Thứ Sáu, 19 tháng 7, 2013

Si Tâm Vương Phi_Diệp Tích (Chương 7: Điều Trị)



Mục Tuyết ở Thính Vũ Hiên càng nghĩ càng thấy không hợp lý: nàng vừa mới rõ ràng____, không được_____nàng muốn hỏi rõ ràng. Mục Tuyết đứng dậy trực tiếp nhắm phía thư phòng (bởi vì hành động không tiện, Quý Phong Chử trừ bỏ thỉnh thoảng vào Hoàng cung, ngoài ra phần lớn thời gian đều ở trong thư phòng). Ở ngoài thư phòng Mục Tuyết bị thị vệ ngăn cản, Mục Tuyết không quan tâm hình tượng của mình đứng ở cửa hô to:
“Quý Phong Chử, ngươi đi ra cho ta, ta có lời muốn hỏi ngươi”. Nghe tiếng hô của Vương phi, thị vệ đứng ở cửa đều choáng váng, nghĩ đến lỗ tai mình muốn bị điếc. Bọn họ nghe thấy Vương phi gọi thẳng tên của Vương gia, vẫn dùng loại giọng điệu dữ tợn như vậy, bọn họ thật sự không dám tưởng tượng Vương gia sẽ có biểu tình gì.
“Để nàng đi vào”. Thanh âm lạnh lùng từ thư phòng truyền đến. Lời này làm cho thị vệ không khỏi giật mình, Vương gia bọn họ thế nhưng không có nổi giận.
“Nói”. Mục Tuyết vừa đi vào, Quý Phong Chử lạnh lùng ném ra một chữ, ngay cả đầu cũng không có nâng lên. Mục Tuyết cũng phá lệ không cùng Quý Phong Chử tranh cãi: “Chân của ngươi là bị thương khi nào?”
“Cùng ngươi có quan hệ sao” Quý Phong Chử ngẩng đầu hé ra khuôn mặt đen kịt, vừa mới bị nàng làm tức giận cơn tức còn chưa có tiêu, nha đầu này thế nhưng lại đến trêu chọc hắn. Mục Tuyết cũng không có nhìn Quý Phong Chử, ánh mắt trực tiếp nhìn chăm chú chân hắn: “Nói nha! Ta hỏi ngươi bị thương khi nào?”
Biểu tình kích động của Mục Tuyết trái lại làm cho Quý Phong Chử không khỏi giật mình, kỳ quái là hắn thế nhưng lại trả lời: “Hai năm trước!” Mục Tuyết quỳ gối trên mặt đất nhấc chân Quý Phong Chử lên, Quý Phong Chử không tự giác lui xe lăn về phía sau. Mục Tuyết lôi kéo chân hắn nhìn nửa ngày lẩm bẩm: “Không tồi, không tồi”
Nhìn thấy hết thẩy việc làm của Mục Tuyết, Quý Phong Chử nhịn không được bùng nổ: “Ngươi đang làm cái gì?” Mục Tuyết cũng không có đáp lại, đứng lên vỗ bả vai Quý Phong Chử nói: “Muốn ta nói cho ngươi một tin tốt không?”
Quý Phong Chử cái gì cũng không có nói, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Mục Tuyết. Nhìn thấy biểu tình Quý Phong Chử như vậy, Mục Tuyết quyết định không thừa nước đục thả câu: “Chân ngươi gân mạch cũng không có đứt, hay nói cách khác chân của ngươi cũng không có tàn phế, ngươi là có thể đi được”. Nghe xong lời Mục Tuyết nói, Quý Phong Chử cũng không có biểu tình gì.
“Không tin ta sao? Được rồi, ta để cho ngươi cảm nhận một chút”.  Nói xong, Mục Tuyết ngay tại trên đầu gối của Quý Phong Chử gõ một cái, chỉ thấy chân Quý Phong Chử bỗng chốc nhảy lên. Mọi người ở thế kỷ hai mươi mốt biết đó là phản ứng nhảy của đầu gối, đây là y học phương Tây, người cổ đại làm sao có thể biết được.
Nhìn thấy chính mình ngồi xe lăn đã hai năm mà chân còn có thể động, Quý Phong Chử quả thật không thể tin được, tựa như hai năm trước hắn cũng không tin chân mình tàn phế. Hắn không biết hai năm trước mình đã trải qua như thế nào, từ nhỏ hắn đã nhận được ánh mắt khen ngợi của người khác, cũng đã hình thành thói quen được khen ngợi này. Nhưng hai năm nay hắn chỉ có thể ngồi trên xe lăn nhìn thấy ánh mắt thương hại của người khác, hắn thật không thể tiếp nhận chuyện này, không thể chấp nhận mình là một phế nhân. Hắn chỉ có thể dùng lạnh lùng để né tránh đồng tình của người đời, hắn chán ghét ánh mắt khác thường của người khác khi nhìn mình. Mà hiện tại nữ nhân trước mắt này lại nói cho hắn, hắn có thể đi được. “Thật sự có thể chứ?” Quý Phong Chử thái độ kiêu ngạo buông xuống một chút thật cẩn thận hỏi.
“Ta nói có thể là có thể, ta chỉ là cảm thấy khó hiểu chân của ngươi bị thương hai năm trước, một người chân hai năm không hoạt động cho dù là có được điều trị, hai năm cái gì cũng đã chậm trễ, nhưng chân của ngươi huyết mạch đều vận hành bình thường cũng không có triệu chứng teo cơ” Mục Tuyết dùng thân phận một thầy thuốc chuyên nghiệp phân tích.
“Ta tuy nói hành động không tiện, nhưng mỗi buổi tối ta đều kiên trì vận công hoạt động huyết mạch toàn thân”. Quý Phong Chử hiếm khi giải thích nhiều như vậy. Tuy nói chân bị tàn phế, nhưng Quý Phong Chử không nghĩ mình thật sự trở thành một phế nhân, mỗi buổi tối đều ở phòng luyện công. “Thì ra là thế, ta có thể trị được cho ngươi, nhưng trong thời gian này ngươi làm cái gì đều phải nghe ta”. Mục Tuyết nghĩ thầm Quý Phong Chử cũng đến lúc ta chỉnh ngươi! Trên mặt Mục Tuyết lộ ra một tia tươi cười gian trá, chỉ tiếc Quý Phong Chử hoàn toàn đắm chìm trong vui sướng nên không có thấy.
“Ta hết thảy đều có thể nghe lời ngươi, nhưng ngươi có thể đồng ý với ta một việc hay không?” Quý Phong Chử từ trước đến nay chưa từng mở miệng cầu người khác, hắn thật sự có chút không quen.
Mục Tuyết hiện lên một loại ánh mắt là ngươi cầu ta, không phải ta cầu ngươi nhìn Quý Phong Chử: “Ngươi nói!”
“Chân của ta trước khi chưa trị được, ta không muốn để bất luận kẻ nào biết việc này, kể cả Diệc Phàm.”
“Ta hiểu được!” Mục Tuyết đương nhiên biết Quý Phong Chử suy nghĩ cái gì, hắn là sợ hy vọng càng lớn thất vọng càng nhiều, hắn là không muốn nhìn đến biểu tình thất vọng thương tiếc của người khác, việc này Mục Tuyết có thể lý giải.
Nói là làm, hai ngày nay, Mục Tuyết đều ở trong thư phòng, Bởi vì khác biệt thời không cùng địa phương, có một số dược phẩm cùng dụng cụ nơi này không có, nàng cần phải tìm ra thứ gì đó để thay thế. Ngày hôm qua, nàng mới phát hiện trong thư phòng có thật nhiều sách thuốc, không ngờ có rất nhiều loại hiện đại không có, nàng phải xem thật kỹ, nói không chừng có thể giúp đỡ việc trị liệu cho Quý Phong Chử. Thời đại này có nhiều dược thảo nàng không quen thuộc, cũng có một số dược liệu đã tuyệt tích ở hiện đại, nàng cũng không nghĩ muốn bỏ qua một cơ hội học tập tuyệt vời như vậy.
Trải qua vài ngày tìm kiếm, Mục Tuyết đã tìm được biện pháp.
“Ta cần một ít dược liệu, cùng dụng cụ”. Mục Tuyết hướng Quý Phong Chử đang xem công văn trên bàn nói.
“Ngươi muốn cái gì kêu Hoàng Bộ đi làm là được rồi”. Quý Phong Chử đầu cũng không nâng.
“Ta phải chính mình đi! Đó là dược liệu, không phải mua đồ ăn, sai lầm một chút sẽ lấy mạng người”. Mục Tuyết ném cho Quý Phong Chử một ánh mắt khinh bỉ, lúc này Quý Phong Chử mới ngẩng đầu nói: “Vậy ngươi kêu Hoàng Bộ đi cùng ngươi”. Có chỉ thị của Quý Phong Chử, Mục Tuyết chỉ huy Hoàng Bộ mang theo mình đi hết hiệu thuốc bắc trên đường cái, tiện thể cũng chơi đùa, nhìn ngắm khắp nơi.
“Vương phi, người muốn nhiều dược liệu như vậy làm gì”. Hoàng Bộ ôm một đống dược liệu khó hiểu hỏi.
Mục Tuyết cười hướng Hoàng Bộ nói: “Ta___nha!___ta___chuẩn bị dùng độc chết Vương gia nhà các ngươi”. Tuy biết Mục Tuyết là hay nói giỡn, nhưng Hoàng Bộ vẫn bị miệng không giấu giếm của Mục Tuyết dọa đến. Nhìn thấy vẻ mặt ngơ ngác của Hoàng Bộ, Mục Tuyết cười nói: “Hoàng đại ca, những thứ này mua xong rồi, chúng ta về nhà đi!”
Quý Phong Chử đem địa điểm trị liệu thu xếp ở trong biệt viện dùng để nghỉ mát của Vương phủ trên núi Minh Nguyệt, núi cao vời vợi,  hồ nước sạch sẽ, ban ngày đầy ánh mặt trời, ban đêm đầy sao trên trời, thật là một địa phương chữa bệnh, dưỡng bệnh tốt.
“Ta nói Vương gia, ngươi chuẩn bị tốt chưa?” Mục Tuyết tay cầm kim châm trêu chọc nói. “Bổn vương đang chờ ngươi động thủ (bắt tay vào làm) đấy!” Quý Phong Chử nhắm mắt nghỉ ngơi, vẻ mặt thản nhiên, thật giống như việc này cùng hắn không liên quan. Mục Tuyết miệng mang tươi cười nói: “Ngươi phải biết rằng, một châm này đi xuống, nhưng quan hệ đến tương lai của ngươi, chẳng lẽ ngươi không khẩn trương”. Quý Phong Chử mở to mắt: “Trị được thì tốt, ta đương nhiên vui mừng; trị không hết, thì trở lại giống hiện tại, ta không cần khẩn trương”. Mục Tuyết nghe vậy không hề nhiều lời.
Trong phòng chỉ có hai người Vân Châu cùng Hoàng Bộ ở bên hầu hạ, Quý Phong Chử không nghĩ để nhiều người biết.
Mục Tuyết cầm lấy kim châm, bàn tay trắng nõn lên xuống liên tục, kim châm đã cắm vào khắp huyệt vị ở hạ thân (nửa mình dưới), tốc độ nhận biết huyệt vị cực nhanh cắm cực chuẩn làm cho Hoàng Bộ trợn mắt há mồm. Quý Phong Chử như lão hòa thượng ngồi thiền, không nhúc nhích tí nào. Chính là một lát sau, kim châm ở dưới kích thích, Quý Phong Chử liền cảm thấy được hai chân giống như có hơn một ngàn con kiến đi lại vừa ngứa vừa tê dại, Mục Tuyết gọi Vân Châu bưng tới chén thuốc cho Quý Phong Chử uống. Khi cơn ngứa qua đi, Mục Tuyết để Hoàng Bộ đem Quý Phong Chử vào trong một chậu tắm chứa đầy các loại dược liệu, không có hơi nước Mục Tuyết đành phải dùng chậu tắm thay thế. “Ngươi lâu lắm không có hoạt động, ta cần giúp ngươi kích thích hoạt động kinh mạch một chút, nếu có cái gì không đúng cứ việc nói cho ta biết?” Mục Tuyết nhìn chằm chằm Quý Phong Chử dặn dò nói. Quý Phong Chử gật gật đầu, lập tức chỉ cảm thấy có một cỗ chất lỏng giống như lửa xuyên qua thân thể hắn, trong nháy mắt bắt đầu thiêu đốt toàn thân. Mục Tuyết để Hoàng Bộ hướng trong chậu tắm kịp thời thêm vào nước ấm, phải duy trì độ ấm của nước trong chậu tắm. Một canh giờ trôi qua, Mục Tuyết lại để Hoàng Bộ đem Quý Phong Chử từ trong chậu tắm ôm ra. Hoàng Bộ nhẹ giọng hỏi: “Vương gia, ngươi càm thấy như thế nào?”, Quỷ Phong Chử đáp: “Yên tâm, bổn vương còn sống!” Mục Tuyết không khỏi bội phục định lực của Quý Phong Chử, nếu đổi lại là người khác sợ đã sớm kêu gào liên tục, hắn lại còn có thể trấn định như thế.
“Vương gia đã tốt rồi sao?” Hoàng Bộ quay đầu lại hỏi Mục Tuyết, Mục Tuyết gỡ ngân châm trên người Quý Phong Chử xuống đáp: “Còn sớm lắm! Lúc này vừa mới bắt đầu” Ngày kế tiếp Mục Tuyết mỗi ngày đều giúp Quý Phong Chử làm trị liệu hơi nước, dùng châm cứu kích thích huyết mạch chân hắn. Mỗi ngày làm mát xa cho chân Quý Phong Chử, làm cho các cơ sống lại. Có khi Mục Tuyết nghĩ: May mắn mình học chính là Đông y cùng tễ thuốc học ( là ngành học nghiên cứu lý luận pha chế thuốc), lại đạt được chân truyền của ông nội, nếu không cho dù chân Quý Phong Chử có điều trị, dùng phương pháp Tây y, cũng là điều kiện không cho phép, thanh xuân tốt đẹp kia của hắn đã được định trước trải qua ở trên xe lăn

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét