Tiếng
trống trận (thời xưa trống để cổ vũ
sĩ khí hoặc chỉ huy. Nay thường dùng với nghĩa ví von) vang dội, khói lửa không
dứt, hai bên gần hơn ba mươi vạn người đều tụ tập tại trên chiến trướng này, một
đám giữ tư thế chờ đợi hiệu lệnh phát ra. “Xông lên!” Một tiếng ra lệnh, trong
phút chốc nhân mã hai bên loạn xạ mà xông lên, chỉ thấy trên bầu trời tiễn bay
khắp nơi. Hai bên vẫn ác chiến đến thời gian sau giờ ngọ, trước sau vẫn chưa
phân thắng bại. Nhưng trên chiến trường thương vong chồng chất, máu chảy thành
sông……
“Báo!
Tướng sĩ bên ta hiện tại ở trong doanh trại đều thượng thổ hạ tả (nôn mửa cùng
tiêu chảy), giống như mắc bệnh không rõ ràng, Cổ tướng quân mời Vương gia đi đến
nhìn xem.” Nghe xong Quý Phong Chử liền vội vàng ra khỏi liều vải, Mục Tuyết
cũng theo ở phía sau, vừa đến nơi đóng quân nhìn thấy Hoắc Tử Duy đã có mặt.
Trong liều vãi nơi nơi đều là binh lính, mọi người đều là toàn thân vô lực nôn
mửa, quân y đang vội vàng chẩn trị (khám và chữa bệnh).
“Vì
sao lại như vậy?” Quý Phong Chử sắc mặt xanh đen hỏi.
“Vương
gia, bọn họ là trúng độc, chính là trúng loại độc gì, hạ quan còn chưa tra được.”
Một quân y bất đắc dĩ đáp. “Ngươi là cái loại thầy thuốc gì, ngay cà độc này
ngươi cũng giải không được.” Hoắc Tử Duy đừng kế bên gào thét, người quân y kia
sợ tới mức nói cũng không dám nói.
“Không
có độc nào là không thể giải, mấu chốt là phải biết hạ độc ở nơi nào?” Mục Tuyết
bình tĩnh nói. Lúc này, Hoắc Tử Duy mới phản ứng lại, hắn như thế nào đã quên,
vị tiểu đại tẩu này của hắn y thuật cũng rất cao a! “Ta đi xem qua, độc hẳn là
hạ ở trong nước, chúng ta ở nơi này là hạ lưu, đem độc hạ ở trong nước là an
toàn nhất cũng là phương pháp đảm bảo nhất, mà nước thì mọi người đều phải uống.”
Mục Diệc Phàm giải thích nói.
“Ca,
mang ta đi thượng nguồn nhìn xem.” Một đoàn người theo Mục Diệc Phàm đi tới bờ
sông. Mục Tuyết từ trong nước sông múc ra một gáo nước, cũng ở trong nước bỏ xuống
một ít bột phấn màu trắng, chỉ thấy nước lập tức liền biến thành màu vàng: “Ca
nói không có sai, độc là hạ ở trong nước, người Xuất Vân cũng không ngốc đâu?”
“Đến
lúc này, ngươi còn có thời gian khen ngợi người khác, độc này ngươi có thể giải
không?” Hoắc Tử Duy nhịn không được hỏi. Mục Tuyết vừa ở bên hồ nước nhìn bốn
phía vừa nói: “Hoắc đại ca nói cho ngươi một câu danh ngôn, nguồn độc trong
vòng mười trượng tất có vật giải độc.” Nói xong Mục Tuyết bước đi hường bên hồ
nước nhổ lên một cây cỏ nói: “Chính là nó.”
Lần
này không chỉ là Hoắc Tử Duy, liền ngay cả Mục Diệc Phàm một câu cũng không có
nói Quý Phong Chử đều có chút nghi ngờ, ở biên thành đánh giặc mọi người đều biết
nói đó là kim kiếm thảo(1), là một
loại thực vật đặc biệt có ở biên thành thích sinh trưởng ven sông, nhưng cũng
không phải là vật gì hiếm lạ, cũng không có giá trị sử dụng trị bệnh, nơi nào
có nguồn nước thì nơi đó có thể thấy chúng.
“Vương
phi, ngươi không phải nói đùa chứ! Kim kiếm thảo kia, nơi này khắp nơi đều có,
nó như thế nào có thể giải độc chứ?” Cổ Dương không xác định hỏi. Tuy nói hắn đối
với Mục Tuyết ấn tượng không tồi, nhưng hắn vẫn cho rằng nữ nhân là không thể đến
chiến trường, như vậy chỉ có thể làm cho bọn hắn thêm phiền toái.
Liền
ngay cả quân y vừa mới bị Hoắc Tử Duy dọa sợ tới mức không dám nói lời nào cũng
lên tiếng: “Vương phi, độc của Phong Kiến Nguyệt cũng không phải là tùy tiện có
thể giải, cả Nam Chiếu cũng không có mấy người có thể giải độc của hắn! Huống
chi là kim kiếm thảo nho nhỏ này.
“Độc
hắn là khó giải, nhưng cũng không có nghĩa là không thể giải nha! Hơn nửa, các
ngươi hiện tại không phải cũng không có phương pháp nào tốt hơn sao? Vậy sao
không thử xem, cho dù không thể cứu người, nhưng ít nhất sẽ không hại người
không phải sao?” Mục Tuyết nhìn Quý Phong Chử nói.
“Liền
theo ý tứ Vương phi mà làm.” Quý Phong Chử liền ra lệnh.
“Này_____!”
Quân y ấp a ấp úng.
“Đi
thôi!” Mục Diệc Phàm nói.
Ngay
khi quân y đang chuẩn bị rời đi, Mục Tuyết hô: “Từ từ, ta còn chưa nói xong mà?
Không chỉ là muốn kim kiếm thảo, còn có dược liệu khác, chờ một chút ta gọi người
đưa phương thuốc cho ngươi đem đi!”
Tất
cả người ở quân doanh được Mục Tuyết trị liệu đều tốt lắm, mọi người đều đối với
vị Vương phi này hết sức sùng bái, liến ngay cả vị quân y hơn năm mươi tuổi kia
cũng đối với Mục Tuyết bội phục sát đất. Cổ Dương đối với Mục Tuyết đương
nhiên cũng là nhìn với cặp mắt khác xưa.
Chiến
tranh là tàn khốc, là đẫm máu .Ngựa kêu lên ánh sáng vàng chợt hiện, tướng sĩ vội
vàng chém giết quan ải trở thành nơi đẫm máu, cỏ lau trắng một mảnh màu đen, thấy
khói báo động phi nhanh ra sinh tử, khoảng khắc trong nháy mắt bất luận là nam
nhân đã từng lập công cũng hiếm thấy trở về. Cùng với báo cáo tình hình chiến sự
hằng ngày, Mục Tuyết lại có một loại hoảng hốt không rõ nguyên do, nhìn thấy
Quý Phong Chử ở trên chiến trường ra sức giết địch, nhưng ở trong mắt Mục Tuyết
hắn như vậy cách tử thần rất gần.
“Phong,
vì sao phải có chiến tranh, tiếp tục sống như vậy không phải rất tốt sao?” Mục
Tuyết dựa vào bả vai Quý Phong Chử hỏi.
“Ta
cũng không thích chiến tranh, ca ta là vua Nam Chiếu, ta là Tĩnh Vương Nam Chiếu,
ta có nghĩa vụ thay hắn gánh vác một phần trách nhiệm này, bảo vệ tốt con dân
Nam Chiếu.”
“Nếu
như muốn chàng trả giá bằng tính mạng của mình, chàng cũng nguyện ý sao?” Mục
Tuyết thương cảm hỏi Quý Phong Chử.
Quý
Phong Chử nhìn nơi xa nói: “Đây là, từ một khắc kia ta sinh ra, việc này là
vận mệnh đã được định trước, ta không có quyền lựa chọn.”
Nghe
lời nói của Quý Phong Chử, trong lòng Mục Tuyết thế nhưng trống rỗng, có một loại
đau khó mà diễn tả, đó là nàng từ trước đến nay chưa từng có. Quý Phong Chử đột
nhiên quay đầu lại nhìn Mục Tuyết nói: “Tin tưởng ta, ta sẽ vì nàng mà giữ gìn
mạng sống của ta thật tốt, bởi vì ta muốn cùng nàng vui vẻ qua mỗi một ngày.” Mục
Tuyết nghe những lời này đã muốn rơi lệ đầy mặt.
“Tuyết
nhi, nàng biết không? Ta để ý nàng, thích nàng, nàng chính là động lực ta quý
trọng sinh mệnh. Bởi vì thích nàng, cho nên thấy nàng cùng Triển Sơ Vân ở cùng
một chỗ ta sẽ tức giận như vậy; bởi vì thích nàng, ta mới có thể muốn nàng lưu
lại, đó là bởi vì ta cũng muốn nhìn thấy nàng! Đối với nàng, ta ngay từ đầu thật
sự không biết phải hình dung như thế nào, cho đến khi thấy nàng bị Phong Kiến
Nguyệt bắt lấy, một khắc kia ta mới biết được cảm giác đau lòng là gì, ta nghĩ
đó chính là yêu, không phải sao?” Quý Phong Chử giải thích nói.
Mục
Tuyết đã khóc đến nức nở ôm Quý Phong Chử nói: “Nếu để cho ta lựa chọn ta thà rằng
chàng chỉ là một thương nhân bình thường, ta không cầu đại phúc đại quý, chỉ cần
áo cơm không lo thì tốt rồi. Vì sao phải có chiến tranh, ta không cần chàng
trên chiến trường, ta cũng không phải là người ham hư vinh như vậy, ta không muốn
chàng chết, không muốn.” Hóa ra nha đầu này chính là lo lắng cho hắn, hắn hiện
tại thật sự có chút hối hận để nàng lưu lại, có lẽ là gặp phải quá nhiều cảnh tượng đẫm máu, nàng mới có thể miên man suy nghĩ.
“Nha
đầu ngốc, đây chính là chiến tranh, tin tưởng ta, ta không có việc gì, ta đáp ứng
nàng, ta nhất định sẽ khỏe mạnh, khỏe mạnh sống sót có được không?” Nói xong liền gắt
gao ôm Mục Tuyết. Mục Tuyết cũng cứ ngây dại im lặng như vậy, hưởng thụ khoảnh
khắc yên tĩnh này. Thật sự có thể chứ? Hắn thật sự sẽ khỏe mạnh, cái mộ thất kia…….!
Thật vậy chăng? Hắn sẽ khỏe mạnh! sẽ khỏe mạnh…… Nhất định……. Sẽ khỏe mạnh!
“Tuyết
nhi, ngày mai ta để Diệc Phàm đưa nàng trở về được không?” Nhìn thấy Mục Tuyết
lo lắng Quý Phong Chử thật sự không đành lòng.
“Không
cần, ta không muốn trở về, ta phải lưu lại nhìn chàng khỏe mạnh ở trước mắt ta,
để ta lưu lại được không? Nói không chừng ta cũng có thể giúp đỡ chút gì đó? Giống
như hôm nay? Ta cam đoan ta sẽ ngoan ngoãn!” Nhìn thấy Mục Tuyết khóc đến hai mắt
đều đỏ Quý Phong Chử lại không quyết tâm được, chỉ là yên lặng gật gật đầu.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét