Thứ Ba, 30 tháng 7, 2013

Si Tâm Vương Phi_Diệp Tích (Chương 12: Dạo chơi ngoại thành)


* dạo chơi ở vùng ngoại ô; đi chơi vùng ngoại ô
Ăn xong điểm tâm, Quý Phong Chử dặn dò một số việc cho Hoàng Bộ, sau đó liền đi đến Hàng Tuyết các (Quý Phong Chử biết Mục Tuyết không thích mưa, liền đem tên Thính Vũ hiên đổi thành Hàng Tuyết các)
“Rời giường!” Quý Phong Chử hướng Mục Tuyết còn đang ngủ hô to.
“Ngươi sáng sớm muốn làm gì?” Mục Tuyết một bộ dáng chưa tỉnh ngủ.
“Nhanh lên, đi rửa mặt, ăn điểm tâm”. Quý Phong Chử thúc giục nói.
“Ngươi rốt cuộc làm gì?” Mục Tuyết bất mãn nhìn Quý Phong Chử.

“Ta mang nàng đi dạo chơi ngoại thành”.
“Thật sự? Ngươi thật sự muốn dẫn ta đi ra ngoài?” Mục Tuyết mắt sáng lên. “Nàng nếu không mau chút, ta sợ ta sẽ thay đổi chủ ý”. Nhìn thấy Mục Tuyết chạy vội đi rửa mặt, Quý Phong Chử lộ ra một tia tươi cười cưng chiều. Hắn phát hiện hiện tại mình tươi cười là càng ngày càng nhiều.
Nam Chiếu tuy nói là bốn mùa như xuân, nhưng khi dã ngoại cảnh sắc đầu mùa xuân là đẹp nhất, màu sắc núi từ từ trở nên mềm mại, hình dáng núi cũng từ từ trở nên nhu hòa, dường như cảm giác duỗi tay ra rất có thể chạm đến nơi mềm mại nhất. Dòng suối nơi này chầm chậm, quanh quẩn mỗi một cái chân núi, hai bên bờ sông dòng suối nhẹ nhàng gợn sóng, hoa dại mọc đầy cao hơn đầu ngựa, đỏ, vàng, xanh, trắng, tím, ngũ sắc (năm màu (vàng, xanh, đỏ, trắng, đen)), giống gấm dệt chưa xong như vậy kéo dài, giống ráng màu (ráng ngũ sắc) chân trời như vậy chói mắt, giống cầu vồng trời cao như vậy sáng lạn. Ở trên cao mười thước hoa dại nơi này trở nên trùng trùng điệp điệp, đóa hoa sánh với khay mã não tám tấc(1), cánh hoa nhỏ sánh với bàn tay lớn, ngựa đi ở trong biển hoa, có vẻ mạnh mẽ khác thường, người ở trong biển hoa, cũng có vẻ dồi dào sinh lực. Ở trên ngựa ngươi không cần phải tách khỏi yên ngựa, chỉ cần đưa tay một chút là có thể nắm được nhiều loại hoa ngươi yêu thích.
Quý Phong Chử đem Mục Tuyết từ trên ngựa bế xuống dưới, hành động như vậy dướng như rất thân mật, làm cho Mục Tuyết có chút bối rối. Hắn dùng ánh mắt ôn nhu như vậy nhìn mình, nàng nhận thấy nhịp tim của mình đều không thể hoạt động bình thường. Ánh mắt hắn nóng rực làm cho nàng nhớ tới nụ hôn ngày ấy, không khỏi đỏ mặt lập tức quay mặt sang chỗ khác.
Mục Tuyết thấy một biển hoa nở rộ ở trước mắt, lập tức liền đem gì đó quên hết. Mở ra hai cánh tay chạy vội đi ôm thiên nhiên ở trong rừng, hít thở không khí trong lành, ngửi mùi hoa. Quý Phong Chử liền nhìn thấy nhất cử nhất động của Mục Tuyết, hắn nghĩ hắn là thật sự yêu Vương Phi khế ước này của mình, hắn sẽ bởi vì nàng vui vẻ mà vui vẻ, sẽ bởi vì nàng khổ sở mà đau lòng, hắn thế nhưng lại học lừa người.
Quý Phong Chử ngồi trên ngựa hô to: “Cẩn thận, đừng chạy xa”. Nghe thấy tiếng kêu của Quý Phong Chử, Mục Tuyết lại chạy trở về, nhìn Quý Phong Chử cười nói: “Ta muốn học cưỡi ngựa”
“Không được, rất nguy hiểm”. Quý Phong Chử nghiêm túc nói. “Ta muốn! muốn học cưỡi ngựa!” Vừa mới cùng Quý Phong Chử cùng nhau cưỡi ngựa cảm giác cũng không tệ lắm. Không lay chuyển được Mục Tuyết, Quý Phong Chử đành phải đáp ứng: “Ta có thể dạy nàng, nhưng nàng phải nghe theo ta nói làm từng bước một”. Thấy Quý Phong Chử đáp ứng dạy mình cưỡi ngựa, cũng không nói cái gì liền đáp ứng, Mục Tuyết gật đầu như giã tỏi ( ý nói gật đầu liên tiếp).
Ở trên ngựa, Quý Phong Chử không ngừng cùng Mục Tuyết nói yếu lĩnh (điểm cốt yếu trong toàn bộ động tác kỹ thuật trong quân sự và thể thao) khi cưỡi ngựa, quá hưng phấn…..Mục Tuyết làm sao còn nghe vào được. Mục Tuyết thật cẩn thận lôi kéo dây cương, hết sức ôn nhu vuốt ve da lông trơn bóng của nó: “Ngươi phải ngoan ngoãn, không được làm cho ta ngã xuống, chờ ta học xong ta liền mang ngươi đi ăn đồ ăn ngon”. Quý Phong Chử thấy hành động này của Mục Tuyết, bất đắc dĩ lắc lắc đầu: “Nàng nói nhiều như vậy, nó cũng không nhất định có thể nghe hiểu được”.
“Khẳng định có thể nghe hiểu, con ngựa là hiểu tiếng người nhất”. Mục Tuyết không hờn giận nói: “Sẽ nghe hiểu được” Hắn xem như sợ nàng, hắn cũng không muốn vì loại chuyện tình vô vị này mà cùng nàng tranh cãi.
Dưới sự hướng dẫn của Quý Phong Chử, Mục Tuyết thật cẩn thận leo lên ngựa. Mặc dù lúc ở dưới ngựa thì tràn đầy tự tin, nhưng mà vừa leo lên thì lại là chuyện khác.
“Nàng thả lỏng chút, đừng gò bó như vậy”
“Không được, ta căn bản là ngôi không yên, do nó luôn chuyển động”.
“Nàng cưỡi như vậy, sẽ bị ngã xuống, ta lên ngựa để dạy nàng được không?” Quý Phong Chử đột nhiên ngẩng đầu nhìn Mục Tuyết.
“Được, được, được! Ta không ngại, ngươi mau lên đây đi, mau lên đây!” Chỉ cần có thể học được cưỡi ngựa, thế nào cũng được. Mục Tuyết ở trên ngựa không được tự nhiên vặn vẹo thân mình lại bị Quý Phong Chử gõ đầu một cái: “Nói nàng không được cử động, nếu không sẽ ngã xuống” Vừa mới nói như thế, Mục Tuyết chỉ có thể thật quá ngốc.
Quý Phong Chử ngồi ở phía sau ôm Mục Tuyết cưỡi ngựa, nói cho Mục Tuyết nên như thế nào cầm dây cương, như thế nào giẫm chân đạp. Mục Tuyết cảm thấy mình học được tương đối, liền hô phải chính mình một người cưỡi. Quý Phong Chử cũng rất thuận theo leo xuống dưới, giúp Mục Tuyết dắt ngựa. Mục Tuyết cũng có thể đi vài bước nhỏ, tuy rằng vẫn là rất ngốc, nhưng mà luôn bước tốt, đây là mở đầu tốt đẹp. Mục Tuyết đột nhiên ngửa đầu hướng về phía bầu trời xanh thẳm rống lớn một tiếng: “Ta sẽ cưỡi ngựa!” Nhìn thấy Mục Tuyết biểu tình hưng phấn. Trong lòng Quý Phong Chử thế nhưng có một tia thỏa mãn. Nữ nhân ở trước mắt đang một chút một chút mở ra trái tim hắn.
“Tuyết nhi! Ta có thể như vậy gọi nàng không?”
“Đương nhiên có thể, ca ca ta, ông nội còn có bằng hữu đều là gọi ta như vậy”.
Mục Tuyết giống như con bướm tung tăng bay trở về nàng vừa ngửa mặt đỏ bừng đáp.
“Đói bụng sao?” Quý Phong Chử vỗ đầu Mục Tuyết hỏi. Mục Tuyết trái lại rất phối hợp sờ sờ bụng: “Đến giữa trưa rồi sao? Ngươi không nói ta còn thật không biết đói”.
“Ta đi tìm chút đồ ăn”, Một lát sau, Mục Tuyết đã ngửi được mùi thơm ngào ngạt của thịt nướng, miệng không khỏi chảy nước miếng, không đợi Quý Phong Chử, Mục Tuyết liền bắt đầu ăn. Quý Phong Chử nhìn thấy bộ dáng nàng ăn như hổ đói, không khỏi bật cười.
“Ăn ngon ngon nga_____” Mục Tuyết miệng chứa đầy đồ ăn khen ngợi không ngớt. Ở xã hội hiện đại, trong thiên nhiên núi rừng muốn có món ăn dân dã thịt nướng đều là chuyện không thể, hiện tại nàng cần phải hưởng thụ cho tốt một chút. Nhìn thấy Mục Tuyết bộ dáng không chút nào làm ra vẻ! Không kìm lòng nổi mà vươn tay thay nàng lấy thịt dính ở trên miệng xuống. Mục Tuyết mặt đỏ lên, cảm nhận được quan tâm của Quý Phong Chử, ấm áp ở trong lòng nàng lan trà ra. Nàng là như thế nào đây? Vì cái gì lại có cảm giác tim đập không ngừng, vì cái gì nàng lại luôn không kìm lòng nổi nhớ đến nụ hôn ngày ấy. Sẽ không, nhất định là chính mình mien man suy nghĩ! Chính mình như thế nào có thể sẽ thích một cổ nhân, sẽ không, nhất định là thời điểm ở nhà xem tiều thuyết ngôn tình nhiều quá.

(1) tấc (đơn vị đo chiều dài, 10 phân là 1 tấc, 10 tấc là 1 thước TQ)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét