Thứ Năm, 15 tháng 8, 2013

Cho dù, anh không nghe được_Đan Vĩ Tinh (Văn Án)

Đàn ông là tập trung nhiều tội ác, nên trở thành tù nhân của phụ nữ
Hôn nhân là phần mộ của đời người cùng tình yêu, chủ nghĩa sinh sản vô tính muôn năm…..
Đối với mẫu thân đại nhân “ân cần dạy bảo”, cô trước sau đều thành kính làm theo.
Vượt qua thời kỳ trưởng thành ảm đạm thiếu sức sống, bước vào những năm tháng kiếp sống buông thả thời đại học
Cho đến bước vào xã hội vẫn  như cũ thiếu người hỏi thăm, họ hàng, bạn bè, bạn thân lần lược kết hôn.
Cô mới giật mình phát giác đã trở thành vật không dẫn điện với người khác phái, chỉ sợ cùng chân mệnh thiên tử vô duyên…..
Gặp quỷ! Không nghĩ tới mị lực của mình không xa không rộng đến nông nỗi như thế
Hắn nhưng lại tuyên bố yêu say đắm cô vượt qua một phần tư thế kỷ, hơn nữa không oán không hận.
Kiên trì “đánh là tình, mắng là yêu”, cố ý nhúng tay tham gia vào cuộc sống của cô
Vọng tưởng phá tan bức tường trong lòng cô, cam tâm tình nguyện vứt bỏ ân oán tình cừu qua lại…..
Được rồi! Cô thừa nhận chính mình rất khó “làm”, còn có khúc mắt xích mích không rõ
Nhưng hắn cũng không phải đèn tỉnh du (so sánh; ý nói người thành thật không gây chuyện thị phi), là tấm gương sáng “tàn mà không phế” tốt nhất
Hai người nếu như muốn thiên trường địa cửu, xem ra hắn còn phải đem kính nhiều hơn

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét