Tháng bảy khô nóng.
Mùa hè ở Đài Loan, ban đêm không có gió, chỉ có thể
dùng cực kỳ oi bức để hình dung.
Ngày thứ bảy nhàm chán, đã ba mươi tuổi rồi lại vẫn
còn chưa có bạn trai cuộc sống chính là như vậy, đến cuối tuần ngay cả một người
bạn cũng tìm không ra, bởi vì tất cả mọi người bận ở chung cùng bạn trai hoặc bạn
gái.
Một nhà thơ Phương Tây từng nói: “Đứng ở góc đường
nhưng ai cũng không đợi cũng là một loại nghị lực.”
Vấn đề là, cô đến tuổi này đứng ở góc đường, nếu có
người nói nhận lầm người, đều sẽ khiến cô một trận mừng thầm, dù sao phụ nữ qua
ba mươi giống như là ngồi trên không trung xe chạy nhanh đáp xuống, chỉ khác
nhau ở chỗ tìm không được đường ray đi lên.
Cô đã từng cũng rất chán ghét đàn ông, chính là theo
tuổi tăng thêm, kinh nghiệm yêu đương trước sau dậm chân tại chỗ, rốt cuộc làm
cho cô bắt đầu nhìn thẳng vào loại sinh vật đàn ông tồn tại này cùng tầm quan
trọng. Trước mười bảy tuổi, đối với đàn ông, cô cười nhạt. Trước hai mươi lăm
tuổi, cô rột cuộc nghĩ muốn một hồi nói chuyện yêu đương. Sau hai mươi lăm tuổi,
cô hoài nghi đàn ông không có nguyên nhân đối với cô kính nhi viễn chi (tôn
kính mà không gần gũi).
Mắt thấy biểu đệ(1) cùng các đường đệ(2), đường muội(3) chơi từ nhỏ đến lớn lần
lượt đi vào lễ đường, kết quả lại dẫn đến cô ngay cả phù dâu cũng không thể
làm, quả thực làm cô khóc không ra nước mắt.
“Ai, nóng quá!”
Phong Táp Nguyệt nhìn trần nhà lăn qua lộn lại, cuối tuần tám giờ tối căn bản không có người lại đi ngủ lúc này.
Một hồi tiếng chuông di động vang lên, nóng đến lười di chuyển,
thân thể cô trở mình chậm rì, duỗi cánh tay dài ở trên tủ đầu giường sờ tới sờ
lui, tìm kiếm di động.
“A lô”
“Là em”. Đầu điện thoại bên kia truyền đến thanh âm em họ cô, đồng
thời kiêm cấp trên của cô Phong Thương Chinh.
Lại xoay mình, cô đổi dùng tay phải sờ tìm cây quạt ở trên tủ đầu
giường, “Có việc?”
Phong Thương Chinh yên lặng trong chốc lát, “Chị đang làm cái gì?”
“Miễn cưỡng mà nói, chị đang đếm số muỗi ở trên trần nhà, nhìn bọn
nó khi nào thì sẽ nóng đến ngất đi.” Phong Táp Nguyệt cười mỉa nói, cây quạt
trên tay lúc ẩn lúc hiện.
“Em cùng Sĩ Tuyền ở quán bar, chị muốn tới không?”
Phong Sĩ Tuyền cũng là một trong những em họ của cô.
“Không được, trò vui của người trẻ tuổi các cậu, chị già rồi chơi
không nổi.” Ai, cô chán ghét chỗ ồn ào nhiều người.
“Hải Tường cũng ở đây.” Phong Thương Chinh tiếp tục thuyết phục
cô.
Phong Táp Nguyệt rốt cuộc tinh thần hăng hái một chút, “Hải Tường
đến Đài Loan? Như thế nào không tới tìm chị?”
Tông Cung Hải Tường là biểu đệ duy nhất của cô, khi còn nhỏ cô đặc
biệt thích nghe hắn đàn dương cầm.
“Nó mới vừa xuống máy bay đã bị em bắt lại đây.” Phong Sĩ Tuyền cướp
đi di động Phong Thương Chinh, cà lơ phất phơ nói.
Hơi nóng dường như có chút tan đi, lông mày cô giản ra cũng buông
lỏng chút, “Cậu nói, Thiên Húc sẽ không cũng ở đó chứ?”
Phong Thiên Húc là em trai của Phong Sĩ Tuyền, đương nhiên cũng là
em họ của cô.
Trong các anh em họ, cô là nhiều tuổi nhất, Phong Sĩ Tuyền, Phong
Thiên Húc cùng em gái bọn họ Phong Giang Hoa là con của bác cả cô, Phong Thương
Chinh còn lại là con của bác hai cô, mà Tông Cung Hải Tường là con của cô cô,
tuy rằng ở khác quốc gia, nhưng khi còn bé bọn họ thường lợi dụng nghĩ đông
cùng nghĩ hè chơi cùng một chỗ.
Đến sau khi lớn lên, Phong Thương Chinh đối với quản lý xí nghiệp
có hứng thú kế thừa công ty bác cả, hơn nữa dời tổng công ty về Đài Loan, mà
Phong Sĩ Tuyền đối với công ty cha mình không có hứng thú cùng Phong Thiên Húc
đang theo đuổi nơi có thể phát triển lĩnh vực của từng người, Phong Giang Hoa mới
vừa tròn hai mươi, vẫn là sinh viên, là tuổi ít nhất trong tất cả đường đệ đường
muội,còn lại là Tông Cung Hải Tường đang bộc lộ tài năng ở phương diện thiết kế
kiến trúc.
Mà cô là chị họ già nhất còn lại là thư kí của đường đệ, lại nói
tiếp chức vị này có chút nhờ vả bám váy quan hệ, nhưng là sau này cô lấy cố gắng
của bản thân chứng minh năng lực công tác không thua với bất luận kẻ nào, không
nghĩ tới một lần đợi này chính là tám năm, ngay cả cô đều sắp quên mất lúc trước
chỉ là muốn tìm một công việc sống qua ngày, sau đó sẽ phát triển hướng nguyện
vọng lĩnh vực kế toán mình đã học.
“Thiên Húc? Tiểu tử kia thật sự bận, hiện tại là thầy giáo dạy
kiêu vũ đắt đỏ nhất trên đường phố nước Mỹ, người nghĩ muốn lên lớp nó đã sớm sắp xếp để đến Đài Loan, chính là nó
hiện tại lại không có biện pháp đến Đài Loan mở lớp dạy.” Nói đến em trai,
Phong Sĩ Tuyền cũng chỉ có thể rất khen ngợi hắn có tế bào vũ đạo hơn người, bất
quá năm ấy mới hai mươi ba tuổi liền tích cực phát triển sự nghiệp.
“Vậy còn cậu? Không có việc gì không ở nước Mĩ ôm cái bô (tình nhân), đến Đài Loan làm cái gì?” Phong Sĩ Tuyền phong cách hành sự
ngả ngớn, bọn họ đều rất rõ ràng.
“Hamburger và khoai tây chiên, em đã ăn ngán rồi, thỉnh thoảng
cũng muốn ăn chao đậu phụ”.
Đối với giọng điệu của hắn, Phong Táp Nguyệt từ trước đến nay là
nghe một chút là được rồi, miễn cho tức chết chính mình.
“Hừ! Gọi Hải Tường tới nghe điện thoại.”
“A lô” Đầu điện thoại bên kia đổi thành một thanh âm trầm bổng du
dương của Tông Cung Hải Tường.
“Như thế nào ngay cả cậu cũng đến Đài Loan?”
“Ôm cái bô”.Trầm mặc sau một lúc lâu, hắn sử dụng cái cách thức trả
lời của Phong Sĩ Tuyền.
“Cậu xác định không phải đến được ôm?” Phong Táp Nguyệt chỉ có thể
hỏi như vậy.
“Không, là tới ôm người.” Tông Cung Hải Tường ngữ khí nghiêm túc.
Cô thậm chí có thể tượng tượng ra được biểu tình vẻ mặt không có
việc gì kia của hắn, cùng với nói ra lời này thì cả người thoạt nhìn là cỡ
nào…… Hư không (trống rỗng; rỗng tuếch).
Đúng
vậy, nếu nhìn đến ánh mắt hắn, phần lớn mọi người sẽ dùng trống rỗng để hình
dung, cũng không phải hắn còn nhỏ chịu qua cái dạng vết thương tinh thần gì, mà
con người hắn vốn là như vậy.
“Ờ,
được rồi” Phong Táp Nguyệt khẽ cười ra tiếng, dù sao dùng cái loại ngữ khí này
nói, cũng có thể không cự tuyệt lại giống như thật sự đồng ý, loại lời nói này
chính là chỗ lợi hại mà khôi hài của Tông Cung Hải Tường.
Tượng
cười mặt lạnh ( chính là người rất hài hước, có thể đem người khác đùa cười,
nhưng chính mình lại dường như không có việc gì), chính là chỉ người như hắn.
“Vậy,
em muốn ngắt điện thoại, phía trước đang có một em gái đi đến làm cho người ta
chịu không nổi, không nói nhiều em muốn lên”. Vẫn là thứ ngữ điệu hư không, không
có sức sống kia, Tông Cung Hải Tường nói xong trực tiếp kết thúc cuộc gọi.
Phong
Táp Nguyệt nhìn di động liếc mắt một cái, ngay sau đó tiếng cười lanh lảnh ở
bên trong vang dội.
Nếu
hắn thật sự sẽ đi ôm gái, đầu của cô cho hắn!
Đem
điện thoại di động ném quay về trên tủ đầu giường, Phong Táp Nguyệt xoay người
ngồi dậy, cào cào một đầu tóc dài xoăn gợn sóng đến phần eo, nhìn chằm chằm
phòng tắm ước chừng cách khoảng năm bước, suy nghĩ có nên xối nước lạnh một cái rồi trở về ngủ hay không, nhưng không khí oi bức lại làm cho cô cần suy nghĩ,
lười đứng lên đi qua.
“Ai,
nếu trong nhà có con đường đi bộ tự động đi tới thì tốt rồi!” Quyết định! Cô
trước năm tới, nhất định phải ở nhà quy hoạch làm một cái con đường đi bộ tự động
hoàn mỹ.
Cô
lần thứ hai lộn quay về trên giường.
Nếu
máy lạnh đừng bị rớt hư, cô nhất định có thể có một giấc ngủ ngon.
“Oh,
nóng a….”
Cô thật hy vọng có thể lập tức nóng ngất đi.
“Nếu
là hôm nay, tôi cực kỳ nguyện ý tăng ca…….” Ít nhất trong văn phòng còn có máy
lạnh có thể thổi.
Vô
thần nhìn chăm chú cái cửa sổ mở rộng, lại ngay cả một trận gió đêm mát lạnh
cũng không có.
Ngất
xỉu đi, mau ngất xỉu đi…….
Phong
Táp Nguyệt âm thầm chính mình cầu nguyện kẻ hèn này một giây có thể cái gì cũng
không để ý mà té xỉu.
“Hơ,
hy vọng ngày mai trời sẽ mưa….”
Trong
bóng đêm có âm thanh.
“Đừng…..”
Rất ầm ĩ.
Trong
mê man, Phong Táp Nguyệt vừa lộn đến bên trái, thuận tay kéo cao chăn mỏng đến
đỉnh đầu, ngăn trở tạp âm bên ngoài.
Thanh
âm liên tục không ngừng xuyên qua cửa sổ mở rộng truyền đến người nghe.
Không
có người nào đang ngủ thì sẽ nhanh chóng tỉnh lại, mà lại còn không nguyện ý tỉnh
lại, cho nên nghe được thanh âm liền ở trong đầu thôi miên chính mình không có
nghe được, hoặc là liều mạng muốn chính mình ngàn vạn lần đừng khôi phục tri
giác, bởi vì căn bản còn chưa trải qua ngủ đủ?
Mà
cô hiện tại đúng là ở vào loại trạng thái này.
“Đừng……..A!
Là tiếng đàn violin!” Cô rốt cuộc chịu không nổi vừa dùng sức ngồi dậy vừa rống
to, chứng thực chính mình đoán không có lầm, lại yếu ớt ngã xuống nệm mềm mại,
liếc mắt nhìn đồng hồ trên tường.
11h
đêm.
Tốt
lắm, nói cách khác cô hiện tại gọi điện thoại báo động là hợp lý.
Đêm
khuya, thời tiết càng nóng không có chút suy giảm, nhưng bên tai liên tục nghe
tiếng đàn violin truyền qua, hoặc nhiều hoặc ít cổ vũ thời tiết nóng trong lòng
cô.
Nhanh
nhẹn xoay người xuống giường, Phong Táp Nguyệt bước nhanh đi tới bên cửa sổ, hướng
tới phía ngoài nhìn.
Từ
trước đến nay cửa sổ cách vách không có ánh sáng, lờ mờ hiện ra vầng sáng màu
vàng, cửa sổ chưa từng mở ra qua, hiện giờ góc độ rộng mở giống như là hoan
nghênh mọi người tham quan, theo ánh sáng nhìn đến trang trí trong phòng hẳn là
phòng ngủ, đứng bên trong phòng là một người đàn ông có dáng người to lớn cao
gầy, trên vai đỡ một chiếc đàn violin màu đen thuần, tiếng đàn du dương êm tai
của hắn đang nhỏ rồi lớn thêm, mười đầu ngón tay di chuyển lên xuống mà phát
ra.
Xem
ra thật không coi ai ra gì, không phải sao?
“Thời điểm lúc này kéo đàn violin, hắn là sợ mọi người gặp ác mộng vẫn chưa tỉnh ngủ
sao?” Hai tay ôm ở trước ngực, cô nhìn chằm chằm nhà hàng xóm cách vách
kia.
Cô
nhớ rõ phòng ở cách vách quá cũ kỷ, lại bởi vì chủ nhà không muốn xây lại, từ đầu
đến cuối cho thuê không được, bằng không nằm ở loại đoạn đường hoàng kim (vị trí có giá trị)này, chủ nhà chỉ thu tiền thuê
nhà là có thể thu tới mềm tay.
Vừa vặn, khu nhà trọ lầu hai căn phòng cách vách ở tại đối diện, cửa sổ phòng cô một
khi mở ra liền hướng về cửa sổ cách vách, nhưng mà khoảng cách chỉ hơn kém một mét,
thật muốn nói, thật là cái khoảng cách không có riêng tư, trước kia xác định
cách vách không có ai, cô đều mở cửa sổ ra hít thở không khí trong lành, hiện
giờ có người dọn vào, về sau cô phải cẩn thận chút.
“Hóa
ra đã được thuê”. Ngầm suy nghĩ, cô thật sự cân nhắc muốn gọi điện thoại cho cảnh
sát, nói hắn gây nên tạp âm (âm thanh hỗn độn; tiếng ồn).
Nghiêng
tai lắng nghe, làn điệu rất quen thuộc, nhưng mà cô nhất thời nghĩ không ra.
Hở,
hình như là Mayday “Nghe không được"
Thật
sự là một quái nhân, dùng đàn violin một loại nhạc khí sử dụng cho nhạc khúc cổ
điển, nhưng kéo ra Mayday thuộc thể loại âm nhạc rock and roll , nếu nói hắn kéo
ra chút bản giao hưởng gì đó chưa từng nghe qua, nói không chừng còn có thể xúc
tiến giấc ngủ của cô!
Tuy
rằng rất quái lạ, nhưng trọng điểm hiện tại không phải ở chỗ đó.
“Này.”
Phong Táp Nguyệt dùng cự ly cách nhau giữa hai bên, hơn nữa sẽ không bị
âm lượng tiếng đàn violin che giấu, hướng người đàn ông bên trong cánh cửa sổ
cách vách mở rộng ra kia hô.
Người đàn ông dần dần chìm ở trong thế giới đàn violin, ngay cả đầu đều không có quay
lại.
“Này!”
Hơi chút gia tăng âm lượng, cô lần thứ hai kêu to, lần này còn vỗ nhẹ cửa sổ,
hy vọng có thể khiến cho người đàn ông chú ý.
Thật
sự là kỳ quái, hôm nay hộ gia đình gần đây cũng không có sao? Như thế nào không
ai muốn ngăn hắn lại? Phong Táp Nguyệt âm thầm đoán, lại không buông tha cho ý
niệm trong đầu muốn người đàn ông đó ngừng tiếng đàn lại.
Người
đàn ông vẫn y như trước đó.
Một
lần có thể coi như không có nghe thấy, hai lần thì………
Hai
mắt híp lại, Phong Táp Nguyệt thuận tay vò giấy thành một nắm hình tròn, sau
khi đo lường khoảng cách, đi lên phía trước một chút ném.
Đông!
“Bingo!
Ở giữa hồng tâm.”
Người
đàn ông rốt cuộc có phản ứng, tiếng đàn violin ngưng lại, chậm rãi xoay người đối
mặt với cô.
Ơ?
Học sinh cao trung?
Lúc
này sau khi thấy rõ ràng khuôn mặt đối phương, Phong Táp Nguyệt trong lòng xuất
hiện OS, nhưng lập tức lại nghĩ đến tiền thuê nhà vùng này không phải học sinh
cao trung có thể chi trả được, nếu không thì ba mẹ hắn cực kỳ có tiền, chính là
cả nhà bọn họ chuyển đến cách vách.
“Hiện
tại đã khuya, nếu cậu muốn kéo đàn violin, xin mời sáng sớm ngày mai.” Phong
Táp Nguyệt tiếng nói lanh lảnh dễ nghe lượn lờ ở giữa không trung, thuận lợi
truyền vào trong phòng cách vách.
Người
con trai có khuôn mặt trẻ con hướng về phía nàng lộ ra một cái mỉm cười đáng
yêu.
Ách?
Hắn cười cái gì?
“Cậu vì sao cười?” Buột miệng nói ra lời nói trong lòng mà không cần suy nghĩ.
Người
con trai vẫn là hướng cô cười tươi, nửa câu nói cũng không thốt ra.
Không
xong, sẽ không phải một quái nhân chứ?!
“Tóm
lại, cứ như vậy.” Cô gái độc thân một mình ở bên ngoải, vẫn là cẩn thận một
chút sẽ tốt hơn.
Rất
nhanh khép cửa sổ lại, Phong Táp Nguyệt quay người lại, liền nhìn thấy trong
gương to bên cạnh phản chiếu ra chính mình.
Tóc
dài rối tung hỗn độn, một bên dây áo ngực trược xuống, thiếu chút nữa cảnh xuân
lộ ra ngoài, trên mặt còn có vết màu đỏ khì nằm sấp ngủ, cô cả người thoạt nhìn
là một bộ dáng lôi thôi đến không thể lôi thôi hơn, nếu hiện tại có người nói
cho cô chết như thế nào vui sướng nhất, cô tuyệt đối không nói hai lời nghe
theo.
Ba
bước cũng thành hai bước nhảy lên giường, dùng chăn mỏng bao bọc chính mình, cô
đã quên hai tiếng trước còn liều mạng la nói nóng, hiện tại cô thầm nghĩ nhờ
cái này để quên đoạn ký ức khó xử vừa rồi.
Cô biết hắn cười cái gì!
Thật
lâu sau, ở trong ổ chăn truyền đến thanh âm rầu rĩ.
“A……..Thật
muốn cứ như vậy nóng chết……..”
“Nói
như vậy, Anh nhìn thấy cô ấy.”
Cách
một cánh cửa sổ, phòng cách vách còn sáng đèn, màn hình máy tính trên bàn xuất
hiện một khuôn mặt biểu tình trống rỗng.
“Ừ”
Người con trai vừa mới cùng Phong Táp Nguyệt ở bên cửa sổ đối điện nhìn nhau thản
nhiên mà gật đầu.
“Cô
ấy nhận ra anh sao?” Tông Cung Hải Tường đối thoại qua video cùng với hắn.
“Không
có, nhưng là quần áo của cô ấy tôi rất vừa lòng, cho nên tha thứ cô ấy tạm thời
quên tôi.” Người con trai khi nói chuyện thanh âm có một cổ giọng nói mơ hồ
Hiện nay, trong lịch sử những phát minh vĩ đại về điện khí của nền văn minh nhân loại, chính là máy lạnh, một dụng cụ tiện lợi nhất làm cho người ta không khỏi tán thưởng, quần áo cô vừa rồi thật đúng là so với máy lạnh còn muốn mát lạnh thêm vài phần.
“A,
nhìn thấy cảnh gì đẹp mắt sao? Tôi thấy tôi cũng dời đến cách vách Táp Nguyệt mới
được”. Mặt không chút thay đổi nói xong lời nói trêu chọc, Tông Cung Hải Tường
cố gắng làm cho hình dạng miệng mình thoạt nhìn rõ ràng có thể phân biệt được.
“Cậu
đang vận động làm giãn nở khuôn mặt sao?” Người con trai sử dụng ra một câu hồi
mã thương (quay đầu lại bất ngờ đâm ngọn thương vào kẻ địch).
“Tôi chỉ là xuất phát từ tấm lòng quan tâm đồng bào khuyết tật.” Duy nhất một loại
biểu tình không thay đổi, Tông Cung Hải Tường vẫn là không có ngừng vận động “Bộ
mặt giãn nở”.
“Làm
chuyện dư thừa” Người con trai cười giễu cợt, nói đáp lại: “Tôi đây có phải nên
tới gần màn hình một chút hay không?”
“Tôi chỉ mù một con mắt, không phải một đôi.”
“Ừ
hứ”. Điểm ấy hắn liền không thể cùng Tông Cung Hải Tường so sánh, dù sao hắn là
điếc một đôi tai.
Mức
độ tai điếc có thể chia làm sáu cấp, mà hắn đã thuộc loại cấp thứ sáu, vô cùng
điếc, ý chỉ thính giác âm thuần (chỉ có một loại tần số rung động, mà âm thanh
bình thường là từ nhiều loại tần số rung động tạo thành; như tiếng động âm thoa* phát ra chính là âm
thuần) mất đi lớn hơn 90 decibel, thính lực còn sót lại nói
chung không thể sử dụng, cho dù là ở bên tai hắn hô to, hắn cũng không phản ứng.
Tai
điếc do dì truyền, nhưng hắn cũng không phải vừa sinh ra liền nghe không được,
mà là ở trong quá trình từ từ lớn dần mất đi năng lực thính giác, tai điếc do bẩm
sinh quả thực bao hàm tai điếc ở trong di truyền, nhưng tai điếc do di truyền
không giống như tai điếc do bẩm sinh, tai điếc do di truyền còn bao gồm thính lực
từ từ mất đi xảy ra theo mỗi giai đoạn tuổi tác, hắn chính là thuộc loại người
sau.
Hắn
từ mười tuổi bắt đầu học đàn violin, khi đó thính lực hắn vẫn là bình thường,
tiếng động gì cũng nghe được, mãi đến sau khi hắn mười ba tuổi thính lực dần dần
mất đi, đến bây giờ đã thuộc loại vô cùng điếc sẽ ảnh hưởng khả năng nói chuyện,
cùng hắn rất quen thuộc, bạn bè biết nội tình (tình hình bên trong) đều sẽ
thông cảm hắn vì vất vả đọc thần ngữ người
khác (thần ngữ: là dựa vào nhìn động tác môi khi người khác nói chuyện, để hiểu
rõ lời nói của người khác, là loại kỹ xảo rất khó, cần nhiếu lần luyện tập, người
có một chút chướng ngại thính lực sẽ sử dụng loại kỹ xảo này để cùng người khác
trao đổi), mà tốc độ nói chuyện chậm lại, hoặc làm ra hình dạng miệng rõ ràng,
nhưng hắn không thích như vậy, hắn chính là nghe không được, có chút gặp khó
khăn, cũng không cần người khác đồng tình cùng thương hại.
Tựa
như bạn tốt từ nhỏ đến lớn Tông Cung Hải Tường nói, hắn tự tôn rất cao, thường
thường vì thế mà cự tuyệt người khác thiện ý giúp đỡ, nhưng ở trong mắt hắn, mặc
kệ là thiện ý hoặc là đồng tình đều là giống nhau, hắn không cần người khác đem
hắn trở thành cá thể đặc biệt, chỉ cần đem hắm xem là người bình thường là được
rồi.
Chẳng
hạn như đàn violin, hắn cũng có thể kéo không giống như người thường, thậm chí
bởi vậy nổi tiếng thế giới sao?
“Tôi
đột nhiên nghĩ đến, nếu Táp Nguyệt vẫn nhận không ra anh thì sao?”
Tông
Cung Hải Tường thanh âm lãnh đạm vang lên, nếu không phải hắn vẫn nhìn vào màn
hình, nhất định sẽ không biết hắn ta đang nói chuyện.
“Sẽ,
cô ấy sẽ nhận ra tôi.” Hắn nói phát âm không chuẩn, nếu không phải người quen
thuộc tuyệt đối nghe không rõ ràng.
“Được
rồi, vậy anh cố gắng, tôi phải đi ngủ trước.” Giống như thường ngày, Tông Cung Hải
Tường lúc nào cũng thay mình tự chấm dứt đối thoại.
Đem
màn hình máy tính xách tay khép lại, Tương Lương Lục Đấu đi tới bên cửa sổ,
nhìn chăm chú vào cánh cửa sổ sớm đã đóng kia.
Bởi
vì cha mẹ quen biết, là quan hệ bạn bè, từ nhỏ hắn liền đi theo bọn trẻ nhà họ
Phong chơi cùng nhau đến lớn, trong đó Phong Táp Nguyệt cùng Tông Cung Hải Tường
cùng hắn quen thuộc nhất.
Nhà
mẹ đẻ mẹ hắn ngay tại cách vách nhà mẹ đẻ mẹ Phong Táp Nguyệt, nghe nói thời điểm
lúc hắn còn không có ký ức thì thường cùng Phong Táp Nguyệt chơi cùng một chỗ,
cô lớn hơn hắn ba tháng, cho nến nhóm người lớn đều muốn hắn gọi cô một tiếng
chị, nhưng là hắn mỗi lần đều cự tuyệt, chưa bao giờ một lần nghe lời qua, bởi
vì hắn từ lúc nhỏ cũng rất thích cái cô bé bộ dạng thực đáng yêu cách vách
kia, cho nên hắn mới không cần gọi cô chị!
Hắn
cũng vẫn cho rằng Phong Táp Nguyệt sẽ thích hắn, cho đến nghỉ hè mười tuổi năm ấy,
cô trước mặt hắn nói chán ghét hắn, còn so sánh hắn như lão già dê động chạm
khi dễ cô, cô lại thích như Tông Cung Hải Tường một tiểu thân sĩ (quý ông trẻ tuổi) đánh đàn dương cầm.
Giống
một tiểu thân sĩ? Người kia căn bản là vô tình, mặt không chút thay đổi có được
hay không?
Hắn
sau khi lớn lên lại nghĩ như vậy, nhưng thời điểm này hắn còn nhỏ, bị cô vừa
nói như vậy, cũng thật là sét đánh ngang tai, sau đó còn suy nghĩ diễn đạt mẫu
người thích hợp nói cho hắn, chỉ cần giống như Tông Cung Hải Tường học được nhạc
khí diễn tấu, Phong Táp Nguyệt sẽ thích hắn, rốt cuộc sao? Hiện tại hắn sau khi
khổ luyện nhiều năm, Tông Cung Hải Tường đã sớm không còn đánh đàn dương cầm,
liên tục chiến đấu ở các chiến trường thiết kế kiến trúc, ngược lại là hắn chơi
đến hứng thú, qua một lần học liền không dừng lại.
Trời
sanh tính nổi loạn vừa vui mừng hắn cùng người khác bất đồng lựa chọn đàn
violin, nhưng hắn từ ngay lúc đầu sẽ không kéo qua nhạc khúc cổ điển, khi đó dạy
hắn nhạc khí chính là Tông Cung Hưởng cha của Tông Cung Hải Tường, bản thân ông
là nhạc sĩ, thấy hắn không muốn diễn tấu dạng nhạc phổ quy định, bắt đầu thay hắn
sáng tác chút khúc nhạc đơn giản để hắn luyện tập, gián tiếp hắn đối với sáng
tác cũng sinh ra hứng thú vô cùng, cho nên hiện tại hắn trừ bỏ thỉnh thoảng sẽ
đáp ứng lời mới ở các trường hợp long trọng diễn tấu ra, thời gian khác đều là sáng
tác nhạc, tự tiêu khiển cho bản thân, cũng không có bởi vì tai điếc mà sinh ra
bất tiện.
Sự
thật chứng minh, cho dù nghe không được, hắn vẫn là sống rất tốt.
Vì
thế giai đoạn thầm mến đợi ba mươi năm này, hắn hiện tại muốn tới chuẩn bị thu
thập thành quả.
Khóe
miệng giơ lên độ cong biểu hiện ra hắn tâm tình rất tốt, con ngươi nhỏ chiếu
sáng sao trời nữa đêm, chiếu sáng lẫn nhau.
Sáng
sớm sáu giờ, âm thanh đàn violin đúng giờ vang lên.
Lần
thứ hai trải qua một lần ngủ không đủ, cảm giác lại bị bắt tỉnh lại, sau khi cô
cầm lên di động xác định thời gian, quả thực muốn khóc to.
Cô
đúng là kêu hắn xin mới sáng sớm ngày mai, nhưng là không cần sớm như vậy chứ?!
Có
trời mới biết cô ngày hôm qua vì vượt qua bi ai xấu hổ trong lòng, mất bao lâu
thời gian mới ngủ, hàng xóm cách vách rốt cuộc có biết hay không có một số người
không ngủ đủ 10 tiếng sẽ chết nha!
Nếu
cô hiện tại trên tay có thể dùng vệ tinh điều khiển từ xa giết chết người, cô tuyệt đối
sẽ thuận theo nguyện vọng giết người trong lòng, ấn xuống cái nút màu đỏ, phóng ra xa ở
ngoài tầng ô-zôn đuổi giết máy móc, mục tiêu thứ nhất chính là cây đàn violin
thoạt nhìn giá trị xa xỉ kia của hắn. Phá hủy nó về sau, sẽ có chất lượng giấc
ngủ tốt đẹp.
Ngồi
phịch ở trên giường, lổ tai của cô lại tự động nhận ra tên ca khúc.
“Hôm
nay là ‘thấy đủ’ sao?” Ai, hắn thật đúng là yêu ca khúc Mayday.
“Anh
hai, sáng sớm liền kéo nhạc có phải hay không đây", thật sự là làm cho người
ta nhịn không được nghĩ muốn chữi ầm lên.
“Này!
Hiện tại mới 6 giờ, người thường hẳn là phải có thường thức, cậu rốt cuộc có
hay không nha?! Trong khu dân cư nghiêm cấm tạp âm, cậu hiểu hay không? Cho dù
cậu không phải công dân có đạo đức lương tâm, trong lễ nghĩa liêm sỉ cậu vẫn sẽ
không cảm thấy thẹn với lương tâm sao!” Phong Táp Nguyện dùng một chuỗi dài bùm
bùm, rè rè nhấn mạnh chửi mắng.
Giống
như tối hôm qua, tên con trai kia không có ý tứ dừng lại.
Phong
Táp Nguyệt tức điên, tiện tay cầm lấy trái táo tối hôm qua chưa ăn hết dung sức
hướng đầu của hắn mà ném.
Không
biết là ném không chuẩn, hay là bị hắn tránh được, trái táo rơi xuống trên mặt
đất, mặc dù không ném đến hắn, nhưng vẫn phát huy được tác dụng, ít nhất hắn
buông đàn violin, nghiên cứu trái táo kia rốt cuộc là từ đâu mà đến.
“Bên
này nè!” Thấy hắn nhìn xung quanh trái phải, chính là không nhìn phía sau,
Phong Táp Nguyệt tức giận lên tiếng.
Ngươi
con trai vừa vặn nhìn lại phía sau, mắt liến nhìn thấy Phong Táp Nguyệt vẻ mặt
hậm hực đứng lặng ở bên cửa sổ, hai tay giống như tối hôm qua ôm ở trước ngực,
không ngừng trừng mắt hắn.
Âm
thầm thử vài lần, xác định có thể phát ra thanh âm chính xác hắn mới mở miệng,
“Sáng sớm tốt lành”
“Cậu
cũng biết rất sớm, vậy phiền toái cậu sau khi ăn xong buổi sáng, xác định tất cả
mọi người ra ngoài, lại kéo đàn violin!” Thái dương ẩn ẩn co rút, sợ chính mình
không cẩn thận tức giận mắng ra tiếng, cô cắn răng từng câu từng chữ rất rõ
ràng nói xong.
“Tôi
đã ăn xong”. Trên gương mặt trẻ con có mỉm cười nhợt nhạt, lần này giọng nói hắn
có chút lên cao.
Chẳng
qua Phong Táp Nguyệt trong cơn thịnh nộ không có chú ý tới.
Cười
cười cười, hắn rốt cuộc có nhìn sắc mặt người khác hay không? Cô chẳng lẽ sắc mặt
hòa nhã như là chân thành gần gũi, làng giếng hòa thuận? Không soi gương cô cũng
biết mình là một gương mặt rất mẹ kế ra sao, hắn cư nhiên còn mang khuôn mặt
tươi cười ha ha trả lời hắn ăn xong!
“Phải
không? Tôi còn chưa ăn xong, bởi vì tôi căn bản còn chưa ngủ đủ!” Phát hiện chính
mình giáo dưỡng tốt hoàn toàn hỏng mất, cô cũng lười khách sáo trước mặt người
xem không hiểu sắc mặt, trực tiếp điên cuống hét lên.
Hóa
ra cô là bởi vì còn chưa ăn no, tính tình mới có thể như thế. Hắn như vậy giải
thích cô sáng sớm nóng tính.
Trước
sau duy trì tươi cười, hắn tốt bụng hỏi: “Vậy có muốn đến nhà của tôi ăn hay
không?”
Ai
nói với hắn vấn đề bửa sáng?!
“Tôi
là kêu cậu không cần sáng sớm vừa mở mắt liến kéo đàn violin! Tôi còn đang ngủ!”
Quả thật chính là đàn gảy tay trâu, nghe không hiểu, cùng kẻ điên nói lí lẽ,
nói không xong.
“Ầm
ĩ đến cô?” Nếu không đánh thức cô. Sẽ không ý nghĩa.
“Vô
nghĩa!” Chẳng lẽ cô thoạt nhìn như là cảm ơn hắn gọi cô rời giường sao?
“Thật
xin lỗi, bất qúa tôi có thói quen vào thời gian này kéo đàn violin, bởi vì đặc biệt
có cảm giác.”
Quay
lại nhìn xem thường, Phong Táp Nguyệt phát hiện chính mình lữa giận một chút cũng không có giảm bớt, ngược lại có xu hướng gia tăng.
“Vậy
mời ba mẹ cậu đem phòng của cậu xây lại thành phòng học âm nhạc cách âm, trang bị
siêu chuyên nghiệp, cậu muốn ở bên trong mở lớp giảng bài hoặc là nửa đêm khua
chiêng gõ trống cũng không việc gì.” Rõ ràng đang cùng người văn minh nói chuyện,
cô lại cảm thấy càng ngày càng mệt.
“Oh.”
Cô nói chuyện tốc độ quá nhanh, hắn căn bản không kịp đọc hiểu động tác môi của
cô, đành phải thuận miệng trả lời.
Đúng
vậy, cô còn không biết việc hắn mất đi thính giác, mà hắn cũng không dự định nói
cho cô trước khi cô nhận ra hắn.
Bọn
họ đã bao nhiêu lâu không gặp mặt? Có lẽ gần hai mươi năm đi! Từ sau khi kì nghỉ
hè hắn mười tuổi ấy, bọn họ liền sau đó cũng không gặp mặt qua, cho nên cô sẽ nhận
không ra hắn cũng xem như là chuyện có thể tha thứ.
“Thật
là, hiện tại học sinh cao trung (học sinh THPT) đều khó khai thông (ý nói đạt đến
nhất trí hai bên)như vậy sao?”
Học
sinh cao trung? Cô vừa mới nói học sinh cao trung sao?
“Học
sinh cao trung……Là chỉ tôi?” Sợi dây trong lòng gần như tới bờ bên kia liền bị cắt
đứt, hắn thật cẩn thận xác nhận.
“Chẳng
lẽ tôi thoạt nhìn giống học sinh cao trung?” Cô giáo học sinh cao trung thì còn
không sai biệt nhiều lắm.
Sợi
dây kéo căng bị đứt, hắn ngoài cười nhưng trong không cười mở miệng. “Tôi không
phải học sinh cao trung”.
Ách…….
Hắn như thế nào thoạt nhìn có vẻ rất không cao hứng?
“Ờ,
sinh viên sao?” Kiêu ngạo bớt đi, Phong Táp Nguyệt cẩn thận quan sát hắn đột
nhiên sắc mặt thay đổi.
Hử…….Như
thế nào cảm thấy hắn có chút nhìn quen mắt?
“Cũng
không phải.” Hắn hiện tại tươi cười có thể dùng lạnh như băng để hình dung.
Ông
trời, hiện nay là mùa hè có thể nóng chết người không phải sao? Cô như thế nào
cảm thấy có chút lạnh?
“Chẳng
lẽ là học sinh quốc trung (học sinh THCS)?” Không thể nào! Cô nhìn sai đến loại
trình độ này?
Học
sinh quốc trung? Cô ấy mù hay sao?
“Cô
thật lại đoán, chính là vì sao cứ không có đáp án chính xác chứ?” Hắn chậm rãi
bước hướng bên cửa sổ, tầm mắt sắc nhọn đến khiến cô cảm thấy chói mắt.
Khuôn
mặt rất quen thuộc, biểu tình cũng không quá quen thuộc.
Trong
ấn tượng khuôn mặt này hẳn là phải mang theo tươi cười đặc biệt như ánh mặt trời
mới đúng, cô trong đầu chậm rãi chắp vá ra bộ mặt thật trong trí nhớ xa xôi kia,
khuôn mặt ấy khi còn nhỏ như cơn ác mộng tồn tại từ từ rõ ràng, mặc kệ là ở trường
hợp gì, mùa gì, bất luận là mặc áo thun hoặc vây quanh khăn quàng cổ, hắn đều
cười đến thực thoải mái, bởi vì hắn là…..
“Tương
Lương Lục Đấu” Hai mắt lạnh lùng rốt cuộc rướm ra một tia ấm áp, hắn khôi phục
thành tươi cười bộ dáng ấy như trong trí nhớ của cô. “Đã lâu không gặp, Táp
Nguyệt.” Hắn chậm rãi nói.
“A……”
Sáng
sớm hơn 6 giờ, một tiếng hét thảm thủng bầu trời, mây đen bắt đầu tụ họp.
Ừ,
hôm nay trời sẽ mưa.
(1)+(2)+(3)= Tóm lại, cùng họ gọi là đường, khác họ gọi là biểu
(1): con trai của chị, em gái của cha hoặc là con của dì hoặc cậu bên mẹ; so với mình nhỏ hơn thì gọi là biểu đệ (muội); lớn hơn gọi là biểu ca (tỷ)
(2):con trai của anh trai hoặc em trai của cha; cũng chính là bác hoặc chú; đứa nhỏ so với mình nhỏ hơn; đứa nhỏ cùng mình có cùng một ông nội thì gọi là đường đệ (huynh). Nhưng là cha cũng có đường huynh đệ; con của họ cùng mình mặc dù không có cùng một ông nội, nhưng là có quan hệ huyết thống, là đường huynh đệ xa
(3): con gái anh hoặc em của cha; so với chính mình nhỏ tuổi hơn gọi là đường muội (tỷ); Chú ý: chỉ có con gái của anh, em trai của cha mới kêu đường muội; con gái của chị, em gái của cha kêu là biểu muội. Bởi vì chị, em gái của cha theo họ khác. Chỉ có cùng họ mới có thể xưng là đường
*Âm thoa

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét