Cô chán ghét nam sinh
“Đàn ông, loại sinh vật này nhá, chỉ cần còn có thể
đi, thì nhất định sẽ hướng phía có phụ nữ mà đi.” Đây là mẹ cô nói.
“Dạ, vậy phải làm sao bây giờ đây?” Cô mới bảy tuổi
ngây thơ hỏi.
“Đánh gảy chân hắn.” Nhưng mà vẻ mặt mẹ lại rất
nghiêm túc.
Vì thế cô biết đàn ông có chân có thể đi đều không
đáng tin.
“Đàn ông nhá, chỉ cần có miệng, thì nhất định sẽ nói
với phụ nữ những lời ngon tiếng ngọt.” Sau đó, mẹ của cô lại nói như vậy.
“Vậy nên như thế nào?” Cô mười tuổi lại hỏi.
“Độc câm cổ họng hắn, để hắn không thể nói chuyện.”Khi
mẹ nói như vậy, trong mắt lóe tia sáng “vì dân trừ hại”.
Sau đó, cô học được không tin vào đàn ông nói lời đường
mật.
“Đàn ông, chỉ cần thấy được, đều sẽ giống như ông
già dê nhìn chằm chằm cô gái trẻ tuổi không tha.” Ngày nào đó, mẹ lại đột nhiên
có cảm hứng mà nói.
“Cho nên?” Cô mười bốn tuổi đành phải hỏi lại.
“Đâm mù hai mắt hắn là thượng sách.” Mẹ ngữ khí chỉ
có thể dùng lòng đầy căm phẫn để hình dung.
Cho nên cô hiểu rõ đàn ông hơn phân nửa mang theo
ánh mắt dê xòm.
“Hừ! Chỉ cần nửa thân dưới hoạt động, bọn họ tựa
như những con chó đực cả năm động dục, khắp nơi tìm chó cái giao phối.” Cảm giác mẹ dường như đã được khám phá hồng trần.
“Đúng ác.” Đã được mười bảy tuổi, cô ngay cả động
lực hỏi lại cũng không có.
“Cho nên, đành phải làm như vậy.” Mẹ lấy tay làm ra hình dạng giống cây kéo, ánh mắt hung ác tàn bạo.
Cuối cùng cô rốt cuộc rõ ràng đàn ông tồn tại
chính là một loại tội ác, thượng đế lợi dụng xương sườn Adam tạo ra Eva căn bản
là một sai lầm, nên làm cho thế giới này chỉ có phụ nữ tồn tại, chủ nghĩa sinh
sản vô tính cao nhất, đàn ông đều nên lâm vào làm tù nhân của phụ nữ, con kiến
thoi thóp dưới giày cao gót.
Nhưng là, cô có một điểm vẫn không thể lý giải, đó
chính là người phụ nữ nói những lời này, cũng chính là mẹ của cô, đang không có
một cuộc sống hôn nhân mỹ mản, nhưng chồng có thương yêu bà, cưng chiều bà đến
trong xương cốt, cũng chính là cha ruột của cô sao?
Quên đi! Tóm lại, cô chán ghét nam sinh.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét