Thứ Tư, 24 tháng 7, 2013

Si Tâm Vương Phi_Diệp Tích (Chương 10: Trả Thù)


“Mục Tuyết, ngươi đi ra cho ta” Quý Phong Chử đứng ở cửa lớn tiếng quát.
Nghe thấy thanh âm Quý Phong Chử, Mục Tuyết không khỏi rùng mình một cái, hắn sẽ không phải bởi vì một cước kia của mình ngày hôm qua đến trả thù đi! Vân Châu cũng lo lắng nhìn Mục Tuyết nói: “Tiểu thư, Vương gia sẽ không la biết ngày hôm qua chúng ta trộm chuồn ra, đi tới tìm chúng ta tính sổ chứ!”
“Sẽ không” Nói là nói như vậy, nhưng trong lòng Mục Tuyết vẫn là không nắm chắc, nghĩ thầm chết thì chết, bày ra một biểu tình tướng sĩ đông chinh (ý nói tướng sĩ hướng đông chinh phạt) hướng dưới lầu đi đến. Không đợi Quý Phong Chử mở miệng trái lại Mục Tuyết mở miệng trước: “Sáng sớm ngươi gọi hồn à! Không phải ngày hôm qua ta đá ngươi sao? Cùng lắm thì ta cho ngươi đến đá lại là được, đường đường là một đại nam nhân lại nhỏ mọn như vậy sao?”
Nhớ tới việc này Quý Phong Chử càng giận dữ, nhưng mà thời điểm hiện tại hắn không muốn truy cứu việc này, hắn còn có việc khác. Quý Phong Chử đem gì đó trên tay hướng trên bàn ném: “Cái này ngươi không phải không biết chứ?”
Mục Tuyết nhặt gì đó trên bàn lên nhìn nhìn, nàng làm sao lại không biết, cái này không phải ngày hôm qua nàng đem cầm đó sao? Nhưng như thế nào lại ở trên tay hắn.
“Cái này vì sao lại ở trên tay ngươi?” Mục Tuyết hỏi ra nghi vấn trong lòng.
“Đúng không nên ở trên tay của ta, hẳn là ở hiệu cầm đồ có phải hay không?” Quý Phong Chử thay Mục Tuyết giải thích nói. Mục Tuyết một bộ dạng biểu tình đương nhiên nhìn Quý Phong Chử.
“Ngươi thế nhưng vì một ngìn hai liền đem nó cầm, ngươi nhất định không biết năm nghìn hai cũng mua không được, này là di vật của mẫu thân ta”.
“Thực xin lỗi, ta là vì trên người không mang theo tiền liền đem nó đi cầm. Ta thật sự không biết cái này đối với ngươi quan trọng như vậy, nếu biết ta tuyệt đối sẽ không đem cầm. ta đem tiền cầm ngày hôm qua đưa cho ngươi, ngươi lại đem nó chuộc ra”. Mục Tuyết khẩn trương nói, lần này nàng thật là sai lầm rồi.
Nhìn thấy Mục Tuyết khẩn trương như vậy, Quý Phong Chử cũng quyết định không làm khó nàng: “Quên đi, tiền kia ngươi giữ lại đi! Hiệu cầm đồ kia là của ta, không cần chuộc”.
“Ngươi không phải Vương gia sao? Như thế nào còn mở hiệu cầm đồ”.
“Vương gia lại không thể làm kinh thương (buôn bán) sao?”
“Không phải, ta không phải cái ý tứ kia”
“Được rồi, chuyện này ta sẽ không cùng ngươi so đo”
Mục Tuyết phấn chấn nói: “Ta biết, ngươi sẽ không nhỏ mọn như vậy, ta biết ngươi là người tốt”
“Những lời này ngươi có thể từ từ nói sau, món nợ này chúng ta xem như giải quyết xong, vậy món nợ ngày hôm qua ngươi đá ta như thế nào tính?” Quý Phong Chử chậm rãi sát lại hướng về phía Mục Tuyết.
“Không phải chứ! Ngươi đường đường nam tử hán đại trượng phu không cần nhỏ mọn như vậy có được hay không? Nếu thực sự không thể vậy ngươi lại đá ta một cước là được rồi” Coi như bù lại chuyện mình vừa mới làm sai đí.
“Vậy thì không cần, ta có thể thay ngươi tìm một cái phương thức xử phạt đơn giản một chút”. Quý Phong Chử có một quyết định quan trọng có thể chỉnh được Mục Tuyết.
“Phương pháp gì?” Mục Tuyết dò hỏi. “Mấy ngày nay Hoàng Bộ đi vắng, ngươi liền làm thư đồng của ta ba ngày là được rồi!”
“Không thành vấn đề!” Nàng nhận thấy thư đồng không phải cũng là công việc thư kí sao? Đơn giản.
“Tốt lắm liền từ giờ trở đi”. Mục Tuyết đi theo Quý Phong Chử đến thư phòng, làm thư đồng quả thật là không tồi, nhưng mà cũng phải nhìn là làm thư đồng cho ai, làm thư đồng cho Quý Phong Chử có thể không dễ dàng như vậy.
“Ngươi tới mài mực” Quý Phong Chử phân phó nói. Mục Tuyết vội vàng nghe theo, ai kêu nàng đuối lý.
“Ta cảm thấy thật nóng, giúp ta quạt”
“Sẽ không, ta cảm thấy tốt lắm a!”
“Ta hiện tại là chủ nhân ngươi, ta muốn ngươi làm cái gì ngươi phải làm cái đó?”
“Vâng, chủ nhân!” Mục Tuyết quả thật tức giận đến ngiếng răng, với tay lấy cây quạt bên cạnh nhỏ giọng nhắc mãi: ‘Quạt chết ngươi, quạt chết ngươi!’ lời này Quý Phong Chử thế nhưng một chử cũng nghe được rành mạch không sót.
“Ta hiện tại không nóng, ta muốn xem sách, ngươi đi tìm mấy quyển sách đến cho ta”. Hắn cũng không tin chỉnh không được nàng.
Mục Tuyết ném cây quạt trong tay chạy tới chỗ giá sách, lớn tiếng kêu lên: “Xin hỏi chủ nhân của ta ngươi muốn xem sách gì?”. Nhìn thấy biểu tình tức giận nghiến răng kia của Mục Tuyết, hắn thật sự rất muốn cười, chỉ có điều còn muốn tiếp tục chơi đùa: “Ngươi liền giúp ta lấy quyển thứ nam trên giá thứ ba, quyển thứ nhất trên giá thứ bảy, quyển thứ tám trên giá thứ mười, a! Không……Sai rồi! Là quyển thứ mười, còn có quyển thứ sau trên giá thứ năm, không……Lại sai rồi, là quyển thứ tư…….”
“Quý Phong Chử, ngươi nhớ lại rõ ràng rồi hãy nói chứ?”
“Ngại quá, trí nhớ của ta không tốt lắm”
“Ngươi…….!” Biết rõ Quý Phong Chử là trêu chọc nàng, nhưng lại không thể phát giận được, tục ngữ nói rất đúng ‘người đang ở dưới mái hiên không thể không cuối đầu’ a!
Quý Phong Chử quay đầu lại thấy bộ dáng leo lên leo xuống của Mục Tuyết mà bật cười, hắn đã thật lâu không có vui vẻ như vậy. Nghe thấy tiếng cười của Quý Phong Chử, Mục Tuyết quả thực tức chết, lực đạo cầm sách trên tay cũng không tự giác mạnh hơn một chút. Lúc này, một quyển sách trên đỉnh giá sách lay động mắt thấy sẽ ngã xuống, Quý Phong Chử căn bản là không kịp hô, chạy tới ôm lấy Mục Tuyết, toàn bộ sách kia đập ở trên người hắn.
Quý Phong Chử cúi người đối với Mục Tuyết dưới thân mình nói: “Ngươi không sao chứ?”
“Ta…… không có việc gì” Hiển nhiên nàng bị chuyện tình vừa rồi dọa tới. Nàng nhìn nhìn Quý Phong Chử phát hiện tư thế của bọn họ bây giờ có chút ái muội bất minh (mập mờ không rõ), nàng chưa từng cùng nam sinh tiếp xúc gần gũi như vậy, nghĩ này nọ mặt của nàng liền đỏ.
Quý Phong Chử nhìn thấy bộ dáng Mục Tuyết thẹn thùng giống với biểu tình thẹn thùng của các thiếu nữ, thế nhưng có chút tim đập nhanh, làm hắn có chút không hiểu, tầm mắt không nở dời đi.
Nhìn thấy ánh mắt nóng rực kia của Quý Phong Chử, làm cho Mục Tuyết có một tia ảo giác. Nàng cảm giác được hắn là người đáng để tin cậy, nàng thậm chí cảm giác bị nam nhân này ôm như vậy cũng không tồi, nhìn thấy hắn thế nhưng cảm giác tâm có một chút thay đổi. Nàng hoàn toàn quên mình là bởi vì nam nhân này mới phải ngã xuống, lại chật vật như thế.
“Ngươi có thể từ trên người ta rời đi không?” Mục Tuyết trước tiên khôi phục lý trí, bởi vì loại tư thế này quả thật làm cho nàng không thoải mái.
“A! Thực xin lỗi” Quý Phong Chử tay chân có chút luống cuống chống đỡ thân mình, nhanh nhẹn đứng dậy.
Nhìn thấy Mục Tuyết thẹn thùng, Quý Phong Chử kìm lòng không nổi dùng môi mình phủ lên môi nàng. Mục Tuyết bị động tác bất thình lình của hắn sợ tới mức liền lui vài bước, cả người lùi đến trên vách tường. Quý Phong Chử một phen ôm chầm Mục Tuyết đem nàng gắt gao mà ôm vào trong ngực, Mục Tuyết có thể cảm giác hơi thở hắn nóng bỏng mà ôn nhu.
Ý thức của nàng có chút mông lung, chỉ có thể chuyên chú hưởng thụ hắn hôn. Quý Phong Chử cánh tay hữu lực kia ôm Mục Tuyết có chút không nổi.
“A!” Mục Tuyết đẩy Quý Phong Chử ra, đầu loạng choạng, ý đồ làm cho chính mình thanh tỉnh. Hắn như thế nào có thể như vậy? Đây chính là nụ hôn đầu của nàng? Nhưng nàng vậy mà lại hưởng thụ, hưởng thụ ôn tồn nụ hôn hắn mang đến. Sự tình làm sao lại biến thành như vậy? Bọn họ chính là vợ chồng giả, là quan hệ khế ước. Ảo giác, nhất định là ảo giác, Mục Tuyết ý đồ trấn an tâm tình kinh hoảng của mình.
Mục Tuyết đột nhiên kinh hoảng, cũng làm cho Quý Phong Chử khôi phục bình tĩnh.
Hắn nằm mơ cũng không nghĩ đến chính mình lại xúc động như vậy, Chính mình vẫn tưởng rằng mình là người sáng suốt tự chủ thế nhưng tại đây một khắc lại cái gì cũng không tồn tại.
“Đúng rồi, Vân Châu kêu ta, ta đi nhìn xem” Mục Tuyết nói xong liền tông cửa xông ra.
Nhìn thấy bóng dáng Mục Tuyết chạy trối chết, Quý Phong Chử suy nghĩ mình thế nhưng lại thất thố như vậy. Đối với nữ nhân, hắn từ trước đến nay chính là bình tĩnh, nhưng hôm nay nữ nhân này có thể dễ dáng như thế khơi mào dục vọng của hắn….Trải qua mấy ngày nay ở chung, hắn phát hiện nàng thẳng thắn chính trực cũng không giả bộ, đó là bản tính (cá tính vốn có hoặc tính chất vốn có lúc đầu)
 đặc biệt của nàng. Hắn giống như có chút thích hình thức cùng nàng ở chung như vậy, hắn thậm chí cảm thấy cùng nàng đấu võ mồm là một loại lạc thú (niềm vui), hắn cũng rất thích loại lạc thú này……
Bị ý nghĩ của bản thân mình dọa tới, Quý Phong Chử tâm trạng chợt tắt. Ngày kế tiếp, hai người cũng vẫn sống yên ổn đi qua, Quý Phong Chử cũng không có tìm Mục Tuyết làm thư đồng. Đại khái là sợ gặp mặt sẽ xấu hổ, mấy ngày nay hai đều ở tại một chỗ trôn tránh đối phương.
Hoàng Cung
“Ha ha ha!” Ở trong ngự thư phòng, thỉnh thoảng truyền ra từng trận tiếng cười.
“Ai nha, Phong Chử, ta sắp cười đến không nổi. Không thể tưởng tượng được Vương phi này của ngươi mưu ma chước quỷ lại còn quá mức dã man! Ta nghĩ sự việc hôm nay ta nghe thấy chính là chỉ có duy nhất ở tiểu Vương phi của ngươi, xem ra ta thật sự không có chọn sai vợ cho ngươi, những ngày về sau của ngươi sẽ vô cùng thú vị”. Nói chuyện chính là đương kim hoàng thượng____Quý Phong Nhữ ca ca của Quý Phong Chử.
“Nhưng mà thật đúng là nhìn không ra, y thuật tiểu Vương phi của ngươi tốt như vậy, nếu không nhìn thấy ngươi thật sự rất tốt, nếu như ngươi nói nàng y thuật tốt đánh chết ta cũng không tin.
“Ta cho tới bây giờ còn không biết nha đầu kia có thể gây sức ép như vậy, nàng ở nhà cũng không phải là như vậy, ta nói Phong Chử, khẳng định là ngươi có chỗ nào đắc tội nàng rồi”. Mục Diệc Phàm vừa uống trà vừa nói xong. Quý Phong Chử đưa mắt lườm Mục Diệc Phàm, Mục Diệc Phàm xem như không phát hiện tiếp tục tự nhiên uống trà. Nhìn thấy biểu tình hay thay đổi của Quý Phong Chử, Hoắc Tử Duy cười to không ngừng: “Ta nói, Diệc Phàm ngươi có một muội muội đáng yêu như vậy, y thuật lại cao, như thế nào không giới thiệu cho tan ha! Ta sánh đôi với muội muội ngươi, lại so với người Vương gia muội phu (em rễ) này tốt hơn a!” Mục Diệc Phàm chỉ cười không nói.
“Ngươi đã muốn buông xuống liền buông đi____” Một câu của Quý Phong Nhữ làm cho Quý Phong Chử phất tay áo bỏ đi.
“Chuyện kia chính là một cái gai trong lòng hắn, đổi lại là người khác, cũng sẽ không quên nhanh như vậy” Mục Diệc Phàm nói.
“Vậy Mục Tuyết ? Nàng làm sao bây giờ?” Hoắc Tử Duy thay Mục Tuyết tiếc hận nói.
“Nha đầu kia có con đường của mình, không phải ngươi và ta có thể làm chủ” Nghe Diệc Phàm nói, Hoắc Tử Duy khó hiểu nhìn Mục Diệc Phàm, mọi người đều giống như có rất nhiều bí mật. 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét