Ở trên núi ngây người mấy ngày nay nhưng làm Mục Tuyết đem
buồn bực xóa hết, sáng sớm ngày hôm sau liền lôi kéo Vân Châu phải đi ra ngoài.
Lại bị thị vệ ngăn cản, nói không có mệnh lệnh của Vương gia nàng không thể đi
ra ngoài, nàng hiện tại xem như biết cái gì kêu là qua cầu rút ván. Nàng nếu
không để cho Quý Phong Chử biết tay một chút nàng sẽ không họ Mục.
Quý Phong Chử đang ở thư phòng cùng Trấn quốc tướng quân
Hoắc Tử Duy vừa mới từ biên cương trở về ôn chuyện, nghe thấy thanh âm cãi nhau
bên ngoài, Quý Phong Chử đang định gọi Hoàng Bộ tời hỏi mốt chút là chuyện gì
xảy ra. Hoàng Bộ chạy vào thư phòng thở hổn hển nói: “Không tốt, Vương gia,
Vương phi nàng….Nàng đem…….”
“Nàng ở nơi nào?” Quý Phong Chử không đợi Hoàng Bộ đem lời
nói cho hết liền hỏi.
“Thính Vũ hiên”
“Ta muốn xem nàng muốn làm gì”. Quý Phong Chử nhíu đôi lông mày
vội vàng đi đến Thính Vũ hiên.
“Đưa đến bên này! Nhanh lên nhanh lên…….,này……..Đem qua bên
kia đi!” Mục Tuyết giống một quan tham mưu (chỉ quan lớn phụ trách chỉ huy quân
đội) dường như đang nổi giận gào thét, hạ nhân vội vây quanh. Quý Phong Chử vừa
đến Thính Vũ hiên liền thấy cảnh tượng hùng hùng hổ hổ như vậy.
“Các ngươi đang làm cái gì?” Quý Phong Chử thét to một
tiếng, bọn hạ nhân đều ngừng tay, sợ hãi mà quỳ rạp xuống đất. Quý Phong Chử
hướng Mục Tuyết đi đến, khí thế bức người mà nhìn nàng: “Ngươi lại nghĩ ra cái
chủ ý gì?” Mục Tuyết cũng nhìn chằm chằm Quý Phong Chử nói: “Ta hiện tại thật
nhàm chán, cho nên liền dự định trồng chút hoa cảnh và vân vân, thấy cây này
ngăn cản chỗ ta trồng, ta gọi người đem nó chém., như thế nào? Không thể à?”
“Ngươi không thể yên phận một chút cho ta sao?” Quý Phong
Chử hét lớn. Mục Tuyết căn bản coi nhẹ sự tồn tại của Quý Phong Chử, quay đầu
lại bận rộn với việc của mình. Quý Phong Chử thật sự cũng bị Mục Tuyết làm phát
cáu đến nội thương, vẫn là quyết định nhắm mắt làm ngơ, để cho nàng đi qua đi
lại. Thấy Quý Phong Chử tức giận rời đi, Vân Châu lôi kéo Mục Tuyết: “Tiểu thư,
Vương gia hình như rất tức giận!” Nàng cũng không muốn tiểu thư nhà mình chơi
đùa quá mức, đợi đến lúc Vương gia nổi giận lên, xúi quẩy chính là đám hạ nhân
bọn họ này.
“Hắn tức giận mới tốt chứ! Tốt nhất là càng tức giận đem ta
hưu, ta muốn xem tính nhẫn nại của hắn có bao nhiêu”. Nói xong Mục Tuyết liền
chỉ huy hạ nhân tiếp tục chuẩn bị đồ đạc.
Quý Phong Chử vừa vào thư phòng mông ngồi còn chưa nóng, thì
có hạ nhân báo lại: “Vương gia……..” Còn chưa đợi người đó nói hết, Quý Phong
Chử liền mở miệng: “Lại làm sao vậy?”
Nghe hạ nhân bẩm báo cùng với biểu tình của Quý Phong Chử,
Hoắc Tử Duy ở một bên không có lên tiếng đối với vị Vương phi này vô cùng tò mò,
muốn nhìn một chút là ai có thể làm cho Quý Phong Chử đứng ngồi không yên, biểu
tình biến hóa phong phú như thế, hắn cũng không nghĩ muốn bỏ qua cơ hội này.
Hoắc Tử Duy cũng đi theo Quý Phong Chử vào phòng bếp, chỉ thấy Mục Tuyết đang
mang theo hạ nhân vây quanh thử thức ăn trên bàn nói: “Ta còn nghĩ đến cá qúy
báu sẽ ăn ngon lắm, hóa ra cẩm lí(1) trông được nhưng không dùng
được a!”
“Cẩm lí?” Quý Phong Chử trong nháy mắt nhíu mày, bọn hạ nhân
lập tức nói: “Bẩm, Vương gia, Vương phi sai người đem cẩm lí trong ao sau hoa
viên vớt lên thử nấu……”
“Cái gì?” Quý Phong Chử gào thét lớn. Hoắc Tử Duy đứng ở
phía sau Quý Phong Chử không chịu nỗi liền cười ra tiếng. Mục Tuyết nhìn hắn
một cái, mặc dù cũng rất tò mò hắn là người thế nào! Nhưng hiện
tại không phải thời điểm chào hỏi.
“Mục Tuyết, ngươi rốt cuộc muốn làm cái gì?” Quý Phong Chử
không thể nhịn được nữa rống to. Đem hạ nhân liên can sợ tới mức quỳ trên mặt
đất không dám ngẩng đầu lên, đương nhiên còn có không sợ chết, đó chính là Hoắc
Tử Duy cùng Mục Tuyết. Mục Tuyết duỗi cái cổ dài hướng Quý Phong Chử hô to:
“Ngươi làm gì hung dữ như vậy? Không phải chỉ ăn của ngươi có mấy con cá, ta
lại không có đập phá phòng ngủ của ngươi, ngươi đường đường là một Vương gia
sao lại nhỏ mọn như vậy!”
“Tốt, ta thật muốn nhìn ngươi còn có thể đạp hư như thế
nào”. Quý Phong Chử nghiến răng nghiến lợi nhìn Mục Tuyết. Nhìn thấy bóng dàng
Quý Phong Chử phất tay áo rời đi, Mục Tuyết không thể nói có bao nhiêu vui vẻ,
lúc này còn không tức chết hắn.
Mục Tuyết nghĩ đến chính mình quậy một chút làm cho Quý
Phong Chử tức giận, tốt nhất là đem nàng hưu, nếu không thì mặc kệ nàng. Nhưng
tính toán của nàng đã sai lầm rồi, Quý Phong Chử là tức giận, nhưng cũng không
phải không để ý đến nàng, mà là càng quản càng nghiêm. Nàng càng nghĩ càng
giận, dựa vào cái gì hắn nói không thể là không thể? Nàng hôm nay càng muốn đi
ra ngoài. Nàng nghe hạ nhân trong phủ nói buổi tối trên đường cái rất náo
nhiệt, nàng quyết định cùng Vân Châu đi nhìn xem chợ đêm. Mục Tuyết quyết định
dùng hết biện pháp đi ra ngoài, nhưng vừa đi đến cửa thị vệ liền mời nàng trở
về. Từ lần trước sau khi nàng cải trang nha hoàn rời khỏi đây thị vệ liền cảnh
giác, sự việc đó làm cho bọn họ bị Hoàng Bộ dạy bảo một phen, như thế nào còn
dám lơ là.
“Tiểu thư, quên đi! Chúng ta vẫn là trở về đi!” Vân Châu lôi
kéo Mục Tuyết nói. Càng là như vậy Mục Tuyết càng chưa từ bỏ ý định, ở hậu viện
dạo qua một vòng liền bừng tỉnh ngộ ra: “Ta biết chúng ta phải đi ra ngoài như
thế nào rồi!”
Vân Châu nhìn thấy tiểu thư nhà mình ánh mắt sáng lên kia
liền chắc chắn sẽ không phải là chủ ý gì tốt, không khỏi vì chính mình lo lắng
đứng lên.
“Tiểu thư, cô xác định muốn ?”
“Đương nhiên, đây là ta thật vất vả mới nghĩ ra được!”
“Đối với cô……!”
“Ta cái gì ta, em đi cửa chính ra ngoài là được rồi, thị vệ
cũng sẽ không ngăn cản em, đi ra ở bên ngoài chờ ta là được” Vân Châu vừa đi
vừa thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn chủ tử nhà mình.
Hoa ra biện pháp Mục Tuyết nghĩ chính là từ trên tường hậu
viện leo ra ngoài, nhưng tường Vương phủ ước chừng cao hai thước, muốn leo ra
ngoài sợ là không phải sự việc dễ dàng như vậy. Mục Tuyết hiện tại đang quan
sát tường tự hỏi chính mình phải như thế nào leo ra ngoài, lúc này nàng liếc về
phía cây ngô đồng bên cạnh(2), bật cười đắc ý.
Vân Châu ở bên ngoài đứng một hồi lâu cũng không thấy Mục
Tuyệt, nàng thật sự có chút lo lắng, tường cao như vậy, nếu ngã xuống cũng
không phải là chuyện đùa. Ngay lúc này, một bóng người tới trước mặt Vân Châu,
làm Vân Châu hoảng sợ: “Tiểu thư, là cô sao?”
“Không phải ta thì là ai? Cho ta mượn bả vai dùng một chút,
ta không xuống được”. Bởi vì tường rất cao Mục Tuyết căn bản là không xuống
được. Vân Châu chạy nhanh đem vai mình tựa ở trên tường, để Mục Tuyết có thể
giẫm lên bả vai của nàng xuống dưới, Mục Tuyết thật vất vả mới xuống dưới được.
Xuống dưới cũng không quên hướng Vân Châu nói tiếng cám ơn, Vân Châu sợ tới mức
không ngừng xua tay, Mục Tuyết hiển nhiên cũng biết giai cấp chủ tớ người cổ
đại, cũng không nói thêm gì nữa.
Đi ra bên ngoài Mục Tuyết mới biết được, hóa ra chợ đêm cổ
đại cũng rất náo nhiệt. Trên đường cái nơi nơi đều là hàng quà bánh, còn có
không ít tạp kỹ (xiếc), khắp nơi là vật phẩm trang sức đủ loại, trách không
được mọi người trong Vương phủ nói chợ đêm chơi rất vui. Vậy nàng cũng phải
thưởng thức quà vặt nơi này một chút, ngay tại thời điểm nàng chuẩn bị đi mua,
nàng mới phát hiện mình hiện tại căn bản là ngay cả một phân tiền cũng không
có, nàng trầm tĩnh nửa tiếng sau liền có chủ ý. Ngẫm lại nàng là ai? Nàng chính
là Mục Tuyết, có chuyện gì là có thể làm khó được nàng. Nàng nhớ rõ cổ đại cũng
có hiệu cầm đồ, nghĩ rằng nàng đường đường là một Tĩnh Vương phi trang sức trên
người hẳn là không kém đi!”
Khi Vân Châu thấy Mục Tuyết quanh quẩn một chỗ ở cửa hiệu
cầm đồ thì hỏi: “Tiểu thư, cô tới nơi này làm gì?”
Mục Tuyết gở xuống trâm ngọc trên đầu nói: “Em nói tới nơi
này ta còn có khả năng làm gì?”
“Tiều thư, cô không phải muốn…….”
“Em đoán đúng rồi, ta chính là muốn đem cầm nó”
“Nếu Vương gia hỏi đến nói như thế nào?”
“Yên tâm, hắn sẽ không hỏi, hơn nữa đồ trên người ta chính
là của ta, ta muốn như thế nào thì làm như thế đó” Mục Tuyết cầm trang sức đi
vào hiệu cầm đồ. Tiểu nhị hiệu cầm đồ nhìn thấy trang sức của Mục Tuyết liền
vội vàng gọi lão bản (ông chủ), Mục Tuyết có thể khẳng định trang sức của mình
có giá trị xa xỉ, chỉ có thể là đồ quý giá tiểu nhị mới kêu lão bản. Lão bản
cầm trâm ngọc nhìn xem rồi hướng Mục Tuyết hỏi: “Cô nương chính là muốn cầm?”
“Vô nghĩa, không cầm ta đến nơi này của ngươi làm gì? Ngươi
liền nói giá trị bao nhiêu tiền đi!”
Lão bản hỏi: “Ngươi muốn bao nhiêu?”
Mục Tuyết buồn cười nhìn lão bản nói: “Ngươi hỏi ta muốn bao
nhiêu, kia đương nhiên là càng nhiều càng tốt!”
“Cô nương muốn bao nhiêu, ta đây liền đưa bấy nhiêu” Lão bản
mở miệng nói, ngay cả tiểu nhị ở bên cạnh cũng ngây ngẩn cả người ở đâu có kiểu
làm ăn như vậy.
Mục Tuyết hiểu dựa vào góc độ khảo cổ mà nói vật này là rất
đáng giá, nhưng nàng không biết giá thị trường ngay lúc này là bao nhiêu, nhưng
ít nhất cũng đáng giá 1820 chứ! Mục Tuyết mở miệng nói: “ Một ngàn hai, thế
nào?”
Lão bản kia cũng sảng khoái, hướng về phía tiểu nhị hô: “Đi
chuẩn bị cho vị cô nương này ngân phiếu một ngàn hai”
“Ta muốn ngân phiếu tiểu ngạch( ý nói ngân phiếu số lượng
nhỏ), ngươi chuẩn bị cho ta một ít bạc vụn nữa”. Mục Tuyết hướng lão bản căn dặn
nói. Lão bản cũng hết thảy đều chiều theo căn dặn của Mục Tuyết.
Mục Tuyết cầm lấy toàn bộ tiền giao cho Vân Châu, kia chính
là tài sản của nàng, về sau còn có thể hữu dụng, đương nhiên phải bảo quản cho
tốt. Chủ tớ hai người cầm lấy bạc vụn này ở trên đường ăn uống no đủ mới lưu
luyến không rời mà về nhà, Vân Châu đương nhiên là quang minh chính đại đi vào,
Mục Tuyết cũng chỉ có thể leo tường vào. Leo lên từ trên cây rồi leo đến trên
tường, có điều: nếu muốn đi vào trong thì sẽ không dễ dàng như vậy, trên tường
căn bản là không có chỗ đặt chân. Vân Châu lại không thể làm đệm lưng của Mục
Tuyết, ngay tại thời điểm Mục Tuyết ở trên tường ‘phấn đấu’, hoàn toàn không
biết ở dười có người đang thưởng thức!
Quý Phong Chử thấy lá cây lay động còn tưởng rằng là thích
khách, khi hắn thấy rõ thân ảnh người nọ thì liền bày ra một bộ dạng biểu tình
xem kịch vui, hắn đến là muốn nhìn xem nữ nhân kia là muốn làm cái gì. Ngay lúc
này Mục Tuyết ở trên tường trọng tâm bất ổn từ trên tường té xuống, Quý Phong
Chử chuẩn bị đưa tay đi tiếp, nhưng khi hành động thì đã muộn. ‘bành’ một tiếng
ngã ở trên mặt đất, cũng may trên mặt đất là bãi cỏ cũng không có gì đáng ngại.
Mục Tuyết đang ngồi trên mặt đất xoa mông bị ngã đau của mình, vừa nhấc đầu lên
lại thấy người lúc này mình không muốn nhìn thấy nhất____Quý Phong Chử.
Mục Tuyết nghĩ thầm vừa rồi sẽ không bị hắn thấy chứ! Nàng
lập tức giả bộ một bộ dáng cái gì cũng không có phát sinh qua hỏi: “Ngươi ở chỗ
này làm gì?”
“Lời này hình như ta phải hỏi ngươi chứ ?”
Mục Tuyết chỉ vào trên đầu mình nói: “Ánh trăng hôm nay rất
đẹp, ta xem ánh trăng”
“Xem ánh trăng, cần leo tường sao?” Nàng thật là nói dối
cũng sẽ không đỏ mặt.
“Đứng trên cao, mới nhìn được rõ ràng chứ?” Mục Tuyết cười
hì hì đáp, chịu đựng đau đớn vội vàng từ trên mặt đất bò dậy, nàng thầm nghĩ
nhanh rời đi.
“A! phải không?” Quý Phong Chử chậm rãi hướng Mục Tuyết đi
đến, đem nàng ngăn lại ở góc tường.
Nhìn thấy vẻ mặt của hắn Mục Tuyết có chút sợ hãi, sẽ không
là bởi vì nàng không nghe lời hắn nói trộm chuồn đi ra, hắn sẽ đánh nàng đi! Ở
trong ấn tượng của nàng nam nhân cổ đại hình như đều có thói quen đánh vợ, nàng
hiện tại cũng quản không được nhiều như vậy, vẫn là tính mạng mình quan trọng
hơn. Nàng nhắm mắt lại đại khái có một quyết định quan trọng, cong đầu gối lên
hướng đến nguồn gốc chí mạng của hắn đánh tới! Thừa dịp lúc hắn há mồm hô đau,
nàng chạy nhanh thoát đi ‘hung án’ hiện trường.
Quý Phong Chử ăn đau quỳ trên mặt đất nghiến răng nghiến lợi, nữ
nhân kia cũng dám đối với hắn như vậy, hắn tuyệt đối sẽ không liền dễ dàng như
vậy buông tha nàng
(1) Cẩm lí: Là loại cá chép màu đò nó còn được gọi là ‘vua cá kiểng’
(2) Cây ngô đồng:



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét