành đường đi trước, những người đã từng chào hỏi đó, có hơn phân nửa an nghỉ ở dười mảnh đất này. Ngay cả tâm tình cũng có phần sầu não.
“Ôi, tiệm tạp hóa bác Vương vẫn còn kìa!” Phong Táp Nguyệt phát hiện tiệm tạp hóa quen thuộc, vội vàng lôi kéo Tương Lương Lục Đấu hướng nơi ấy chạy đi.
Trong tiệm tạp hóa kiểu cũ dường như vẫn còn dừng lại ở quá khứ, ở chỗ này dấu vết thời gian còn lưu lại có lẽ chỉ có bóng đèn điện cũ càng ngày càng mờ kia cùng tấm lịch ố vàng.
“Bác Vương vẫn là không có xé lịch nha.” Nhìn chằm chằm ngày tháng phía trên, vẫn là khi còn bé nhìn thấy ngày 17 tháng 9 năm 1983.
Liếc mắt nhìn nhau, bọn họ trăm miệng một lời___
“Ha ha! Ngày cửu tinh liên châu(3)
Sau đó không thể ức chế cười to.
Khi còn bé bác Vương luôn luôn thích cùng bọn họ nói những chuyện xưa thuật lại chưa từng có này, sau đó lớn lên hồi tưởng lại, khi đó tuy rằng bán tin bán nghi, nhưng cũng là một hồi ức tốt đẹp, đoàn người từ trong nhà dời đến băng ghế nhỏ, cắn kem, nghe chuyện xưa khoa học viễn tưởng vô cùng đặc sắc của bác Vương, vẫn làm cho bọn họ không thể hiểu hết được.
“Là ai vậy?” Giọng nói già nua mang hương vị lịch sử xuất hiện ở tiệm tạp hóa này, một chút cũng không bất ngờ.
Chẳng lẽ là…
“Bác Vương?” Phong Táp Nguyệt hướng bên trong bước vào, muốn nhìn rõ người ở sau quầy hàng.
Khuôn mặt bể dâu nhiều gió sương xuất hiện ở trước mặt cô, ông cụ đeo kính lão nheo mắt lại, cũng muốn nhìn rõ cô là ai.
“Cô là?” Người đã già, đầu óc cũng không còn minh mẫn.
Tuy rằng trên mặt của đối phương hiện đầy dấu vết tuổi già, Phong Táp Nguyệt vẫn nhận ra ông.
“Bác Vương, là con đây, Phong Táp Nguyệt, con gái của Úy Thi Dương.” Nở nụ cười thân thiện, cô cố gắng gợi lại trí nhớ của ông cụ.
Đẩy cao kính lão, ông cụ lại nhìn một hồi, “A oh, đứa trẻ nhà Áo Mã Đặc, nhớ rồi, nhớ rồi, cái cậu bé hồi trước chơi xe vừa mới trở về, còn mang theo một đám trẻ, mẹ Hách cũng biết.”
Bác Vương nói có lẽ là người cậu tuyển thủ đua xe ở nước ngoài của cô.
“Mẹ Hách? Là mẹ Hách ở ngõ 1 sao?”
“Nếu không thì ngày trước thôn này còn có ai họ Hách?” Bác Vương hỏi lại.
“Ha ha, nói cũng phải.” Gãi gãi đầu, Phong Táp Nguyệt nhanh mồm nhanh miệng hoàn toàn không cách nào phát huy.
“Người đàn ông đứng ở bên kia là ai? Chồng con sao?” Chú ý tới Tương Lương Lục Đấu vẫn đứng ở sau lưng cô cách đó không xa, bác Vương vẻ mặt mập mờ hỏi.
Cô phất tay phủ nhận. “Là con lai nhà bà Diêu, Tương Lương Lục Đấu!”
“Oh, Lục Đấu à, lại đây bác nhìn một chút, đã lâu không thấy con nha!” Bác Vương hướng về phía hắn vẫy vẫy tay.
Tương Lương Lục Đấu chậm rãi đi thong thả bước qua.
“Bác Vương, đã lâu không gặp.”
“Nhớ các con khi còn bé bác đều có ôm qua, khi đó tất cả mọi người nói đứa trẻ được bác ôm qua đều rất khỏe mạnh, nhìn thấy bộ dáng bây giờ của các con, chỉ biết tay thần của bác quả nhiên danh bất hư truyền.”
Người mặc dù đã già, bác Vương vẫn là hay nói giống như ngày trước, bắt được cơ hội liền lôi kéo bọn họ tán gẫu chuyện linh tinh.
“Các con trở về tìm người sao?”
“Không phải, chỉ là trở lại nhìn một chút.” Đề nghị trở về, cho nên dĩ nhiên là hắn trả lời.
Bác Vương gật đầu, “Nơi này đã không còn giống như ngày trước, nghe nói qua một khoảng thời gian sắp xây khách sạn nghỉ dưỡng, ông Lâm bán sữa đậu nành trước đây, các con còn nhớ không? Sau khi ông ấy qua đời, con cháu trở về tranh cãi phải như thế nào phân di sản của ông ấy, nhưng ông ấy chỉ để lại căn nhà kia, sau cùng hình như nói là muốn đập vỡ cái nhà, sau đó đem đất bán đi.”
“Như vậy sao?” Phong Táp Nguyệt giọng nói có chút cô đơn khó có thể phát giác.
Tương Lương Lục Đấu nhớ tới khi còn bé cô rất thích khi ông Lâm làm sữa đậu nành, thường thường sẽ chạy đến nhà ông Lâm để lén lút cùng ông chuẩn bị sữa đậu nành tươi mới phải bán ngày hôm sau.
Lại cùng bác Vương tán gẫu một hồi, bọn họ mới đi về phía địa chỉ cũ Áo Mã Đặc.
“Chính là chỗ này.”
Nơi trước đây cô từng ở, đến nay tấm biển Áo Mã Đặc vẫn còn, chỉ là cửa sắt đã bị khóa, thoạt nhìn thì cùng trước đây không có gì thay đổi.
Trái lại nhà bà ngoại hắn sát vách thì không giống vậy, trước kia là cửa hàng siêu thị nhỏ đã xây lại thành nhà ở, ngay cả biển số nhà cũng khác, nơi đó hoàn toàn không còn bộ dáng giống như trong trí nhớ bọn họ nữa.
“Không có gì thay đổi.” Ngay cả hắn một người rời khỏi hai mươi năm cũng nhìn ra được, Áo Mã Đặc vẫn giống như ngày trước không hề thay đổi.
“Có lẽ là do cậu đã trở về, vậy nên Áo Mã Đặc còn chưa bị bán đi.” Không vào được, Phong Táp Nguyệt chỉ có thể ở bên ngoài nhà vòng qua vòng lại, cầm cameras chụp một vài bức ảnh, đem về làm kỷ niệm.
“Bác gái cũng không ở đây?” Hắn ý chỉ là mẹ cô.
“Ừ, ba mẹ em hiện nay ở tại Scotland.” Sau khi cô tốt nghiệp đại học, cha mẹ liền di dân đến Scotland.
Hai người lại đi dạo qua khắp nơi, sau cùng đi tới nhà cũ của ông Lâm.
Phong Táp Nguyệt vừa nhìn thấy những bụi dây leo phủ đầy bên ngoài nhà, liền không cách nào kiềm chế liều mạng chụp ảnh.
Nơi này rất nhanh liền sẽ biến thành một hồi ức khác. Điểm này cô vô cùng hiểu rõ.
“Rất thương cảm?” Lặng lẽ đứng ở phía sau cô, Tương Lương Lục Đấu không cần suy đoán cũng hiểu cảm nhận của cô bây giờ.
Tâm rất đau…Rất đau.
“Chúng ta đã là người từ nơi khác đến.” Chậm rãi xoay người, mắt của cô có chút ẩm ướt.
Một ít những cảnh tượng, sự vật này trong ký ức của họ, chỉ còn là những ký ức không thể xóa nhòa.
“Chí ít còn lưu lại hồi ức nha, em không phải đang vì bản thân tăng thêm màu sắc mới cho hồi ức sao?” Cầm lấy cameras trong tay cô, hắn cười nói.
Đúng vậy! Còn có hồi ức. Bởi vì nụ cười của hắn, cô có thể thả lỏng tâm tình.
“Chụp giúp em một tấm với nhà ông Lâm.”
Phong Táp Nguyệt chọn một vị trí tốt.
“Một, hai, ba.”

Đèn flash sáng lên, đồng thời cũng là lưu lại một ký ức đẹp khiến người khác nhớ mãi không quên.

(1)
(2): Đài Trung nằm ở phía tây trung bộ Đài Loan, là một trong 5 thành phố lớn của Đài Loan

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét