Địa
phương náo nhiệt phồn hoa nhất Thương Nhĩ chính là phố Quan Nguyệt. Mục Tuyết đối
với tất cả mọi thứ trên phố Quan Nguyệt đều hết sức tò mò, những thứ ở cổ đại
chỉ là đã từng thấy trên TV, còn hàng thật giá thật nàng chưa từng thấy qua,
đương nhiên nhìn rất đẹp, mấy thứ trước mắt này đều là báu vật cổ.
Trên
đường cái khắp nơi đều là những tòa nhà thấp theo phong cách cổ, còn có vừa mới
nhìn lén một tiểu thư xinh đẹp trong trang phục cổ, y phục mặc tinh tế, gót sen
ba tấc(1) xinh xắn. Trên đường cái với những tiếng rao hàng, cùng một
số sản phẩm thủ công gần như không còn ở hiện đại, tất cả mọi thứ đều làm cho Mục
Tuyết vô cùng tò mò, Mục Tuyết tựa như bé con tò mò cái gì cũng xem không đủ. Mục
Diệc Phàm nhịn không được mở miệng nói: “Được rồi, Tuyết nha đầu, ngươi cũng đi
dạo một buổi sáng, đến trưa rồi, ta trước mang ngươi đi ăn, chờ ăn xong rồi ta
lại mang ngươi đi xem, ngươi muốn cái gì ca ca liền mua cho ngươi cái đó?” Nghe
Mục Diệc Phàm nói, Mục Tuyết không tự giác sờ sờ bụng, nàng quả thật cũng đói bụng.
“Được! được! Hiện tại, chúng ta đi ăn”. Nói xong Mục Tuyết liền kéo Mục Diệc
Phàm đi. Mục Diệc Phàm cưng chiều nhìn Mục Tuyết cười cười.
Ở
trên đường cái, mọi người đều đã chú ý đến mấy người Mục Tuyết. Bọn họ nghiễm
nhiên thành tiêu điểm của người qua đường. Một công tử anh tuấn tao nhã, mang
theo một thiếu nữ khuôn mặt thanh lệ thoát tục (tươi sáng không nhiểm bụi trần)
hồn nhiên nói cười đi dạo trên đường, chưa nói phía sau còn có một hộ vệ
lạnh lùng đi theo, bất luận là ai đều sẽ chú ý đến. Ngay lúc Mục Diệc Phàm đang
nói chuyện cùng Khuất Nhiên, Mục Tuyết liền chuồn mất một mình đi dạo. Nhìn con
đường phía trước có thật nhiều người vây quanh, Mục Tuyết cũng hiếu kỳ đi lên
phía trước nhìn xem: hóa ra là một lão bá ăn xin < xem ra là vài ngày chưa
ăn cơm > xin chủ quán cho chút cơm ăn, chủ quán chẳng những không cho còn
nói lão bá làm hỏng việc làm ăn của hắn, đã đánh đập lão bá. Mục Tuyết đương
nhiên là gặp chuyện bất bình, rút dao tương trợ! Một bước dài xông lên phía trước
tức giận nói: “Dừng tay, các ngươi thật to gan, nơi này còn có vương pháp hay
không?”
Chủ
quán kia thấy Mục Tuyết là một thiếu nữ ngây thơ, liền cười ha ha: “Vương pháp?
Ta chính là vương pháp! Ngươi tội nghiệp hắn sao? Như vậy đi! Nhìn ngươi bộ dạng
không tệ, ngươi cùng đại gia đây uống rượu, ta liền thưởng hắn cơm ăn!”. Nói
xong một bàn tay dơ bẩn đến lôi kéo Mục Tuyết. Ở nhà, Mục Tuyết cũng là một
thiên kim Đại tiểu thư, hòn ngọc quý trên tay cả nhà, ông nội cùng ca ca thương
yêu xem như báu vật, làm sao chịu đựng được việc này. Mục Tuyết tay trái vung
lên, tay phải vừa bổ ở giữa bả vai người nọ. Lúc này, nàng thấy thật may mắn vì
mình cùng bạn tốt học vài năm võ thuật, Mục Tuyết đang đắc ý thấy chủ quán đưa
tới người giúp đỡ phía sau liền hối hận. Chính mình đối phó một hai người là
không thành vấn đề, nhưng nhiều người thế này nàng làm sao chống đỡ được?Trước mắt,
một người té ngã trên đất không kịp đứng lên, sau đó, một tiểu nhị cầm cây gậy
hướng nàng đánh tới, mắt thấy sẽ bị thương, đột nhiên một hòn đá không biết từ
nơi nào bay đến, “Đông” một tiếng, nhưng lại dễ dàng đem cây gậy của tiểu nhị
tách ra.
Ra
tay cứu giúp chính là một vị công tử tuổi trẻ anh tuấn khí phách bất phàm, đi
theo phía sau còn có vài vị thuộc hạ, xem ra đều là người võ công cao cường.
Hóa ra vị công tử này không hề xa lạ, chính là Triển Sơ Vân mà vài ngày trước Mục
Tuyết cứu. Mục Diệc Phàm phát hiện không thấy Mục Tuyết, tìm kiếm khắp nơi,
đúng lúc đuổi tới, đương nhiên là rất khẩn trương nhìn xem Mục Tuyết có bị
thương hay không. Đem Mục Tuyết nâng dậy, cẩn thận xem, thấy Mục Tuyết không có
chuyện gì Mục Diệc Phàm mới thở phào nhẹ nhõm. Sau đó hướng Khuất Nhiên bên cạnh
nói: “Đem tất cả những người này giao cho quan phủ điều tra”
Những
người đó, một đám quỳ rạp trên mặt đất vừa khóc vừa nói cầu xin tha thừ, xem
như bọn họ không may, ai kêu bọn họ gặp phải Mục Tuyết chứ?
“Nói
không được chạy lung tung, ngươi lại không nghe lời, còn đánh nhau vời người
ta”. Mục Diệc Phàm kéo Mục Tuyết đến giáo huấn, nha đầu này thật sự không biết
nặng nhẹ. Mục Tuyết cây ngay không sợ chết đứng nói: “Ai kêu bọn họ khi dễ người
khác, ta đương nhiên phải gặp chuyện bất bình, rút dao tương trợ!” Lão bá bá té
trên mặt đất kia, tuổi lớn muốn đứng lên quả thật có chút khó khăn, Mục Tuyết vội
vàng đi qua đỡ, Mục Diệc Phàm thấy thế cũng đi qua giúp đỡ còn cho lão bá bá một
ít ngân lượng.
Triển
Sơ Vân thấy sự việc đã xong nghĩ muốn rời đi, Mục Tuyết vội vàng hướng Triển Sơ
Vân. “Triển đại ca, chúng ta lại gặp nhau a” Đúng lúc này, Triển Sơ Vân muốn đi
cũng đi không được. Thật ra lúc Mục Tuyết cùng chủ quán cãi nhau thì Triển Sơ
Vân đã thấy nàng, chẳng qua là muốn nhìn một chút Mục Tuyết muốn làm gì nên
không lên tiếng, thấy Mục Tuyết gặp nguy hiểm mới ra tay cứu giúp. “Ngươi biết?”
Mục Diệc Phàm rất ngạc nhiên vừa rồi Mục Tuyết hình như gọi hắn là Triển đại
ca, bọn họ hẳn là rất quen thuộc. Mục Tuyết đối với Mục Diệc Phàm bất mãn nói:
“Ngươi không phải phái người theo dõi ta sao? Ngươi làm sao lại không biết hắn
là ai”.
Mục
Diệc Phàm lúc này mới nhớ tới, chắp tay hướng Triển Sơ Vân nói lời cảm tạ “Hóa
ra là Triển trang chủ, cảm tạ Triển trang chủ đối với lệnh muội có ân cứu mạng”
“Tướng
gia hướng tại hạ hành lễ, chẳng phải ta rất đáng trách sao? Là ta phải cảm tạ
ân cứu mạng của lệnh muội chứ?” Triển Sơ Vân chấp tay nói. Hắn như thế nào cũng
không nghĩ đến Mục Tuyết chính là muội muội Tướng gia, thân phận hiển hách như
thế lại không ỷ thế hiếp người, cũng không có điệu bộ tự cho mình là nhất, hắn
càng ngày càng đánh gia cao Mục Tuyết. Nhìn thấy Mục Diệc Phàm biểu tình giật
mình, Triển Sơ Vân giải thích nói: “Tướng gia không cần cảm thấy kỳ quái, ta
nghĩ ở Nam Chiếu sợ là không có người nào không biết Tướng gia ngài”. Một người
tao nhã, chân thực, thân thủ bất phàm ra tay sạch sẽ lưu loát, dám làm việc
nghĩa; một người quý mà không kiêu, kiên cường chính trực, nghiêm nghị, hai bên
đều nảy sinh thiện cảm.
Mục
Tuyết nhìn những người phía sau Triển Sơ Vân nói: “Hạ đại ca, Hàn đại ca đã lâu
không gặp a!”.
“Là
thật lâu không có gặp, từ khi ngươi đi rồi sơn trang liền không còn vui vẻ” Hàn
Tử Hiên tiếc hận nói. Hạ Quân Hạo thì lạnh lùng ném câu: “Đã lâu không gặp”
“Ta
nói Hạ đại ca, ta là đòi tiền của ngươi sao? Ta không thấy ngươi nói chuyện vượt
qúa năm chữ”. Mục Tuyết vừa nói hết Hàn Tử Hiên liền cười ha hả.
“Quân
Hạo, ngươi xem không phải chỉ một mình ta nói ngươi như vậy!”
Thấy
thế Mục Diệc Phàm nói: “Tuyết nha đầu, không được quá đáng!”
Trái
lại, Hạ Quân Hạo thay nàng giải vây: “Không có việc gì”
“Hắn
là không đổi được, ta và hắn ở cùng nhau mười mấy năm, hắn đã có tật xấu này”.
Hàn Tử Hiên giải thích nói.
Lúc
này, Mục Tuyết nhìn nhìn ở phía sau Triển Sơ Vân: “Đạo trưởng đâu? Như thế nào
không ở cùng với các ngươi?”
“Đạo
trưởng thủy chung là người ở ngoài hồng trần, không thể lúc nào cũng luôn luôn
đi theo chúng ta”. Triển Sơ Vân giải thích nói.
Mục
Diệc Phàm cùng Triển Sơ Vân hàn huyên một lúc mới rời đi, thời điểm Mục Tuyết rời
đi hướng Triển Sơ Vân hô: “Triển đại ca nói cho đạo trưởng, nói khi ta có thời
gian sẽ tìm hắn chơi cờ”
Đệ
nhất sơn trang.
Đệ
nhất sơn trang là sơn trang lớn nhất Nam Chiếu, sở dĩ nổi danh giang hồ, là bởi
vì đệ nhất sơn trang quản lý tất cả trà trang Nam Chiếu. Mà trang chủ đệ nhất
sơn trang dáng vẻ khích phách, võ nghệ cao cường, lại là dựng nghiệp bằng hai
bàn tay trắng. Hơn nữa người của đệ nhất sơn trang cũng không phải hay huênh
hoang khoác lác, xưa giờ đều nghĩ hết sức làm việc, bởi vậy, đệ nhất sơn trang
có vẻ rất thần bí.
Ở
bên trong biệt viện sơn trang, gió mát hiu hiu, mùi hoa dể chịu. sân nhỏ yên
tĩnh, trên bàn đá vuông đặt một ấm trà thủy nguyệt tốt nhất Nam Chiếu, hai gã
nam tử một già một trẻ ngồi trên ghế đá, hai gã hộ vệ đứng bên cạnh. Giang hồ,
mọi người bình thường đều yêu rượu thơm, mà duy nhất Triển Sơ Vân yêu trà thơm,
có lẽ cùng vời việc kinh doanh trà trang của hắn có quan hệ. Cầm lên ấm trà rót
vào chén bảy phần đầy, nước trong vắt vào giữa chén làm cho tâm tình tốt hơn buổi
chiều. Triền Sơ Vân khóe môi hàm chứa cười nhạt khiến người ta say mê, nếu như
các thiên kim võ lâm nhìn thấy, cánh cửa sơn trang sợ là cũng bị bà mối giẫm
nát. Hơi ngửi mùi thơm của trà, môi đặt sát mép chén, sau đó uống một ngụm. Con
ngươi ôn hòa hướng đến bên cạnh: “Tra được không?”
“Nàng
được bảo vệ rất tốt, ngoại trừ biết nàng là muội muội của Thừa tướng, những cái
khác đều không biết” Nghe xong bẩm báo của Hạ Quân Hạo, Triển Sơ Vân nghĩ thầm
Mục Diệc Phàm đối với muội muội thật đúng là hết sức bảo vệ. Triển Sơ Vân nhớ tới
lời Mục Tuyết nói với hắn ngày đó: “Đạo trưởng, tiểu Tuyết muốn ta nói với
ngươi, nói khi nàng có thời gian sẽ đến tìm ngươi chơi cờ”.
“
Được a! Ta cũng thích nha đầu kia! Ta thấy ngươi cũng là thích nàng đi!” Vô Trần
đạo trưởng Một câu nói trúng tâm sự của hắn. Hắn cũng không giải thích, tiếp tục
uống trà: “Ta chỉ là khó hiểu, nàng là đường đường thiên kim Tướng phủ như thế
nào lại có công phu giải độc, tuổi còn trẻ thế nhưng có thể giải độc của Phong
Kiến Nguyệt, muốn biết sư phụ nàng là ai, chỉ là tò mò mà thôi”
“Ba
ngày sau, Tĩnh Vương sẽ cưới nàng”. Hạ Quân Hạo tiếp tục nói
“Ừ”
Nhìn thấy Triển Sơ Vân nhíu mày uống một hơi cạn sạch. Hàn Tử Hiên ở bên cạnh
hiếm thấy không nói lời nào, cũng không khỏi có vẻ tiếc hận, còn tưởng rằng Mục
Tuyết có thể làm chủ mẫu sơn trang bọn họ chứ? Tứ lúc Triển Sơ Vân vì giải
thích mà giấu đầu lòi đuôi hắn cũng nhìn ra được Triển Sơ Vân là thích Mục Tuyết.
Chỉ tiếc…
Vô
Trần đạo trưởng lắc đầu thở dài: chung quy là trốn tránh, chỉ vì một chữ tình,
vẫn là chính mình tốt, thanh tâm quả dục (ngăn ham muốn, tâm trong sáng), người
xuất gia, không cần vì thế tục mà phiền muộn. Không biết vì sau nghe tin tức
nàng phải xuất giá trong lòng mình lại có một chút chua sót, mà không phải vì
nàng vui mừng! Chẳng lẽ chính mình thật sự thích Mục Tuyết. Sao lại thế? Chính
mình sẻ thích nàng sao? Một người chỉ nhìn thấy quá hai lần! Gả vào Vương phủ,
gặp lại sợ là khó khăn! Triển Sơ Vân bên miệng lộ ra một tia cười khổ, trong
lòng đè nén một chút không tha. Cũng không phát hiện rễ tình đã đâm sâu vào người,
không phải nói quên là có thể quên
(1)gót sen ba tấc: chỉ
bàn chân bó của phụ nữ Trung Quốc thời xưa


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét