Từ
lần trước cưỡi ngựa trở về, Mục Tuyết bắt đầu tâm tình không yên, nàng giống
như thật sự thích Quý Phong Chử, thấy hắn tim nàng sẽ đập nhanh hơn lại đỏ mặt.
Mục
Tuyết một người thoải mái đi dạo trên đường cái không mục đích, đi đến Thiên
Hương lâu. Nhớ tới Triển Sơ Vân, liền nghĩ đi xem hắn có ở đây hay không, vừa
lên lâu quả nhiên thấy Triển Sơ Vân một mình uống trà.
“Triển
đại ca!” Mục Tuyết vui mừng kêu. Thấy Mục Tuyết hướng chính mình đi tới, Triển
Sơ Vân vội mở rộng chổ ngồi bên cạnh: “Tiểu Tuyết, ngươi như thế nào lại đến,
ta còn tưởng rằng ngươi đã quên bằng hữu là ta đây chứ?”
“Như
thế nào lại quên? Ta không phải đến thăm ngươi sao? Triển đại ca theo ta ra
ngoài đi dạo được không?” Mục Tuyết lôi kéo ống tay áo Triển Sơ Vân nói.
“Được!”
Triển Sơ Vân vui vẻ đáp ứng.
Mang
theo Mục Tuyết vừa đi vừa tán gẫu, bất tri bất giác đi tới hồ nước vùng ngoại
ô.
“Ngươi
như thế nào một mình ra ngoài, không ai cùng ngươi sao?”
“Không
có gì, ta chỉ không thích có người đi theo”. Mục Tuyết đáp. “Ngươi như vậy một
mình ra ngoài, bọn họ sẽ không lo lắng sao?” Triển Sơ Vân có chút lo lắng nói.
“Ta
là trộm đi ra, ta chính là nghĩ muốn một mình ra đây đi dạo một chút!” Nàng
đương nhiên sẽ không nói cho Triển Sơ Vân là bởi vì mình thích Quý Phong Chử
nên không biết phải làm sao bây giờ? Đi ra ngoài để giải phiền suy nghĩ trong
lòng.
“Được
rồi, chờ một chút ta đưa ngươi trở về, ngươi đi một mình ta lo lắng” Triển Sơ
Vân quan tâm nói.
“Yên
tâm, ta sẽ đưa hai vị về nhà thật tốt”. Hai người theo thanh âm nhìn lại, chỉ
thấy Phong Kiến Nguyệt một bộ y phục màu đỏ ngồi ở trên cây. Thấy Phong Kiến
Nguyệt, Mục Tuyết cười nói: “Là ngươi? Lại là y phục đỏ, ngươi vẫn sẽ không
thay đổi y phục sao?”
“Xú
nha đầu, ta là thật sự xem thường ngươi, độc của ta ngươi cũng có thể giải”. Phong Kiến Nguyệt từ trên cây nhảy xuống.
“Kia
chỉ có thể chứng minh, ngươi học nghệ không tinh (tinh thông; thông suốt; thông thạo)”
Mục Tuyết đắc ý đáp.
“Phong
Kiến Nguyện, đây là chuyện giữa ngươi và ta cùng nàng không quan hệ” Hắn không
nghĩ đem Mục Tuyết liên lụy vào.
“Xem
ra, vị Tĩnh Vương phi này đối với Triển trang chủ chúng ta rất quan trọng? Vậy
là tốt rồi, ta muốn nhìn Triển trang chủ chúng ta là một người thương hướng tiếc
ngọc như thế nào?”
Im
lặng vài giây đồng hồ
Trên
vai Mục Tuyết đã có một thanh trường kiếm, cổ trắng nõn bị trường kiếm sắc bén
xước qua mở ra một đường vết thương thật nhỏ, tơ máu đỏ sẫm ở trên làn da trắng
nõn hình thành đối lập rõ ràng. Chỉ cần đầu ngón tay thoáng dùng một chút lực,
Mục Tuyết sẽ vĩnh viễn biến mất.
Hắn
Triển Sơ Vân cho tới bây giờ sẽ không hiểu được thương hương tiếc ngọc, mỹ nữ tất
nhiên là cũng gặp qua không ít, nhưng là hắn chưa bao giờ tiếp xúc quá thân mật,
càng không giống giờ phút này quá bối rối như vậy.
Là
nữ tử khuê các bình thường sợ là đã sớm thét chói tai ngất xỉu, cho dù là nữ từ
giang hồ lúc này cũng sợ là sợ tới mức sắc mặt tái nhợt, nhưng mà lúc này nàng
lại còn có thể thần thái tự nhiên, hắn không khỏi đối với Mục Tuyết thêm vài phần
khen ngợi.
Mục
Tuyết căn bản là không có phản ứng qua, sinh mệnh của nàng cũng đã ở trong tay
người khác, thanh kiếm ở trên cổ làm cho nàng không thể động đậy, cảm giác
chính mình hiện tại là một miếng thịt đặt trên tấm thớt gỗ để người ta cắt.
Nàng biết mình hiện tại có làm gì cũng vô ích, nhưng nàng tin tưởng Triển Sơ
Vân có thể cứu nàng. Nhưng giữa lúc sống chết trước mắt thế này, người trong
lòng nàng nghĩ dĩ nhiên là Quý Phong Chử, nàng thế nhưng chờ đợi Quý Phong Chử
xuất hiện, ngay cả chính bản thân nàng cũng cảm thấy được đây là điều không thể.
Có lẻ chỉ có người ở vào lúc này mới có thể thấy rõ trong lòng mình nghĩ đến
chính là ai? Nàng vốn nghĩ đến mình nếu như thích cũng sẽ thích người như Triển
Sơ Vân, một khắc tại đây, nàng mới hiểu được chính mình là thật sự yêu Quý
Phong Chử!
Kiếm
trên tay Triển Sơ Vân vốn là có cơ hội lấy được thủ cấp (đầu người) đối phương,
chính là hắn sợ đả thương đến Mục Tuyết trong tay Phong Kiến Nguyệt, hắn chỉ có
thể thỏa hiệp: “Ngươi muốn làm cái gì?”
“Thả
nàng ra” Một tiếng nói khác vang lên.
“Quý
Phong Chử?” Mục Tuyết kinh hô, một tiếng hô này của nàng khiến cho lực đạo trên
cổ lại tăng thêm chút, làm cho nàng không thể động đậy.
“Xem
ra trên tay ta thật đúng là một lợi thế không tồi, một người là Tĩnh Vương, một
người là trang chủ đệ nhất sơn trang, ta thật đúng là đang giữ báu vật, không
nghĩ tới việc nàng chết đối với các ngươi quan trọng như vậy, hahaha” Trong lúc
Phong Kiến Nguyệt đang cười tự đắc.
Triển
Sơ Vân bước một bước xa về phía trước đâm đến, ngay khi Phong Kiến Nguyệt dùng
kiếm trong tay mình ngăn cản, Quý Phong Chử từ trong tay Phong Kiến Nguyệt đoạt
lấy Mục Tuyết an toàn, nhìn thấy khuôn mặt người trong lòng mình tái nhợt cùng
với vết máu trên cổ, hắn thật sự rất sợ hãi, sợ sẽ không nhìn thấy tươi cười
trong sáng kia nữa. Mục Tuyết trong lúc ý thức mơ hồ chỉ cảm thấy mình được ôm ở
trong lòng ngực ấm áp, rất ấm áp, ôm trong lòng rất an tâm, nàng rất muốn ngủ,
nhưng là có người lay nàng đến đau đầu: “Không cần lay_____ lại lay, ta sẽ bị
lay tan”. Thấy Mục Tuyết còn tâm tình cùng hắn đấu võ mồm, trong lòng cũng thở
phào nhẹ nhõm.
“Triển
Sơ Vân hôm nay xem như ngươi gặp may, lần sau ngươi sẽ không may mắn như vậy!”
Cùng Triển Sơ Vân so chiêu bại trận, Phong Kiến Nguyệt bỏ lại câu nói thảm hại
liền rời khỏi.
Quý
Phong Chử ôm lấy Mục Tuyết không biết là sợ tới mức hôn mê hay là đang ngủ chuẩn
bị rời đi, dùng giọng nói cao hướng Triển Sơ Vân nói: “Tuyết nhi là thê tử của
ta, ta không muốn nàng rơi vào nguy hiểm giống như hôm nay, ta hy vọng không có
lần sau”. Đối mặt chỉ trích của Quý Phong Chử hắn thật sự không thể nói lời
nào, nếu không phải bởi vì hắn, nàng sẽ không bị thương. Nhờ tới tình cảnh vừa
rồi thanh kiếm của Phong Kiến Nguyệt đặt ở trên cổ nàng, hắn liền vô cùng sợ
hãi. Hắn thật sự muốn người đang ôm Mục Tuyết là mình, nghĩ muốn cho nàng dựa
vào! Nghĩ muốn cho nàng an ủi! Muốn nhìn một chút nàng bị thương ra sao? Nhưng
hắn biết hắn không có tư cách, Mục Tuyết cũng không phải thê tử hắn, hắn cũng
chỉ có thể lẳng lặng nhìn Quý Phong Chử ôm Mục Tuyết rời đi. Triển Sơ Vân ở
trong lòng yên lặng mà thề: Phong Kiến Nguyệt, ta sẽ không bỏ qua cho ngươi, nợ
hôm nay, ta muốn ngươi trả lại gấp trăm lần ngàn lần.
Vương
phủ
Mục
Tuyết vừa mở mắt liền nhìn thấy khuôn mặt phóng to của Quý Phong Chử, trong lúc
nàng chuẩn bị rời giường thì nàng cảm thấy cổ mình đau quá, giống như lửa đốt.
“Tiểu
thư, cô thật là làm em sợ muốn chết, cô như thế nào có thể bỏ lại em một mình
đi ra ngoài chứ? Nếu Vương gia không đi ra ngoài tìm cô, hôm nay cô liền_____”
Nói xong Vân Châu liền khóc.
Mục
Tuyết dùng ánh mắt cảm tạ nhìn Quý Phong Chử, là hắn, hôm nay là hắn cứu nàng.
Nghĩ đến tình cảnh lúc đó nàng có chút nghĩ lại mà sợ: “Triển đại ca đâu? Hắn
thế nào? Có bị thương hay không?”
Quý
Phong Chử thật sự rất tức giận, nàng thế nhưng một mình đi ra ngoài cùng một
người nam nhân, nếu không phải hắn trùng hợp gặp liền một đường đi theo, hắn thật
sự không dám tưởng tượng sẽ có sự tình gì xảy ra. Nàng thế nhưng vừa tỉnh dậy
liền hỏi nam nhân khác có bị thương hay không, nàng không biết hỏi đến hắn một
chút sao? Tốt xấu gì hôm nay cũng là hắn cứu nàng.
“Hắn
tốt lắm, ta đã từng nói qua nàng, muốn đi ra ngoài nàng phải nói với ta, hoặc
là có người đi theo. Từ hôm nay không có mệnh lệnh của ta, không cho phép nàng
bước ra Vương phủ một bước”
“Ta______”
Mục Tuyết muốn nói gì đó, lại đem lời nói nuốt trở về, hôm nay quả thật là nàng
sai. Nhìn thấy biểu tình Mục Tuyết khổ sở, Quý Phong Chử rất muốn đi qua an ủi
nàng, nhưng hắn biết nha đầu kia không tiếp nhận một chút giáo huấn thì sẽ
không biết sợ là gì. Hắn chỉ có thể giả bộ lãnh khốc (cay nghiệt): “Nàng cái gì
cũng không cần phải nói, quyết định của ta sẽ không thay đổi”. Nói xong Quý
Phong Chử liền rời khỏi. Mục Tuyết nhìn bóng dáng Quý Phong Chử rời đi, hắn tức
giận, tức giận với nàng.
“Tiểu
thư, cô biết không? Vương gia ở trong này trông coi cả buổi chiều, còn tự mình
bôi dược cho cô!” Vương gia thích tiểu thư nhà nàng, ai nấy đều nhìn ra, trừ bỏ
tiểu thư nhà nàng.
Quý
Phong Chử trông coi nàng cả buổi chiều, còn tự mình bôi dược cho nàng, chẳng lẽ
Quý Phong Chử thích nàng sao? Hắn tức giận là vì hắn ghen! Mấy ngày nay Quý
Phong Chử thật sự thay đổi rất nhiều, sẽ mang nàng đi ra ngoài chơi, lại dạy
nàng cưỡi ngựa! Nghĩ này nọ liền không tự giác nở nụ cười. Chính là, nàng có thể
nhận sao? Nàng không thuộc về thế giới này, cũng không biết chính mình khi nào
thì sẽ rời đi, nàng kìm lòng không nổi yêu hắn đã là không đúng, nàng nếu đột
nhiên rời khỏi vậy Quý Phong Chử phải làm sao bây giờ?

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét