Thứ Bảy, 10 tháng 8, 2013

Ngụy quân tử_Chu Ánh Huy (chương 1.1)



Hàng Châu có phong cảnh tươi đẹp, khắp nơi sông núi đều là một màu xanh, tú lệ như một bức tranh non sông tươi đẹp.
Khi vào đầu mùa xuân, cây liễu ven bờ rũ cành lay động đón gió, tư thế động lòng người, mặt trời ấm áp chiếu xuống tại mặt hồ mênh mông, xuất hiện tia sáng lấp lánh, làm cho lóa mắt.

Cảnh tượng phong phú thế này, cho dù là dân bản xứ đều vĩnh viễn xem không chán, càng đừng nói là người bên ngoài lần đầu mới tới, đương nhiên càng kinh diễm không thôi.
“Oa! Ở đây thật là đẹp nha!”
Một tiếng khó nén hưng phấn kèm theo tán thưởng, tiếng cười như chuông bạc vang lên (ý nói cười đến thực ngọt thực vui vẻ mà không mất tự nhiên), theo gió xuân nhẹ nhàng truyền lại ở trong một gian trà lâu ven hồ, lập tức đưa tới không ít ánh mắt người bên ngoài.
Đem tầm mắt mọi người dừng ở sau lưng cô nương mặc y phục màu cam tựa ờ bên cửa sổ nhìn non sông tươi đẹp ở phía xa, lập tức tất cả mọi người đều luyến tiếc dời ánh mắt. Mạc dù bên cạnh nàng còn theo một nha hoàn, nhưng trong mắt bọn họ chỉ chứa được thân ảnh phía sau của nàng.
Cô nương này nhìn lên khoảng chừng mười bảy, mười tám tuổi, có nước da trắng nõn, ngũ quan xinh xắn, thật sự là một dung mạo như phấn điêu ngọc mài (ý nói người xinh đẹp cùng đáng yêu).
Tiếp theo nhìn đến chất liệu y phục của nàng, phải là tiểu thư gia đình phú quý, thế nhưng cách ăn mặc của nàng lại tương đối thanh lịch, trên mái tóc như mây chỉ cắm một cái trâm ngọc lịch sự tao nhã, trên người cũng không có nhiều trang sức châu báu lắm, nhưng mà nàng như thế đơn giản thanh lịch, so với cách ăn mặc trang phục của những thiên kim khuê tú khác vẫn làm người khác chú ý.
Hấp dẫn ánh mắt mọi người, đương nhiên là nàng mỹ mạo (khuôn mặt đẹp) hơn người, mà ngoại trừ hé ra một dung mạo xinh đẹp như trầm ngư lạc nhạn (chim sa cá lặn; hoa nhường nguyệt thẹn; đẹp không ai bì nổi) [ý nói người đẹp đi đến nơi nào thì: cá gặp thì bơi đến, chim gặp thì bay đến, hình dung nữ tử dung mạo cực đẹp], nàng so sánh cùng với mỹ nhân bình thường, càng có vẻ không giống người thường.
Trên người nàng không có nhiều lắm khí chất trầm tĩnh, nhã nhặn, hơn nữa vẻ mặt cử chỉ một chút cũng không dịu dàng rụt rè, nhưng cả người lại thần thái sáng lạn, cả người tỏa ra một cỗ sức sống dồi dào.
Trừ lần đó ra, nàng là một đôi mắt đẹp trong suốt sáng lạn đen trắng rõ ràng, quả thực so với chấm nhỏ ban đêm còn chói mắt hơn, mà môi nàng đỏ tươi giống như trẻ nhỏ đang sung sướng mà cong lên, hiện lên một lúm đồng tiền so với gió xuân quét qua còn ấm áp mê người hơn.
Nàng khuôn mặt mỉm cười, vẻ mặt hoàn toàn để lộ ra nàng giờ phút này trong lòng rất vui vẻ, mà tâm tình tốt của nàng phảng phất sức cuốn hút mãnh liệt, làm cho người ta cũng không tự giác mà cong lên khóe miệng theo, càng luyến tiếc đem tầm mắt dời đi miệng cười sáng lạn của nàng.
Đem những khách nhân trà lâu đều mãnh liệt lấy ánh mắt thưởng thức nhìn chằm chằm vị cô nương này, ngồi tựa vào vị trí bên cửa sổ ở ngã tư đường một vị cô nương mặc y phục màu tìm đang chau mày.
Nàng thấp giọng hướng một nha hoàn bên cạnh phân phó vài câu, sau đó, nha hoàn kia lập tức hướng cô nương y phục màu cam đi qua.
Nha hoàn cung kính nói: “Trình tiểu thư, tiểu thư nha ta mời ngài qua”
“Hả?”
Trình Tiêu Tiêu quay đầu lại nhìn qua, cô nương mặc y phục màu tím kia là bằng hữu của nàng, tuổi cùng nàng xấp xỉ, tên gọi là Liễu Minh Châu, cha nàng Liễu Đình Cổ ở trong thành mở một gian cửa hàng châu báu, buôn bán cũng không tệ.
Trái ngược với Trình Tiêu Tiêu trang phục thanh lịch, trang phục của Liễu Minh châu thì khá lộng lẫy, không những trên cổ cùng trên cổ tay đều đeo vòng cổ ngọc thạch bảy màu, mà trên tóc còn cắm mấy cây trăm có nhánh vàng khi bước đi sẽ đong đưa(1).
Nhưng mà, mặc dù Liễu Minh Châu cố gắng mặc trang phục lộng lẫy, nhưng hấp dẫn không được ánh mắt người bên ngoài, bởi vì tư sắc (sắc đẹp) của nàng quá mức bình thường, làm cho người ta nhìn qua liền quên.
Trình Tiêu Tiêu có chút lưu luyến mà liếc mắt một cái nhìn lại non sông tươi đẹp phía sau, mới xoay người đi qua, mà nha hoàn cùa nàng Tiểu Dung cũng lập tức đuổi theo.
“Minh Châu, bên kia cảnh trí đẹp quá à! Chúng ta như thế nào không ngồi nơi đó chứ?” Nàng mở miệng hỏi, đã quên đè thấp tiếng nói.
Trên mặt Liễu Minh Châu hiện lên một tia xấu hỗ, thấp giọng nói: “Ai, ta nói Tiêu Tiêu, ngươi nói nhỏ thôi nào! Người bên ngoài đang nhìn!”
“Ách?”
Trình Tiêu Tiêu giật mình, quay đầu lại, quả nhiên nhìn thấy rất nhiều ánh mắt đang nhìn chằm chằm nàng.
Nàng lúc này mới ngượng ngùng mà hướng mọi người cười, kia mang theo tươi cười xin lỗi đáng yêu cực kỳ, lại làm cho người ta luyến tiếc đem tròng mắt dời đi.
Trình Tiêu Tiêu ngoan ngoãn mà ngồi vào bên cạnh Liễu Minh Châu, lúc này rốt cuộc nhớ rõ phải nhẹ giọng, lời nói phải nhỏ nhẹ.
“Xin lỗi đi! Ngươi cũng biết ta thuở nhỏ đi theo tổ phụ (ông nội), tổ mẫu (bà nội) ở tại trên núi, sớm có thói quen tùy tâm sở dục (làm theo ý mình), thường xuyên quản không được chính mình!”
Nhìn thấy nàng vẻ mặt biểu tình vô tội, Liễu Minh Châu một trận buồn cười, bất đắc dĩ mà lắc đầu cười khẽ: “Ai, thật sự là không có biện pháp làm khó dễ ngươi!”
“Ha hả, cha ta cũng thường nói như vậy đấy!” Trình Tiêu Tiêu cười đến mặt mày cong lên. Người bên cạnh nàng, cũng chỉ có tổ phụ, tổ mẫu sẽ không ghét bỏ nàng ngôn hành cử chỉ (lời nói và việc làm) không chút nào dịu dàng hiền thục.
Nàng vốn ở tại kinh thành, mà cha nàng Trình Vũ Kiệt là một thương nhân ngọc thạch nổi danh, các nơi ở bên ngoài kinh thành cũng có rất nhiều cửa hàng, gia cảnh (hoàn cảnh gia đình) vô cùng giàu có.
Khi nàng năm tuổi, nương không may mắc bệnh qua đời, mà phụ thân vì bận rộn buôn bán, phải bôn ba khắp nơi đại giang nam bắc, bởi vì sợ trong nhà đám nô bọc không thể chiếu cố nàng cho tốt, cha liền đem nàng ủy thác cho tổ phụ, tổ mẫu nuôi nấng chăm sóc.
Bởi vì tổ phụ, tổ mẫu đều là những người thích làm theo ý mình, không thích bị gò bó bởi những lễ nghi phiền phức, bởi vậy nhiều năm ở trong một gian biệt quán thanh u (thanh tịnh và đẹp đẽ) trên núi tại vùng ngoại ô của kinh thành.
Mặc dù bên cạnh nhiều các nô bộc chăm sóc, nhưng hai người già bọn họ không thích cuộc sống an nhàn trà đưa tới tay, một lòng vui thú hướng tới cuộc sống nông thôn hoang dã, vì thế cùng nhau dắt tay lên núi trồng rau, nuôi gà, thậm chí thường xuyên đến khe suối câu cá, đi vào trong rừng hái trái cây, cuộc sống rất thanh thản dễ chịu.
Nàng thuở nhỏ đã từng đi theo tổ phụ, tổ mẫu sinh sống như vậy, mà hai vị lão nhân gia thân thể cường tráng, thường xuyên mang theo nàng đi khắp nơi, thậm chí liền ngay cả đi bơi, đi trồng trọt đều là tổ phụ tự mình chỉ dạy nàng đấy!
Cha bận rộn việc làm ăn, một năm sẽ đến thăm bọn họ vài lần, mà khi nàng tuổi dần dần lớn, cha mới đột nhiên phát giác nàng không có nửa điểm cử chỉ tao nhã cùng khí chất dịu dàng của tiểu thư khuê các, nhưng nàng đã như vậy qua mười hai năm, muốn thay đổi rất khó, nhất là hiện tại nàng căn bản không nghĩ muốn thay đổi.
Tổ phụ, tổ mẫu cực kỳ yêu thích nàng ngôn hành cử chỉ thẳng thắn tự nhiên, một chút cũng không cảm thấy nàng chân thật tự tại như thế có cái gì không ổn, mà chính nàng dĩ nhiên càng không chút nào lưu tâm.
Nhân sinh trên đời rất ngắn chỉ có mười mấy năm, nếu không thể làm hài lòng bản thân, chẳng phải là rất buồn khổ sao?___ đây là tổ phụ, tổ mẫu thường xuyên ở bên miệng nói một tràng, mà nàng đương nhiên cũng cho rằng như vậy.
Chẳng qua, bởi vì tổ phụ, tổ mẫu đều đã hơn sau mươi tuổi, thân thể không bằng trước kia, chân tổ mẫu thậm chí thường có bệnh đau đớn khó chịu, cha thật sự lo lắng bọn họ tiếp tục ở lại trên núi, nói hết lời và khuyên can rất lâu, cuồi cùng khiến cho hai vị lão nhân gia đồng ý chuyển nhà.
Đầu tháng trước, thừa dịp cha phải đi Hàng Châu mở mấy gian cửa hàng mới, trong vài năm kế tiếp đều sẽ ở tại vùng Giang Nam, cả nhà bọn họ cũng tiện thể từ kinh thành dời đến Hàng Châu, dù sao nơi này phong cảnh tuyệt đẹp, khí hậu dễ chịu, tương đối thích hợp lão nhân gia ở lại tĩnh dưỡng.
Sau khi đến Hàng Châu, Liễu Minh Châu là người bằng hữu thứ nhất nàng quen biết, các nàng có thể quen biết cũng là bởi vì phụ thân hai người có qua lại làm ăn với nhau, mà bởi vì tuổi hai bên xấp xỉ, các nàng rất nhanh liền trở nên thân thiết, trở thành một đôi bạn tâm giao.
“Tiêu Tiêu, ngươi sống ở kinh thành nhiều năm như vậy, trong lòng có từng có ý trung nhân?” Liễu Minh Châu hào hứng bừng bừng mà hỏi thăm.
“Không có nha!” Trình Tiêu Tiêu lắc đầu.
“Làm sao có thể chứ?” Liễu Minh Châu có chút kinh ngạc. “Trong kinh thành không phài có rất nhiều quan to, quý nhân (người sang) sao? Ngươi một người cũng không xem trong mắt?”
Trình Tiêu Tiêu đột nhiên bật cười, nói: “Cái gì mà quan to quý nhân chứ? Ngươi đã quên ta từ lúc năm tuổi, liền cùng tổ phụ, tổ mẫu cùng một chổ ở tại trên núi mà!”
Qua nhiều năm như vậy, bên cạnh xuất hiện nam tử trẻ tuổi cũng chỉ có nô bộc, nếu không chính là thỉnh thoảng gặp một số thôn dân lân cận, nhưng nàng đều xem bọn họ là đại ca ca mà thôi.
“Như vậy à, thật sự là rất đáng tiếc! Ngươi cũng không biết, cảm giác trong lòng  có ý trung nhân, là tuyệt không thể tả cỡ nào!” Liễu Minh Châu nói.
Tuyệt không thể ta? Hình dung này liền lập tức khơi dậy tò mò của Trình Tiêu Tiêu.
“Thế nào là tuyệt không thể tả? Nhanh nói nghe một chút!” Nàng truy hỏi.
“Chính là thời điểm lúc ngươi nhìn thấy hắn, đầu óc sẽ rơi vào trống rống, tiếp theo tim sẽ không tự chủ được mà đập nhanh hơn, thậm chí liền ngay cả hô hấp cũng trở nên có chút khó khăn.”
“Hả? Đó là bị bệnh chứ? Nên nhanh lên một chút tìm đại phu mới đúng nha!” Trình Tiêu Tiêu buột miệng nói ra, mà lần nói này làm cho Liễu Minh Châu thiếu một chút nhịn không được giở giọng khinh thường.
“Mới không phải bị bệnh, đó là triệu chứng nhất kiên chung tình (vừa gặp đã yêu)! Chỉ cần ngươi đối với một người vừa gặp đã yêu, như vậy từ nay về sau đầu óc ngươi đều sẽ là hình bóng của hắn, vô ý sẽ nhớ tới hắn; mà vừa nghĩ đến hắn, ngực ngươi sẽ nóng lên, đồng thời lại sẽ cảm thấy có chút trống rỗng…..”
Trình Tiêu Tiêu càng nghe thì mày liễu tinh tế tỉ mỉ càng nhướng lên cao.
Triệu chứng “Nhất kiến chung tình” này nghe ra sao có chút dọa người nha! Giống như mắc bệnh khó chữa trị thế nào cũng không hết, vĩnh viễn cũng bị hình bóng kia quấn lấy____lúc này nàng rất tự mình biết mình mà không đem lời nói này nói ra, miễn cho lại làm cho Liễu Minh Châu chịu không nổi mà mãnh liệt lắc đầu.
“Nói như vậy, ngươi đã có ý trung nhân rồi?” Nàng hỏi sang chuyện khác.
Vấn đề này làm cho đáy mắt Liễu Minh Châu chớp động tia sáng hưng phấn, vẻ mặt thẹn thùng mà gật gật đầu.
“Là ai vậy?” Trình Tiêu Tiêu tò mò hỏi.
Liễu Minh Châu đến gần bên tai của nàng, đè thấp tiếng nói lặng lẽ nói ra: “Là Tiêu công tử, Tiêu Duẫn Ân.”
“Tiêu Duẫn Ân? Không phải là thiếu chủ “Vũ mặc sơn trang” thành nam tiếng tăm lừng lẫy sao?” Cho dù Trình Tiêu Tiêu vừa mới chuyển đến không lâu, nhưng cũng nghe qua đại danh “Vũ mặc sơn trang”
Nghe nói mấy trăm năm trước, “Vũ mặc sơn trang” là võ học thế gia, từng có một thế hệ trang chủ còn đã từng làm võ lâm minh chủ, thanh danh chấn động thiên hạ.
Hiện tại “Vũ mặc sơn trang” trừ bỏ vẫn còn truyền thống tập võ ra, còn chuyển sang kinh doanh buôn bán rượu trang, người ta là hiển quý [thời xưa chỉ việc được chức tước cao; người hiển quý: người có chức tước cao] tiếng tăm lừng lẫy vùng Giang Nam.
“Đúng vậy, chính là hắn! Tiêu công tử không chỉ có bề ngoải tuấn tú không ai có thể so sánh, mà còn có khí độ bất phàm (phong thái phi phàm), là một quân tử nho nhã lễ độ, quả thực chính là nhân tài hoàn mỹ văn võ song toàn đấy!”
“Ồ? Lợi hại như vậy à?” Trình Tiêu Tiêu nghe Liễu Minh Châu khen ngợi, không khỏi từ trong lòng nổi lên khâm phục Tiêu Duẫn Ân, một người chưa từng gặp mặt.
“Tiểu thư, tiểu thư, nô tỳ nhìn thấy Tiêu công tử!” Trình Tiêu Tiêu vừa mới xin ra về liền lúc sau nhà hoàn Hương Nguyệt vẫn đứng lặng bên cửa sổ, bỗng nhiên cúi đầu nhỏ giọng thông báo.
“Thật sự?” Liễu Minh Châu ánh mắt lập tức sáng lên.
Tiêu Duẫn Ân thường cách mấy ngày sẽ tự mình đến cửa hàng tuần tra một chuyến, mà phố này vẫn như thường lệ chắc chắn là con đường hắn trở về “Vũ mặc sơn trang”.
Vừa rồi nàng sớm đã âm thầm nói rõ Hương Nguyệt phải giúp đỡ chú ý động tĩnh trên đường, chỉ cần xa xa nhìn thấy thân ảnh Tiêu Duẫn Ân liền lập tức nói cho nàng.
“Mau, Tiêu Tiêu, chúng ta mau đi xuống lầu!” Liễu Minh Châu vội vàng mà lôi kéo Trình Tiêu Tiêu xuống lầu, mà nha hoàn của các nàng thì đi trả tiền trà.
Trình Tiêu Tiêu cứ thế mà bị Liễu Minh Châu một đường lôi ra cửa chính trà lâu, nhìn bạn tốt vẻ mặt hưng phấn, nàng rốt cuộc mới bừng tĩnh ngộ ra____hóa ra, đây là nguyên nhân Liễu Minh Châu bỏ qua không ngồi vị trí có cảnh đẹp ven hồ, cứ muốn lựa chọn chỗ ngồi tựa vào bên cạnh cửa sổ!
Được rồi! Vậy nàng sẽ nhìn một chút Tiêu Duẫn Ân đến tột cùng là cử chỉ phong độ, tuấn tú bất phàm cỡ nào, có thể đem bạn tốt mê đến thần hốn điên đảo như thế.
Trình Tiêu Tiêu cùng Liễu Minh Châu rời khỏi trà lâu, đi đến bên cạnh một gốc cây đại thụ.
“Tiêu Tiêu, mau, chúng ta tùy ý tán gẫu chút gì đi!” Liễu Minh Châu nói.
“Hả?”
Trình Tiêu Tiêu vốn muốn tiếp tục bước đi, bước chân thoáng chốc dừng lại, còn tưởng rằng chính mình nghe lầm.
“Ở chỗ này tán gẫu?”
Nàng vốn tưởng rắng các nàng vội vàng đi xuống lầu, là muốn đi đến cùng Tiêu Duẫn Ân chào hỏi, nào ngờ lại phải đứng ở ven đường?
“Ai nha, cô nương gia dù sao cũng không thể biểu hiện quá mức tích cực chủ động được, vậy chính là sẽ bị người ta chê cười, làm cho người ta xem thường nha!” Liễu Minh Châu giải thích nói.
Mặc dù nàng trong lòng có thể chủ động đi đến cùng Tiêu Duẫn Ân bắt chuyện, nhưng cô nương gia dù sao cũng phải rụt rè một chút, nếu như bị người trong lòng cho rằng là hành vi không hợp trang nghiêm của một cô nương, vậy nàng còn có nửa điểm hy vọng sao?
“Ồ, thì ra là thế.” Trình Tiêu Tiêu gật gật đầu, mà miệng của nàng mặc dù đáp lời như vậy, trong lòng lại âm thầm cảm thấy có một chút buồn cười.
Nàng luôn luôn thẳng thắn, vui vẻ liền cười, khổ sở liền khóc, nữ hài tử gia loại tâm sự quanh co vòng vèo cùng kiêng dè này, nàng thật đúng là không thể hiểu được.
Đối với nàng mà nói, chẳng qua chính là làm cái chào hỏi mà thôi, cũng không phải muốn làm cái chuyện tình vụng trộm gì, người bên ngoài có cái gì buốn cười mà nói, càng đừng nói là muốn xem thường.
Nhưng mà, mặc dù không thể lý giải, tưởng tượng nổi cha vì sao muốn nàng đi theo Liễu Minh Châu học nhiều cử chỉ cùng lễ tiết của tiểu thư khuê các nên có, nhưng nàng cũng chỉ có thể tận lực phối hợp.

 (1)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét