Thứ Bảy, 20 tháng 7, 2013

Si Tâm Vương Phi_Diệp Tích (Chương 8: Cảm xúc lẫn lộn)



Lúc sáng sớm khi núi rừng tắm trong ánh mặt trời, núi Minh Nguyệt càng hiện ra vẻ tuyệt đẹp, phóng tầm mắt nhìn là rừng rậm nguyên thủy xanh biếc uốn lượn vô tận, cây thông dày đặt như một cái ô lớn ngày xanh, cành cây chồng chất, chỉ để lộ ở dưới một cái bóng nhỏ nhiều điểm loang lỗ, cưỡi ngựa đi qua trong rừng, chỉ nghe thấy tiếng nước chảy bắn tung tóe khắp nới ở trên tảng đá khi chân ngựa rời  khỏi, rừng rậm tăng thêm vắng vẻ. Tại đây, khu rừng nắm ở sâu bên trong, ngay cả chim tước cũng ít bay tới, chỉ ngẫu nhiên có thể nghe được xa xa vài tiếng chim hót. Tuy rằng rừng rậm che đi ánh mặt trời xán lạn cao xa, nhưng nhìn nắng sớm xuyên thấu qua khe hở của cây rừng chiếu vào cũng có một loại ý nhị.

Nắng sớm xuyên thấu qua cửa sổ tiến dần từng bước vào phòng, nhưng mà bên trong lại yên tĩnh không tiếng động. Quý Phong Chử từ trong giấc mộng tỉnh lại, không biết chính mình ngủ bao lâu, hắn hít thật sâu một hơi. Mấy ngày nay, Mục Tuyết giúp hắn làm trị liệu có chút hiệu quả, hiện tại chỉ cảm thấy cả người thư thái. Hắn đảo mắt nhìn về phía người bên cạnh___Mục Tuyết, tia nắng ban mai ấm áp chiếu rọi trên khuôn mặt thanh khiết của nàng, màu vàng cởi bỏ vẻ tiều tụy trên khuôn mặt nhuộm ánh mặt trời, khóe miệng dường như mang theo một tia mỉm cười! Mấy ngày nay, nàng cũng thật sự mệt mỏi, mỗi ngày trông coi hắn đến bình minh, chính là vì sợ hắn do kích thích của kim châm cùng dược có gì đó khác thường.
Không khí núi rừng sáng sớm mang theo một chút cảm giác mát, nhưng đáy lòng Quý Phong Chử lại thầm sinh thương tiếc, lấy y phục bên cạnh chuẩn bị phủ thêm cho nàng, ngay khoảnh khắc y phục lần lược trên người nàng, Mục Tuyết đột nhiên hô nhỏ một tiếng: “Ba ba, mụ mụ, chớ đi!Chớ đi!” Quý Phong Chử rất nhanh thu hồi y phục trong tay.
Mục Tuyết cũng không có tĩnh lại, chỉ là giật giật. Quý Phong Chử không khỏi vì hành động của chính mình có chút buồn cười! Lại hướng dung nhan của nàng nhìn, mỉm cười ở khóe miệng cũng không thấy, ở giữa hai lông mày nhuộm chút ưu sầu, ở trong mộng nàng không vui! Rốt cuộc là cái gì có thể làm cho nàng kìm nén ưu sầu, trước mặt người khác trong sáng như ánh mặt trời, tươi cười như tia nắng ban mai? Ngay cả trong mộng cũng không thoát khỏi? “Ba ba, mụ mụ, chớ đi!” Có nghĩa là gì? Xem ra hắn thật sự không hiểu nàng. Lúc này, Hoàng Bộ đang chuẩn bị đưa thuốc cho Quý Phong Chử, thấy Quý Phong Chử tỉnh lại kinh hỉ (kinh ngạc vui mừng) kêu lên: “Vương gia, ngươi tỉnh?” Gặp hắn la to như vậy, Mục Tuyết đương nhiên cũng liền tỉnh. Mục Tuyết lấy tay dụi dụi mắt, nhẹ nhàng lắc lắc cái đầu hơi nặng, cúi đầu phát ra một tiếng rên rỉ, hiển nhiên là vì giấc ngủ ngon của chính mình bị người khác quấy rầy mà bất mãn. Nàng ngẩng đầu vừa kịp thấy Quý Phong Chử liền ý bảo hắn vươn tay đến, vẻ mặt chuyên chú mà vì hắn bắt mạch.
Quý Phong Chử thấy động tác trẻ con của nàng mà cảm thấy có chút buồn cười,, cũng mang theo chút áy náy: “Ngủ ngon?”
Mục Tuyết vì hắn cắt ngang liếc mắt một cái: “Cám ơn quan tâm! Ta từ trước đến nay giấc ngủ đều rất ngon, sẽ không chậm trễ trị liệu cho ngươi. Chỉ là, việc ta có thể làm đều đã làm, còn lại cũng chỉ có thể nhờ vào chính ngươi, có một số việc không phải thuốc của ta có thể khống chế được!” Quý Phong Chử đôi lông mày nhíu lại: “Lời này của ngươi là có ý tứ gì?”
Mục Tuyết quay đầu lại nhìn hắn nở nụ cười, cười có chút không tầm thường, cười đến ba người không hiểu ra sao cả: “Tâm bệnh của ngươi không buông xuống, chân của ngươi vĩnh viễn không tốt được, ngươi không có nghe nói qua cái gì gọi là bệnh từ tâm sinh sao?” Nói xong Mục Tuyết liền mang theo Vân Châu rời khỏi, để lại hai người chủ tớ Quý Phong Chử. Quý Phong Chử không biết nàng rốt cuộc là một nữ nhân như thế nào, thường ngày nàng tùy tiện thế nhưng có thể nhìn thấu tâm sự của hắn.
“Vương gia, ngài còn đang suy nghĩ sự việc của Liễu cô nương sao? Không bằng nghe Vương phi buông đi!” Ở một bên, Hoàng Bộ nhìn thấy Quý Phong Chử ngẩn người không sợ chết khuyên can nói. “Buông, có thể buông sao?” Lần này, Quý Phong Chử bình tĩnh lạ thường. Hắn bình tĩnh củng làm cho Hoàng Bộ không khỏi giật mình, mỗi lần chỉ cần nhắc Liễu cô nương Vương gia đều sẽ giận dữ, lần này sao lại bình tĩnh như thế.
Mục Tuyết để Hoàng Bộ làm cho Quý Phong Chử một cái nạng, mỗi ngày đều để Hoàng Bộ đỡ Quý Phong Chử ở trong viện hoạt động mấy canh giờ. Quý Phong Chử cũng chưa từng di chuyển hiện tại để Hoàng Bộ đỡ có thể chậm rãi đi lại. Lúc Hoàng Bộ thấy Quý Phong Chử có thể bước đi không biết có bao nhiêu vui vẻ, giống như việc người có thể bước đi là mình. Quý Phong Chử đương nhiên cũng vô cùng phấn chấn, trái ngược với Hoàng Bộ hưng phấn nhảy nhót, hắn thì tương đối bình tĩnh.
Thời gian một ngày trôi qua rất nhanh, chẳng mấy chốc bọn họ đi vào biệt viện cũng được một tháng. Quý Phong Chử hiện tại không có việc gì liền hoạt động trong viện, hiện tại không cần người đỡ, hắn cũng có thể tự mình chống nạng đi lại, có khi cũng sẽ không cần nạng men theo bức tường chậm rãi đi.
Đêm xuống, ở vùng núi đầy sao cùng ánh trăng đặc biệt chói mắt, tại đây trong đêm trăng động lòng người nên cũng phát sinh nhiều cảnh tượng động lòng người, nhưng mọi người lại lơ là yên lặng ngủ để nó trôi qua. Mục Tuyết thoái mái ngồi ở trên nóc nhà: “Ân, không khí cổ đại đúng là không giống!” Mục Tuyết tham lam hít thở không khí trong lành. Tính thời gian mình đến nơi này cũng đã hai thàng, không biết ông nội, ca ca khỏe không, nàng nhớ nhà.
“Ngươi ở nóc nhà làm gì?” Ở phòng, Quý Phong Chử ngủ không được nghe bên ngoài có động tĩnh liền đi ra xem, không nghĩ tới lại nhìn thấy một cảnh tượng không muốn sống như vậy. Bỗng nhiên toát ra thanh âm dọa Mục Tuyết nhảy dựng, nàng giẫm lên một cái, đạp vỡ một số mái ngói, một số ngói vỡ theo mái hiên rớt xuống dưới, nhưng may mắn là người không có rơi xuống.
“Ngươi là ngu ngốc sao?” Quý Phong Chử hờn giận mắng, vừa rồi thời điểm nhìn thấy Mục Tuyết sắp rơi xuống, trong lòng Quý Phong Chử nảy sinh một cổ tình cảm.
“Ngươi kêu loạn cái gì, ngươi có biết hay không, người dọa người là sẽ hù chết người đấy?” Mục Tuyết hướng Quý Phong Chử chỉ trích phản bác nói. “Xuống dưới!” Quý Phong Chử mệnh lệnh nói.
“Ngươi muốn ta xuống dưới, ta sẽ xuống dưới sao? Ta đây không phải thật mất mặt à!” Nàng chính là không muốn nghe theo chỉ thị của Quý Phong Chử. “Ta đi kêu Hoàng Bộ đem ngươi xách xuống dưới”
“Ngươi………” Mục Tuyết chỉ vào Quý Phong Chử nửa ngày một chữ cũng không nói được.
“Ngươi không sao chứ?” Nhìn thấy biểu tình Mục Tuyết, Quý Phong Chử còn tưởng rằng Mục Tuyết xảy ra chuyện gì.
“Ngươi___ngươi___chân của ngươi……….” Mục Tuyết tài năng xuất chúng chuyện gì cũng có thể giải quyết được thế nhưng không thể thốt nên lời. Nhìn thấy Mục Tuyết vẫn chỉ vào mình, Quý Phong Chử cũng nhìn xem phía dưới chính mình. Lúc này mới ngạc nhiên khi thấy mình đang đứng ở trong viện cùng Mục Tuyết nói chuyện, nói như vậy vừa rồi là mình từ trong phòng đi đến nơi này. Quý Phong Chử thật sự không thể tin được chính mình ngồi trên xe lăn hai năm, chân mình thế nhưng không cần nạng mà có thể đi được, hắn thật sự có thể bước đi.
Lúc này, Mục Tuyết cũng từ trên nóc nhà đi xuống dưới, Quý Phong Chử nhìn thấy Mục Tuyết vô cùng chân thành nói: “Cám ơn ngươi!” Hắn từ lúc vừa sinh ra, liền yên tâm thoải mái nhận nỗ lực của người khác đối với hắn, từ ‘cám ơn’ cũng không dễ dàng nói ra, nhưng hôm nay, hắn chân thành bày tỏ lòng biết ơn của hắn đối với Mục Tuyết.
Có thể tưởng tượng, ngày hôm sau lúc Hoàng Bộ cùng Vân Châu thấy Quý Phong Chử đi đến trước mặt bọn họ thì sẽ có loại biểu tình gì. Hoàng Bộ quả thực muốn đem Mục Tuyết thành Bồ Tát mà đi cúng bái, Quý Phong Chử cũng luyện tập bước đi càng thêm chăm chỉ, hiện tại đã có thể hoạt động tự nhiên. Bỗng nhiên hôm nay nhận được thư từ Vương phủ gửi đến, Quý Phong Chử vội vã nghĩ cưỡi ngựa đi trước quay về Vương phủ, để Mục Tuyết bọn họ ngồi xe ngựa, Mục Tuyết kiên trì không đồng ý. Hai người giằng co ngay trước xe ngựa: “Quý Phong Chử, ngươi không thể cưỡi ngựa”
“Ta nói có thể là có thế! Chân của ta đã tốt lắm rồi!”
“Ta nói không thể là không thể, Quý Phong Chử, ngươi đã từng đồng ý trong lúc chữa bệnh cái gì cũng nghe theo ta, như thế nào? Ngươi lại muốn nói chuyện không giữ lời. Ta là thầy thuốc, ta biết cái gì tốt cái gì không tốt, nếu ngươi còn muốn tiếp tục trở lại ngồi trên xe lăn kia, vậy ngươi cứ cưỡi”. Nói xong Mục Tuyến liền vào xe ngựa cũng không quay đầu lại. Một màn như vậy đối với hai người Vân Châu cùng Hoàng Bộ mà nói, đã thấy nhiều lần nên cũng không kinh ngạc. Cảnh tượng như vậy mỗi ngày đều có thể nhìn thấy, một người nòi ‘có thể’, một người nói ‘không thể’; một người nói ‘tốt’, một người thì lại nói ‘không tốt’, mỗi lần đều là Vương gia nhận thua, ai kêu Vương phi là thầy thuốc Vương gia là người bệnh chứ? Vương gia cũng chỉ có thể ngoan ngoãn nghe lời. Đương nhiên lần này cũng không ngoại lệ, chỉ nhìn thấy Quý Phong Chử ngoan ngoãn vào xe ngựa.
Hoàng Bộ lầm bầm lầu bầu ném một câu: “Vương gia lại là Vương gia trước kia”
Ngồi trong xe ngựa, Quý Phong Chử một câu cũng không nói, hiển nhiên là bởi vì Mục Tuyết vừa rồi không để lại chút mặt mũi nào mà căm tức.
Khi người trong Vương phủ nhìn thấy Tĩnh Vương không có dùng xe lăn mà là đi vào phủ, miệng mở lớn quả thực so với một hơi ăn mười cái bánh bao còn lớn hơn. Quý Phong Chử vừa vào Vương phủ liền không thấy bóng người đâu, để lại Mục Tuyết một mình chống lại ánh mắt dò hỏi của mọi người, Mục Tuyết đem cục diện rối rắm này cho Hoàng Bộ, rồi trở về Thính Vũ hiên. Hoàng Bộ đương nhiên cũng là dựa theo Mục Tuyết phân phó hướng mọi người giải thích, nói là gặp được cao nhân chữa khỏi

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét