“ Sơ Vân, ngươi không
có chuyện gì chứ?” Nói chuyện chính là một đạo nhân râu dài. Hắn là Vô Trần đạo
trưởng, Triển Sơ Vân cùng hắn cũng vừa là thầy vừa là bạn.
“Ta cảm thấy kỳ quái,
Phong Kiến Nguyệt sẽ không vô duyên vô cớ muốn giết ngươi, hắn tuy rằng không
phải danh môn chính phái nhưng không đến nỗi giết người vô tội” Nói chuyện
chính là một nam tử diện mạo nhã nhặn, biểu tình có chút nghiêm túc. Hắn và Triển
Sơ Vân là bằng hữu tốt, cũng là Tả hộ pháp đệ nhất sơn trang Hàn Tử Hiên, đương
nhiên còn có một Hữu hộ pháp, chính là người đứng bên cạnh Hàn Tử Thiên, Hạ
Quân Hạo, hắn từ trước đến nay là người ít nói.
“Ta cũng thấy kỳ
quái, Quân Hạo, ngươi giúp ta điều tra chuyện này?” Triển Sơ Vân đối với chuyện
này cũng có chút nghi ngờ, đây là nguyên nhân hắn gọi bọn họ tới.
“Ta bây giờ đi?” Hạ
Quân Hạo lĩnh mệnh sau liền rời khỏi.
Hàn Tử Thiên nhìn Triển
Sơ Vân nói:” Quân Hạo khi nào thì nói chuyện vượt quá năm chữ, vậy nhất định mặt
trời sẽ mọc từ hướng Tây. Cùng hắn thường xuyên ở cùng nhau ta sợ chính mình lại
ngột ngạt đến bệnh”. Nói là nói như vậy, mấy người bọn họ ăn ý cùng vào sinh ra
tử cũng không phải là giả
Hàn Tử Hiên cùng Hạ
Quân Hạo đều là bằng hữu tốt kiêm trợ thủ đắc lực của Triển Sơ Vân, một người
thì tiết kiệm lời nói như vàng, chuyện gì chỉ làm cho tới bây giờ sẽ không nói
thêm bất cứ điều gì; một người thì cả ngày hi hi ha ha, hai người trái ngược quả
thật rất lớn, bất quá cùng một chỗ với người cộng sự như vậy cũng tuyệt vời.
“Ta nói trang chủ,
nghe nói ngươi mang về một nữ hài tử” Hàn Tử Hiên cười tủm tỉm hỏi, bọn họ là bạn
tốt không phân biệt chủ tớ. Hàn Tử Hiên từ trước đến nay chính là thời điểm nên
nghiêm túc thì nghiêm túc, thời điểm không nên nghiêm túc thì sẽ không nghiêm
túc, giống như chuyện tình bát quái này không hể có đạo lý hỏi. Vô Trần đạo trưởng
vốn là phải rời khỏi, nghe câu hỏi của Hàn Tử Hiên thì cũng dừng lại muốn nghe
câu trả lời của Triển Sơ Vân. Lẽ ra hắn là một người xuất gia không nên đối với
loại việc này có hứng thú, chính là Triển Sơ Vân lại mang nữ tử trở về hắn cũng
cảm thấy có chút kỳ quái. Hắn đương nhiên là không hỏi vấn đề gì gì đó, kia đã
có người hỏi hắn cũng liền thuận tiên nghe một chút.
“Các ngươi nói tiểu
Tuyết, nàng là ân nhân cứu mạng của ta, hiện tại lại không có nơi để đi, vì ta
lại đắc tội với Phong Kiến Nguyệt ta lo lắng an nguy của nàng liền mang nàng về
nhà”. Triển Sơ Vân nghĩ thầm rằng tin tức này thật đúng là truyền quá nhanh, hắn
vừa mới vào cửa, sợ là hiện tại trên dưới trong trang đều biết hắn mang về một
nữ tử.
“Ân nhân cứu mạng của
ngươi! Võ công của nàng cao lắm sao?” Vô Trần đạo trưởng nói ra nghi vấn trong
lòng.
“Nàng không có võ
công, chính là bản lĩnh giải độc quả thật lợi hại. Nếu hôm nay không phải nàng
giúp ta giải độc của Phong Kiến Nguyệt, có thể hiện tại các ngươi sẽ vì ta nhặt
xác”. Triển Sơ Vân trêu chọc nói.
“Sơ Vân, nữ tử này
lai lịch cũng không rõ ràng, vẫn là cẩn thận một chút”. Vô Trần đạo trưởng nhắc
nhở nói. Không đợi Triển Sơ Vân nói, Hàn Tử Hiên liền mở miệng: “Ta nói đạo trưởng,
ngươi không nên nhìn ai cũng đều giống người xấu được không? Nàng chẳng qua là
một nữ tử tay trói gà không chặt, nếu nàng muốn hại chúng ta như lời ngươi nói
thì sẽ không cứu trang chủ”.
“Hại nhân chi tâm bất
khả hữu, phòng
nhân chi tâm bất khả vô ( Tâm hại người không thể có,
tâm phòng người không thể không có), vẫn là nên cẩn thận một chut!”. Triển Sơ
Vân cũng biết Vô Trần đạo trưởng là có lòng tốt nhắc nhở: “Đạo trưởng yên tâm
đi! Ta tự có chừng mực". Nghe xong lời nói của Triển Sơ Vân, Vô Trần đạo trưởng
cũng không nói gì thêm.
“Trang chủ, nhưng ngươi từ trước đến nay sẽ không là người thương
hương tiếc ngọc, hôm nay xem như ngoại lệ a!”. Hàn Tử Hiên cười nói. Đúng nha!
Hắn cho tới bây giờ sẽ không mang nữ tử đến sơn trang. Hôm nay, hắn hoàn toàn
có thể theo yêu cầu của nàng đưa cho nàng tiền để nàng rời đi, căn bản là không
cần để ý nàng có an toàn hay không. Tử Hiên nói đúng, hắn từ trước đến nay cũng
không là người thương hương tiếc ngọc, hôm nay quả thật là ngoại lệ.
Tại noãn các(buồng lò sưởi) trình diễn ra một tiết mục khác.
Mục Tuyết theo tiểu Thúy rời khỏi, nàng đã sớm biết Triển Sơ Vân
là kẻ có tiền, chính là không ngờ so với nàng tưởng tượng còn có tiền hơn, nhà
hắn so với Tướng phủ còn lớn hơn. Đi tới noãn các, nhìn thấy bài trí trong
phòng, mộc mạc, thanh lịch là kiểu nàng thích, nhìn không ra loại người như Triển
Sơ Vân lại thích kiểu như vậy? Mục Tuyết nhịn không được hỏi: “Tiểu Thúy, chủ tử
nhà ngươi là làm gì nha?”. Nhưng vấn đề của nàng làm cho tiểu Thúy cả kinh, tại
Nam Chiếu này không có người nào không biết chủ tử nhà nàng___ đại danh(tên)
Triển Sơ Vân, nhưng cô nương trước mắt được chủ tử nhà mình mang về, lại không
biết chủ tử là làm gì.
Thấy tiểu Thúy nửa ngày không có nói chuyện, Mục Tuyết bời vì vấn
đề mình hỏi mà cảm thấy sai lầm rồi, có lẽ Triển Sơ Vân kia là cái loại”xã hội
đen” gì đó, nếu không cũng sẽ không bị người ta đuổi giết! Trong TV không phải
đều là cái dạng này sao!” Mục tiểu thư, nơi này là thiên hạ đệ nhất trang, chủ
tử nhà ta chính là trang chủ nơi này”. Tiểu Thúy tự hào nói.
“Thiên hạ đệ nhất trang? Là cái môn phái gì?”
Tiểu Thúy quả thực muốn ngất “Mục tiểu thư, thiên hạ đệ nhất trang
không phải là môn phái nào, mà là làm buôn bán, thiên hạ đệ nhất trang là trà
trang lớn nhất Nam Chiếu, tất cả trà trang ở Nam Chiếu đều thuộc sở hữu của chủ
tử nhà ta, đồng thời gia còn có hơn mười cửa hàng”.
Mục Tuyết nghe lời tiểu Thúy nói xong ‘a’ một tiếng nghĩ đến sâu xa,
thật sự nhìn không ra Triển Sơ Vân chính là một ông chủ lớn, nếu ở hiện đại
nàng sẽ không để ý mà đi câu rùa vàng. Đáng tiếc nàng không nghĩ gả cho một cổ
nhân, nếu muốn gả nàng cũng sẽ không rời nhà đi ra ngoài, Tĩnh vương Nam Chiếu
kia cũng là một con rùa vàng. Đi một ngày nàng cũng mệt mỏi, để tiểu Thúy chuẩn
bị nước cho nàng tắm rửa. Mục Tuyết ở trong bồn tắm nghịch nước nửa ngày mới đứng
lên, tiểu Thúy vốn là phải hầu hạ, nhưng nàng không có cái thói quen kia, tắm rửa,
mặc quần áo, loại chuyện này vẫn là chính mình làm dường như tốt hơn. Đang lúc
Mục Tuyết mặc quần áo thì tiểu Thúy cầm một ít đồ đạc lại đây: “Tiều thư, y phục
của ngươi đã bẩn, đây là trang chủ cho người đưa tới”.
Mục Tuyết nhận thấy đấy là y phục tốt, vừa thấy chất vãi cũng biết
giá cả chắc hẳn xa xỉ, nhưng nàng lại không thích màu sắc của nó: “Ngươi vẫn là
đem đi đi! Ta thích màu sắc thanh nhã một chút, y phục ta còn mặc tốt lắm”. Tiểu
Thúy đối với Mục Tuyết càng thêm kỳ quái, chủ tử nhà nàng cho tới bây giờ chưa
từng tặng đồ cho nữ tử, vị tiểu thư này cư nhiên còn không cảm kích, đổi lại là
người khác còn không biết phải như thế nào thiên ân vạn tạ.
Thời điểm ăn cơm chiều, mọi người đều chờ ở trong đại sảnh, đương
nhiên là vì muốn gắp nữ tử mà trang chủ mang về. Mục Tuyết vừa vào nhà ăn thật
đúng là bị hù dọa, người thật sự nhiều, thời điểm ở Tướng phủ chính mình cùng Mục
Diệc Phàm đều là hai người ăn cơm. Thấy người xa lạ tránh không được phải một hồi
tự giới thiệu, Mục Tuyết nàng từ trước đến nay không phải chính là thích kết
giao bằng hữu sao? Triển Sơ Vân đem đạo trưởng, Hàn Tử Hiên còn có kẻ ít nói Hạ
Quân Hạo, từng người hướng Mục Tuyết giới thiệu. Triển Sơ Vân vốn là người
không câu nệ tiểu tiết, khi ăn cơm mọi người đều ngồi cùng nhau cũng không có bận
tâm thân phận khác biệt. Lúc ăn cơm, Mục Tuyết nhìn chằm chằm vào Vô Trần đạo
trường trang nghiêm, bởi vì hắn có chòm râu dài thật dài màu trắng bạc, không
biết thời điểm ăn cơm có bị dơ hay không, lúc hắn vuốt chòm râu dài, không biết
có thể bị rớt râu hay không, đột nhiên vỗ vỗ vai hắn: “Đạo trưởng ngươi rớt đồ”.
Vô Trần nói một tiếng cám ơn, nhìn xem bốn phía, cũng không rõ ràng lắm chính
mình rớt vật gì. Mục Tuyết giống như nhàn rỗi muốn chứng minh, một hồn mới nói:
“Ngươi rớt một cái râu!”. Nói xong, thật sự lấy ra một cái râu bạc đặt trong
tay hắn. Vô Trần đạo trưởng ngày thường vốn là nghiêm túc, lại là người xuất
gia, nào có lĩnh giáo qua nữ tử ranh mãnh như vậy, cũng âm thầm buồn cười. Ngay
cả Hạ Quân Hạo từ trước đến nay không có biểu tình gì cũng nở nụ cười theo. Mục
Tuyết còn cố ý tự mình vì Vô Trần thêm đồ ăn___canh đậu hủ phỉ thúy, chính là
muốn nhìn hắn đem râu nhuộm xanh, mọi người vừa nghe, bổng nhiên tò mò, anh mắt
đều tập trung ở trên người Vô Trần, nhưng Vô Trần ăn hết sức cẩn thận, nào có
làm dơ? Mục Tuyết tinh nghịch thành thật, làm cho tất cả mọi người giật mình, mọi
người cũng vô cùng thích nàng, một bữa cơm ăn giửa tiếng cười không ngừng.
Nghe lời nói kỳ quái của Mục Tuyết, Triển Sơ Vân cũng cười to theo
không ngừng, chính hắn cũng không biết mình đã bao nhiêu lâu chưa cười thoải
mái như vậy. Hắn chưa bao giờ gặp qua nữ tử như vậy, ranh mãnh, đáng yêu, muốn
nói cái gì là nói cái đó, muốn làm cái già là làm cái đó, không có làm ra vẻ
như nữ tử khác, mà là khác người. Trong lòng loáng thoáng hiện rõ bất an, lần đầu
vì một nữ nhân mà rối loạn tâm thần.
Biết Mục Tuyết không thích y phục màu sắc tươi sáng, Triển Sơ Vân
liền cho người thay đổi. Sáng sớm, tiểu Thúy đem y phục đến noãn các, Mục Tuyết
nhìn thấy y phục trong tay tiểu Thúy hỏi:” Cho ta sao?”
“Vâng, tiểu thư, trang chủ biết người không thích y phục màu sắc
tươi sáng cố ý gọi người thay đổi y phục thanh nhã hơn một chút”. Mục Tuyết
nhìn nhìn y phục thật là có chút thanh nhã, cũng sẽ không cự tuyệt mà tiếp nhận.
Không khỏi cảm thán người ở đây làm việc hiệu suất thật cao! Qua một đêm y phục
liền đổi được rồi. Nàng đại khái còn không biết, đây là Triển Sơ Vân kêu ông chủ
cửa hàng đẩy nhanh tiến độ. Dựa theo mức độ quan tâm của Triển Sơ Vân đối với Mục
Tuyết, tất cả hạ nhân đều đoán Mục Tuyết chính là nữ chủ nhân của đệ nhất sơn
trang. Nếu Mục Tuyết đoán biết như vậy, y phúc này sợ là sẽ không nhận.
Mục Tuyết ở trong sơn trang vài ngày, đều là tiếng cười không ngừng,
mọi người đều vô cùng thích Mục Tuyết, ngay cả Vô Trần đạo trưởng luôn luôn cẩn
thận cũng bị Mục Tuyết thu phục.
Hôm nay, Triển Sơ Vân ở thư phòng xem sổ sách, Mục Tuyết thì cùng
đạo trưởng đánh cờ. Vừa mới học được cách đánh cờ Mục Tuyết liền ghiền, chính
là kỹ thuật rất tệ không ai nguyện ý cùng nàng đánh, cũng chỉ có đạo trưởng có
kiên nhẫn cùng nàng đánh. Ước chừng đi vài bước Mục Tuyết sẽ thua, không chịu
nhận thua Mục Tuyết liền giở trò lừa gạt: “Đạo trưởng, Triển đại ca hình như gọi
ngươi?” Ngay khi đạo trưởng quay đầu lại nhìn Triển Sơ Vân, Mục Tuyết nhanh
chóng thay đổi vị trí quân cờ trên bàn. Đạo trưởng không hề biết, nhưng ba người
khác lại thấy rõ ràng. Chờ khi đạo trưởng quay đầu lại, Mục Tuyết bày ra một biểu
tình đáng thương hề hề: “Đạo trưởng thật không ý tứ, vừa mới phất ống tay áo
làm cho quân cờ hỗn loạn, ta không nhớ rõ quân cờ là đặt ở đâu?”. Đạo trưởng
nhìn nhìn quả thật là rối loạn, có lòng tốt khuyên giải an ủi nói: “Không có việc
gì, chúng ta chơi lại” Lời này của đạo trưởng vừa nói ra làm cho ba người bên cạnh
cười xấu xa. Cười đến đạo trưởng không hiểu ra sao cả.
Triển Sơ Vân ý tứ hàm xúc nói: “Đạo trưởng ngươi cùng tiểu Tuyết
chơi cờ là đánh không thắng”. Đạo trưởng nghĩ mãi không ra, Hàn Tử Hiên cười giải
thích nói: “Tiểu Tuyết cô nương chờ chính là những lời này của ngươi, quân cờ
kia là cố ý làm hỗn loạn, đạo trưởng ngươi thật là thông mình một đời lại hồ đồ
nhất thời a!” Ngay khi đạo trưởng ảo não lắc đầu cười to. Lúc này hạ nhân hồi
bào: “Ngoài cửa có người muốn gặp trang chủ, nói là người nhà Mục tiểu thư”.
“Mời hắn vào!” Triển Sơ Vân phân phó nói, mọi người cũng chạy tới
đại sảnh (phòng khách). Mục Tuyết còn tưởng là Mục Diệc Phàm tới, kết quả thấy
Khuất Nhiên: “Khuất đại ca như thế nào là ngươi, Mục Diệc Phàm hắn cũng đến đây
sao?” Nói xong liền vươn đầu nhìn nhìn trái phải.
“Tiểu thư gia chưa có tới, là gia muốn chúng ta đón người về nhà”
“Hắn như thế nào lại biết ta ở chỗ này” Điều này làm cho Mục Tuyết
cảm thấy kỳ quái.
“Gia sợ ngươi một mình ở bên ngoài gặp nguy hiểm, cho nên lúc
ngươi rời nhà liền phân phó chúng ta trên đường đi theo bảo hộ tiểu thư an toàn”.
Khuất Nhiên cung kính đáp.
“Ý của ngươi là nói ca biết ta chạy trốn, mà các ngươi vẫn đi theo
phía sau? Ngày đó đám hắc y nhân kia cũng là các ngươi?”.
“Vâng”
“Không phải lén lút đi theo ta sao? Vậy các ngươi vì cái gì phải
xuất hiện.”
“Gia biết ngươi đắc tội Phong Kiến Nguyệt sợ ngươi có nguy hiểm,
cho nên muốn chúng ta mang ngươi về nhà. Gia còn nói người rời nhà đã vài ngày
cũng nên chơi đùa đủ rồi!” Khuất Nhiên đáp một chữ không sót. Nghe xong Mục Tuyết
liền nỗi giận, nhảy dựng lên nói to: “Mục Diệc Phàm ngươi chờ đó, món nợ này về
nhà ta sẽ cùng ngươi chậm rãi tính”.
Phản ứng của Mục Tuyết hù dọa đến bọn Triển Sơ Vân, đối với bọn Khuất
Nhiên mà nói, sự tình như thế này đã thấy nên không hề kinh sợ. Sau khi Mục Tuyết
phát tiết xong, yên lặng mà ngồi xuống: “Được, ta với ngươi về nhà”.
Thấy Mục Tuyết đồng ý về nhà, Khuất Nhiên còn không khẩn trương
hành động chỉ sợ Mục Tuyết một lúc lại sửa chủ ý. Khuất Nhiên đi qua cảm tạ người
đứng đầu nói là sẽ mang Mục Tuyết rời đi, đi tới cửa Mục Tuyết hướng bên tai
Triển Sơ Vân nhỏ giọng nói: “Tiền còn dư cho ngươi, nhưng ngươi còn thiếu ta một
cái nhân tình, lần sau thời điểm ta rời nhà trốn đi sẽ hướng ngươi yêu cầu”.
Triển Sơ Vân nghe xong tính toàn của nàng cười cười, nhưng nói thật, hắn thật sự
rất chờ mong thời điểm lần sau nàng rời nhà trốn đi. Mục Tuyết sau khi nói lời
từ biệt mọi người liền rời đi. Hàn Tử Hiên nhìn bóng dáng Mục Tuyết rời đi nói:
“Tiểu Tuyết cô nương rời khỏi, sơn trang liền an tĩnh lại, những ngày về sau phải
trải qua như thế nào a! Thật sự ở cùng một chỗ lâu như vậy còn không biết nhà
nàng ở nơi nào? Nếu không thì lúc rãnh rỗi củng có thể đi thăm nàng?”.
Đúng nha! Cùng một chỗ cũng vài ngày, thật đúng là không biết nhà
nàng ở nơi nào, nhìn những người đó thân thủ bất phàm, y phục cũng vô cùng sang
trọng, nàng nhất định cũng là tiểu thư gia đình giàu có! Nàng rời nhà còn có
nhiều người như vậy bảo hộ, nói vậy người nhà của nàng cũng vô cùng thương yêu,
luyến tiếc nàng! Nghĩ nghĩ Triển Sơ Vân không khỏi nở nụ cười, đây chính là lần
đầu tiên hắn muốn biết thân phận của một nữ tử. Nếu để Hàn Tử Hiên bọn họ biết
chỉ sợ cũng muốn cười hắn!.
Đệ nhất sơn trang khôi phục lại yên bình ngày xưa
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét