Tướng phủ
“Mục Diệc Phàm, ngươi đi ra cho ta!” Mục Tuyết còn chưa vào cửa liền
hô to.
Mục Tuyết chạy tới trước mặt Mục Diệc Phàm hét lớn: “Mục Diệc Phàm
ngươi hơi quá đáng, ngươi thế nhưng cho người theo dõi ta!” Mục Tuyết đối mặt với
Sơn Băng Địa Liệt ( dịch nghĩa: núi lở đất rung, cũng có thể hình dung người có
thanh thế lớn ) kia gầm lên, ngược lại với dáng vẻ thản nhiên của Mục Diệc
Phàm: “Làm sao vậy! Nha đầu, tức giận? Ta là sợ ngươi có nguy hiểm muốn bọn họ
đi bảo vệ ngươi, kia cũng không thể gọi là theo dõi. Nếu không phải ngươi gặp
Phong Kiến Nguyệt, ta sẽ cho ngươi chơi cho đủ. Vả lại ngươi còn là một cô
nương gia, dù sao ngươi cũng không thể ở lại đệ nhất sơn trang mãi được!”.
Nghe Mục Diệc Phàm giải thích xong, nàng cảm thấy được Mục Diệc
Phàm thật sự quan tâm mình. Hiện tại nghĩ lại nàng càng hận cái người tên Phong
Kiến Nguyệt kia, nếu không phải tại hắn, vậy Đại tiểu thư nàng bây giờ còn tiếp
tục ở bên ngoài dạo chơi, đó chính là cơ hội khó có được.
“Phong Kiến Nguyệt là ai, tại sao các người đều sợ hắn như thế, ta
thấy hắn võ công cũng không ra làm sao?” Nàng hiện tại đối với Phong Kiến Nguyệt
kia cảm thấy hứng thú, vì sao mọi người đều giống như rất sợ hắn.
“Nha đầu, ngươi cũng không nên khinh địch, Phong Kiến Nguyện võ công
là không được tốt lắm, nhưng người này nham hiểu xảo quyệt sở trường hạ độc,
người như thế tốt nhất không nên trêu chọc” Mục Diệc Phàm cảnh cáo Mục Tuyết. Mục
Tuyết nghĩ thầm: hắn hạ độc cũng không ra làm sao ấy ư? Nàng không phải giải được
sao? Nhìn thấy Mục Tuyết ngẩn người, Mục Diệc Phàm cho rằng dọa tới Mục Tuyết rồi,
nhẹ nhàng vỗ lưng Mục Tuyết: “Được rồi nha đầu, ngươi đã ở bên ngoài chạy vài
ngày, trước đi nghĩ ngơi, buổi tối ta lại đến xem ngươi”.
Từ đệ nhất sơn trang tức giận thẳng một đường quay về nhà, nàng thật
đúng là có chút mệt mỏi.
“Tiểu thư, tiểu thư, cô cuối cùng đã trở về”. Một bước tiến vào hậu
viên (sân sau) chợt nghe thấy tiếng hô to của tiểu nha hoàn tùy tùng ___ Vân
Châu của nàng, giống như sợ người khác không biết nàng đã trở về. Mục Tuyết
nhìn thấy Vân Châu, cười nói: “Vân Châu, ta hiện tại rất đói bụng, ngươi có thể
đi lấy cho ta một chút gì đó để ăn chứ?”. Vân Châu vừa nghe chủ tử nói đói bụng,
liền một đường chạy đi lấy thức ăn. Mục Tuyết nhân cơ hội này phải nghỉ ngơi một
chút, đợi lát nữa Vân Châu khẳng định đầy lời muốn nói, nàng phải chừa chút
tinh thần ứng phó.
Quả nhiên, Vân Châu một hồi đến liền lôi kéo Mục Tuyết hỏi han. Việc
này là như thế nào? Hai người hàn huyên suốt một buổi chiều.
Ban đêm, Mục Tuyết một mình buồn chán, đi ra hoa viên dạo chơi.
Nàng hiện tại đã trở về, cũng không biết lời nói ngày đó của Mục Diệc Phàm có
thể xem như là không tính toán gì hết? Nếu Mục Diệc Phàm không hỏi, vậy nàng sẽ
coi như chưa từng phát sinh chuyện gì! Đang suy nghĩ nàng giống như đâm vào cái
gì, còn chưa kịp ngẩng đầu, mộ đôi ủng màu đen của nam nhân chiếu vào tầm mắt của
nàng. Phải sau một lúc lâu mới ngẩng đầu, nàng bỗng chốc sửng sốt, người đó ngồi
xe lăn. Tiếp theo tầm mắt chống lại hé ra một gương mặt điên đảo chúng sinh,
tóc đen hỗn độn như thác nước rơi vãi phía sau, nam tử có một đôi long mày vô
cùng đẹp, hai phía lông mày nghiêng hướng tóc mai (tóc ở hai bên thái dương),
hai tròng mắt sáng ngời, hình như ở đáy mắt ngưng tụ một màu đen thâm trầm,
thông suốt, khí thế kia làm cho người ta không khỏi rét run. Trái tim không khỏi
đập nhanh vài cái, khuôn mặt kia anh tuấn như vậy lại quen thuộc như vậy, nhưng
nàng nghĩ không ra gặp qua ở đâu. Nam nhân này tính tình lạnh lùng nàng thấy so
với Triển Sơ Vân tao nhã (ôn ồn lễ độ) là khác nhau, duy nhất giống nhau là hai
người đều rất anh tuấn.
“Ngươi đang nhìn cái gì?” Quý Phong Chử < Tĩnh Vương Nam Chiếu
> chán ghét người khác dùng loại ánh mắt này nhìn hắn, cũng như người đang ở
trước mắt này. Câu hỏi của hắn làm cho Mục Tuyết trong nháy mắt tỉnh lại: “Thực
xin lỗi! Ta không phải cố ý?” Thấy người kia giọng nói lạnh như băng, Mục Tuyết
cũng thật tình giải thích.
“Hắn thật quan tâm ngươi!”
Quý Phong Chử không có lý
do nói một câu làm cho Mục Tuyết sửng sốt: “Ngươi nói là Mục Diệc Phàm? Hắn là
ca ta đương nhiên quan tâm ta! Ta nghĩ ta kiếp trước làm việc gì đó tốt nên ông
trời cho ta một ca ca tốt đến thương yêu ta, bảo vệ ta!” Nói đến Mục Diệc Phàm,
Mục Tuyết không khỏi nhớ tới đại ca nàng Phương Hạo Vũ. Lúc này Mục Diệc Phàm đứng
ở phía sau rừng cây nghe xong thổ lộ của Mục Tuyết trong lòng chua sót: mình
làm như vậy rốt cuộc là có đúng hay không.
“Ngươi trở về, đại biểu ngươi nguyện ý gả cho Tĩnh Vương sao?” Thời
điểm Quý Phong Chử nói chuyện vẫn như cũ không có biểu tình gì.
Mục Tuyết giật mình nhìn Quý Phong Chử: “Ngay cả việc này ngươi
cũng biết, xem ra các ngươi thật đúng là bằng hữu tốt. Ta lưu hay không lưu lại
không phải ta có thể quyết định, nhưng người lấy hay không lấy chồng là ta, sự
việc của bản thân bất luận kẻ nào đều không có quyền can thiệp”.
“Các ngươi đang nói chuyện gì vậy?” Mục Diệc Phàm nhịn không được
đi ra, lại đi xuống tán gẫu (trò chuyện), hắn không biết Quý Phong Chử còn muốn
hỏi cái gì.
“Ca, ngươi khi nào thì tới”. Mục Tuyết cười kêu lên. Mục Diệc Phàm
cưng chiều vuốt đầu Mục Tuyết: “Ta không phải nói, buổi tối ta sẽ đến xem ngươi
sao?”.
Mục Diệc Phàm xoay người nhìn Quý Phong Chử bên cạnh nói: “Cả đêm
không có gặp ngươi, thì ra ngươi ở chỗ này”. Quý Phong Chử chua sót vuốt
xe lăn: “Ta còn có thể đi chỗ nào?” Mục Tuyết nhìn thấy hai người giống như có
lời muốn nói, sợ hãi ném một câu: “Ta nghĩ các ngươi có rất nhiều lời muốn nói,
ta đi về trước”. Mục Diệc Phàm cũng không ngăn cản.
“Vì sao phải nghe lén chúng ta nói chuyện”. Quý Phong Chử chất vấn.
Hắn đã sớm thấy Mục Diệc Phàm, nếu Mục Diệc Phàm không đi ra vậy hắn coi như
không phát hiện, những lời vừa mới hỏi đó là muốn cho Mục Diệc Phàm nghe.
“Ta không có nghe lén, chỉ là thấy các ngươi đang nói ta, nên
không đi ra! Đi ra là ta muốn hỏi ngươi một chút, ngươi hôm nay đến nơi này của
ta là biểu thị ngươi quyết định rồi?” Mục Diệc Phàm đương nhiên biết Quý Phong
Chử hỏi những lời đó là có ý nghĩa gì.
“Ta còn có lựa chọn khác sao? Vậy là ngươi nguyện ý gả muội muội
mình cho một người như ta?” Quý Phong Chử cười khổ nói. Đúng nha! Ai lại nguyện
ý gả muội muội mình cho một phế nhân (người tàn tật), cho dù là bằng hữu chỉ sợ
cũng không muốn!
“Nếu ngươi nói là thích nàng ta nguyện ý gả nàng cho ngươi, nhưng
ngươi và ta đều hiểu rõ ngươi không hề thích nàng. Làm huynh trưởng ta chỉ hy vọng
ngươi đối tốt với nàng, dù cho ngươi không thích nàng cũng không được tổn
thương nàng!” Thời điểm Mục Diệc Phàm nói chuyện ánh mắt vẫn nhìn chăm chú hướng
về nơi Mục Tuyết ở.
“Ngươi liền như vậy khẳng định nàng nhất định sẽ gả cho ta? Lời nàng
vừa mới nói không phải ngươi cũng nghe thấy sao?”
“Nàng có đồng ý hay không ta không biết, quyết định toàn bộ chuyện
này cũng không do ta. Về ta, nếu nha đầu không muốn, ta sẽ không miễn cưởng!”
Quý Phong Chử vốn là muốn Mục Tuyết phải biết khó mà lui hủy bỏ
hôn sự, nhưng sau khi nhìn thấy phản ứng của Mục Tuyết đối với hôn sự này,
hắn quyết định thay đổi ý tưởng lúc đầu của mình, có lẽ hắn có thể làm lưỡng
toàn tề mĩ (vẹn toàn đôi bên; đẹp cả đôi bên; vẹn
cả đôi đường).
Mục
Tuyết một mình ngồi ở trong phòng ngẩn ngơ, vì sao nàng lại cảm thấy nam nhân
kia nhìn quen mắt, nghĩ nghĩ liền vỗ đầu mình nhảy dựng lên: là hắn? Nàng vừa rồi
như thế nào không nhớ ra? Nhưng làm sao có thể là hắn, sẽ không, sẽ không, nhất
định là mình nhìn lầm rồi. Tuy rằng trước kia mình đã từng nghĩ như vậy, nhưng
hôm nay nàng thật sự nhìn thấy người thật. Vậy nói cách khác hắn chính là Tĩnh
Vương Nam Chiếu, người nàng phải gả, chuyện này thật là với vẩn! Thì ra Quý
Phong Chử chính là người trong quan tài
ngày đó nàng nhìn thấy ở huyệt mộ, mình xuyên qua thời không đã đủ ngạc
nhiên, không ngờ nhìn thấy một người đã chết cứ như vậy đứng sờ sờ trước mắt
mình, càng khoa trương chính là người kia chính là người nàng phải gả, việc này
quả thực rất khéo!
Đột
nhiên nghe thấy có người gõ cửa, Mục Tuyết buồn bực: đã trễ thế này là ai đến?
Vừa mở cửa nhìn thấy lại là Quý Phong Chử. Mục Tuyết vẫn còn đắm chìn trong suy
nghĩ của mình đối với Quý Phong Chử nửa ngày cũng không nói chuyện, chỉ là lẳng
lặng đứng ở cửa nhìn.
“Không
tính cho ta đi vào?” Quý Phong Chử trước hết phá tan cục diện bế tắc.
“Không___không___không phải, mời vào!” Mục Tuyết mở rộng cửa để Quý Phong Chử dễ
dàng đẩy xe lăn tiến vào. Quý Phong Chử đi thẳng vào vấn đề nói: “Ta đến là muốn
cùng với ngươi bàn bạc một giao dịch”
Mục
Tuyết không hề nghe Quý Phong Chử nói chuyện, nhưng mà trừng mắt nhìn Quý Phong
Chử. Nàng muốn nhìn rõ người trước mắt cùng người trong quan tài kia có phải là
cùng một người hay không, nếu bọn họ là cùng một người, vậy không phải chứng tỏ
người trước mắt này sẽ sống không được bao lâu. Mục Tuyết không khỏi cảm thấy
có chút thương tiếc, nàng nhớ rõ hắn là sẽ chết ở chiến trường, hưởng thọ 26 tuổi,
những điều này khiến nàng nhìn người trước mắt không khỏi có chút tò mò.
Quý
Phong Chử thấy Mục Tuyết trừng mắt nhìn mình ngây người nói: “Ngươi đang nhìn
cái gì? Ngươi có đang nghe ta nói chuyện không?” Mục Tuyết ‘ừ’ một tiếng phục hồi
lại tinh thần, mới giật mình phát giác chính mình vừa rồi thất lễ: “Ngươi vừa mới
nói cái gì? Ta không có nghe rõ mời ngươi nói lại một lần nữa?”
“Gả
cho ta”. Trái lại Quý Phong Chử trực tiếp nói. Nhưng Mục Tuyết sau khi nghe hắn
nói đem nước trà đang uống vào miệng phun ra, suýt nữa bị sặc. Quý Phong Chử
cũng may phản ứng nhanh, nếu không sẽ bắn đến cả người hắn. Mục Tuyết nhìn Quý
Phong Chử không xác định hỏi: “Ngươi___ngươi___ngươi nói cái gì, gả cho ngươi,
ta không phải nghe lầm?”.
“Đúng
vậy, ngươi không có nghe lầm, ta___muốn___ngươi___gả___cho___ta!” Quý Phong Chử nói từng chữ từng câu. Mục Tuyết lấy tay sờ trán Quý Phong Chử nói: “Ngươi
không phát sốt a! Nói nhảm gì đó”.
“Ta
rất nghiêm túc” Hắn vừa mới bị hành động của Mục Tuyết dọa tới, rất ít có nữ tử
cách hắn gần như vậy, hắn không thích người khác tiếp cận hắn khoảng cách gần
như vậy. Hơn nữa hắn hiện tại cái dạng này sợ là cũng rất khó có nữ tử dám cùng
hắn tiếp xúc gần gũi như vậy.
“Ngươi
bày___bày ra cái trò đùa gì, ta chỉ là một nha đầu cái gì cũng không có, như thế
nào có thể xứng đôi với ngươi___đường đường Tĩnh Vương Nam Chiếu” Mục Tuyết chế
giễu nói.
“Ngươi
biết ta là ai?” Quý Phong Chử hỏi. Mục Tuyết nghĩ thầm, muốn không biết ngươi
thật đúng là rất khó, không chỉ là biết mà còn ấn tượng khắc sâu.
“Muốn
không biết ngươi là ai thật đúng là rất khó, vì sao là ta?” Mục Tuyết có chút kỳ
quái, thư nàng phát hiện trong đó viết hắn không có thành thân.
“Diệc
Phàm không nói vì sao ta phải cùng ngươi thành thân?”
“
Ta biết! Không phải vì vật này sao?” Mục Tuyết quơ quơ vòng tay trên tay.
Quý
Phong Chử tỏ ý giải thích: “Ta không biết ‘Tâm nguyệt’ vì sao lại ở trên tay
ngươi, ta cũng không muốn biết. Nhưng mà ta biết, giao dịch của chúng ta đối với
ngươi và ta đều có lợi”. Quý Phong Chử nhìn nhìn biểu tình Mục Tuyết, Mục Tuyết
ý bảo hắn tiếp tục.
“Chúng
ta vâng theo ý nguyện thành thân của bọn họ, ta muốn chỉ là cái nghi thức kia,
ngươi chỉ cần ở lại Vương phủ mà làm Vương phi của ngươi là được rồi. Đến lúc
ngươi có thể rời đi ta sẽ cho ngươi rời đi, đương nhiên nếu ngươi rời đi ta sẽ
đưa ngươi một khoản tiền”. Đối với Quý Phong Chử xem ra đây là biện pháp tốt nhất,
như vậy Quý Phong Nhữ sẽ không lại buộc hắn thành thân.
“Ngươi
không sợ ta xem trọng thân phận của ngươi, địa vị, tiền tài, đến lúc đó không
muốn đi?” Mục Tuyết trêu đùa nói. Mục Tuyết đồng thời cũng có quyết định của
mình: đây có lẽ là biện pháp tốt, ở cổ đại, tuổi như nàng vậy còn chưa lấy chồng
sợ là không còn người nào. Không gả cho hắn cũng lại phải gả cho người khác,
người khác sợ là không có nói chuyện tốt như vậy. Như hắn nói nàng cũng không
có thiệt hại gì, lại có thể giải quyết nguy cơ của nàng. Hơn nữa nàng hiện tại
cảm thấy rất hứng thú đối với ‘đồ cổ’ trước mắt, nói không chừng sẽ giúp đỡ khảo
cổ sau này.
“Không
sao cả, Vương phủ ta vẫn nuôi nổi một Vương phi” Quý Phong Chử lộ biểu tình
cùng việc này không liên quan. Mục Tuyết cười nói: “Ta đồng ỳ vời ngươi, nhưng
cũng có điều kiện”. Hiện tại nàng có thể hiểu được nguyên nhân trong huyệt mộ
kia không có quan tài Vương phi, nàng căn bản là một Vương phi hợp đồng? Hợp đồng hết liền tạm biệt.
“Nói”.
Giống như biết Mục Tuyết sẽ đồng ý, biểu tình của Quý Phong Chử không hề thay đổi:
“Yêu cầu của ta rất đơn giản: ta có hoàn toàn tự do là được, về phần tiền ngươi
nói thì khỏi, dù sao ta ở nhà ngươi cũng là ăn ở không phải trả tiền < nữ tử
cổ đại là không cần đi làm, vậy làm một Vương phi chắc hẳn chính là mỗi ngày đi
dạo hoa viên và vân vân, điều này chẳng phải là so với thần tiên còn thoải mái
hơn, vả lại nếu nàng về nhà nàng cũng không thiếu tiền > còn có ta cần một
chút giúp đỡ, ngươi cùng ca ta phải vô điều kiện giúp đỡ ta, cùng lắm ta cam
đoan đúng đạo nghĩa, không làm chuyện thương thiên hại lí ( ý nói làm việc hung
ác tàn nhẫn, tán tận lương tâm)”. Vốn cho rằng Mục Tuyết muốn tiền tài hay thứ
gì đó, không nghĩ đến nàng nói lại là việc này, xem ra là hắn lòng dạ tiểu nhân
(Ý nói người có bụng dạ hẹp hòi, lòng dạ nhỏ nhen).
“Ta
có thể đồng ý với ngươi, nhưng Mục Diệc Phàm ta không bảo đảm, chuyện hắn không
muốn làm ai ra lệnh hắn cũng không được”.
“Ngươi
đồng ý là được, ca ta sẽ không quản. Khế ước (hợp đồng) của chúng ta coi như là hoàn
thành” Nàng nếu muốn làm cái gì Mục Diệc Phàm đương nhiên là sẽ giúp nàng, hiện
tại vừa nhiều thêm một người giúp đỡ không phải rất tốt. Tựa như ông nội nói,
Đi
ra bên ngoài nhiều bằng hữu thì địa vị hơn à? Hơn nữa chính mình cũng chỉ có thể
làm như vậy, ‘muốn gỡ chuông cần phải có người đeo chuông’ mình là vì vòng tay
của hắn mới đến, ‘tâm nguyệt’ là mấu chốt mang nàng về nhà, nói không chừng hắn
có thể giúp.
“Vậy
ngươi chuẩn bị cho tốt đi!” Nói xong Quý Phong Chử liền đẩy xe lăn rời khỏi.
Sáng
sớm trong Tướng phủ phi thường náo nhiệt, bởi vì Quý Phong Chử trước mặt mọi
người tuyên bố năm ngày sau sẽ cưới Mục Tuyết.
“Tiểu
thư, tiểu thư”.
“Ta
còn chưa chết đâu?Sáng sớm ngươi gọi hồn à” Sáng sớm bị Vân Châu đánh thức Mục
Tuyết vô cùng khó chịu. “Tiểu thư, tiểu thư, cô sắp là Tĩnh Vương phi, như thế
nào còn nói chuyện không giữ mồm giữ miệng như vậy”. Vân Châu lòng tốt nhắc nhở
nói. Nghe Vân Châu líu rìu, Mục Tuyết chịu không nỗi từ trên giường bò dậy. Quý
Phong Chử kia làm việc thật đúng là nhanh, hôm qua mới đồng ý hắn, hôm nay sáng
sớm thì mọi người đều biết, nàng thật sự không dám coi thường năng lực truyền bá của người cổ đại: “Ta biết!
Không phải là một Tĩnh Vương phi, có cần khoa trương như vậy?” Mục Tuyết nhắm mắt
lại đáp, nàng hiện tại thầm nghĩ ngủ, tối hôm qua củng Quý Phong Chử nói chuyện
quá muộn.
“Tiểu
thư, cô phải biết rằng Tĩnh Vương chính là đệ đệ ruột duy nhất của đương kim
hoàng thượng, Tĩnh Vương năm đó cũng là thống lĩnh mười vạn binh mã, dũng mãnh
thiện chiến (ý nói rất giỏi trong chiến đầu). Nếu không phải trên chiến trường
bị thương ở chân, vậy hiện tại đúng là muốn bao nhiêu nở mày nở mặt thì có bấy
nhiêu nở mày nở mặt, hắn chính là anh hùng của Nam Chiếu chúng ta”. Vân Châu
đang tự hào vể chuyện ấy, vui vẻ nói xong. Nhìn ánh mắt Vân Châu lộ vẻ sung bái
Mục Tuyết chỉ biết Quý Phong Chử ‘người hâm mộ’ thật không ít, nàng thật đúng
là xem thường hắn, nhưng mà chỉ bằng tính cách lạnh lùng của Quý Phong Chử sợ
là năm đó cũng làm tổn thương không ít tâm tư thiếu nữ!
“Tĩnh
Vương vừa mới nói cùng gia nói là năm ngày sau sẽ thành thân, tiểu thư phải chuẩn
bị cho tốt” Vân Châu cười tủm tỉm nói. Nàng chính là vui mừng thay tiểu thư nhà
nàng! Nghe Vân Châu nói xong Mục Tuyết đang buồn ngủ lập tức tỉnh. Cái gì? Năm
ngày? Cũng quá nhanh đi! Nàng còn tưởng rằng có thể kéo dài đến nửa năm, nói
không chừng đến lúc đó tìm được phương pháp về nhà, vậy nàng có thể không lấy
chồng, không nghĩ đến lại nhanh như vậy.
“Quý
Phong Chử đâu?”
Nhìn
thấy bộ dáng Mục Tuyết đột nhiên hoảng sợ, Vân Châu không biết chủ tử nhà mình
là bị làm sao: “Tĩnh Vương sáng sớm trở về phủ, nói là phải chuẩn bị cho việc thành thân”. Mục Tuyết hiện tại nghĩ đến thì rất giận dữ, người xin nàng gả là hắn!
Quý Phong Chử hắn dựa vào cái gì tự mình quyết định, năm ngày, tuy là nòi kết
hôn giả cũng phải cùng nàng thương lượng một chút chứ? Khiến cho nàng một chút
chuẩn bị cũng không có.
“A!
Đúng rồi, tiếu thư. Em đến là nói cho cô, gia muốn cô đi thư phòng một chuyến”.
Quá vui mừng thiếu chút nữa thì đã quên chính sự. Mục Tuyết cúi đầu dùng ngón
chân cũng biết Mục Diệc Phàm tìm nàng có chuyện gì. Quả nhiên, nàng vừa vào thư
phòng Mục Diệc Phàm liền hỏi: “Nha đầu, ngươi thật sự muốn như vậy ư?” Mục Tuyết
cười nhìn Mục Diệc Phàm: “Ngươi không phải cũng muốn ta gả cho hắn sao?”.
“Ta
muốn ngươi gả cho hắn, nhưng là ngươi không muốn, ta có thể giúp ngươi từ chối”.
Mục Tuyết ôm cánh tay Mục Diệc Phàm làm nũng nói: “Ta biết ngươi tốt với ta,
ngươi yên tâm đây là quyết định của ta, chuyện ta không muốn làm không ai có thể
miễn cưỡng ta”. Bản thân Mục Tuyết cũng không nghĩ đến cuộc hôn nhân như vậy sẽ
là khởi đầu thay đổi cuộc đời nàng.
“Ta
chỉ hy vọng ngươi hạnh phúc”. Mục Diệc Phàm nhìn Mục Tuyết ôm cánh tay hắn nói.
Bắt đầu từ khoảnh khắc bọn họ ở chung, hắn đã xem nàng là muội muội ruột, hắn
đương nhiên hy vọng nàng có thể hạnh phúc. “Ta sẽ”. Mục Tuyết mỉm cười đáp lại,
nàng không muốn làm cho Mục Diệc Phàm lo lắng, nàng cũng thật sự xem hắn là ca
ca ruột.
“Nha
đầu nhớ kỹ, sau này, ngươi không được ngốc nói ngươi không phải muội muội ta,
ngươi chính là muội muội của ta! Cho dù xảy ra chuyện gì, ca đều có thể giúp
ngươi”. Mục Diệc Phàm đối diện Mục Tuyết nghiêm túc nói. Mục Tuyết vội vàng ôm
lấy Mục Diệc Phàm kêu to: “Ngươi nói thật sao?” Mục Diệc Phàm gật gật đầu. “Thật
tốt quá, thật tốt quá___cám ơn ngươi!Ca ca!”. Nhìn thấy bộ dáng vui mừng của Mục
Tuyết, Mục Diệc Phàm thật sự không biết mình làm như vậy có đúng hay không.
“Nha
đầu, ngươi đến nơi đây cho tới bây giờ còn chưa từng nhìn qua đường phố! Ca hôm
nay mang ngươi ra ngoài dạo chơi được không?”
“Được”
Hôm nay nàng thật sự rất vui vẻ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét