Mấy ngày nay Mục Tuyết thật là nhàm chán, Quý Phong Chử muốn
nàng đi ra ngoài ngược lại nàng thì không nghĩ đi ra ngoài. Mỗi ngày dạo chơi
trên đường phố, đi dạo vài ngày cũng không còn hứng thú.
Đình nghỉ trong hoa viên quanh co, ngoài đình, hoa sen trong
hồ nước đang ra lá xanh mơn mởn, Mục Tuyết đang xem cá trong nước, cảm giác
phía sau có người, vội quay đầu lại. Khi thấy rõ ràng người tới, Mục Tuyết liền
chạy vội vào trong lòng người nọ: “Ca, ta rất nhớ ngươi nha!”
“Nha đầu à, ngươi như thế nào lại không hiểu cái gì kêu là
nam nữ thụ thụ bất thân(1) chứ?” Mục Diệc Phàm chê cười nói.
“Ngươi là đại ca của ta a, vậy cần gì phải để ý!” Mục Tuyết
nghịch ngợm mà trừng mắt nhìn. Huynh muội hai người ‘nghi thức gặp mặt’ xong
rồi, Mục Tuyết mới nhìn đến Hoắc Tử Duy cùng Quý Phong Nhữ ở phía sau Mục Diệc
Phàm. “Hoàng Thượng” Mục Tuyết kinh hô.
“Hôm nay, ta không phải Hoàng Thượng, chỉ là bằng hữu, người
nhà, ngươi muốn làm cái gì, muốn nói cái gì đều có thể, không cần kiêng dè ta”.
Quý Phong Nhữ cười nói. Hắn thật là càng ngày càng thích vị đệ muội (em dâu)
này, ngây thơ đáng yêu một chút cũng không làm ra vẻ.
“Là ngươi nói đó” Mục Tuyết chỉ vào mũi Quý Phong Nhữ nói.
“Nha đầu, ngươi không thể vô lý như vậy”. Mục Diệc Phàm quát
lớn nói. “Cũng không phải ta nói, là hắn chính mình nói mà?” Mục Tuyết bỉu môi
nói. Nhìn thấy, Quý Phong Nhữ biểu tình cười ha ha, Mục Diệc Phàm cũng chỉ có
thể lắc đầu không nói gì thêm.
“Là ngươi?” Mục Tuyết đi đến trước mặt Hoắc Tử Duy hỏi. Nàng
đương nhiên sẽ không quên, ngày đó ở phòng bếp có gặp qua.
“Hoắc Tử Duy, bằng hữu của Phong Chử cùng ca ngươi” Hoắc Tử
Duy tươi cười thật ấm áp, lại giống như dáng vẻ ta tùy ý thong dong rong chơi
trong thiên hạ, thấy nam tử này không chỉ có dung mạo tuấn tú sáng sủa, còn có
vài phần phóng túng, không chịu bị trói buộc.
“Bằng hữu Quý Phong Chử? Tới nơi này làm gì, không đi thư
phòng?” Hoắc Tử Duy nhìn Mục Tuyết, mặt tràn đầy ý cười. “Ta đã gặp hắn, ta là
đến xem ngươi”. Mục Tuyết đem mình từ trên xuống dưới nhìn một lần: “Xem ta, ta
có cái gì đẹp, ta cũng không phải con khỉ ở vườn bách thú”.
“Nhìn xem là ai có thể trị được chân của Quý Phong Chử, có
thể khiến Quý Phong Chử thay đổi a!” Hoắc Tử Duy nghiền ngẫm nói. “ Hắn thay
đổi như thế nào, cũng vẫn là một tòa ‘băng sơn’”. Mục Tuyết thở dài nói.
“ ‘băng sơn’ ngang ngược hình dung rất chuẩn xác”. Hoắc Tử
Duy cùng Quý Phong Nhữ đối với lời nói của Mục Tuyết làm ra một phen đánh giá.
“Nha đầu, ngươi hiện tại là Vương phi, phải chú ý ngôn hành
cử chỉ (lời
nói và việc làm) của ngươi”. Mục Diệc Phàm kiên nhẫn
dạy bảo. Mục Tuyết cười nhìn Mục Diệc Phàm: “Ta cảm thấy chính mình vẫn rất
tốt, ta vì sao cần quản người khác nói cái gì? Không phải nói xuất giá tòng phu
sao? Ngay cả Quý Phong Chử cũng không nói ta, ngươi không cần quản nhiều như
vậy được không? Chờ ta có tẩu tử (chị dâu) ngươi chỉ cần quản tẩu tử ta là được
rồi”
Nàng nói lời này làm cho Mục Diệc Phàm á khẩu không trả lời
được.
Hoắc Tử Duy đi đến cười nói: “Diệc Phàm cũng là ngươi,
chuyện tình vợ chồng son người ta ngươi muốn nói cái gì, giống như Vương Phi
nói, chờ ngươi thành thân ngươi lại đi quản lão bà ngươi là được rồi” Mục Diệc
Phàm cũng không nghĩ tới, lần này mũi nhọn đều chỉ về hướng mình.
Quý Phong Nhữ nhìn thấy ba người, ngươi một câu ta một câu,
rất vui vẻ, từ lúc chuyện kia đến nay, hắn chưa từng thoải mái cười như vậy.
Hắn tin tưởng Quý Phong Chử sau này sẽ không lại cô đơn, Mục Tuyết nhất định có
thể mở ra cánh cửa tâm hôn hắn.
Tháng ba quả thật là mùa mưa, mưa dầm kéo dài, làm cho người
ta cảm giác vô cùng áp lực.
Mục Tuyết ngồi ở ghế dựa trong thư phòng thỉnh thoảng than
thở “Ai!________”
“Ngươi đang làm cái gì” Quý Phong Chử nhịn không được hỏi.
“Không có gì, chỉ là không thích trời mưa” Mục Tuyết im lặng
hiếm thấy.
Quý Phong Chử cũng sẽ không hỏi lại, tiếp tục nhìn công văn
trên bàn. Hoàng Bộ cùng Vân Châu đứng ở một bên hầu hạ từng người chủ tử, còn
lại Mục Tuyết là im lặng hiếm thấy ngồi ở phía trước cửa sổ.
“Vương gia, ngươi xem Vương phi làm sao vậy?” Hoàng Bộ nhìn
thấy Mục Tuyết ‘dị thường’ lo lắng hỏi. Hoàng Bộ cũng hỏi ra nghi vấn của hắn,
từ lần đầu tiên gặp mặt Mục Tuyết đến bây giờ, ngày nào nàng không phải đều là
cười ha hả, chính là người khắp thiên hạ không vui nàng cũng sẽ có lý do vui
vẻ, mấy ngày nay nàng quả thật là là lạ. Hắn cũng cảm thấy kỳ quái, nhưng cũng
không dám hỏi đến, hắn cũng không nghĩ muốn trêu chọc nàng. Hiện tại, Mục Tuyết
là muốn làm gì thì làm cái đó, hắn yên tĩnh là được rồi, hoàng huynh hắn thật
là đáng ghét còn hướng Mục Tuyết cho phép đặc biệt, lời hắn nói nếu Mục Tuyết
cho rằng không đúng có thể không nghe, đây là cái cho phép đặc biệt chó má gì?
Lời hắn nói khi nào thì nha đầu kia chịu nghe.
Ngồi ở phía trước cửa sổ phát ngốc nửa ngày Mục Tuyết phục
hồi tinh thần lại: “Vân Châu, quay về Thính Vũ hiên đi! Ta mệt mỏi” Nói xong
cũng không quay đầu lại liền rời khỏi.
“Tiểu thư, cô mấy ngày nay làm sao vậy? Không vui sao?” Vân
Châu lo lắng hỏi. Mục Tuyết quay lại cho Vân Châu một cái khuôn mặt tươi cười:
“Không có a! Ta tốt lắm, chính là mệt mỏi, em nghỉ ngơi đi!” Vân Châu giúp Mục
Tuyết sửa sang lại giường cho tốt liền trở về nghỉ ngơi.
Lúc nửa đêm lại nổi lên mưa to tầm tả, chợt xuất hiện sấp
chớp. Quý Phong Chử đang ở thư phòng đẩy cửa sổ ra nhìn về phía Thính Vũ hiên,
nàng đang làm cái gì, đã ngủ chưa? Nàng từ trước đến nay rất lơ là, không biết
có đóng cửa sổ không. Quý Phong Chử không khỏi một tia kinh sợ, chính mình khi
nào thì cũng sẽ quan tâm người khác, đối tượng quan tâm vẫn là cái nha đầu gây
sự kia, là bởi vì nàng là muội muội của
Diệc Phàm mới đặt biệt chiếu cố đi! Nghĩ này nọ, Quý Phong Chử cười lắc đầu.
“Vương Gia ngươi làm sao vậy?” Nhìn thấy Quý Phong Chử khác thường Hoàng Bộ hỏi.
“Không có việc gì, ngươi cũng trở về nghĩ ngơi đi! Ta muốn
đi một mình!” Quý Phong Chử phất tay nói. Không ý thức chính mình đã đi đến
Thính Vũ hiên, Quý Phong Chử thấy trong phòng không có ánh đèn, đang chuẩn bị
muốn rời khỏi. Lại nghe thấy từ trong phòng truyền ra một trận tiếng nức nở, trong
lòng không khỏi căng thẳng, đẩy cửa phòng ra chỉ thấy Mục Tuyết ngồi ở trên mặt
đất cạnh giường, hai tay ôm đầu gối, cái đầu chôn thật sâu ở trong đầu gối,
thỉnh thoảng phát ra từng đợt tiếng nức nở. Quý Phong Chử vội vàng vọt đi tới:
“Mục Tuyết” Mục Tuyết nghe được có người đi lại đây, giống như bắt lấy được một
cây rơm cứu mạng gắt gao túm lấy Quý Phong Chử: “Không_____muốn, không
được___rời____khỏi, ta thật sự rất sợ!”
Thấy Mục Tuyết nước mắt ràn rụa, Quý Phong Chử lại có một
tia không đành lòng, đem Mục Tuyết nhẹ nhàng ôm lấy đặt ở trên giường: “Được
rồi, ta không rời khỏi! Ta ở trong này cùng ngươi”. Nhìn thấy khuôn mặt Mục
Tuyết ngủ say, Quý Phong Chử không khỏi cười: nha đấu kia hóa ra là sợ sấm sét.
Quý Phong Chử vốn định bước lên nằm ngủ một lúc, khi đứng dậy mới phát hiện tay
mình còn bị Mục Tuyết nắm, khi hắn muốn lấy tay ra lại phát hiện Mục Tuyết xiết
càng chặt. Trong miệng còn đang không ngừng rên rỉ: “Không được, không
được____đi, Tuyết Nhi rất nghe lời. Mục mụ, ba ba, không được____không để ý
đến____Tuyết nhi a! Không được! Ông nội, ta muốn____mụ mụ____mụ mụ, Tuyết nhi
muốn mụ mụ” Mục Tuyết vừa la vừa khóc, chính là đang ngủ nước mắt cũng không
ngừng chảy. Quý Phong Chử không khỏi nhíu mày, rốt cuộc là chuyện gì làm cho
nàng thương tâm như vậy, ở trong mộng cũng không an ổn.
“Không khóc, Tuyết nhi ngoan, không đi, chúng ta đều không
đi”. Quý Phong Chử vỗ mu bàn tay Mục Tuyết theo lời của nàng an ủi nói. Đại
khái là nghe hiểu lời nói của Quý Phong Chử, nhất thời im lặng không ít. Sợ
đánh thức Mục Tuyết, Quý Phong Chử để cho Mục Tuyết nắm tay mình như vậy, không
có rời đi.
Sau cơn mưa là sáng sớm xinh đẹp, hoa cỏ đã uống đủ nước sức
sống có vẻ đặc biệt. Mục Tuyết vừa tỉnh liền thấy Quý Phong Chử đang nằm ngủ ở
cạnh giường, tay mình còn gắt gao túm lấy tay hắn, cảm thấy kinh sợ vội vàng bỏ
ra, bởi vì động tác quá mạnh làm Quý Phong Chử giật mình tỉnh giấc. Quý Phong
Chử duỗi duỗi tay bị Mục Tuyết nắm cả đêm, cả đêm sợ kinh động đến Mục Tuyết
đều không có di chuyển, tay đều đã tê rần: “Phảm ứng mạnh như vậy làm gì, ngươi
ngày hôm qua đã nắm cả đêm”
“Đêm qua____ta”. Mục Tuyết cúi đầu không nói. “Tuyết nhi,
tên rất dễ nghe” Quý Phong Chử thản nhiên giúp Mục Tuyết dời đi đề tài. Mục
Tuyết ngẩng đầu chống lại ánh mắt của Quý Phong Chử: “Cám ơn ngươi” Mục Tuyết
tiếp tục vì bản thân mình nói: “Thời điểm ta 5 tuổi ba ba, mụ mụ vì một lần
ngoài ý muốn mà qua đời, thời điểm gặp chuyện không may, mụ mụ đem ta gắt gao
ôm trong lòng. Ngày đó cùng ngày hôm qua giống nhau cũng trời mưa cùng với sấm
sét, ta một mình gắng sức khóc, không ai để ý đến ta, ta liều mạng gọi ba ba,
mụ mụ nhưng bọn họ cũng không để ý ta, ta một mình rất sợ_____”
“Được rồi, không cần nói”. Cho tới bây giờ cũng không biết
nàng cả ngày tươi cười đầy mặt, nhớ lại chuyện cũ sẽ không chịu được như thế.
Quý Phong Chử thay Mục Tuyết lau khô nước mắt: “Về sau, nàng sẽ không một mình,
tin tưởng ta?” Quý Phong Chử giật mình, mình thế nhưng sẽ vì nàng nói ra hứa
hẹn. Chẳng lẽ, hắn thật sự yêu nàng sao? Thấy nước mắt của nàng trái tim hắn
thế nhưng có một tia đau đớn, hắn rốt cuộc là như vậy, nàng chính là Vương phi khế
ước của hắn a!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét