Chủ Nhật, 25 tháng 8, 2013

Cho dù, anh không nghe được_Đan Vĩ Tinh (Chương 2)


“Ở chung với nhau thật tốt a”
Nhóm người lớn dù sao thường hay đem một đám đứa nhỏ tụ tập cùng nhau, mặc kệ bọn họ có nhìn lẫn nhau vừa mắt hay không, đều muốn bọn họ tương thân tương ái cùng nhau chơi.

Cô ghét nhất như thế!
Chính là bởi vì ba mẹ nói câu kia “Ở chung với nhau thật tốt”, hại cô thường xuyên bị đứa bé trai nhà dì Diêu cách vách khi dễ, vốn tưởng rằng kỳ nghỉ hè này ba mẹ sẽ giống như mọi khi mang cô đến nước Anh hoặc nước Mỹ cùng đường đệ, đường muội chơi, nếu không thì đi đến Nhật Bản cùng biểu đệ chơi, cũng còn hơn ở lại Đài Loan đối mặt với cái nam sinh cách vách mà cô ghét nhất.
Cô không chán ghét dì Diêu cùng chú Tương Lương, miễn cưỡng mà nói, cô chỉ chán ghét cái đứa bé trai kia! Tương Lương Lục Đấu.
Đứa bé kia rõ ràng nhỏ hơn cô ba tháng, lại thường xuyên thích đem cô nhìn đến đắc ý khoái trá, không cho cô làm công chuyện một lúc, cả một tiếng chị đứa bé trai cũng không chịu kêu cô, tuy rằng cô cũng không phải thật rất chờ mong hắn gọi cô chị, nhưng hắn thường xuyên thích khi dễ cô, mới trước đây cô một đầu tóc dài xinh đẹp mỗi ngày đều thích chải đầu, hắn lại mỗi lần thường hay chơi đùa làm rối kiểu tóc của cô, đến cuối cùng cô dứt khoát tiễn đi một đầu tóc ba nghìn sợi phiền não, nhưng tiếp theo hắn lại tìm được càng nhiều phương thức kỳ quái trêu chọc cô, như vậy muốn cô như thế nào không chán ghét đứa bé trai này?
Cho nên cô quyết định cầu xin ba mang cô đi tìm đường đệ, đường muội chơi.
“Con muốn đi tìm Sĩ Tuyền bọn họ?”
“Dạ.” Đã được 10 tuổi, là cái tuổi muốn làm nũng cũng rất khéo léo, mà Phong Táp Nguyệt trưởng thành sớm từ trước đến nay đối với làm nũng không thành thạo, cho nên cô thật lo lắng ba sẽ cự tuyệt.
“Thế nhưng qua hai ba ngày nữa Hải Tường muốn tới Đài Loan a.” Phong Bắc Thần đang vội vàng làm việc vỗ nhẹ đầu con gái, uyển chuyển cự tuyệt cô.
“Hải Tường muốn tới?” Phong Táp Nguyệt vốn gương mặt lạnh nhạt hiện ra một tia ánh sáng rực rỡ.
Biểu đệ Tông Cung Hải Tường của cô sống ở Nhật Bản, bởi vì cha hắn Tông Cung Hưởng là một nhạc sĩ, cho nên hắn từ nhỏ đã học rất nhiều nhạc khí, cô thích nhất bộ dáng khi Hải Tường đánh đàn dương cầm, thoạt nhìn tựa như hoàng tử trong truyện cổ tích.
Đúng vậy! Cùng với đứa nhỏ ngang tàng cách vách kia hoàn toàn bất đồng.
Nghe nói dượng cùng chú Tương Lương là bạn rất thân, trước kia từng công tác cùng một chỗ, thật sự không hiểu được vì sao đứa con của dượng Hải Tường cùng cái con khỉ hoang dã kia của chú Tương Lương lại kém nhiều như vậy.
“Hơn nữa nó cả một kỳ nghỉ hè đều sẽ ở tại nhà của chúng ta.” Bên cạnh vẽ đồ án thiết kế, lực chú ý của Phong Bắc Thần phần lớn đều đặt ở trên người con gái.
“Thật sự?!” Phong Táp Nguyệt lộ ra tươi cười thật lớn.
“Thật sự.” Cười trả lời con gái, nếu trong tay có cameras, ông khẳng định sẽ đối với con gái càng lớn càng ít cười mãnh liệt chụp.
“Vậy con phải kêu mẹ giúp con đem đàn dương cầm lau khô sạch sẽ.” Phong Táp Nguyệt lộ ra mỉm cười ngọt ngào, rất nhanh liền chạy đi tìm mẹ không biết đang ở nơi nào.
Leng keng.
“Táp Nguyệt, đi mở cửa.” Ở phòng bếp bận rộn Úy Thi Dương ló đầu ra, lên tiếng ngăn lại bước chân của Phong Táp Nguyệt.
“Ách.” Bất đắc dĩ, cô đành phải đi ra mở cửa.
Leng keng.
Người ngoài cửa không có tính nhẫn nại lại ấn chuông cửa thêm một lần nữa.
“Đến…….” Phong Táp Nguyệt mở cửa ra, nhìn thấy rõ ràng người đến ngoài cửa, cô không hề nghĩ ngợi, lập tức đóng cửa lại.
Ầm!
Tiếng đóng cửa dọa người làm cho Úy Thi Dương cùng Phong Bắc Thần đều ló đầu ra.
“Làm sao vậy?” Phong Bắc Thần hỏi.
“Không có việc gì.” Giả vờ bình tĩnh, Phong Táp Nguyệt lắc đầu.
“Là ai vậy?” Tạm thời hoàn thành công việc trong tay Úy Thi Dương đi ra phòng bếp, hướng cửa lớn đi tới.
“Đưa……..Đưa báo!” Nói dối dù sao cũng không phải là điểm mạnh của Phong Táp Nguyệt, cô bắt đầu nói lắp.
Hai vợ chồng nhìn nhau liếc mắt một cái. Bảy giờ tối, chẳng lẽ đưa báo chiều sao?
“Bé cưng, nhà của chúng ta không có đặt báo chiều.” Phong Bắc Thần cũng bắt đầu tò mò là ai làm cho con gái nhiều lần muốn giấu diếm như vậy.
“Ách, con nói sai rồi, phải……là mèo.” Ít có kinh nghiệm nói dối, cô ngay cả đến lúc nói dối phải hợp lý cũng không biết.
“Mèo sẽ ấn chuông cửa nhà của chúng ta à? Vậy mẹ thật đúng là muốn nhìn một chút là cái giống mèo gì thông minh như vậy.” Úy Thi Dương lách đi qua con gái, chuẩn bị ra mở cửa.
Phong Táp Nguyệt tốc độ nhanh hơn, ngăn cản mẹ hướng tới cánh cửa, “Không được!”
Úy Thi Dương mỉm cười khẽ gọi: “Ông xã”
Đi vài bước đến trước cửa, ôm lấy con gái, Phong Bắc Thần cười thầm không thôi, thấp giọng nói: “Xin lỗi nhé, bé cưng.”
Bất kể thế nào, trước khi ăn cơm, vợ là lớn nhất, với lại ông cũng muốn nhìn xem người đến là ai.
Úy Thi Dương mở cửa ra.
“Không……” Phong Táp Nguyệt thanh âm tuyệt vọng hô to.
“Ơ? Hải Tường? Con không phải hai ngày nữa mới tới sao?” Thanh âm của Úy Thi Dương tuyên bố thân phận người tới.
“Mẹ nói không có việc gì, muốn con đến sớm một chút.” Ngoài cửa truyền đến thanh âm của Tông Cung Hải Tường.
Gì? Hải Tường?
Bị thân ảnh mẹ ngăn trở, Phong Táp Nguyệt nhìn không thấy người đứng ở cửa là ai.
“Cũng tốt, Táp Nguyệt đang đợi con đấy.” Úy Thi Dương nói.
“Cậu.” Tông Cung Hải Tường hướng Phong Bắc Thần gật gật đầu, trình độ mặt không chút thay đổi so với Phong Táp Nguyệt nâng cao thêm một bậc.
“Ba, để con xuống dưới.” Phong Táp Nguyệt giãy giụa muốn xuống phía dưới.
Hai chân đặt xuống đất, Tông Cung Hải Tường liền đứng ở trước mặt cô, Phong Táp Nguyệt bước một bước dài hướng về phía cửa.
Cô vừa rồi rõ ràng nhìn thấy cái con khỉ khiến cho người ta chán ghét!
Đứng ở ngoài cửa nhìn xung quanh khắp nơi, sau đó xác định không có ai, Phong Táp Nguyệt mới đóng cửa lại.
Có lẽ là cô nhìn lầm rồi.
Phong Bắc Thần cùng Tông Cung Hải Tường lại dẫn đầu bước vào phòng khách.
“Táp Nguyệt, con đang làm gì?” Khó hiểu hành động của con gái, Úy Thi Dương còn ở lại cạnh cửa hỏi.
“Không, không có gì.” Không nhìn thấy cái con khỉ ngang tàng khiến cho người ta chán ghét kia, tâm tình Phong Táp Nguyệt rốt cuộc có chiều hướng tốt.
Nhưng mà, cảm thấy không bình thường…….
“Ai nha, Lục Đấu, con cũng đến rồi!” Phong Bắc Thần lời nói mang theo kinh ngạc.
Ầm!
Vừa vặn đi vào phòng khách, Phong Táp Nguyệt quả thực té ngã một cái thật mạnh.
“Ôi trời! Táp Nguyệt, con không sao chứ?” Đi ở phía sau cô, Úy Thi Dương chạy nhanh đem cô nâng dậy.
“Bởi vì Táp Nguyệt vừa thấy con đến liền đem cửa đóng lại, con chỉ có thể từ cửa sổ sát đất đi vào.” Tương Lương Lục Đấu bày ra một khuôn mặt búp bê ngoan ngoãn ngồi ở trên ghế, lộ ra tươi cười đáng yêu.
“Là như thế này sao? Táp Nguyệt?” Phong Bắc Thần lộ ra biểu tình không tán thành.
Kẻ lừa đảo này ở trước mặt người lớn giả bộ ngoan ngoãn đáng yêu! Phong Táp Nguyệt hung tợn mà trừng mắt hắn.
“Không, con chỉ là rất vui mừng khi nhìn thấy cậu ấy, cho nên không cẩn thận đem cửa đóng lại…….” Phong Táp Nguyệt khẩu thị tâm phi nói ( ăn ở hai lòng; miệng nói một đường tâm nghĩ một nẻo; suy nghĩ và lời nói không ăn khớp nhau ) “Tôi còn có thể lại đến sao?” Tương Lương Lục Đấu vẻ mặt chờ mong cùng hưng phấn.
Mọi người ở đây đều đem ánh mắt hướng về phía cô, chờ đợi cô trả lời.
“Ừm……”
Lần sau hắn đến, cô nhất định trộm đi ra ngoài.
Cô hận kỳ nghỉ hè mười tuổi!
Cả kỳ nghỉ hè, cô và Hải Tường đều cùng Tương Lương Lục Đầu chạy khắp nơi, lúc thì bắt ếch, lúc thì chạy lung tung vòng quanh cả trấn nhỏ, cô tuy rằng không thừa nhận mình là một thục nữ, nhưng chơi đùa giống như một bà điên cũng không phải điều cô mong muốn, cô thầm nghĩ ở nhà nghe Hải Tường đánh đàn dương cầm, lẳng lặng đọc sách, ăn điểm tâm bánh bích quy mẹ nướng, mà không phải cùng cái con khỉ hoang dã kia lên núi xuống biển đến phát điên.
Ngày hôm nay, Tương Lương Lục Đấu nói muốn tới bờ biển, ở trên đê câu cá, cho nên bọn họ đi đến chỗ đất trống gần đây để đào giun.
Dưới ánh mặt trời chói chang, Phong Táp Nguyệt đội mũ, tay cầm xẻng nhìn thấy mặt đất giống như sắp bốc khói, không hiểu mình vì sao phải ở trong này cùng cái đứa hiếu động Tương Lương Lục Đấu kia, rõ ràng tất cả mọi người ở nhà mở máy lạnh ngủ trưa, cô lại phải ở chỗ này phơi nắng đào giun, chỉ vì lão Đại hắn muốn câu cá!
“Phong Táp Nguyệt! Đừng lười biếng.” Phát hiện Phong Táp Nguyệt ngơ ngác đứng ở một bên, Tương Lương Lục Đấu lập tức lớn tiếng quát khiển trách.
Cô như đi vào cõi thần tiên rất hư không bị thanh âm hắn làm hoảng sợ, nhanh cầm lấy cái xẻng bắt đầu điên cuồng đào.
Tương Lương Lục Đấu lúc này mới vừa lòng ngồi xổm người xuống, tiếp tục làm việc của mình.
Sau mười phút, nhưng độ nóng của ánh nắng mặt trời dường như một chút giảm đi cũng không có.
“Hải Tường, chúng ta về nhà được không?” Phong Táp Nguyệt luôn luôn không thích hoạt động ngoài trời, lặng lẽ di chuyển qua bên cạnh Tông Cung Hải Tường, thấp giọng hỏi.
“Chị muốn về nhà? Nhưng mà Lục Đấu nói muốn câu cá.” Luôn là khuôn mặt không có biểu tình trả lời cô.
“Thế nhưng nóng quá, chị không thích câu cá.” Cô sắp nóng đến ngất đi, câu cá gì gì đó cô mới mặc kệ!
Đem giun đào được cất vào cái thùng, Tông Cung Hải Tường mở miệng: “Vậy chị đi về trước đi.”
“Hai người các cậu đang nói cái gì?”
Một đôi giày xuất hiện ở trước mắt bọn họ, Phong Táp Nguyệt cùng Tông Cung Hải Tường ngồi xổm cùng nhau liền ngẩng đầu, Tương Lương Lục Đấu nhìn thấy bọn họ tức giận dữ dội.
Hắn đang tức giận?
Dựa vào cái gì? Bọn họ cùng hắn tới nơi này phơi nắng, hắn còn tức giận?
“Tôi không chơi!” Từ trước đến nay Phong Táp Nguyệt tính tình tốt ném xuống cái xẻng trong tay, rất tức giận mà đứng lên.
“Cậu nói cái gì?” Đôi lông mày nhíu lại, khuôn mặt búp bê hiện lên kinh ngạc không dám tin.
Một khi nói ra miệng, tức giận đốt tới ngực liền kiềm chế không được, Phong Táp Nguyệt rống to: “Tôi không muốn đào giun, không muốn câu cá!”
“Vậy cậu muốn làm gì?” Gãi gãi đầu, Tương Lương Lục Đấu vẻ mặt khó hiểu.
Hắn vẫn cho rằng cô rất thích những trò chơi này, cho nên mới có thể mỗi ngày lôi kéo bọn họ chạy ngược chạy xuôi, sợ bọn họ chán ngấy chơi trò chơi cũ, có trời biết hắn mỗi ngày buổi tối trước khi đi ngũ đều đang suy nghĩ ngày mai nên dẫn bọn họ mở mang kiến thức cái dạng đồ vật mới gì, cái dạng trò chơi mới gì, kết quả cô lại nói với hắn cô không thích câu cá? Nếu không thì cô muốn chơi cái gì?
“Tôi muốn đọc sách, muốn ở nhà nghe Hải Tường đánh đàn!” Cái gì cũng được, chính là không muốn cùng hắn chơi cùng nhau.
Cô không có biện pháp cùng hắn ở chung thật tốt, bởi vì hắn luôn tự cho là đúng cho rằng cái gì chơi hay, liền bắt buộc bọn họ nhất định phải chịu.
“Như vậy sao? Được rồi, hôm nay đi nghe Hải Tường đánh đàn dương cầm.” Tương Lương Lục Đấu rất dứt khoát, bắt đầu thu dọn công cụ mang đến, tiện thể đem giun trong thùng thả lại trong đất.
Gì? Cứ như vậy? Hắn đơn giản như vậy liền nói được?
Ngây ngốc nhìn Tông Cung Hải Tường cũng đem giun đào được phóng sinh, tức giận của cô trong khoảng thời gian ngắn không biết nên hướng chỗ nào phát tiết.
“Đi nha.” Hướng cô đưa tay ra, Tương Lương Lục Đấu kêu.
Phong Táp Nguyệt sững sờ mà đưa tay ra.
“Ngu! Không phải nói cậu!” Tương Lương Lục Đấu gõ xuống đầu Tông Cung Hải Tường, bởi vì hắn từ lâu muốn nắm tay Phong Táp Nguyệt cùng đi bộ.
“Tôi cho rằng………..” Sờ sờ chỗ bị gõ đau, Tông Cung Hải Tường mặt không chút thay đổi thản nhiên mà mở miệng.
Một màn này làm cho Phong Táp Nguyệt nhịn không được bật cười ra tiếng.
Cuối cùng ba người tay trong tay cùng nhau trở lại nhà họ Phong, Úy Thi Dương cùng Phong Bắc Thần đều ra ngoài công tác, cho nên trong nhà chỉ còn ba đứa nhỏ bọn họ, Phong Táp Nguyệt mang ra nước trái cây cùng bánh bích quy đặt lên bàn, sau đó cầm một quyển sách ngồi ở vị trí mình thích nhất, Tông Cung Hải Tường bị Tương Lương Lục Đấu đẩy đến trước đàn dương cầm, rất nhanh, trong phòng tràn ngập tiếng đàn du dương, cùng……..tạp âm Tương Lương Lục Đấu hắt xì hắt xì ăn bánh bích quy.
Vốn nghĩ lên tiếng ngăn hắn lại, nhưng ý niệm trong đầu vừa chuyển, Phong Táp Nguyệt quyết định nhân nhượng thấy hắn hôm nay nói chuyện tốt như vậy, tạm thời tha thứ hắn.
Đăng đăng đăng đăng. . . . . .
Tiếng đàn tuyệt vời.
Hắt xì hắt xì. . . . . .
Không chỉ thế còn có tiếng nhai nuốt bánh bích quy.
Thái dương hơi hơi co rút, Phong Táp Nguyệt nói với chính mình chỉ cần giống như bình thường nhẫn nại là tốt rồi.
Đăng đăng đăng đăng đăng đăng đăng đăng. . . . . .
Hắt xì hắt xì hắt xì hắt xì. . . . . .
Hai thanh âm như thế nào cũng không thể dung hợp cùng một chỗ.
Ầm!
Cuối cùng, Phong Táp Nguyệt thật sự nhịn không được, dùng sức buông sách xuống, “Tương Lương Lục Đấu, cậu rốt cuộc có biết cái gì kêu là nhai nhẹ nhàng nuốt từ từ hay không, ăn cái gì cũng không thể phát ra tiếng động nha?”
“Hả? Có sao?” Không có tự mình hiểu lấy chút nào, Tương Lương Lục Đấu tiếp tục cắn banh bích quy.
Mắt thấy hắn không đem lời nói của cô xem vào trong mắt, Phong Táp Nguyệt tức tối đứng dậy, ngón trỏ tay phải chỉ thẳng vào ấn đường của hắn, tức giận hô: “Cậu chính là như vậy mới không đủ chin chắn!”
Giống như thường ngày, chỉ cần một khi gặp mặt hắn, con tức của cô có thể so sánh cùng ánh mặt trời bên ngoài.
“Chín chắn?” Hắn mới mười tuổi, cùng chữ chín chắn này còn không có quen thuộc đến loại trình độ này.
“Ấu trĩ! Cậu nếu cũng giống như Hải Tường thì tốt rồi.” Đúng vậy! Hắn vĩnh viễn không có khả năng chin chắn, chẳng qua so với cô nhỏ hơn ba tháng, thoạt nhìn lại giống như em trai mới vừa học tiểu học của cô, bộ dạng đáng yêu như vậy, như thế nào có thể sẽ chin chắn?!
“Giống như Hải Tường? Cậu là nói đánh đàn dương cầm sao?” Cô thích cái loại nam sinh này sao?
Quay lại nhìn xem thường, Phong Táp Nguyệt vô lực nói: “Nếu học đàn có thể khiến cậu có khí chất một chút, vậy cậu liền liều mạng học đi!”
Đông.
Tương Lương Lục Đấu bánh bích quy trên tay rơi xuống trên mặt đất, miệng đầy bánh bích quy lại như thế nào cũng không thích hợp.
“Táp Nguyệt, chị nói có hơi quá đáng.” Khép lại cây đàn, Tông Cung Hải Tường lạnh nhạt nói.
Tông Cung Hải Tường chưa bao giờ bày tỏ ý kiến gì cư nhiên lại giúp Tương Lương Lục Đấu? Phong Táp Nguyệt cũng biết là chính mình chuyện bé xé ra to, nhưng cảm giác bị vạch trần ra trước mặt mọi người thật là không tốt, làm cho sắc mặt của cô một hồi xanh một hồi trắng.
“Tóm lại, tôi chán ghét nhất Lục Đấu!”
Nghỉ hè mười tuổi năm ấy, sau khi cô hô to như vậy, rốt cuộc cũng không có gặp qua Tương Lương Lục Đấu.
Chán ghét nhất Lục Đấu!
“A?!” Từ trong mộng mê man chợt tỉnh lại, Phong Táp Nguyệt nháy mắt mấy cái, trước hết đập vào tầm mắt chính là cánh cửa có nhiều hoa văn mờ ảo*.
Nơi này……Là nhà cô, nhà hiện nay.
Bàn tay trắng tinh tế sờ sờ cái trán thấm đầy mồ hôi lạnh, cô bắt đầu nhớ lại sự việc đã xảy ra trước khi té xỉu.
Tương Lương Lục Đấu, nam sinh trước đây cô chán ghét nhất.
Ngày trước dì Diêu cách vách nhà cô bỏ đi vượt qua biển cả nghìn trùng gả cho người Nhật Bản, ở tại Nhật Bản sinh ra một đứa bé trai mang dòng máu pha lẫn, đó chính là Tương Lương Lục Đấu.
Lại nói nguồn gốc sâu xa giữa cô và Tương Lương Lục Đấu cùng với Tông Cung Hải Tường, chỉ có thể dùng vừa phức tạp lại đơn giản để hình dung.
Cha của cô Phong Bắc Thần cùng Phong Hi Vũ mẹ của Tông Cung Hải Tường là chị em, mẹ của cô Úy Thi Dương lại cùng Diêu Triển Quân mẹ của Tương Lương Lục Đấu là hàng xóm cũng là bạn tốt, sau này dì Diêu lấy chồng đi đến Nhật Bản, chồng của bà Tương Lương Lục Thực cùng Tông Cung Hưởng cha của Tông Cung Hải Tường là bạn bè cũng là đồng nghiệp trong công việc, đây là một vòng tròn quanh đi quẩn lại, tóm lại, bọn họ từ nhỏ liền quen biết.
Tông Cung Hải Tường so với cô nhỏ hơn, cho nên luận vai vế là biểu đệ của cô, bởi vì nguyên nhân nhà ở Nhật Bản, cô trước bảy tuổi không phải cô cùng Tương Lương Lục Đấu đi tìm hắn chơi, thì chính là hắn đến Đài Loan chơi, nhưng mà cũng không có nghĩa bởi vì chút quan hệ phức tạp này, cô liền thích Tương Lương Lục Đấu.
Trước bảy tuổi, Tương Lương Lục Đấu đều sống tại nhà bà ngoại ở Đài Loan, cũng chính là cách vách nhà cô.
Nói bọn họ là thanh mai trúc mã cũng không quá đáng, chính là có lẽ sinh sống tại trấn nhỏ điển hình ở nông thôn, mọi người dù sao vẫn đi theo người lớn tại đồng ruộng chân trần chơi đùa, Tương Lương Lục Đấu rất ngang bướng lại cũng không có người quản rất nhanh liền trở thành vua của đám trẻ con vùng lân cận, mỗi ngày phía sau mông luôn luôn có một đám trẻ con đi theo.
Cô là một đứa nhỏ không thích vận động, nói dễ nghe một chút là dịu dàng ít nói, kỳ thật chính là một đứa nhỏ nhút nhát hường nội, thế nhưng cô một chút cũng không hâm mộ những đứa bé cùng tuổi chạy thoăn thoắt ở bên ngoài, bởi vì trừ bỏ không thích vận động, ưa thích sạch sẽ cũng là một trong những tác phong đặc biệt của cô, cho nên cô không quan tâm một mình một người đợi ở trong nhà, đọc sách chính là hứng thú lớn nhất của cô.
Hết lần này đến lần khác, hàng xóm con lai làm cho người ta chán ghét kia cứ thích tìm cô làm phiền!
Cô không ra ngoài, hắn liền mang theo một đám trẻ con mỗi ngày xuất hiện ở cửa nhà cô hướng về phòng của cô hô to, muốn cô đi ra chơi, nếu cô vẫn còn không chịu đi ra, hắn sẽ ấn chuông cửa để gặp mẹ cô cho phép đi, sau đó thêm hắn tổng cộng mười ba cái đứa nhỏ ở nhà cô chơi đùa.
Có lầm hay không? Đó là nhà cô a! Cô ngay cả xin mọi người im lặng một chút cũng không được sao?
Cuối cùng cô thỏa hiệp, chỉ cần bọn họ kêu một tiếng, cô nếu không muốn cũng sẽ đi ra, đi theo bọn họ lên trời xuống đất, chạy loạn ồn ào, có đôi khi thả diều, có đôi khi chơi bịt mắt bắt dê, đứa nhỏ khác hoàn toàn xem Tương Lương Lục Đấu như Thiên Lôi sai đầu đánh đó, chỉ có cô cực kỳ không hợp đàn, thời điểm khi bọn họ bắt ếch, cô đứng ở chỗ sẽ không bị dơ quần áo quan sát, thời điểm câu cá, ở trên cần câu của cô ngay cả mồi câu cũng không có, bởi vì cô không muốn vì bắt giun làm dơ tay.
Phát hiện loại tình huống này, Tương Lương Lục Đấu bắt đầu đặc biệt đi theo bên cạnh cô, nói dễ nghe một chút là giúp cô, trên thực tế là giám thị cô rốt cuộc có ngoan ngoãn phối hợp hành động của mọi người hay không.
Cô ghét nhất bị người ta bức cô làm chuyện cô không thích, cô có tham gia là tốt rồi, không có nghĩa là phải miễn cưỡng chính mình đi làm những chuyện cô không thích làm chứ!
Mà nam sinh khác cùng tuổi nhìn thấy loại tình huống này, đối với cô cũng không có thiện cảm, thường thường sẽ thừa dịp thời điểm khi Tương Lương Lục Đấu không chú ý khi dễ cô, đó chính là bi thảm thời thơ ấu của cô trước bảy tuổi.
Từ đó về sau, cô hận chết được những nam sinh thối này!
Mùa xuân bảy tuổi năm ấy, Tương Lương Lục Đấu rời khỏi.
Dì Diêu cùng chú Tương Lương quyết định để hắn quay về Nhật Bản đi học tiểu học, vừa mới nghe được cái tin tức này, cô ở mặt ngoài làm như không đáp lại bất cứ cái gì, một lát đi về phòng mình liền vui mừng đắc ý nhảy lên la hét, không bao giờ nhìn thấy hắn nữa, đây là chuyện làm phấn chấn lòng người.
Ai ngời, nghỉ hè năm nhất tiểu học, cái nam sinh thối đáng giận kia đã trở lại, còn mang theo biểu đệ của cô Tông Cung Hải Tường, đi theo mãi cho đến cô mười tuổi, cuộc sống đoạn ác mộng kia đã từng không có lối thoát.
Đây là vì sao muốn quên Tương Lương Lục Đấu, chuyện của người này đối với cô mà nói là đơn giản như vậy, dù sao người kia luôn khi dễ cô, ép buộc cô. Nam sinh làm cho cô như thế nào cũng không xem vừa mắt, liền như vậy biến mất ở trước mắt cô, rốt cuộc không xuất hiện nữa, cô vui mừng còn không kịp, nhớ rõ ràng như vậy để làm gì?
Nhưng mà hắn vì sao đã biến mất, hai mươi năm sau lại đột nhiên xuất hiện?
“Tỉnh.”
Vừa mới nghĩ, khuôn mặt Tương Lương Lục Đấu hiện ra ở trong con ngươi đen bóng của cô.
Tim run lên, cô động tác nhanh nhẹn nhảy về phía sau, trừng mắt với hắn, “Cậu như thế nào lại ở nhà của tôi?!”
Không có hiểu rõ ràng lời nói của cô, nhưng thân thể cô nhảy qua mép giường, hắn cũng nhìn không sót, rất nhanh đưa tay lôi kéo đem cô mang rời khỏi mép giường, vừa vặn kéo vào trong ngực hắn.
Trong ngực, hắn phát ra thở dài hài lòng.
Ai, hắn thật sự rất thích cô.
Hắn không biết tuổi có ký ức phải là lúc nào, nhưng hắn rõ ràng còn nhớ lúc ba tuổi lần đầu tiên nhìn thấy hình ảnh của cô.
Hiện lên một khuôn mặt tròn tròn như quả táo, hai gò má luôn lộ ra đỏ hồng, cô bộ dáng đáng yêu lập tức làm cho hắn mới ba tuổi hiểu rõ được thích cũng như “thứ này” là loại cảm giác gì, cho nên hắn mới có thể luôn luôn quấn quýt lấy cô.
Vốn tưởng rằng cô hẳn là cũng sẽ thích hắn, như mà đến mười tuổi mới từ trong miệng cô nghe được chán ghét cùng từ chối.
Kia thật sự là một đoạn trí nhớ làm hắn khổ sở.
Sau đó, hắn thề nếu không thể học giỏi đàn violin sẽ không đi gặp cô, nhưng trong quá trình đang học phát hiện thính lực mất đi, sự thật này, làm cho thời gian hắn gặp lại cô trở nên cách xa vô thời hạn, hắn thậm chí không biết còn có cơ hội gặp lại cô hay không, rõ ràng hắn đều luôn luôn có thể nhận được tin tức của cô, cũng biết cô đang ở nơi nào, lại luôn cảm giác cô cách hắn rất xa.
Mà biết rõ tâm ý hắn anh em nhà họ Phong cũng âm thầm thay hắn ngăn chặn giảm những nơi Phong Táp Nguyệt có khả năng nở hoa, làm cho cô hiện giờ đã bước vào đầu ba mươi, trừ bỏ thời kỳ đại học từng nói chuyện yêu đương ngắn ngủi qua hai lần cuối tuần, sau đó rốt cuộc không kết giao qua bạn trai.
Lại nói tiếp, ngày trước ở đây thật ra cũng là ý riêng của hắn. 
Bởi vì hắn biết rõ anh em nhà họ Phong vì cùng hắn tình nghĩa nhiều năm thay hắn làm như vậy, nhưng vẫn là cố tình không lưu ý cô cũng sẽ cô quạnh, trước kia khi Phong Thương Chinh còn chưa có kết hôn, vào hai ngày nghĩ cuối tuần có thể cùng Phong Táp Nguyệt hẹn nhau ra ngoài gặp mặt, giải sầu cô một mình một người vắng vẻ, nhưng mà bây giờ hắn đã có vợ, cho dù hắn chịu vào ngày nghỉ mời Phong Táp Nguyệt đến nhà hắn chơi, chỉ sợ Phong Táp Nguyệt cũng sẽ cảm thấy chính mình là cái bóng đèn, mà không muốn đi đến.
Thời gian vừa vặn cũng không sai biệt lắm, hắn ở trong công việc cũng có chút thành tựu, vì thế hắn cùng anh em nhà họ Phong bí mật lập kế hoạch, chuyển Phong Táp Nguyệt đến ở phòng cách vách hiện tại.
Kỳ thật từ lúc chuyển Phong Táp Nguyệt đến nơi này, hắn đồng thời đã nhờ anh em nhà họ Phong thay hắn mua luôn gian phòng bên cạnh, tất cả trang trí bên trong, từ nhiều năm trước cũng đã hoàn thành xong, chỉ chờ hắn chuyển vào.
Hiện giờ, hắn chuyển vào, hướng về cửa sổ có thể nhìn thấy phong cảnh lại vô cùng hài lòng.
“Muốn ôm tới khi nào?” Bị hắn ôm lấy không tha, Phong Táp Nguyệt thanh âm rầu rĩ từ trước ngực hắn truyền ra.
Trong ngực truyền đến rung động như thật khiến hắn cúi đầu, vừa vặn nhìn thấy miệng của cô hé ra rồi khép lại không kịp xem hiểu, hắn vội vàng hỏi: “Cậu nói cái gì?”
“Tôi nói, muốn tôi chém đứt tay cậu sao?” Mở miệng nói chuyện, Phong Táp Nguyệt không cho hắn vẻ mặt hòa nhã.
“Lâu như vậy không gặp nhau, cho tôi một cái ôm gặp lại không được sao?” Tạm thời vẫn không muốn bị cô phát hiện hắn nghe không được nữa, hắn nổ lực suy nghĩ tưởng tượng âm điệu nhứng chữ này trước khi nói.
“ Nếu cậu không nói đó là một cái ôm gặp lại, tôi sẽ cho rằng cậu muốn ôm đến cả đời.” Cô thiếu chút nữa đã cho rằng cần lấy dao nhỏ chém đứt hai cái tay của hắn, mới có thể thoát khỏi cái “ôm gặp lại” này.
Hắn lộ ra tươi cười nghịch ngợm, “Ôm cả đời cũng không sai.”
“Sửa lại, tôi hẳn là trực tiếp chém chết cậu.” Tuy rằng cũng lộ ra tươi cười, nhưng mà tươi cười của cô rất dữ tợn.
“Hả? Cái gì?” Nghe không được thanh âm chính là có lúc phiền toái như vậy, có khi chỉ sự dụng nhìn, cũng không phải là phương thức hiểu biết ý tứ lời nói đối phương đầy đủ.
Bình thường hắn đều là dùng mắt nhìn, trong đó suy đoán hơn hai mươi phần trăm, sau đó trả lời.
“Tóm lại, buông tay cậu ra.” Ngón trỏ cùng ngón cái của cô ở bên hông hắn véo lên một khối thịt, dùng hành động cùng lời nói biểu đạt ra cô rõ ràng mong muốn hắn buông tay.
Oh, cô vẫn là giống như trước đây đối với hắn đặc biệt hung ác.
“Tôi cho rằng cậu là người lớn trưởng thành.” Buông đôi tay ra rất dứt khoác, hắn nhẹ nhàng xoa chỗ bị cô véo đau.
“Cậu không phải cũng vẫn  giống như một đứa trẻ.” Cô xem ra, hắn mới không khác biệt mấy!
Nếu không hắn sẽ không như vậy đối với cô vừa kéo vừa ôm, thật giống như khoảng thời gian hai mươi năm nay là một cơn mộng đẹp của cô, và bọn họ chưa từng xa cách, mọi thứ mới có thể quen thuộc như vậy.
“Nếu cậu ám chỉ chính là mặt của tôi, tôi sẽ cho cậu cười không nổi đâu.” Cái loại cười lạnh, ngoài cười nhưng trong không cười này lại xuất hiện ở trên mặt hắn.
Hắn biết chính mình khuôn mặt trẻ con, nhưng mà là di truyền từ mẹ, hắn không có biện pháp thay đổi DNA, đành phải đổi lại hắn ra lệnh người khác không được cười nhạo khuôn mặt hắn.
Oh wow, xem ra hắn không thích người khác nói chuyện về khuôn mặt hắn.
“Yên tâm, tôi không nông cạn như vậy, tôi thấy cậu chính là theo thời gian càng thấy tồi tệ, trưởng thành ưu điểm bên trong lại càng vừa phải.” Cô sẽ sợ hắn? Như thế nào có thể?!
“A, theo thời gian trôi qua, công phu dùng miệng của cậu càng ngày càng lợi hại, là dì Phong dạy sao?” Nghĩ cô trước kia có thể quanh co lòng vòng mắng chửi người khác, hai mươi năm không gặp, công lực của cô chỉ tăng không giảm nha!
“Không dám, mẹ tôi thường nói thanh xuất vu lam, nhi thắng vu lam." (thanh xuất vu lam, nhi thắng vu lam;  nghĩa là thế hệ trẻ vượt lên thế hệ trước, thế hệ sau giỏi giang hơn thế hệ trước)
Không xong, hắn phát hiện càng ngày càng không thể xem hiểu được lời nói của cô, là bởi vì cô nói chuyện tốc độ quá nhanh? Hay là ngày thường người cùng hắn nói chuyện tốc độ quá chậm, ở trong lúc không ý thức hắn hình thành thói quen xấu ỷ lại người khác nói chuyện tốc độ chậm lại?
Linh linh linh kiềm. . . . . .
Một hồi tiếng chuông vang lên, không phải di động của cô.
Liếc mắt thấy di động đặt ở trên bàn nhỏ phía sau hắn, không cần nghĩ cũng biết là của Tương Lương Lục Đấu.
Kiềm linh linh linh. . . . . .
Hắn ở trong phòng hai mươi bốn giờ đều mở máy tính xách tay, là thiết bị liên lạc hắn thay thế di động, tuy rằng hiện tại đã có điện thoại nói chuyện qua video, nhưng độ rõ nét của màn hình vẫn là so ra kém hơn máy tính, thường làm cho hắn thấy không rõ lắm đối phương nói những gì, cho nên hắn ở nhà đều là dùng máy tính xách tay cùng người khác liên lạc.
Nhưng hiện tại là ở nhà cô, bình thường di động của hắn sẽ sử dụng rung động thêm cùng tiếng chuông cho hắn biết có người gọi điện thoại cho hắn, chẳng qua hắn mới vừa rồi đem điện thoại di động lấy ra đặt ở trên bàn, đã quên thả lại trong túi quần, hoàn toàn nghe không được giờ phút này tiếng chuông lớn tiếng rung động, hắn còn đang đắm chìm lý giải lời nói của cô.
Mày nhíu lại, Phong Táp Nguyệt không hiểu, hắn vì sao không tiếp điện thoại?
“Này, di động của cậu đổ chuông.”
Trong khi nhắc nhở hắn Phong Táp Nguyệt đúng lúc khom lưng xuống đi nhặt cái gối rơi trên mặt đất, thế cho nên Tương Lương Lục Đấu cũng không có nhìn thấy cô nói chuyện.
Nhặt cái gối lên, phát hiện hắn cũng không có ý tứ tiếp điện thoại, còn sững sờ nhìn động tác của cô.
“Này! Tôi nói di động cậu đổ chuông.” Cô thiếu kiên nhẫn, hướng hắn rống to.
Chỉ thấy hắn mày cũng không có nhíu lại, chần chờ một giây đồng hồ, mới xoay người đi tiếp điện thoại.
Phong Táp Nguyệt lơ đểnh, nghĩ muốn đợi đến lúc hắn ngắt điện thoại sẽ bảo hắn đi về.
“Ừ……..Ừ……”
Ở trong lúc hắn nói điện thoại, cô thuật tay lộn lại chăn bông, trong đầu đột nhiên hiện lên biểu tình chần chờ rất nhỏ của hắn vừa rồi, nghi hoặc lờ mờ trong lòng cô dâng lên.
Vì sao di động đổ chuông lâu như vậy hắn cũng không tiếp?
Vừa nghĩ, cô không cẩn thận đụng vào bình hoa đặt trang trí ở bên cạnh.
Phanh!
Bình hoa rơi xuống đất cùng với tiếng vỡ vụn.
Cô phản ứng trước tiên đó là muốn nói hắn cẩn thận, ngẩng đầu, chỉ thấy hắn như là không có nghe thấy âm thanh gì, hoàn toàn không có phản ứng, còn đang nói chuyện điện thoại.
Hắn không có nghe thấy sao?
Nghi hoặc lúc đầu biến thành hoài nghi, cô cẩn thận tránh đi mảnh nhỏ bình hoa đầy trên nền đất, đi đến sau lưng hắn, dùng âm lượng không nhỏ nói: “Cẩn thận giẫm lên thủy tinh.”
Tương Lương Lục Đấu đưa lưng về phía cô vẫn là không phản ứng.
Chẳng lẽ…….
Cô một phen đoạt đi di động trên tay hắn, đưa lỗ tai lắng nghe, di dộng kia căn bản không có một chút thanh âm người ta nói chuyện.
Hắn đối với di động không có người nói chuyện nói cái gì?
Giây tiếp theo, Phong Táp Nguyệt hướng đến hắn vẻ mặt xấu hổ sau khi bị phát hiện, dùng âm lượng cực lớn trước nay chưa từng có chất vấn: “Tương Lương Lục Đấu, cậu làm sao vậy?”
Trong thời gian ngắn, hắn chỉ có thể chuyển sang cười ngây ngô.
Mưa ngoài cửa sổ, càng rơi xuống càng lớn

*



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét