Thứ Sáu, 16 tháng 8, 2013

Ngụy Quân Tử_Chu Ánh Huy (Chương 2.1)


Do Trình Tiêu Tiêu luôn mãi nhấn mạnh chính mình trật chân cũng không nặng, sau đó, Liễu Minh Châu cũng liền không có lại kiên trì nhất định muốn dẫn nàng đi gặp thầy thuốc.
Các nàng cùng nhau quay trở về Trình gia, lúc này, ở trong tẩm phòng (phòng ngủ), nha hoàn Tiểu Dung mang đến một lọ thuốc mỡ, đang giúp nàng xoa bóp.

Trình Tiêu Tiêu cắn môi, ấn đường (điểm giữa hai đầu lông mày) nhăn lại, mặc dù mắt cá chân bị thương không nghiêm trọng lắm, nhưng là xoa bóp cũng sẽ đau nha!
Liễu Minh Châu ở một bên nhìn thấy, bỗng nhiên khẽ thở dài. “Ai, Tiêu Tiêu, ta thật đúng là hâm mộ ngươi.”
“Hả? Hâm một ta bị trật chân?” Trình Tiêu Tiêu vẻ mặt hồ nghi.
“Như thế nào có thể? Ta nói……Đương nhiên là Tiêu công tử nha!” Liễu Minh Châu vừa hâm mộ lại ghen tị, vừa rồi Trình Tiêu Tiêu không chỉ cùng Tiêu Duẫn Ân nói chuyện một hồi, thậm chí còn được hắn ôm trong ngực!
Mặc dù hành động của Tiêu Duẫn Ân chỉ là vì cứu Trình Tiêu Tiêu, hơn nữa rất nhanh liền thả ra, nhưng mà đã là giấc mộng nàng mong mỏi đã lâu lại khó có thể thực hiện a!
Nghe thấy Liễu Minh Châu nhắc tời Tiêu Duẫn Ân, Trình Tiêu Tiêu trong đầu bỗng dưng hiện lên gương mặt tuấn tú hơn người cùng với cái ôm ngắn ngủi của hắn.
Ngực của nàng thấp thoáng dấy lên một trận xôn xao, phảng phất trong lòng dâng lên từng đợt bọt nước, cái loại cảm giác này thật sự là rất kì diệu lãi xa lạ…….
“Ai, ta đã hy vọng hắn có thể đưa tay đem ta kéo lên, thực đáng tiếc hắn lại đi giúp ngươi.”
Liễu Minh Châu cảm thán kéo trở lại suy nghĩ của Trình Tiêu Tiêu, mà nàng giật mình, lúc này rốt cuộc mới bừng tỉnh hiểu ra.
“Minh Châu…….Vừa rồi sẽ không phải căn bản không ai đem ngươi đẩy ngã, là ngươi giả vờ té ngã, nghĩ giúp chính mình tạo ra một cơ hội tiếp cận Tiêu Duẫn Ân chứ?”
“Ngươi hiện tại mới biết? Ai, chỉ tiếc một chút ta không ngã rõ ràng như vậy, kế hoạch thất bại.” Liễu Minh Châu vô cùng tiếc hận mà thở dài.
“Thật xin lỗi, ta không phải cố ý.” Trình Tiêu Tiêu hết sức áy náy, khó trách khi đó Liễu Minh Châu lại đem nàng đẩy ra, hóa ra là sợ nàng phá hư kế hoạch nha!
“Quên đi!” Liễu Minh Châu tuy rằng bất đắc dĩ, nhưng cũng biết bạn tốt thật sự không phải cố ý muốn làm phá hư. “Ta biết ngươi cũng là bởi vì lo lắng cho ta, mới có thể vội vả muốn kéo ta lên, hành động của ngươi làm cho ta thật sự cảm động nha! Ngươi thật sự là tỷ muội tốt của ta!”
“A, nếu đã nói chúng ta là tỷ muội tốt, ta quan tâm ngươi cũng là phải nha! Sau này lại có loại tình huống này, ta sẽ thông minh một chút.”
Hai vị cô nương nhìn nhau cười, Liễu Minh Châu tâm tư lần thứ hai bay đến trên người Tiêu Duẫn Ân.
“Ai, Tiêu Tiêu, ngươi nhìn Tiêu công tử bộ dạng thật sực rất anh tuấn, rất mê người không?”
“Ách……..”
Vấn đề này, làm cho đầu óc Trình Tiêu Tiêu lần thứ hai hiện lên khuôn mặt tuấn tú của Tiêu Duẫn Ân.
Nói cũng kỳ quái, rõ ràng bọn họ hôm nay mới lần đầu gặp nhau, chỉ ở chung có hơn một khắc (mười lăm phút)ngắn ngủi liền tách ra, mà lúc này đều đã qua gần nửa canh giờ, thế nhưng hình bóng hắn cũng như tướng mạo lại rõ ràng như thế mà khắc ở trong đầu nàng, phảng phất tựa như nàng sớm đã gặp qua hắn vô số lần.
Mà không biết vì sao, nhưng mà bởi vì nhớ tới hắn, nhớ tới cặp con ngươi đen của hắn mang theo quan tâm, nhớ tới khi hắn ôm nàng, cánh tay mạnh mẽ cùng trong ngực rộng lớn kia, ngực của nàng liền một hồi rối loạn, tâm hồn thiếu nữ mãnh liệt mà kích động, thậm chí liền ngảy cả hô hấp cũng trở nên có chút dồn dập.
Hết sức hoang mang, Trình Tiêu Tiêu bỗng dưng nhớ tới lúc sáng sớm khi các nàng ở trà lâu, Liễu Minh Châu từng miêu tả qua triệu chứng nhất kiến chung tình.
Ông trời! Nàng dường như mọi thứ đều phù hợp!
Nói như vậy, chẳng lẽ…..Chẳng lẽ nàng cũng đối với Tiêu Duẫn Ân vừa gặp đã yêu?!
Liễu Minh Châu nhìn nàng bộ dáng dường như có chút đăm chiêu, trong lòng bỗng nhiên dâng lên ý thức nguy cơ.
“Tiêu Tiêu, Tiêu công tử chính là ta coi trọng trước, thích trước, ngươi đừng cùng ta đoạt a!
“Hả?” Trình Tiêu Tiêu bỗng dưng lấy lại tinh thần, mặc dù trong lòng xẹt qua một chút chột dạ, nhưng nàng lập tức nói: “Kia đương nhiên! Tuy rằng ta là một cô nương gia, nhưng là rất coi trọng nghĩa khí!”
Nếu Tiêu Duẫn Ân là ý trung nhân tỷ muội tốt của nàng, nàng như thế nào còn có thể cố ý đoạt đi chứ? Đây là loại chuyện vô đạo đức, nàng cũng làm không được!
Nghe nàng nói như vậy, Liễu Minh Châu lúc này mới thở dài nhẹ nhỏm một hơi.
“Vậy là tốt rồi, ta biết Tiêu Tiêu là một cô nương tốt coi trọng bằng hữu lại chính trực thiện lương, cho nên mới yên tâm mà cho ngươi trông thấy Tiêu Duẫn Ân. Nêu không, ngươi sinh ra đẹp như vậy, nếu thật sự cố ý cùng ta đoạt, ta đây thật đúng là một chút phần thắng cũng không có đâu!”
“Đừng lo lắng, ta tuyệt đối sẽ không cùng ngươi đoạt ý trung nhân. Nếu có cơ hội, ta cũng nhất định sẽ hỗ trợ tác hợp các ngươi.” Trình Tiêu Tiêu lại lần nữa vỗ ngực cam đoan.
Nàng nghĩ thầm, nàng cùng Tiêu Duẫn Ân chẳng qua chỉ mới vội vội vàng vàng gặp mặt một lần, có lẽ chính là bởi vì trước đây, nàng chưa từng gặp qua người như hắn tuấn tú hơn người như thế, công tử tao nhã lễ độ, mới có thể đối với hắn ấn tượng khắc sâu chút, cũng không nhất định chính là thật sự đối với hắn nhất kiến chung tình.
Nếu Minh Châu là tỷ muội tốt của nàng, lại đối với Tiêu Duẫn Ân ái mộ như thế, nàng như thế nào có thể còn đi hoành đao đoạt ái ( chỉ hành vi kẻ thứ ba không tiếc áp dụng hết thảy thủ đoạn đi cướp lấy tình yêu )chứ? Đó là tuyệt đối không có khả năng!
Sáng sớm hai ngày sau, tờ mờ sáng tia nắng ban mai dần dần đuổi tan bóng tối.
Tại lúc này, ánh nắng sớm đã hoàn toàn che lấp bóng tối, Trình Tiêu Tiêu một mình một người ra cửa. Nàng nhịp chân bước đi nhẹ nhàng, đi ở trên đường không người, chân bị thương hai ngày trước sớm đã tốt rồi.
Mấy ngày nay, trời vẫn còn chưa sáng nàng liền thức dậy, bởi vì nàng có chuyện quan trọng phải làm!
Sau khi đến Hàng Châu, tổ phụ, tổ mẫu của nàng đặc biết thích bánh nướng chỗ một gian cửa hàng trong thành bán, vị đại thúc kia nướng bánh nướng bên ngoài xốp giòn bên trong mềm, làm cho hai vị lão nhân gia đều vô cùng thích.
Hôm qua nàng hỏi thăm qua, gian cửa hàng kia mỗi ngày sáng sớm sẽ có một lượng lớn bánh nướng vừa nướng xong mới ra lò, mà nàng mong muốn để sáng sớm tổ phụ, tổ mẫu vừa tỉnh dậy là liền có bánh nướng nóng hổi có thể ăn, cho nên mới đặc biệt đi một chuyến như vậy.
Bởi vì nàng thức dậy quá sớm, liền ngay cả nha hoàn thiếp thân (bên người) Tiểu Dung cũng còn chưa tỉnh ngủ, mà nàng cũng không nghĩ bởi vì loại việc nhỏ này mà đem Tiểu Dung đánh thức, dù sao nàng chính là đi vùng lân cận mua mấy cái bánh nướng sẽ quay về, đoán chừng cũng không được hai khắc, vẫn không cần kêu Tiểu Dung đi cùng nàng.
“Đợi lát nữa, tổ phụ, tổ mẫu nhất định sẽ vui vẻ.” Bánh nướng mới ra lò vị tốt nhất, liền ngay cả nàng cũng không thể chời đợi được muốn cắn một cái đây!
Trình Tiêu Tiêu cong lên khóe miệng, tâm tình tốt hít một ngụm lớn không khí vào lúc sáng sớm, mùi vị tươi mát như vậy làm cho nàng nhớ đến những ngày trước ở trên núi, trong lòng tràn ngập hoài niệm.
Nàng ở trong lòng âm thầm tính toán, chờ thêm một thời gian nửa thời tiết lại ấm áp một chút, nàng cùng với tổ phụ, tổ mẫu đến ngoại ô đi dạo một chút. Mặc dù nơi này cũng không phải là địa phương bọn họ ở hơn mười năm, nhưng là hai lão nhân gia yêu thích núi rừng nhất định sẽ vui vẻ.
Trình Tiêu Tiêu đắm chìm ở trong suy nghĩ của chính mình, một cái không cẩn thận nghĩ đến quá nhập thần (say mê), không chú ý đến mọi thứ xung quanh, không để ý mà đâm vào một thân hình rắn chắc.
“Ai nha! Thật sự là xin lỗi!”
Nàng vội vàng áy này nói, vừa ngẩng đầu, bất ngờ nhìn thấy một khuôn mặt tuấn tú.
“Tiêu công tử?” Hóa ra là Tiêu Duẫn Ân cùng tùy tùng của hắn.
Trên mặt Trình Tiêu Tiêu lộ ra mỉm cười kinh hỉ (kinh ngạc vui mừng). Không ngờ, nàng nhanh như vậy liền gặp lại hắn.
Tiêu Duẫn thấy nàng, đầu tiên là kinh ngạc sửng sốt, đáy mắt có kinh nhưng không có hỉ, hai đôi mày rậm thậm chí còn hơi hơi nhăn lại.
“Trình cô nương, biệt lai vô dạng (hi vọng bạn vẫn khoẻ từ khi chúng ta chia tay)?” Hắn mở miệng lên tiếng chào hỏi.
Ơ? Là ảo giác của nàng sao? Nàng như thế nào cảm thấy vẻ mặt của hắn có chút kỳ lạ?
Trình Tiêu Tiêu đang rất nhiều nghi ngờ, lại nghĩ đến đây cũng không phải “Vũ mặc sơn trang”, hắn ở đây lúc sáng sớm, là từ chỗ nào đi ra nha?
Ánh mắt của nàng tò mò mà di chuyển, mà khi một cái đèn lòng đõ thẫm chiếu vào tầm mắt, nàng không khỏi kinh ngạc mà trừng lớn mắt.
Này, này………Nơi này không phải cửa sau thanh lâu nổi danh nhất trong thành__ “Túy Phương Uyển” sao?
Mặc dù, nàng chưa bao giờ chính mắt nhìn thấy qua tình hình bên trong, nhưng lại biết loại người nào lại muốn tới nơi này, tất cả đều là một đám háo sắc giành giật mỹ nữ mua vui.
Lúc này nhìn đến Tiêu Duẫn Ân cùng tùy tùng phía sau hắn, có một tên nô bộc khác không biết là của nhà ai, đang cố sức dìu một gã nam tử say khướt đi ra, mặc dù bọn họ rất nhanh liền ngồi lên một chiếc xe ngựa chờ bên cạnh , nàng không có nhìn rõ rang diện mạo bọn họ, nhưng kẻ say này trong miệng ồn ào một số lời nói tục tĩu phóng túng vẫn là truyền vào trong tay của nàng.
Nàng ấn đường nhăn lại, đối với chỗ này phản cảm đến cực điểm, đồng thời đối với Tiêu Duẫn Ân cũng đặt chân đến nơi trăng gió như vậy cảm thấy bất ngờ cực kỳ.
Hắn thừa dịp thời điểm sáng sớm trên đường còn không có người nào từ cửa sau “Túy Phong Uyển” lặng lẽ rời đi, hiển nhiên là vì tránh tai mắt của người khác, cũng khó trách vẻ mặt hắn lúc này lại lộ ra một chút không được tự nhiên, chắc là không dự đoán được hành tung của hắn sẽ bị nàng bắt gặp.
Ngực của nàng bỗng nhiên có chút hậm hực, một cỗ thất vọng khó có thể nói rõ dâng lên trong lòng.
Vốn nàng cho rằng hắn thật sự như lời của Liễu Minh Châu, là một chính nhân quân tử cừ chỉ phong độ, không thể tưởng được hắn vậy mà phía sau vụng trộm có cái yêu thích tầm hoan vấn liễu (ý nói ngủ đêm với kỹ nữ) thật là đồ háo sắc.
Cuộc đời nàng chán ghét nhất là người dối trá không thật, mà Tiêu Duẫn Ân vừa vặn chính là một cái ngụy quân tử trong ngoài không đồng nhất.
Ở trước mặt mọi người đóng vai công tử tao nhã lễ độ, thậm chí hai ngày trước còn đối với nàng ra tay tương trợ, quan tâm chân bị thương của nàng, thì ra đều chính là thủ đoạn hắn tang bốc danh tiếng?
Vừa nghĩ như vậy, nàng trong lòng vốn đối với Tiêu Duẫn Ân hảo cảm thoáng chốc liền không còn sót lại chút gì, cảm giác bị lừa mắc mưu khiến nàng tức giận không thôi.
Tiêu Duẫn Ân nhìn nàng vẻ mặt thất vọng buồn bực, biết nàng hiểu lầm nguyên nhân hắn xuất hiện ở trong này.
Hắn mày rậm nhíu lại, nghĩ muốn mở miệng làm sáng tỏ, nhưng lại có việc khó nói, mà hắn tinh mắt mà thoáng nhìn xa xa có một người đi đường đang hướng nơi này đi tới, hắn lập tức lôi kéo nàng núp vào ngõ hẻm bên cạnh.
Này hiển nhiên không muốn để người ta nhìn thấy việc làm của hắn ở trong thanh lâu, làm cho Trình Tiêu Tiêu càng thêm xác định hắn là cái tên có tiếng không có miếng, trong ngoài không đồng nhất.
Nàng dùng sức gạt ra tay hắn, lấy ánh mắt lên án trừng mắt nhìn hắn sau đó liếc mắt một cái, đang muốn xoay người rời đi, tùy tùng bên cạnh Tiêu Duẫn Ân lại đột nhiên vẻ mặt áy náy mà mở miệng nhận sai.
“Thiếu gia, đều là Chu Văn không tốt! Chu Văn biết rõ sáng sớm hôm nay phải đi theo thiếu gia đến vùng khác đi thảo luận việc buôn bán, đêm qua lại còn đến thanh lâu tìm vui, chẳng những chậm trễ chính sự của thiếu gia, còn làm phiền thiếu gia đến đây tìm Chu Văn, Chu Văn thật là có lỗi quá!”
Ơ?
Trình Tiêu Tiêu ngẩn ra, dừng bước, bán tin bán nghi mà chân mày nhướng lên, chỉ thấy Chu Văn không chỉ là miệng nhận sai, còn bỗng nhiên đưa tay tát chính mình một bạt tai.
“Thiếu gia, Chu Văn biết sai rồi, Chu Văn tự mình phạt chính mình!”
Trình Tiêu Tiêu bị cái tát vừa nặng vừa vang dội kai của Chu Văn làm dọa sợ, không chỉ đứng tại chỗ sững sờ, đầu óc cũng thoáng chốc rơi vào trống rỗng


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét