Thứ Sáu, 9 tháng 8, 2013

Si Tâm Vương Phi_Diệp Tích (Chương 15:Hành trình hướng về núi tuyết)



Sáng sớm, hai người Mục Tuyết cùng Quý Phong Chử lúc này đang nằm ở trên nóc nhà phơi nắng, này hiện tại sợ là phương thức nghỉ ngơi bọn họ thích nhất. Trong Vương phủ nếu tìm không thấy hai người bọn họ, ngẩng đầu nhìn nói không chừng sẽ thấy ngay hai người nào đó đang ở trên nóc nhà.

“Vì sao nơi này vĩnh viễn đếu là mùa xuân?” Mục Tuyết nằm ở nóc nhà oán giận.
“ Mùa xuân không tốt sao?” Quý Phong Chử không rõ Mục Tuyết vì cái gì oán giận.
“Ta không phải không thích mùa xuân, ta chỉ là muốn đổi mùa khác, ta nghĩ xem tuyết. Ta thích nhất chính là tuyết rơi, thời điểm ta sinh ra chính là ngày tuyết rơi, cho nên trong tên của ta có một chữ tuyết? Nhưng mà, ta nghĩ ở đây sợ là đời này cũng không nhìn thấy tuyết rơi”. Mục Tuyết thở dài nói.
Quý Phong Chử một bộ dạng biểu tình không việc gì: “Thích xem tuyết rơi cũng rất dễ dàng! Biên thành (thành phố gần biên giới) hiện tại tuyết đã muốn bắt đầu rơi, ở Nam Chiếu cũng chỉ có dân tộc Thổ Phiên (chính là Tây Tạng, ở triều Thanh trước đây kêu là Thổ Phiên) có thể thấy tuyết rơi, Thiên Sơn ở Thổ Phiên cảnh tuyết rất đẹp” (dân tộc Thổ Phiên: dân tộc thiểu số ở cao nguyên Thanh Tạng, Trung Quốc. Thời Đường đã từng xây dựng được chính quyền)
Đúng nha! Nàng như thế nào mà không có nghĩ đến chứ? Bọn họ hiện tại ở Thương Nhĩ tại biên giới Vân Nam, Vân Nam bốn mùa như xuân đương nhiên là sẽ không có tuyết rơi Nhưng, Tây Tạng cũng là thuộc biên giới Nam Chiếu, xem cảnh tuyết rơi đương nhiên là không có vấn đề. Nàng vốn đã muốn đi Thiên Sơn xem cảnh tuyết từ lâu, chính là không có cơ hội, không nghĩ tới lần này, trái lại nàng có thể thực hiện nguyện vọng.
Nhưng nàng vẫn không xác định Quý Phong Chử có thể cho nàng đi hay không: “Ta thật sự có thể đi sao?”
“Muốn đi liền đi thôi!”
“Lời này là chàng nói, không được đổi ý a!” Mục Tuyết vẻ mặt khó tin, Quý Phong Chử như thế nào lại nói chuyện tốt như vậy.
“Không cần dùng loại ánh mắt không tin nhìn ta! Ta hiện tại cũng không có chuyện gì phải làm, coi như là đi ra ngoài giải sầu!”
“Thật tốt quá! Thật tốt qúa! Ta có thể xem tuyết rơi rồi!” Mục Tuyết quá cao hứng cũng không nghĩ chính mình lúc này đang ở nơi nào. Đột nhiên trượt chân cả người liền rơi xuống, cũng may Quý Phong Chử kéo lại kịp lúc không thì đã xảy ra chuyện rồi!
“Tuyết nhi, nếu lần sau nàng còn như vậy, ta sẽ không cho nàng ở trên nóc nhà nữa, nàng cũng đừng trông chờ ta sẽ dẫn nàng ra ngoài!” Quý Phong Chử quát. Vừa rồi thấy nàng ngã xuống, trái tim hắn đều bị dọa ngừng đập. Xem ra, hắn thật sự phải nghĩ biện pháp làm cho nàng sửa cái sở thích này, hắn thật sự không biết nàng còn có vài lần mệnh tốt như vậy không, cũng không biết chính mình còn có thể chịu được bị dọa thêm vài lần nữa không.
Quý Phong Chử cũng là người nói xong liền hành động ngay, thời gian ba ngày liền đem mọi thứ chuẩn bị tốt, mang theo Mục Tuyết đi Thổ Phiên xem tuyết. Lần này, bọn họ ra ngoài cũng không có mang theo tùy tùng, ngay cả Hoàng Bộ cùng Vân Châu cũng không có đi theo mà ở lại Vương phủ. Hai người cứ như vậy thúc ngựa mà đi, trên đường du sơn ngoạn thủy nhìn thấy phong cảnh rất thanh thản dễ chịu.
Lúc này? Mục Tuyết đang la hét cùng Quý Phong Chử đua ngựa: “Phong, chúng ta so xem ai chạy nhanh hơn được không?”
“Nàng được không? Nàng chỉ vừa mới học được cưỡi ngựa!” Quý Phong Chử lo lắng nói.
Mục Tuyết đâu quản nhiều như vậy, phất roi da  liền chạy đi. “Chậm một chút……! Tiểu……!” Quý Phong Chử lời nói còn chưa nói xong chợt nghe thấy một tiếng ‘a’, Quý Phong Chử vội vàng đuổi theo.
“Tuyết, ta nhìn thấy tuyết!”
Quý Phong Chử thật sự bị Mục Tuyết dọa đến, vốn đang cho rằng nàng xảy ra chuyện gì chứ? Làm đuổi theo nửa ngày chính là nhìn thấy tuyết. Quý Phong Chử xuống ngựa đem áo choàng của mình cởi ra khoác trên vai Mục Tuyết: “Càng đi lên sẽ càng lạnh!”
“Vậy còn chàng?” Nhìn thấy Quý Phong Chử cẩn thận khoác áo cho mình, Mục Tuyết đã có chút ngượng ngùng. “Ta là người luyện võ, trước kia cũng quanh năm đánh giặc bên ngoài, nơi này ta đã đến nhiều lần không có gì đáng ngại. Hiện tại chúng ta phải lập tức gấp rút lên đường, chúng ta phải trước khi trời tồi tìm được một chỗ nghỉ ngơi, nơi này trời tối sẽ rất nguy hiểm”.
Thời điểm lúc trời tối Quý Phong Chử bọn họ đến được một chỗ nơi dân chăn nuôi sống. Tây Tạng dân chăn nuôi đều là ở liều trại, đương nhiên bọn họ cũng muốn ở liều trại.
Dân chăn nuôi hiếu khách đem liều trại chính mình nhường cho bọn họ. Nhìn thấy Mục Tuyết trực tiếp vào ngồi, Quý Phong Chử mở miệng nói: “Nàng sẽ không dự định  ngồi mãi như vậy chứ!”
“Ta có thể ngủ ở chổ khác hay không?” Mục Tuyết thật cẩn thận hỏi. Tuy nói bọn họ là vợ chồng, nhưng bọn họ dù sao cũng là giả không phải vợ chồng thật, kêu nàng như thế nào không biết xấu hổ cùng hắn ngủ cùng một chỗ. Quý Phong Chử đương nhiên nhìn ra suy nghĩ của Mục Tuyết, cố ý nói: “Đây đã là người ta có lòng tốt đem chỗ ờ của mình nhường cho chúng ta, nếu nàng không quen ta đây đi ra ngoài ngủ!”
Nhìn Quý Phong Chử cầm lấy y phục muốn ra khỏi liều trại, Mục Tuyết hô: “Vẫn là ở trong này ngủ đi! Bên ngoài rất lạnh!” Quý Phong Chử đã biết Mục Tuyết sẽ nói như thế, nhịn cười nòi: “Đây chính là nàng nói!” Nói xong Quý Phong Chử liền trải áo choàng xuống dưới đất để ngủ, Mục Tuyết cũng chỉ có thể cứ như vậy ngủ ở bên cạnh. Không biết là cố ý hay là vô ý Mục Tuyết vừa năm xuống Quý Phong Chử liền đem Mục Tuyết ôm lấy, gọi như thế nào cũng đều gọi không tỉnh. Mục Tuyết thử giãy ra, nhưng lại bị ôm rất gắt gao như thế nào cũng không thể động đậy, Mục Tuyết cũng chỉ có thể như vậy ngủ. Nàng thật sự còn chưa từng nhìn gần Quý Phong Chử như vậy, nàng phát hiện đôi mắt hắn thật sự rất đẹp, bộ dáng ngủ thực nhu hòa (dịu dàng; êm dịu; nhẹ nhàng), ít đi cương nghị ban ngày, nàng nhìn nhìn cũng cứ như vậy mà ngủ. Nàng cảm thấy cứ như vậy bị hắn ôm cũng không tồi, rất ấm áp. Cảm thấy Mục Tuyết đã ngủ Quý Phong Chử liền mở mắt ra, nha đầu kia vừa rồi nhìn hắn nửa ngày, hắn thật sự sợ chính mình sẽ nhịn không được xâm phạm nàng, hắn dù sao cũng không phải Liễu Hạ Huệ(1). Vốn là nghĩ muốn đùa nàng lại không nghĩ đến thấy được một nét mặt đáng yêu như thế của nàng, nhìn thấy dung nhan của nàng, hắn lặng lẽ nói: “Ta sẽ không cho nàng rời đi, ta nhất định sẽ giải trừ khế ước của chúng ta, cho nàng làm thê tử thật sự của ta”. Trong lúc nói chuyện không ý thức được đem nàng ôm càng chặt hơn, người trong lòng cũng động đậy thân thể tìm một tư thế thoải mái. Quý Phong Chử không khỏi cười, xem ra nha đầu này đêm nay sẽ ngủ rất ngon, nhưng là làm khó hắn.
Sáng sớm tỉnh ngủ, Mục Tuyết phát hiện chính mình gắt gao ôm Quý Phong Chử ‘a’ kêu lên, vung chăn lên làm kinh động Quý Phong Chử.
“Chúng ta……Ta…..!” Mục Tuyết lời nói đều nói không hoàn chỉnh.
Quý Phong Chử lôi kéo tay Mục Tuyết: “Ta nói, Tuyết nhi, có cần khoa trương như vậy không? Chúng ta vốn chính là phu thê (vợ chống).”
“Đối với chúng ta dù sao cũng là giả nha!”
“Ta nói là thật, chính là thật, từ hôm nay khế ước của chúng ta trong lúc đó không tồn tại”.
“Chúng ta……! Chàng……?” Nàng thật là có chút hoa mắt không rõ ràng lắm tình huống hiện tài, nam nhân trước mắt là hướng nàng bày tỏ yêu sao?
“Nàng không muốn sao? Hay là nàng không thích ta, hoặc là nói nàng có người mình thích”. Quý Phong Chử hỏi.
Mục Tuyết ngượng ngùng gật gật đầu, nhưng Quý Phong Chử lại nghĩ lầm Mục Tuyết gật đầu là biểu thị nàng có người mình thích. “Nàng đã có người mình thích, quay về Vương phủ ta sẽ an bài nàng rời đi”. Quý Phong Chử mặc y phục liền chuẩn bị rời đi. Hắn là thích nàng, nhưng hắn sẽ không miễn cưỡng nàng, hắn hiện tại hồi hận đề nghị lúc trước.
“Ta là có người mình thích, người ấy gọi là____Quý Phong Chử!” Nghe lời nói của Mục Tuyết, Quý Phong Chử phản ứng chậm nửa nhịp giữ chặt tay Mục Tuyết: “ Nàng vừa rồi nói chình là sự thật.”
Mục Tuyết cuối đầu ngượng ngùng gật gật đầu: “Ta tốt xấu gì cũng là một nữ hài tử, chàng liền nhất định muốn ta nói trắng ra như vậy sao?” Quý Phong Chử một phen đem Mục Tuyết ôm vào lòng, hắn thật là rất cao hứng, Mục tuyết cũng thích hắn, nàng cũng thích hắn!
Quý Phong Chử ôm Mục Tuyết đừng ở trên thảo nguyên hường về nơi xa nhìn, đồi núi bốn phía, bao phủ tuyết hoặc nhiều hoặc ít, giống một con bạch long đang ngủ say; dưới Thiên Sơn đường lên núi quanh co bao phủ tuyết trắng, theo tư thế xinh đẹp nó uốn lượn duỗi hướng về phương xa; nông trại bốn phía, trên nóc nhà cũng phủ tuyết thật dày, giống như một khối ngọc bích không tỳ vết…..Cả nơi này đều là tuyết, bông tuyết tinh khiết ở khắp nơi. Tuyết dường như cũng làm sạch bầu trời, ánh bình minh màu hồng có vẻ đặc biệt kiều diễm, không khí vẫn đang đông lạnh, nhưng hít lên một ngụm thật sâu, dường như có chút cảm giác ngọt, khiến người khác cảm thấy hết sức trong lành, thấm vào lòng người.
Mục Tuyết lôi kéo Quý Phong Chử: “Chúng ta đi đắp người tuyết!” Nhìn thấy đất đầy tuyết, Mục Tuyết thật sự rất cao hứng, ngay cả trước kia nàng cũng chưa thấy qua tuyết nhiều như thế. Mục Tuyết bắt đầu ba chân bốn cẳng nặn người tuyết, Quý Phong Chử chưa từng làm, cũng chỉ có thể làm theo Mục Tuyết. Dùng ngọn cây khô làm lông mi cho nó, ánh mắt, hái trái ớt đỏ làm miệng, lại cắm vào một củ cà rốt làm cái mũi. Trong nháy mắt, một đống tuyết vô ích trở thành một tầm nhìn sáng sủa, người tuyết lớn thần sắc cái mũi hồng mười phần. Mục Tuyết vây quanh người tuyết vỗ tay, cười hì hì, nhưng khi nhìn đến tay bị đông lạnh chuyển sang tím giống như tử nha khương(2), Quý Phong Chử cẩn thận lấy bao tay của mình mang cho nàng.
Lúc này Mục Tuyết lại đột nhiên ở trên mặt đất nhặt tuyết lên hướng Quý Phong Chử ném, Quý Phong Chử không ngờ Mục Tuyết lại làm như thế, không phản ứng lại cứ như vậy trức tiếp đứng bị đánh. Nhìn thấy Quý Phong Chử bộ dạng ngốc ra, Mục Tuyết cười đến ngã ngửa: “  Phong, chàng rất ngốc a!” Phản ứng lại được Quý Phong Chử cũng không yếu thế: “Tốt, ta hôm nay sẽ cho nàng thấy sự lợi hại của ta” Cứ như vậy người đến người đi truy đuổi lẫn nhau, tiếng hoan hô nói cười dào dạt ở trên khoảng không.
Mấy ngày nay, Quý Phong Chử mang theo Mục Tuyết dạo chơi khắp nơi, hai người tình cảm cũng càng ngày càng tốt. Mục Tuyết thật sự thích nơi này, ở chỗ này ngươi khỏi phải cảm thấy gò bó, cũng khỏi phải khách khí, bất luận cái gì một cái nhà bạt (của dân tộc Mông Cổ) cũng là chỗ ở ấm ấp của ngươi. Chỉ cần ngươi hướng nơi ánh lửa đi đến, cho dù đi vào bất cứ nhà bạt nào, dân chăn nuôi hiếu khách đều sẽ đối xử với người giống như huynh đệ ruột thịt còn nhiệt tình mà chiêu đãi ngươi. Ngươi khát có thể uống trước một chậu sữa ngựa, đói bụng có dê nướng sữa chua ngọt, có bánh bơ, ngươi có thể giống như dân chăn nuôi hăng hái mà điên cuồng nhai lớn như thế.
Đặc biệt mê người chính là hoàng hôn trên bãi cỏ, tuyết chung quanh bị ánh hồng mặt trời lặn rửa sạch, giống như rang mây như vậy sáng rực, ánh sáng màu hồng chiếu rọi đến trên bãi cỏ mênh mông tuyết, nơi này hình thành một màu xanh vàng rực rỡ, nhà bạt, đàn chăn nuôi cùng nhóm nữ chăn nuôi, đều được một màu hồng chiếu lên. Lúc mặt trời từ từ lặn, ánh hồng chung quanh tuyết dần dần mất đi, thời điểm sương chiều (sương mù buổi hoàng hôn) màu xám bạc bao phủ thảo nguyên, ngươi có thể thấy vô số chấm nhỏ ánh sáng rực rỡ, đó là những dân chăn nuôi đang nấu nồi đồng chuẩn bị bữa tối.
Mục Tuyết tựa vào bả vai Quý Phong Chử: “Phong, cám ơn chàng, mấy ngày nay, ta thật sự rất vui vẻ! Là ngày vui vẻ nhất đời này của ta!”
Quý Phong Chử cười nói: “Nha đầu ngốc, nàng nói bừa cái gì vậy? Nàng đời này vẫn còn rất dài mà? Ta cam đoan nàng về sau mỗi ngày đều sẽ vui vẻ như thế, nàng nếu thích chúng ta có thể ở lại đây nhiều thêm mấy ngày”
“Đủ rổi, chúng ta cũng nán lại quá lâu, ta nghĩ về nhà, hơn nữa chàng là một Vương gia như thế nào có thể luôn ở lại bên ngoài chứ?”
“Ta cho tới bây giờ đều không để ý cái nhìn của người khác, chỉ cần nàng vui vẻ là tốt rồi!” Quý Phong Chử thâm tình nói.
“Ta cũng không muốn bị người ta nói thành chàng bị ta làm hư! Ta cũng không muốn bị người mắng!” Mục Tuyết lúc này bày ra vui đùa. “Ta thật sự nghĩ muốn về nhà, ta nhớ bọn họ Vân Châu cùng ca ta”
“Được rồi, chúng ta ngày mai trở về nhà.” Hắn phải hưởng thụ một đêm cuối cùng ở trong này cho tốt.

(2):Tử nha khương là một loại giống như gừng, vỏ quấn quanh thân có màu tím đỏ



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét