Mục
Tuyết ngồi một mình trên hành lang dài bên hồ nước cho cá ăn ở hoa viên. Từ
ngày đó, Quý Phong Chử tức giận rời khỏi, sau đó, cũng chưa từng nhìn thấy hắn.
Mấy ngày nay hắn giống như bề bộn nhiều việc, mỗi ngày không phải cùng ca ca,
Hoắc đại ca ở thư phòng, chính là ở trong phòng nghị sự cùng đại thần tại một chỗ,
nàng ngay cả cơ hội xin lỗi cũng không có.
“Vân
Châu, phía trước đang làm cái gì sao ồn ào như vậy?”
“Đó
là các đại thần đưa lễ vật cho Vương gia”.
Vân Châu thành thật trả lời.
“Lễ
vật, lễ vật gì”
“Tiểu
thư, cô không biết sao? Qua hai ngày, chính là ngày sinh của Vương gia”
“Ngày
sinh của hắn, ta vì sao phải biết?” Mục Tuyết một bộ dạng biểu tình việc này
cùng nàng không liên quan.
Nàng
muốn đưa lễ vật cho hắn sao? Hắn có phải còn đang tức giận hay không? Tặng lễ vật
hắn sẽ không tức giận nữa? Thật là ở lại cổ đại quá lâu, nàng hiện tại cảm thấy
chính mình giống nữ diển viên trong phim Quỳnh Dao, trở nên đa sầu đa cảm.
Thọ
yến (tiệc sinh nhật) giống như một cuộc tụ hội (gặp gỡ) lớn. hoàng đế cũng đến,
cơ hội nịnh bợ tuyệt vời như vậy bất cứ ai cũng sẽ không bỏ qua . Nhìn thấy đại sảnh nhiều
người lui tới Mục Tuyết rất không thoải mái, nàng cũng không thích trường hợp
này; nàng nhìn thấy Quý Phong Chử cũng bị một đám quan viên vây quanh, nàng căn
bản là không có cơ hội tiếp cận hắn, nàng cũng không nghĩ muốn ở đây trước mắt
mọi người tặng lễ vật cho hắn như vậy. Vào thời điểm không ai chú ý liền một
mình chuồn đi ra ngoài, nàng cũng không có phát hiện có cặp mắt nhìn chăm chú
vào nhất cử nhất động của nàng.
Mục
Tuyết một mình đi tới sau hoa viên, nhìn bốn phía không ai liền trèo lên cây
ngô đồng, nàng thích ở trên nóc nhà cùng trên cây, như vậy nàng sẽ cảm thấy
chính mình cùng bầu trời rất gần. Nhìn thấy lễ vật trong tay nghĩ thầm là đưa
hay không đây.
“Sở
thích của nàng thực đặc biệt”
Thình
lình phía dưới có một thanh âm truyền đến làm Mục Tuyết nhảy dựng lên, vội vàng
thu vào trong tay thứ gì đó: “Ta nói rồi, người dọa người là sẽ hù chết người,
chàng sao cũng ra đây, chàng không phải nhân vật quan trọng sao?”
“Ta
không thích chỗ đông người, bọn họ cũng không phải ta mời đến, ta không cần phải
tiếp đón bọn họ”. Chỉ thấy Quý Phong Chử nhẹ nhàng nhảy lên trên ngọn cây. Mục
Tuyết nhìn đến con mắt đều trợn tròn ra, cảnh tượng như vậy cũng chỉ có trong
TV mới nhìn thấy được.
“Khinh
công, chàng có khinh công, chàng có thể cũng mang theo ta cùng bay được không?”
Mục Tuyết cao hứng nhảy lên, cũng không ngẩm lại mình là ở trên cây không phải
trên mặt đất. Nhìn thấy hành động hù chết người kia của nàng, Quý Phong Chử thỏa
hiệp nói: “Nàng muốn đi nơi nào?”
“Ta
muốn trên nóc nhà, nóc nhà cao nhất, như vậy cách bầu trời sẽ rất gần”, Mục Tuyết
chỉ vào bầu trời nói. Quý Phong Chử trở tay đem Mục Tuyết ôm lấy, rồi nhảy lên:
“Tốt____tốt nha! Ta cũng____có thể____bay____a!” Mục Tuyết ở trong lòng Quý
Phong Chử kêu to. Tại nóc nhà để Mục Tuyết xuống, Quý Phong Chử nói: “Nàng thực
thích ở trên nóc nhà”.
“Mụ
mụ nói qua người đã chết sẽ biến thành ngôi sao chờ đợi người mình yêu nhất, tại nóc
nhà sẽ cách mụ mụ gần một chút”. Mục Tuyết thương cảm nói.
“Thực
xin lỗi”
“Chàng
không cần cùng ta nói xin lỗi, người dù sao thì cũng đã chết, người còn sống thì
phải sống cho tốt, phải để nàng thấy người mà nàng bảo vệ vẫn đang sống vui vẻ
hạnh phúc”. Mục Tuyết cười nói. Nhìn thấy Mục Tuyết nằm ở nóc nhà, Quý Phong Chử
cũng nằm xuống theo.
“Hôm
nay là sinh nhật chàng, ca ca ta cùng Hoắc đại ca như thế nào không đến?”
“Bọn
họ cùng ta giống nhau cũng không thích trường hợp như vậy”
“Cho
chàng” Mục Tuyết từ trên người lấy ra đồ vật gì đó.
“Tặng
ta sao? Ta chưa từng thấy qua”. Quý Phong Chử trong lòng có một tia vui sướng. “Nó
cũng không đáng giá so với lễ vật chàng nhận được, thời điểm ta đến đây là thứ duy
nhất mang theo, những thứ kia cũng không phải của ta, chỉ có cái này là của
chính ta” Mục Tuyết đem tay mở ra đặt ở trước mặt Quý Phong Chử. Kỳ thật ở hiện
đại đó là cái móc chìa khóa thực thông thường, một người nam và một người nữ mặc
chính là trang phục cung đình triều Thanh*, ở giữa có nam châm có thể dính vào
cùng nhau cũng có thể tách ra.
“Ta
muốn cái này” Quý Phong Chử từ trong tay Mục Tuyết lấy đi cái móc chìa khóa người
nữ. “Cái này cùng nàng có một chút giống, cái kia là nam coi như là ta, để lại
cho nàng đi, như vậy chúng ta mỗi người một cái!” Quý Phong Chử cười nói.
Hai
người cứ như vậy lẳng lặng mà nằm xem sao.
“Nàng gọi Tử Duy đại ca, cũng gọi Hoàng Bộ đại ca, vì sao liền gọi cả tên họ ta”. Quý
Phong Chử trong lời nói rõ ràng có một chút vị chua, có lẽ ngay cả chính hắn
cũng không phát giác. “Bởi vì, chàng so
với bọn họ đều rất đáng ghét nha! Thời điểm lần đầu tiên ta gặp chàng, bộ dáng
của chàng giống như muốn ăn thịt người, ta đương nhiên sẽ không gọi chàng đại
ca, không mắng chàng sẽ không tốt lên”
“Nàng
mắng ta còn ít sao?” Quý Phong Chử cười nói.
“Thế
ta không gọi chàng Quý Phong Chử, vậy ta phải gọi chàng cái gì, Quý đại ca sao?
Không được,____Phong, Phong rất dễ nghe, vây ta liền kêu chàng Phong được
không?” Mục Tuyết thành công chuyển chủ đề.
“Không
tệ!”
“Phong”
“Ừ”
“Phong”
“Nàng
làm gì?”
“Ta
đột nhiên cảm thấy tên của chàng rất dễ nghe! Liền gọi thêm vài lần a!” Hiện tại,
Quý Phong Chử có chút hối hận đề nghị của chính mình. Lúc này, đang có một thứ gì đó tên là ‘tình yêu’ lan tràn ở trong lòng hai người.
Từ
sau khi Mục Tuyết gả đến Vương phủ, Vương phủ mỗi ngày đều rất náo nhiệt.
Trong Vương phủ mọi người đều vui vẻ, Tĩnh Vương không hề lạnh như băng, trên mặt
cũng có tươi cười, hết thảy công lao này đều thuộc về Vương phi của bọn họ____Mục
Tuyết.
“Tiểu
thư, không nên, rất cao.”
“Vương
phi, cẩn thận.”
“Cẩn
thận” Trong hoa viên một đám nha hoàn đối diện Mục Tuyết đang ở trên cây hô.
“Nàng
đang làm cái gì?” Nghe được tiếng hô của Quý Phong Chử, Mục Tuyết liền mất trọng
tâm, từ trên cây rơi xuống dưới.
“A!_______”
Theo sau là một tiếng thét chói tai, trái tim Quý Phong Chử đều bị hù dọa đến ngừng đập.
Lập tức nhảy người lên, tiếp được Mục Tuyết rơi xuống. “Phong, chơi rất vui,
bay cảm giác thật sự tốt a!” Mục Tuyết đứng vững hướng Quý Phong Chử hô, hoàn
toàn không thấy Quý Phong Chử mặt đã chuyển từ xanh sang đen. “Nàng là ngu ngốc
sao? Thế sẽ ngã chết nàng.” Quý Phong Chử nhìn Mục Tuyết không chớp mắt, trong con
ngươi đen thâm thúy, chỉ có nàng tồn tại. Nha đầu kia luôn có bản lĩnh làm cho
hắn phát hỏa, vừa rồi một màn kia hắn thật là bị hù chết, nha đầu kia thế nhưng
còn xem như không có việc gì.
Mục
Tuyết mất tự nhiên mà đem đầu hướng sang chỗ khác. Tại hắn nhìn chăm chú nóng rực
như vậy, chính là làm nàng hít thở không thông. “Chàng không phải tiếp được
sao? Ta chỉ muốn lên trên lấy diều” Mục Tuyết cười nói. Lúc này tất cả hạ nhân
đều rời khỏi, bọn họ cũng không nghĩ quấy rấy Vương gia.
“Nàng
sao không kêu người khác giúp nàng?” Quý Phong Chử thấp giọng giáo huấn nói. “Kia
cùng ta chính mình lấy giống nhau, bọn họ không phải cũng leo lên trên sao? Hơn
nữa leo cây là nghề của ta, vừa rồi nếu không phải chàng rống ta cũng sẽ không
bị dọa đến rơi xuống”. Mục Tuyết nhìn nhìn Quý Phong Chử.
“Vậy
ý nàng là nói ta sai rồi, đúng không. Nàng có thể gọi ta cùng Hoàng Bộ giúp
nàng mà!” Quý Phong Chử ánh mắt như trước nhìn Mục Tuyết nóng rực mà thâm trầm,
hắn cũng không nghĩ muốn cảnh tượng như vậy lại xuất hiện một lần nữa.
Mục
Tuyết bày ra một bộ dáng điềm đạm đáng yêu nói: “La ta sai rồi, là ta sai rồi!
Nhưng các ngươi đều bề bộn nhiều việc! Dù sao, ta không thể chuyện gì cũng đi
tìm các ngươi chứ!”
“Tối
lắm, mặc kệ cái dạng gì, dù sao về sau chuyện như vậy không cho phép tái diễn”.
Quý Phong Chử cưng chiều sờ sờ đầu Mục Tuyết. Mục Tuyết cũng ngoan ngoãn gật gật
đầu, bị Quý Phong Chử ôm vào trong ngực trong lòng nàng rất ấm áp, nàng không thể
không thừa nhận chính mình là thật yêu hắn, nàng giống như cũng có thói quen được
Quý Phong Chử cưng chiều như vậy. Nếu yêu vậy yêu đi! Sự tình sau này,
sau này rồi hãy nói, mọi người không phải đều nói phải thành thật với tình cảm của
bản thân sao?
*: Móc chìa khóa

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét