Thứ Năm, 29 tháng 8, 2013

Ngụy Quân Tử_Chu Ánh Huy (Chương 3.1)


Vì thuận lợi vạch trần bộ mặt thật của Tiêu Duẫn Ân, Trình Tiêu Tiêu chính là âm thầm vắt óc suy nghĩ rất lâu.
Nàng từng nghe người ta nói qua, nam nhân háo sắc một lần nếm thử thì sẽ muốn ăn đến tận cốt tủy khó có thể gián đoạn, nếu Tiêu Duẫn Ân kia có sở thích tầm hoa vấn liễu, khẳng định sẽ không chỉ đi “Túy Phương Uyển” một lần như vậy, nàng thế nào cũng phải đem hắn bắt được.

Đêm qua nàng suy nghĩ rồi lại nghĩ suy, trong lòng có một kế hoạch hình thành, nhưng mà bởi vì liên quan đến thanh lâu, nàng sợ tổ phụ, tổ mẫu sẽ lo lắng, cho nên hành động của nàng nhất định phải gạt hai lão nhân gia bọn họ mới được. May là cha nàng vài ngày trước vì buông bán đi đến vùng khác, nhanh nhất cũng phải mười ngày nửa tháng mới có thể quay về Hàng Châu, nếu không phải nhanh trí nghĩ cách giấu diếm được cha, cũng không phải là một chuyện dễ dàng.
Vốn nàng ngay cả nha hoàn thiếp thân Tiểu Dung cũng muốn gạt, nhưng lại sợ Tiểu Dung trong lúc vô ý làm cho tổ phụ, tổ mẫu phát hiện kỳ lạ, cho nên đành phải động não suy nghĩ một chút.
Sáng sớm ngày kia, nàng vào lúc trời vừa sáng ra ngoài, lần này nàng đặc biệt mang theo Tiểu Dung, chủ tớ hai người cùng nhau đi đến cửa tiệm bánh nướng.
Vào lúc mua bánh nướng, Trình Tiêu Tiêu con ngươi vừa chuyển, nói: “Mua nhiều vài phần đi! Lần trước ta cùng Liễu bá phụ, bá mẫu đề cập qua bánh nướng này, còn nói lần tới cũng muốn mua một ít tặng cho họ nếm thử. Đợi lát nữa, ta phải đi một chuyến đến Liễu gia, Tiểu Dung, ngươi liền đem bánh nướng cho tổ phụ, tổ mẫu mang về đi!”
Tiểu Dung vừa nghe, lập tức nói: “Tiểu thư, hay là Tiểu Dung giúp người đi một chuyến đến Liễu gia đi!” Loại việc chạy chân như thế này, đương nhiên nên do nha hoàn đi làm mới đúng.
“Không không không, ta còn dự định cùng Minh Châu tán gẫu một lát, nán lại như vậy, bánh nướng phải đưa cho tổ phụ, tổ mẫu chẳng phải là liền lạnh sao? Ngươi vẫn là trực tiếp đem bánh nướng mang về, ta chính mình một người đi Liễu gia là được.” Trình Tiêu Tiêu nói.
“Vâng” Tiểu Dung gật gật đầu.
“Còn có, nếu tổ phụ, tổ mẫu hỏi ta, ngươi cứ nói ta đi tìm Minh Châu, sau khi ngươi trở về cũng không cần lại đi đến Liễu gia, dù sao ta cùng Minh Châu tán gẫu lát nữa sẽ trở về. Ngươi vừa vặn liền lo liệu việc ở trong nhà giúp đỡ tổ phụ, tổ mẫu trồng những cây non trong đình viện đi!” Nàng tận lực dặn dò một số chuyện, để Tiểu Dung sẽ không đi theo bên cạnh nàng.
“Vâng, Tiểu Dung đã biết.”
“Tốt lắm, ngươi mau trở về đi thôi!” Trình Tiêu Tiêu thúc giục nói.
Tiểu Dung không có nghi ngờ nàng, lập tức mang theo bánh nướng rời đi.
Sau khi thuận lợi đem Tiểu Dung xua đuổi trở về, Trình Tiêu Tiêu vì mưu kế lừa gạt thành công tươi cười, vội vàng nhấc chân bước đi. Mục tiêu của nàng cũng không phải Liễu gia, mà là “Túy Phương Uyển”!
Sau khi đi tới gần “Túy Phương Uyển”, Trình Tiêu Tiêu cẩn thận mà tránh được cửa chính, lách đi đến cửa sau, mắt thấy hai bên không có người, nàng lại nhanh chóng lách mình đến trong ngõ hẻm không người.
“Thật sự có! Thật tốt quá!” Nàng ngửa đầu nhìn một gốc cây đại thụ cao lớn lại um tùm trước mắt, mắt đẹp chợt hiện tia sáng tinh ranh.
Hôm qua, lúc được Tiêu Duẫn Ân kéo đến nơi này, nàng tuy rằng không có đặc biệt để ý cảnh vật xung quanh, nhưng mơ hồ nhớ rõ nơi này dường như có một gốc cây đại thụ, quả nhiên nhớ không lầm.
“Thoạt nhìn hẳn là không khó khăn lắm, ta nhất định có thể leo lên.” Trước đây, lúc nàng cùng tổ phụ, tổ mẫu ở tại trên núi, còn từng leo qua cây so với cái này cao hơn một chút đấy!
Trình Tiêu Tiêu đầu tiên là cẩn thận xác định xung quanh không có ai, lúc sau mới bắt đầu cử dộng đồng thời sử dụng tay chân mà leo lên.
Tuy rằng động tác của nàng cũng không phải đặc biệt tao nhã linh hoạt, nhưng mọi thứ  xem như thuận lợi, chỉ một lát sau đã leo lên.
Bởi vì dáng người của nàng nhỏ xinh, hơn nữa cây này cành lá lại um tùm, trừ phi người ở phía dưới không cố ý ngẩng đầu tìm kiếm, nếu không thì muốn phát hiện nàng trốn ở trên cũng không dễ dàng.
“Hắc hắc, như vậy là được, kế tiếp thì đến lúc ôm cây đợi thỏ.”
Nàng cũng không xác định Tiêu Duẫn Ân đêm qua có lại đến “Túy Phương Uyển” nữa không, nhưng cho dù hôm nay không gặp hắn, chỉ cần nàng ở chỗ này đợi thêm vài lần, cũng không tin sẽ không gặp được.
Mạc dù làm như vậy có chút phiền toái, nhưng suy cho cùng nàng lại không thể xông vào “Túy Phương Uyển” đi tìm  người, nếu nàng thật làm như vậy, chỉ sợ còn chưa gặp được Tiêu Duẫn Ân, liền trước đó làm cho mình gặp phải phiền toái.
Nghĩ đi nghĩ lại, cũng chỉ có cách này tuy không phải thật khôn ngoan, nhưng miễn cưỡng vẫn là biện pháp dùng được.
Từng bước kế hoạch của nàng là, chỉ cần nàng nhìn thấy Tiêu Duẫn Ân từ “Túy Phương Uyển” này đi ra, liền lập tức lớn tiếng kêu tên của hắn cùng hắn “Chào hỏi”, dựa vào thu hút nhóm nhười qua đường xung quanh chú ý, như vậy mọi người sẽ phát hiện hóa ra Tiêu Duẫn Ân mọi người cho rằng tràn đầy văn thơ nho nhã, cũng chưa từng trêu hoa ghẹo nguyệt, kỳ thật cũng sẽ đi đến thanh lâu tìm người mua vui.
Trình Tiêu Tiêu đối với kế hoạch chuẩn bị này hết sức tự tin, mà hiện nay nàng cần duy nhất chính là một chút vận may, tốt nhất hôm nay để cho nàng gặp Tiêu Duẫn Ân, như vậy nàng sẽ không cần trở lại.
“Tốt, kế tiếp ta cũng chỉ cần đợi.”
Trình Tiêu Tiêu ở trên cây đợi gần một khắc đồng hồ, vẫn chưa thấy thân ảnh Tiêu Duẫn Ân. Đột nhiên, ánh mắt của nàng bị cành lá bên cạnh hấp dẫn ở giữa có một quả nhỏ so với trứng chim bồ câu thì nhỏ hơn một chút.
“Ồ? Cây này còn ra quả ư?”
Nàng tò mò mà quan sát, thậm chí còn hái ra đặt ở trong tay mà nhìn tỉ mỉ. Trước đây, nàng chưa từng gặp qua loại quả này vừa nhỏ lại vừa cứng, không biết có thể ăn được hay không a?
Trong khi Trình Tiêu Tiêu tò mò suy đoán, phía dưới bỗng nhiên truyền đến tiếng cô nương kêu gào kinh sợ___
“Không cần! Xin buông!”
Ơ? Sao lại thế này?
Trình Tiêu Tiêu nghi hoặc mà hướng phía dưới nhìn, chỉ thấy một gã nam tử trung niên thoạt nhìn đã có tám, chin phần say rượu đang dây dưa một cô nường xem ra cùng nàng tuổi xấp xỉ.
“Ngô gia, xin ngài buông tay! Hinh Nhi không phải hoa nương nơi này, chỉ là bán rau thay phụ thân bị bệnh, Hình Nhi mới giúp lão nhân gia hắn đưa rau quả tới.”
“Buông tay? Hừ! Mặc kệ ngươi không phải là hoa nương nơi này, bổn đại gia coi trọng ngươi chính là may mắn của ngươi! Còn không mau thuận theo bổn đại gia! Chỉ cần ngươi ngoan ngoãn theo ta, sau này còn sợ không thể trải qua cuộc sống tốt đẹp sao?”
“Không, Hinh Nhi không có cái phúc kia, vẫn xin Ngô gia mau buông tay.”
“Ngươi thật sự là không cho ta mặt mũi! Nếu không phải khả ái còn rất có vài phần tư sắc, ta sẽ để mắt? Ngươi phải biết rằng, ta Ngô Tấn Lương là ai? Huyện thái gia là biểu thúc của ta!” Ngô Tấn Lương nói xong, phát một tiếng ợ rượu.
Gì! Hóa ra là có Huyện thái gia đỡ lưng! Trình Tiêu Tiêu không cho là đúng mà ở dưới đáy lòng khẽ hừ một tiếng, mắt đẹp xẹt qua một tia xem thường.
“Hinh Nhi trèo cao không nổi, vẫn xin Ngô gia buông tha Hinh NHi……..”
“Mơ tưởng!”
Ngô Tấn Lương tuy rằng say rượu bước chân cũng không quá vững, khí lực lại thật lớn, mắt thấy hắn sẽ đem Hinh Nhi mạnh mẽ lôi đi, Trình Tiêu Tiêu thật sự là nhìn không nổi nữa.
Ở giữa ban ngày ban mặt như vậy khi dễ nữ tử yếu đuối, thật sự là đáng giận hết sức! Lại là người có tinh thần trọng nghĩa, khiến cho nàng không có biện pháp mặc kệ ngồi nhìn, nhưng……..Nàng nên làm như thế nào?
Mặc dù nàng muốn hung hăng giáo huấn cái tên ỷ mạnh lấn ép người yếu, ỷ thế hiếp người, nhưng nàng cũng không phải người ngu ngốc không có đầu óc.
Nếu nàng tùy tiện hiện ra, chỉ sợ chẳng những không thể trợ giúp Hinh Nhi cô nương thoát thân, ngược lại còn có thể làm cho chính mình rơi vào bên trong phiền toái lớn.
Lại nói, tên kia có Huyện thái gia đỡ lưng, lại là cái tên bỉ ổi ỷ thế hiếp người, cùng hắn chính diện xảy ra mâu thuẫn tuyệt đối không có nửa điệm ưu thế, nàng cũng không nghĩ để cho người nhà thêm phiền toái đâu!
Như vậy, nàng nên làm cái gì bây giờ đây?
Giữa lúc suy nghĩ, nàng thoáng nhìn quả trong tay vừa nhỏ lại vừa cứng, trong đáy mắt hiện lên một tia sáng đen tối.
Thừa dịp Ngô Tấn Lương đưa lưng về phía nàng, nàng nhắm ngay cái ót hắn dùng sức ném, mặc dù không có trúng ngay mục tiêu, nhưng vẫn đập trên vai hắn.
“Ai nha!” Ngô Tấn Lương đau hô một tiếng, lập tức phẫn nộ mà quay đầu lại mắng: “Là tên vương bát đản nào dám đánh lén bổn đại gia?”
Mang theo men say Ngô Tấn Lương không nhìn thấy quả kia sớm đã lặn đi không thấy bóng dáng, trực giác mà cho rằng là có người lấy đá ném hắn, chỉ lo nhìn xung quanh hai bên, còn tưởng rằng người đánh lén trốn ở ngõ hẻm nơi nào đó.
Thừa dịp thời điểm Ngô Tấn Lương nhìn xung quanh, Trình Tiêu Tiêu lại hái thêm quả ném, lần này nàng như mong muốn mà đập trúng cái ót hắn, mà Ngô Tấn Lương bởi vì say rượu mà động tác lộ rõ chậm chạp, căn bản sẽ không thấy đánh lén hắn chính là vật gì.
Lần này làm cho Ngô Tấn Lương hoàn toàn bị chọc giận, hắn một lòng thầm nghĩ phải bắt được hung thủ đánh lén hắn, mà một bên Hinh Nhi thấy thế liền tận dụng thời cơ, lập tức xoay người chạy đi.
“Rốt cuộc là tên vô liêm sỉ nào? Mau lăn ra đây cho lão tử! Nếu như để ta bắt được, khẳng định khiến ngươi sống không nổi đâu!”
Nghe hắn hung tợn cảnh cáo, Trình Tiêu Tiêu ở trên cây lặng lẽ làm ra cái mặt quỷ.
Hắn cũng đã nói chỉ cần bắt được sẽ khiến người ta sống không nổi đâu, vậy mà còn gọi người ta lăn ra chứ? Chỉ có kẻ ngốc mới có thể ngoan ngoản tự động hiện ra.
Mắt thấy Ngô Tấn Lương say rượu bước đi không ổn định nện bước lắc lắc lắc lắc mà vọt tới đầu ngõ gần đây nhìn xung quanh, Trình Tiêu Tiêu che lại miệng nhỏ, cố gắng đè xuống ý cười.
Nàng muốn hái thêm mấy quả cầm trong tay, để đề phòng khi cần đến, kết quả mắt luôn nhìn đến quả trên cây, bước chân không cẩn thận trượt một cái, thân thể thoáng chốc trọng tâm có chút không ổn định.
Ngoài ý muốn này làm cho tim của nàng nhảy ra khỏi ngực, ý thức lại dọa thành trống rỗng.
Ngay khi nàng sợ hãi tuyệt vọng mà nhắm mắt lại, nghĩ đến thời điểm chính mình sẽ mất cân bằng mà ngã xuống, bỗng nhiên bị ôm vào trong một bộ ngực rộng lớn, người vẫn an toàn mà nán lại ở trên cây, cũng không có ngã xuống phía dưới.
Trình Tiêu Tiêu hoảng hồn chưa bình tĩnh mà mở mắt ra, trông thấy Tiêu Duẫn Ân!
“Là ngươi………..Ngươi quả nhiên lại đi đến thanh lâu!” Nàng buột miệng khẽ nói ra.
Quả nhiên?
Hai chữ này làm cho Tiêu Duẫn Ân không khỏi mày nhíu lại.
Hôm qua hắn trong khi đang mang cậu nhỏ về, ngoài ý muốn nghe thấy được một ít đối thoại khả nghi, dường như cùng lúc trước mẹ con người kia ngoài ý muốn mất mạng có liên quan.
Vì điều tra rõ ràng, sáng nay hắn mới lại lặng lẽ lẻn vào trong “Túy Phương Uyển”, không ngờ thời điểm đang định rời đi, không chỉ nghe thấy bên ngoài xôn xao, còn ngoài ý muốn thoáng thấy thân ảnh trên cây.
Hắn liếc mắt một cái liền nhận ra là nàng, và hết sức kinh ngạc, chỉ thấy thân thể của nàng lắc lắc lảo đảo, mắt thấy sắp trượt chân ngã xuống, hắn liền lập tức thi triển khinh công cứu người.
May mà hắn kịp thời ra tay, nếu không thật từ trên cây ngã xuống, mặc dù độ cao như vậy không đến mức trọng thương, nhưng khó tránh khỏi một trận da thịt đau nhức.
Tiêu Duẫn Ân cẩn thận mà che chở nàng, nghi hoặc mà mở miệng. “Ngươi ở trong này……..”
Hắn lời nói mới nói một nửa, liền bỗng nhiên bị Trình Tiêu Tiêu đưa tay che lại miệng.
“Xuỵt, nhỏ giọng chút.”
Trình Tiêu Tiêu nhẹ giọng cảnh cáo, mắt đẹp lo lắng mà hướng đầu ngõ nhìn lại.
Cũng may Ngô Tấn Lương không chỉ mang theo men say, còn chạy đến hướng ra đầu ngõ khoảnh cách một đoạn ngắn, bởi vậy cũng không có phát hiện xôn xao vừa rồi trên cây.
Tiêu Duẫn Ân theo ánh mắt của nàng hướng tới, nhìn lướt qua, lập tức nhận ra thân phận Ngô Tấn Lương. Tên kia ở Hàng Châu thanh danh không tốt, chung quy thích ỷ thế hiếp người.
Nghe Ngô Tấn Lương căm giận mà chửi mắng, vẫn luôn kêu người có hành động đánh lén hắn ra đây, Tiêu Duẫn Ân không khó đoán ra người động thủ chính là nàng, nhưng mà……..
Hắn kéo tay Trình Tiêu Tiêu xuống, nhỏ giọng hỏi: “Ngươi như thế nào lại ở chỗ này?” Hắn cũng không cho rằng nàng sẽ biết trước mà tránh ở trên cây, đợi đến lúc muốn đánh lén cái tên kia từ phía dưới đi ngang qua.
“Ta tới nơi này đương nhiên là muốn vạch trần…….A……” Trình Tiêu Tiêu bỗng dưng dừng lại, thiếu chút nữa liền buột miệng đem kế hoạch của mình nói trắng ra, nhưng mà cho dù lời nói của nàng còn chưa có nói xong, chỉ là từ nửa câu nói này cũng không khó đoán ra nàng vốn muốn nói gì.
Nàng cắn môi nhỏ, vẻ mặt lộ ra ảo não.
Vốn nàng lập kế hoạch vừa thấy Tiêu Duẫn Ân sẽ lớn tiếng làm ồn, nhưng tình huống trước mắt này nàng làm ồn cũng không còn kịp rồi, đâu còn dám kéo yết hầu hô to?
Tiêu Duẫn Ân từ lời nói của nàng cùng vẻ mặt ảo não nhìn thấu ý nghĩ trong lòng nàng, nhịn không được thở dài trong lòng.
Ai, xem ra nàng quả nhiên không tin lời nói hôm qua Chu Văn tạm thời bịa ra, mà lúc này nàng lại ở bên ngoài “Túy Phương Uyển” thấy hắn, nghĩ đến hắn muốn rửa sạch ấn tượng “Đồ háo sắc” ở trong lòng nàng chỉ sợ không dễ dàng a!
Đang cảm thấy hết sức bất đắc dĩ, Ngô Tấn Lương lại ở dưới quát mắng.
“Nhanh lên lăn ra đây! Lão tử biết ngươi còn trốn ở chỗ tối! Đừng tưởng rằng ngươi tiếp tục trốn tránh sẽ không có chuyện gì, lão tử phải đem ngươi bắt hiện ra cho bằng được!”
Từ vụ bị đánh vừa rồi, trừ bỏ Hinh Nhi ra, Ngô Tấn Lương cũng không nhìn thấy có bất luận thân ảnh kẻ nào chạy trốn, bởi vậy hắn tin tưởng người đánh lén vẫn không có rời đi, hắn nhất định phải tìm ra hung thủ âm thầm đánh lén hắn!
Ngô Tấn Lương không chịu bỏ qua làm cho Trình Tiêu Tiêu chau mày lại, không khỏi thêm lo lắng.
Mặc dù bọn họ tránh ở trên cây không dễ bị phát hiện, nhưng nếu như Ngô Tấn Lương bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn xung quanh, khó đảm bảo sẽ không phát hiện bọn họ nha!
Tiêu Duẫn Ân đương nhiên cũng biết điểm này, hắn nhẹ nhàng bẻ một đoạn nhánh cây, hướng ở chỗ rẽ mà ném.
Ngô Tấn Lương nghe thấy âm thanh, lập tức chạy đi vọt qua, mà Tiêu Duẫn Ân thừa dịp này không có ai, lập tức ôm chặt Trình Tiêu Tiêu, thi triển khinh công đem nàng từ trên cây mang đi.
Trình Tiêu Tiêu sống gần mười tám năm, cho tới bây giờ vẫn không có ở trên trời “Bay” qua.
Nàng sợ hãi mà nhắm mắt lại, bản năng đem khuôn mặt ghì chặt ở trong ngực Tiêu Duẫn Ân, hai tay cũng không tự giác mà bám ở trên cổ hắn, thân thể nhỏ xinh lại kề sát thân thể hắn.
Nàng thấp thỏm bất an, không phát hiện giờ phút này tư thế hai người có bao nhiêu thân mật, chỉ lo lắng mình có thể ngã thành đống thịt nát hay không. Cho dù bọn họ trong nháy mắt đã vững vàng mà đứng ở một bên ẩn mật trên nóc nhà, nàng vẫn duy trì tư thế bám chặt Tiêu Duẫn Ân không dám lộn xộn.
Tiêu Duẫn Ân lại không cách nào xem nhẹ thân  thể ôn hương nhuyễn ngọc (ý nói nữ tử làn da mịn màng có hương thơm) trong ngực, nàng thân thể xinh xắn giống như gắt gao mà kề sát vào ở trong ngực hắn, phát ra hơi thở vươn vấng hương thơm nhàn nhạt, khiếm cho tim hắn liền một trận lay động.
Từ thân thể của nàng, hắn có thể cảm nhận được sợ hãi của nàng, kia làm cho hắn lập tức đưa cánh tay ra ôm lại, đem nàng đến nơi kiên cố hơn một chút.
“Đừng sợ, ta sẽ không để ngươi ngã xuống đâu!”
Hắn nói nhỏ, rốt cuộc khiến cho Trình Tiêu Tiêu phục hồi lại tinh thần, mới nhận ra chính mình nhưng lại giống như con bạch tuộc mà ôm lấy hắn, trên hai gò má của nàng thoáng chốc nhiễm đỏ ửng xấu hổ.
Nàng muốn buông tay, nhưng lại không dám, mà hắn ôm nàng thân mật như vậy cùng với hơi thở đầy mạnh mẽ, lại nghiêm trọng nhiễu loạn suy nghĩ của nàng, làm cho nàng thật không biết nên làm cái gì bây giờ mới tốt.
Giữa lúc không biết phải làm sao, mắt đẹp của nàng hướng phía dưới thoáng nhìn, phát hiện thân thể bọn họ chính là đứng ở trên nóc nhà, điều này làm cho sắc mặt của nàng hơi hơi trắng bệch, dù sao nàng chỉ từng leo cây, không từng ở trên nóc nhà.
“Ngươi………Ngươi dẫn ta đến nơi đây làm cái gì?” Giọng nói của nàng cứng nhắc mà oán giận.
“Ngươi không phải lo lắng bị phát hiện sao?” Tiêu Duẫn Ân hỏi. Vừa rồi hắn một lòng thầm nghĩ trước đem nàng mang rời khỏi trên cây bất cứ lúc nào cũng có thể bị Ngô Tấn Lương phát hiện, cho nên trước đó liền đi đến chỗ nóc nhà này từ dưới nhìn sẽ không thấy thân ảnh bọn họ.
“Ta là sợ bị phát hiện không sai, nhưng…….Cũng không cần trốn ở trên nóc nhà chứ……” Cũng không có nơi để nắm vững, Trình Tiêu Tiêu thần sắc khó nén khẩn trương.
Thấy nàng thật sự sợ hãi, Tiêu Duẫn Ân nhịn không được hỏi: “Ngươi không phải từ nhỏ liền học leo cây sao? Ta tưởng rằng ngươi lá gan rất lớn?.”
“Không ai quy định có thể leo cây cũng sẽ có thể leo nóc nhà nha?” Trình Tiêu Tiêu tức giận mà hỏi lại. Nàng cũng không biết khinh công, cũng không nghĩ bởi vì trượt chân mà ngã đến đầu rơi máu chảy.

“Vậy à.” Tiêu Duẫn Ân cười khẽ, lần thứ hai cam đoan nói: “Đừng lo lắng, ta sẽ không để ngươi ngã xuống đâu. Nhưng mà vì phòng ngừa vạn nhất, ta thấy sau này ngươi tốt nhất cũng đừng lại leo cây.”

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét