Xuất
chinh: Ra trận
Hai người Quý Phong Chử cùng Mục Tuyết đi ra ngoài dạo
chơi, đến thời điểm quay về cũng là gần tháng tư.
Đại khái là chơi đùa đủ rồi, từ Thổ Phiên trở về Mục Tuyết
cũng không ầm ĩ muốn đi ra ngoài lắm. Quý Phong Chử vừa quay về thì liền bị
hoàng huynh nhà mình nắm lấy không tha, tiếp nhận việc thống lĩnh mười vạn cấm
quân ngày trước bỏ dở, mấy ngày nay càng bận đến không thấy bóng người. Lúc
này? Lúc này, Mục Tuyết đang ngồi một mình ở phía trước cửa sổ ngẩn người đây!
“Tiểu thư, nghe nói Vương gia phải ra trận.” Vân Châu sáng
sớm liền chạy đến hướng Mục Tuyết báo cáo tin tức này.
“Thiệt hay giả?” Trước kia xem trên TV thấy nhiều, đi đến cổ
đại vẫn là lần đầu tiên nghe đến chuyện này.
“Nghe nói là sáng nay hạ
chỉ*!” Vân Châu tiếp tục nói: “Trước kia, thời điểm Vương gia chân tốt là
thường xuyên cùng Hoắc tướng quân cùng tiến lên chiến trường, nhưng từ lúc
Vương gia chân bị thương sau đó liền không có đến qua chiến trường, lần này
Vương gia thế nhưng lại muốn đích thân ra mặt? Chẳng lẽ là đại sự?”
Nghe
Vân Châu nói, Mục Tuyết trong lòng ngủ gật, nhớ rõ trên TV nếu là đại nhân vật (nhân vật nổi tiếng; người
có danh vọng; người tai to mặt lớn) đi chiến dịch đa số đều là cửu tử nhất sinh ( mười người thì chết
chin người)! Mục Tuyết đột nhiên nhớ tới cổ mộ, đây là khoảng thời gian sắp qua
đời, nàng thế nhưng quên mất Quý Phong Chử đã qua sinh nhật 26 tuổi, vậy cũng
chính là nói…….Không thể, sẽ không, chiến tranh, nàng như thế nào liền quên mất?
Mục Tuyết vội vàng hướng thư phòng chạy đi.
“Tiểu
thư, cô đi đâu?”
“Ta
đi tìm Phong” Mục Tuyết vừa chạy vừa trả lời.
Mục
Tuyết vừa vào thư phòng liền nhìn thấy Quý Phong Chử đang xem bản đồ: “Chàng muốn
đi chiến trường? Lần này có phải rất nguy hiểm hay không?”
“Không
ngờ tin tức được truyền thực nhanh” Quý Phong Chử chậm rãi thu xếp xong mà nhìn
Mục Tuyết nói. “Phong, ta là cùng cháng nói nghiêm túc a! Chàng nghiêm túc trả
lời ta được không?” Mục Tuyết lo lắng hỏi.
“Xuất
Vân quốc đóng quân hai mươi vạn binh lính chờ ở cửa khẩu Nguyệt Nha Loan! Ta lần
này ra trận chỉ với mười vạn binh mã, chính là một trận ác chiến.” Quý Phong Chử
ngữ khí bình tĩnh mà nói. Mục Tuyết nghe được bình lực cách xa như thế, trong
lòng không khỏi thấm thỏm không yên: “Có lầm hay không, phái ít nhân mã như vậy,
chàng như thế nào địch nổi người ta hả? Chàng liền sẽ không phái nhiều người một
chút sao?”
Quý
Phong Chử thở dài nói: “Thì là như vậy, có thể như thế nào? Nếu như lấy ra, binh
lực hăng hái chiến đấu ở biên phòng khác sẽ giảm, mất nhiều hơn được. Không biết
lại có bao nhiêu ngoại bang đang mưu tính lãnh thổ bên ta”
“Chiến
tranh cũng không phải là chuyện gì tốt, cuối cùng chịu khổ vẫn là dân chúng. Cũng
không thể dùng biện pháp khác giải quyết?” Mục Tuyết dường như có chút đăm
chiêu nói. Quý Phong Chử nghĩ thầm thật đúng là nhìn không ra nha đầu này cả
ngày chỉ biết gây rối, nhìn vấn đền lại rất thấu đáo (thông suốt): “Ta cũng không phải là một người hiếu chiến, đây cũng không phải kết quả ta muốn. Nhưng
có một số việc cũng không phải nàng không muốn là có thể không làm, bảo vệ quốc
gia này chính là trách nhiệm của ta. Ta có thể một thời gian không về được,
nàng hẳn là vui vẻ đi! Nàng lại tự do!”
Vừa
nghĩ đến Quý Phong Chử lần này đi sẽ có nguy hiểm, trong lòng Mục Tuyết liền rất
lo lắng, ánh mắt không khỏi phiếm hồng: “Quý Phong Chử! Ta cảnh cáo chàng,
chàng nhất định phải sống mà trở về cho ta! Nhất định phải còn sống trở về!”
Nói xong Mục Tuyết liền khóc chạy ra, nàng sợ để Quý Phong Chử thấy được nước mắt
của nàng. Quý Phong Chử bị lời nói vửa rồi của nàng sợ ngây người, thật lâu sau
mới hồi phục lại tinh thần, trên mặt lộ ra tươi cười.
Chiến
sự giằng co hơn một tháng vẫn chưa chắm dứt, trên chiến trường truyền đến tin tức
cũng buồn vui pha lẫn.
“Cái
gì? Quý Phong Chử trúng tiễn bị thương? Quân ta thương vong nặng nề?.........”
Mục Tuyết kích động mà từ trên ghế đứng lên, nghe Hoắc Tử Duy báo cáo, nàng
càng thêm không thể yên lòng. “Không được, Vân Châu em giúp ta thu dọn hành
trang, ta phải cùng đi với Hoắc đại ca.”
“Tiểu
thư, tuyệt đối không thể, tiền phương (vùng đầu tuyến hai quân đánh nhau) nguy
hiểm vô cùng a!.........” Vân Châu vì quyết định của Mục Tuyết mà kinh sợ không
thôi.
“Đúng
nha! Ta nói tiểu đại tẩu, (biết bọn họ từ nhỏ cùng nhau lớn lên, Mục Tuyết
chưa bao giờ cho phép Hoắc Tử Duy kêu nàng Vương phi, kêu nàng đại tẩu Hoắc Tử
Duy lại cho rằng chịu thiệt, ai kêu nàng là muội muội của Diệc Phàm, nghĩ tới
nghĩ lui cũng chỉ kêu tiểu đại tẩu là thích hợp nhất) ngươi nhớ rõ đó là chiến
trường là đi đánh giặc, không phải đi du sơn ngoạn thủy” Hoắc Tử Duy cố hết sức
khuyên can.
“Ít
nói nhảm! Ta đã quyết định rồi.” Mục Tuyết tâm ý đã quyết….
Hoắc
Tử Duy quả thực hối hận chuyến trở về lần này của mình, hắn là trở về điều động
phân phối một ít dược thảo cùng lương thực. Hắn thuận đường đến thăm Mục Tuyết
báo cho nàng cái bình an, ai muốn chính mình nói nhiều như vậy, nên không nói cho Mục Tuyết Quý Phong Chử bị thương, sự tình gì cũng không có, Quý Phong Chử cũng đã cảnh cáo
hắn không được nói, lúc này hắn không phải tự mình chuốc lấy cực khổ sao? Nhưng
bị Mục Tuyết quấy rầy, cứng rắn kéo dài thời gian nói muốn đến xem Quý Phong Chử,
lại nhất thời mềm lòng liền đồng ý. Dọc theo đường đi Hoắc Tử Duy hối hận muốn
chết, phải biết rằng lên đường lúc này là nguy hiểm vô cùng, ngộ nhỡ lúc này Xuất
Vân quốc mang binh đến đánh lén, nếu nàng có cái gì bất trắc, hắn như thế nào
hướng Diệc Phàm cùng Phong Chử giải thích? Hoắc Tử Duy không dám lại nghĩ tiếp nữa
mà nhắm mắt lại. Không ngờ mình một đời anh minh, thế nhưng lại bị nữ nhân bên
mình này…….
Trải
qua một ngày một đêm đi đường, bọn họ rốt cuộc đến được thủ thành (thành lũy phòng
thủ) của Nguyệt Nha Loan, giữa khốn cảnh ngổn ngang trăm mối quân đội đóng quân
vẫn dựa vào thương binh. Một tướng lĩnh theo sau là mấy tên binh lính chạy đến chỗ
Hoắc Tử Duy, đám người phía trước bỏ đi mũ giáp hành lễ nói: “Tướng quân, ngươi
đã trở lại” Người tới nhìn nhìn Mục Tuyết ở phía sau nói: “Vị này chính là_____”
Hoắc
Tử Duy giới hiệu nói: “Vị này chính là Tĩnh Vương phi.” Xoay người lại hướng Mục
Tuyết nói: “Quân tiên phong doanh trại, tướng quân___Cổ Dương”
Cổ
Dương nghe Hoắc Tử Duy giới thiệu không khỏi cả kinh, trên chiến trường này còn
chưa từng có nữ tử lui đến càng đừng nói là Vương phi. Vương gia lúc này trên
chiến trường còn theo tới một người Vương phi đây không phải thêm phiền sao?
Tuy có bất mãn nhưng là xuất phát từ cấp bậc lễ nghĩa Cổ Dương vẫn là cùng mấy
tên binh lính hướng Mục Tuyết quỳ lạy nói: “Không biết Vương phi đại giá quang
lâm, mạt tướng Cổ Dương không có từ xa nghênh đón, vẫn xin thứ tội.”
“Cổ
tướng quân xin đứng lên! Nên là ta phải tạ ơn người, là các người tại tiền tuyến
(phía trước) đánh giặc mọi người chúng ta tại hậu phương (phía sau) mới có cuộc
sống an bình a! Đúng rồi tướng quân, như thế nào không thấy ca ta cùng Vương
gia?” Mục Tuyết thích nhất chính là anh hùng rong ruổi chiến trường.
Nhìn
thấy hành động của Mục Tuyết, Cổ Dương không khỏi đối với Vương phi trước mắt
có một chút thiện cảm. Thử nghĩ hắn Cổ Dướng kiếp sống quan trường nửa năm cái
dạng người gì mà chưa từng gặp qua, quan gia tiểu thư thấy nhiều, một đám người
nuôi dưỡng thói quen làm nũng, tùy hứng giảo hoạt. Nhưng hôm nay, vị Vương phi
này lại cho hắn một cái ấn tượng tốt, không hổ là muội muội của Tướng gia, có
tri thức hiểu lễ nghĩa, bình dị gần gũi, một chút cũng không có ý tứ xem thường
bọn họ là những vũ phu.
“Tướng
gia đi lên phía trước tra xét quân tình. Nhưng Vương gia hắn hiện tại____hiện tại
thân chịu trọng thương còn………Còn đang………” Đám người Cổ Dương không dám nói thêm
gì nữa.
“Mau
dẫn ta đi gặp chàng!” Vừa nghe nói Quý Phong Chử xảy ra chuyện, nàng như thế
nào còn có thể thoải mái được. Hoắc Tử Duy vội vàng mang theo Mục Tuyết đi đến
phòng nghị sự, Mục Tuyết là lần đầu tiên tại chiến trường nhìn thấy Quý Phong
Chử, liên tiếp mấy ngày liền mệt nhọc vì điều binh khiển tướng rồi lao công khổ
tứ (vắt óc suy nghĩ) cùng suy tính thương tổn quấy nhiễu khiến cho hắn gầy đi
không ít, mà khuôn mặt tiều tụy làm cho người ta nhìn đến đau lòng. Hai người
đang mơ hồ, ngọn đèn chính giữa không rõ cho nên ánh mắt đối diện lẫn nhau dường
như trộn lẫn hỗn tạp gì đó, muốn nói lại thôi.
“Tử
Duy, ngươi cũng đem nàng mang đến làm gì? Ngươi chẳng lẽ không biết nơi này là
chiến trường sao?” Quý Phong Chử có chút phẫn nộ gào thét Hoắc Tử Duy.
“Ngươi
cũng không phải không biết vị Vương phi lợi hại này của ngươi!” Hoắc Tử Duy có
chút bất đắc dĩ trả lời. Quý Phong Chử cũng đều không có nói thêm cái gì, bởi
vì hắn cũng hiểu được Vương phi này của hắn không chỉ nhiều mưu ma chước quỷ mà
còn không dễ đối phó. “Quên đi, quên đi, ngươi cũng mệt mỏi, trước trở về
phòng, chúng ta còn có một trận ác chiến phải đánh đấy!” Quý Phong Chử phất tay
đuổi Hoắc Tử Duy trở về nghĩ ngơi, sau đó kéo (nói chính xác là túm) Mục Tuyết
hướng phòng mình đi đến……..!
“Nàng
vì sao làm càn như vậy, nơi này là chỗ nữ nhân gia các nàng có thể tới sao?”
Quý Phong Chử vừa vào cửa liền hướng Mục Tuyết rống lớn. Mục Tuyết mũi chua
xót, nhịn xuống nước mắt ngẩng đầu nhìn về hướng khuôn mặt hắn: “Ta nghe nói
chàng bị thương, ta là lo lắng chàng mới đến, chàng hung ác như vậy làm gì.”
Nghe xong lời nói của Mục Tuyết, trên khuôn mặt tiều tụy của Quý Phong Chử lại che
giầu không được phấn chấn cùng vui sướng, hắm đem Mục Tuyết dán chặt trên bờ ngực
rộng rãi vững chắc kia của hắn, nhẹ nhàng đáp: “Tử Duy chết tiệt, ngày mai ta
phải chỉnh hắn một tháng không cho phép nói chuyện!”
Mục
Tuyết ngẩng đầu cười nhìn Quý Phong Chử, Quý Phong Chử đem nàng ôm càng chặt
hơn, hai người cứ như vậy lẳng lặng ôm nhau.
“Việc
ấy, Xuất Vân quốc vì sao muốn đánh chúng ta hả?” Mục Tuyết tò mò hỏi.
“Xuất
Vân quốc từ trước đến này đều là đồng minh của chúng ta, bọn họ hiện tại đang phải
đối mặt việc tuyển chọn lập thái tử, hiện tại các Vương tử đều đang tranh
thủ thể hiện, nghĩ muốn lập chiến công, chúng ta liền trở thành công cụ thể hiện
lập công của bọn họ.” Quý Phong Chử giải thích nói.
“Quốc
gia lớn mạnh cùng tuyển chọn vua cũng không phải dùng vũ lực để đánh giá.” Mục
Tuyết chậm rãi nói sữa lại cho đúng. Nàng nói một lời này ngược lại khiến Quý
Phong Chử quả thực cả kinh: không ngờ tiểu gia hỏa này bình thường tuy rằng ưa
gây sự cũng có lúc thấy một mặt này. Hắn
đưa tay sờ sờ đầu Mục Tuyết, ôn nhu nói: “Mau ngủ đi! Ngày mai còn phải
dậy sớm.” Quý Phong Chử chờ nàng ngủ, lúc sau, liền đến tại trên giường, hai
người hợp lại y phục mà ngủ.
Hôm
sau, khi Mục Diệc Phàm nhìn thấy Mục Tuyết thì không khỏi giận dữ: “Nha đầu,
ngươi tới nơi này làm cái gì, đây không phải ở nhà là chiến trường không phải
chỗ ngươi càn quấy, ngươi mau mau trở về cho ta.” Mục Diệc Phàm cũng hiểu rõ
hàm nghĩa (ý nghĩa sâu xa) trận chiến tranh này, hắn chẳng qua hy vọng cái gì nên
đến đừng đến quá nhanh.
Mục
Tuyết nhỏ giọng nói: “Ta không phải đến chơi, ta chính là đến hỗ trợ, Hoắc đại
ca trở về không phải chính là đi tìm thầy thuốc sao?____ta cũng là thầy thuốc
a!” Nhớ tới chân Quý Phong Chử, Mục Diệc Phàm cũng không nói gì thêm, nói không
chừng nha đầu kia ở lại thật đúng là có thể giúp đỡ chút gì đó!
*Nói
thêm:
Hoàng
đế hạ chỉ xưng"Thánh chỉ" ;
Thái
hậu, hoàng hậu hạ chỉ đều xưng là"Ý chỉ" ;
Tần
phi, Vương gia, Vương phi hạ chỉ xưng"Dụ" (nói,căn dặn, báo) ( trong Hồng Lâu Mộng có"Quý phi nương nương
có dụ" ) hoặc"Lệnh" (ra lệnh,
mệnh lệnh) ( lệnh không phải cách nói thực chính thức);
Công
chúa, quận chúa không có"Hạ chỉ" vừa nói, bình thường chỉ có thể trở
thành"Lệnh" .
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét