Thứ Năm, 27 tháng 6, 2013

Si Tâm Vương Phi_Diệp Tích (Chương 2.1: Đi giang hồ - Thượng)



Gió nhẹ hiu hiu, không khí trong lành, trên đường nhỏ uốn lượn giữa núi tản ra ánh sáng mặt trời rực rỡ hòa cùng hoa dại, chung quanh đếu tràn ngập hương vị hoa cúng ánh mặt trời.

“ Không nghĩ tới nơi này cảnh sắc thật không tối, lúc này, ta còn phải thật sự cảm tạ ngươi nhỉ?” Mục Tuyết lẩm bẩm với vòng tay trên tay< thủ đô Nam Chiếu là Thương Nhĩ, hiện tại cũng chính là Đại Lý Vân Nam, là địa phương bốn mùa như xuân >

“ Nếu không phải ngươi, ta hiện tại còn ở nơi nào đó khai quật cổ mộ, nếu không chính là lại đi học ở trường, làm bài tập, vội vàng chạy đến thư viện. Nào có cơ hội tốt như vậy ngửi thấy mùi hòa, tắm mình trong ánh mặt trời!”. Giống bọn họ khảo cổ chính là cơ hội đi ra ngoài nhiều, thế nhưng muốn thể nghiệm hương vị mùi hoa cùng ánh mặt trời vẫn là có chút khó khăn. Cùng bọn họ làm bạn không phải xác ướp, chính là bùn vàng cùng một ít chai lọ. Tuy rằng có chút bẩn, có chút mệt mỏi, ai kêu nàng thích chứ? Không biết thầy cô giáo, các học trưởng bọn họ thế nào, nàng không thấy ông nội, anh trai cùng các thầy cô giáo và học trưởng lại thật sự sốt ruột. Nghĩ đến đây Mục Tuyết không khỏi có chút thương cảm.
Đúng lúc này. Mục Tuyết đột nhiên nghe thấy âm thanh có người đi tới, vài tiếng cười khiến cho người nghe ghê tởm. Nàng tò mò hướng tiếng cười kia đi đến, chỉ thấy một gã nam tử hắc y chân sau đang quỳ trên mặt đất, sử dụng kiếm làm chống đỡ, nam tử kia thần sắc lộ vẻ phiếm đen chứng tỏ hắn trúng độc không nhẹ.
“ Ha…ha…ha..., Triển trang chù quả thật là có khí phách, cho dù đi tới nơi này rồi, còn có thể mặt không đổi sắc mà vung kiếm chiến đấu. Hôm nay ta xem còn ai có thể cứu được ngươi, trong phạm vi mười dặm nơi đây của ta, không ai có thể sống mà xuống dưới. Không bằng để cho tại hạ kết liễu ngươi, nó tốt hơn so với việc sống không bằng chết a! Ha ha ha!”
Mục Tuyết nhìn về phía tên nam tử cười to, nam tử kia dùng dây đỏ tơ tằm buộc tóc lên, mặc đồng nhất hai màu vàng và đỏ thẫm, tay áo có đủ loại hoa văn, phía dưới thắt một dải tơ ngủ sắc tết dài hình bông lúa(1), mang ủng màu xanh, hướng về đế ủng có một chút màu trắng(2). Mặt như cánh hoa đào, mắt như làn thu thủy (chỉ mắt long lanh của người con gái đẹp), sinh ra anh tuấn kiệt xuất. Chỉ tiếc nàng là Mục Tuyết ghét nhất là thứ ‘ẻo lả’. Đối với nam tử bên cạnh quỳ trên mặt đất kia, Mục Tuyết cũng không thấy rõ diện mạo hắn.
“Ngươi xem là cái gì anh hung hảo hán, thế nhưng dùng thủ đoạn hạ độc đê tiện như vậy, có bản lĩnh ngươi liền cùng hắn đọ đao thật thương thật a!” Nam từ quỳ trên mặt đất ngẩng đầu nhìn hướng người nói chuyện, chỉ thấy một nử tử mặc y phục màu vàng hai tay chống nạnh nói, da trắng như tuyết, hai mắt giống như dòng nước trong veo, thần sắc vẻ mặt khôn lanh, ranh mãnh, nữ tử này có khuôn mặt bầu bĩnh, con mắt linh hoạt, có một cỗ khí chất khác động lòng người. Người này vừa rồi đang xem cuộc chiến chính là Mục Tuyết, nàng cứ như vậy không quan tâm vọt ra, hoàn toàn không biết tình cảnh chính mình có bao nhiêu nguy hiểm, đối mặt chính là những người nào.
‘ẻo lả’ đối diện nhìn thấy Mục Tuyết cười to: “ Ha…ha…ha…Triển trang chủ thật sự rất diễm phúc a, sắp chết còn có một tiểu nha đầu đến an táng”. Tiếng cười của hắn làm cho Mục Tuyết không khỏi rung mình một cái, Mục Tuyết đến gần ‘ẻo lả’, đem hắn cao thấp nhìn một lần nói: “ Nói thật vừa rồi không chăm chú nhìn ngươi, hiện tại mới phát hiện bộ dạng ngươi không tồi”. Lời nói của Mục Tuyết làm cho người thư sinh kia không hiểu, sau đó hướng lên mặt sờ soạng, lời nói của nàng cũng làm cho người nam tử ngồi dưới đất ngẩn ra, hắn chưa từng gặp qua nữ tử nói nam tử đẹp một cách trực tiếp như vậy. Nhưng lời nói kế tiếp của nàng lại làm cho hắn thiếu chút nữa cười hộc máu: “ Thật là, nếu người không mặc quần áo màu đỏ tử( chết), cùng vẻ mặt ‘ẻo lả’ kia, phải nói, ta sẽ có cảm giác rất tốt”.
Đương nhiên, cũng có ngươi tức giận đến muốn hộc máu.” Ngươi nha đầu thối,  ngươi xem ta…”
Mục Tuyết cũng đã từng học một chút võ công, đương nhiên sẽ không đứng yên để bị đánh. Ngay thời điểm nàng muốn phản kích, không biết từ nơi nào  đột nhiên đến mấy hắc y nhân hiện ra. Nàng thấy mấy hắc y nhân kia dâng lên đánh ‘ẻo lả’< mặc dù nói nàng không tán thành lấy nhiều đánh ít, chính là đối với người xấu sẽ không cần công bằng như thế >. Tiếp mấy chiêu, ‘ẻo lả’ liền bại trận, hé ra khuôn mặt đỏ bừng: “ Triển Sơ Vân, hôm nay xem như ngươi may mắn, chúng ta nợ về sau sẽ tính.” Nói xong ‘vù’ một cái liền bay đi, đám hắc y nhân kia cũng bay đi! Đúng vậy! là bay đi!. Trời ạ! Khinh công! Những người đó đều có khinh công quả thực với xem TV tựa như giống nhau. Mục Tuyết nhìn sửng sờ nửa ngày mới nhớ tới còn có một ‘người bệnh’ đang trúng độc.
“Ngươi trúng độc! Lại bị thương, bằng hữu của ngươi vì cái gì không mang theo ngươi đi”. Mục Tuyết nhìn thấy miệng vết thương bên cạnh hắn hỏi.
“ Ta cũng không biết bọn họ, cô nương ngươi vẫn là nên rời khỏi! Nơi này rất nguy hiểm”. Triễn Sơ Vân thực khó khăn mới phun ra mấy chữ này, độc của Phong Kiến Nguyệt quả thực rất lợi hại, hắn cảm thấy chinh mình sắp không được, hắn không nghĩ hù dọa vị tiểu cô nương trước mặt này. Mục Tuyết cũng không phải là người tuyệt tình như vậy, nàng coi như là người thầy thuốc, người ta nói ‘lương y như từ mẫu’, nàng như thế nào có thể bất chấp bỏ lại người bệnh đây? Mục Tuyết cầm cổ tay nam tử bắt mạch, sau đó đưa cho nam tử một viên thuốc màu vàng trong suốt < thời điểm khảo cổ ngoài ý muốn gì đó đều có, Mục Tuyết thường xuyên sẽ mang ở trong bao một ít dược, chỉ cần ra ngoài nàng liền nhất định sẽ mang theo cái bao của nàng, loại thói quen này đã được hình thành, thật tốt là nàng rơi đến nơi đây cái bao cũng cùng nhau đi theo tới, hiện tại đã thấy có tác dụng >. Nam tử cầm lấy dược Mục Tuyết cho, hắn nhìn nửa ngày cũng không có ăn, bởi vì hắn thật sự không biết đây là loại dược gì, hắn cũng chưa từng gặp qua, hiển nhiên không biết dùng như thế nào.” Đem nó ăn “ Mục Tuyết giọng nói ra lệnh.
“ Không cần dùng loại ánh mắt ấy nhìn ta được không, ngươi yên tâm ăn không có chết đâu”. Lúc này Triển Sơ Vân mơi đưa cái gọi là dược trong tay ăn vào. Sau một lúc lâu, sắc mặt hắn liền khôi phục bình thường. “Cô nương…” Triển Sơ Vân chắp tay nói lời cảm tạ, rồi lại không biết nên nói như thế nào.
Nói còn không có nói xong, đã bị Mục Tuyết đi qua cắt đứt: “Đừng nói với ta cái gì, hôm nay mang ơn, nói ngày sau sẽ làm thân trâu ngựa trả ơn linh tinh, ta cũng không muốn nghe những lời này! Còn có đừng có gọi ta cô nương, cảm giác cùng cô nương thôn làng giống nhau. Ta gọi là Mục Tuyết, ngươi kêu ta tiểu Tuyết đi, bằng hữu đều gọi ta như vậy”. Nam tử kia bị Mục Tuyết liên tiếp nói, đều không có khả năng đáp lới.
“Tại hạ Triển Sơ Vân” hắn cũng không quên tự giới thiệu: “ Triển Sơ Vân, tốt lắm, ta đây kêu ngươi Triển đại ca” Triển Sơ Vân cảm thấy được vị cô nương này thật đúng là đặc biệt.
“Ta nói Triễn đại ca, vừa rồi coi như là ta cứu ngươi một mạng, ngươi cảm tạ ta như thế nào? Nàng lấy tay Triển Sơ Vân Khoát trên vai mình. “ Muốn ta như thế nào tạ ơn, ngươi nói?” Triển Sơ Vân thực tự giác tiếp nhận giúp đỡ.
“Con người ta rất thực tế, ngày sau làm thân trâu ngựa trả ơn và vân vân sẽ không cần, yêu cầu của ta rất đơn giản, ta là một thầy thuốc, ngươi là một người bệnh, ta giúp ngươi trị bệnh, ngươi trả tiền cho ta là được rồi?” Mục Tuyết cũng cố gắng chính mình dùng lời nói thích hợp, tươi cười hướng về phía Triển Sơ Vân, tay duỗi tới trước mặt hắn. Thời điểm ra khỏi Tướng phủ quên đem theo tiền, tại địa phương xa lạ này kêu nàng như thế nào hồ đồ một mình đi xuống, người gọi là Triển Sơ Vân này dường như không xấu, nàng cũng không muốn bỏ qua mất cơ hội này.
Triển Sơ Vân nhịn cười ý hỏi: “Nếu ta nói cho ngươi trên người ta không có tiền đâu?” Hắn nói chính là lời nói thật, hắn cũng không có thói quen xuất môn( rời xa nhà ) mang theo tiền. “Không phải đâu! Nhin dáng vẻ của ngươi cũng không nghĩ là người không có tiền a!” Mục Tuyết nhìn y phục biểu tình khó tin nói: “Ta chỉ nói trên người ta không mang theo tiền” Triển Sơ Vân giải thích nói. Hắn bính thường không phải một người nói nhiều, nhất là đối với nữ nhân. Hôm nay không biết như thế nào lại cùng một nữ tử xa lạ nói nhiều như vậy. Mục Tuyết ngẫm lại, với kẻ có tiền bản thân sẽ không mang tiền trên người, hẳn là còn có một người hầu, bất quá nhìn bộ dáng hắn hiện tại, quyết định của mình sợ là phải thất bại. Nàng cũng chỉ lấy lui mà tiến, tiếp theo nói: “Ta đây hiên tại đã đói bụng, vẫn là ngươi mời ta ăn chút gì chắc được chứ?” Nàng nói chuyện đồng thời còn đáng thương hề hề vuốt bụng.
Nhìn thấy nàng chuyển biến nhanh như vậy, Triển Sơ Vân không khỏi cảm thấy buồn cười. Chỉ nghĩ ngơi một chút, Triển Sơ Vân kéo tay Mục Tuyết nói:” Đi thôi! Chúng ta rời đi nơi này trước rồi nói sau” Đi rất lâu, bọn họ mới tìm được gian miếu đổ nát nghĩ ngơi.
“ Cô nương ____ tiểu Tuyết, ngươi nán lại ở trong này, ta đi tìm thức ăn cho ngươi” Mục Tuyết nhìn chăm chú Triển Sơ Vân thật vất vả mới thay đổi xưng hô, Mục Tuyết gật gật đầu vừa lòng. Triển Sơ Vân đối với Mục Tuyết thật là vô cùng tốt,  hắn tò mò không chỉ là tác phong xử sự của Mục Tuyết , còn có nàng vừa mới cho hắn dược, mà hắn cho tới bây giờ chưa gặp qua loại dược này, thế nhưng nó quả thật giải được độc của hắn. Mục Tuyết này nhìn qua bất quá mười bảy, mười tám tuổi thế nhưng có thể không cần tốn nhiều sức liền giải được độc của Phong Kiến Nguyệt, hắn hết sức tò mò lai lịch của nàng.
Ngẫm lại mặc kệ nàng là lai lịch gì, ít nhất vừa rồi nàng cứu hắn một mạng. Xua tan đi nghi ngờ Triển Sơ Vân cầm lấy kiếm đi ra ngoài tìm thức ăn, chỉ trong chốc lát hắn đã cầm về một con thỏ < hiện tại Mục Tuyết mới biết được trước kia xem phim cổ trang trên TV, mọi người là nghĩ ngơi ở miếu đổ nát, bắt gà rừng, thỏ hoang linh tinh để ăn, xem ra vẫn là tự bản thân mình trải nghiệm mới có thể hiểu được? >. Mục Tuyết ngửi thấy mùi thịt thỏ hoang đã chin thổi qua không tự giác nuốt nuốt nước miếng.
Nhìn thấy bộ dáng Mục Tuyết nuốt nước miếng Triển Sơ Vân lại muốn cười. Hắn cũng vừa mới cùng nàng ở chung lập tức đã muốn nở nụ cười vài lần, không biết vì cái gì nhìn thấy nàng tươi cười sang sảng cùng bộ dáng không chút nào làm ra vẻ, tâm tình cư nhiên lại thực nhẹ nhàng khoan khoái.
Nhìn thấy tay mình bị thương, Triển Sơ Vân nghĩ: nếu Phong Kiến Nguyện lúc này quay lại, hắn tuyệt đối là ứng phó không được. Nhìn về phía Mục Tuyết đang ăn, Triển Sơ Vân hỏi: “ Tiểu Tuyết, chờ ngươi ăn xong rồi ta đưa ngươi về nhà, ngươi một cô nương gia ở trong này nguy hiểm!”.
,Mục Tuyết đang cắn thỏ hoang, nghe thấy lời nói của Triển Sơ Vân, giọng nói không rõ : “Ta mới không___ về nhà, ngươi có chuyện gì___ phải làm, ngươi đi trước đi, không cần quản chuyện của ta, chính là…” Mục Tuyết đột nhiên tới gần Triển Vân Sơn, vươn tay bắt, cấu, cáo thỏ hoang béo đầy mở kia cười tủm tỉm nói: “ Chính là nếu ngươi rời đi thì giao cho ta tiền thuốc men, hoặc là ngươi có thể gọi người hầu của ngươi đưa lại đây cho ta”. Lời nói của Mục Tuyết làm cho Triển Sơ Vân không tự giác cười lên tiếng. Đây là lúc nào mà nha đầu kia vẫn còn muồn tiền, cũng không ngẫm lại chính mình vừa mới đắc tội chính là người nào, nếu hắn rời đi nàng sẽ có nhiều nguy hiểm!.
Mục Tuyết thu hồi tay đầy mở hỏi: “ Lời ta vừa mới nói rất tốt sao cười? “
Hắn Triển Sơ Vân cũng không phải là người vô tình vô nghĩa, quả thực nàng vừa mới cứu hắn một mạng, nếu không phải bởi vì hắn, nàng cũng không gặp phải Phong Kiến Nguyệt, Triển Sơ Vân đối với Mục Tuyết nói: “ Ta không phải cái ý tứ kia, ta chỉ cảm thấy ngươi hiện tại không có nơi để đi, một người cũng rất nguy hiểm. Nếu ngươi không ngại đến nhà của ta đi, như thế nào?”.
Mục Tuyết sửng sốt một chút < ở cổ đại không phải nói chuyện cái gì nam nữ thụ thụ bất thân, hiện tại hắn thế nhưng lại mang một nữ tử xa lạ về nhà, đại khái là bởi vì nguyên do nàng vừa mới cứu hắn, nhìn dáng vẻ của hắn cũng không giống người xấu >.” Đi nhà ngươi? Có thể, bất quá ta nói cho ngươi, ta cũng không có tiền thuê phòng cùng tiền cơm đưa cho ngươi”.
Nghe xong lời Mục Tuyết nói, Triển Sơ Vân cười ha hả, cô nương này quả thực thú vị, cùng một nam tử xa lạ về nhà không lo lắng cho an nguy của mình, thế nhưng lại lo không có tiền thuê phòng.” Ngươi không phải nói ta thiếu ngươi tiền thuốc sao? Hay dùng tiền thuê phòng cùng tiền cơm để trừ nợ!”.
Mục Tuyết suy nghĩ: Đó là một ý kiến tốt.
Mục Tuyết cứ như vậy đi theo Triển Sơ Vân về nhà.
Mục Tuyết vừa theo vào cửa liền cảm giác cả người không được tự nhiên: “Uy ! ta nói hạ nhân nhà ngươi như thế nào một đám thấy ta ngạc nhiên giống như thấy vật gì ấy! Làm cho ta cảm giác chính mình thật giống như con khỉ, hiện tại đang bị người vây xem”.
Triển Sơ Vân chính là trang chủ thiên hạ đệ nhất trang, bộ dáng ngọc thụ lâm phong, phong lưu phóng khoàng không nói, còn có cả đời võ nghệ cao cường, kia chính là tiểu thư danh môn trong lòng như ý lang quân. Triển Sơ Vân đối với ai đều là tao nhã (lịch sự), nho nhã lễ độ, với ai cũng không thâm giao (quen thân), hiện tại thế nhưng dẫn theo một nữ tử trở về, nếu làm cho mọi người trong trang này biết, sợ là một đám muốn khóc thiên hảm địa( hướng lên trời khóc, hướng về mặt đất hô to, nghĩa là đề cao giọng vừa khóc vừa nói).
Triển Sơ Vân đối với so sánh của Mục Tuyết là dở khóc dở cười, có người nào lại đem chính mình so sánh thành con khỉ: " Ngươi bộ dạng đẹp, đương nhiên liền nhiều người nhìn xem”.
“ Ta cũng biết mình bộ dạng đẹp, nhưng là không cần khoa trương như vậy chứ!” Mục Tuyết cũng không chút khách khí đánh giá chính mình.
Triển Sơ Vân quay đầu lại nhìn Mục Tuyết, nữ tử này thật đúng là, chính là…, thế nhưng có thể như vậy tự nói chính mình đẹp, nhưng lại không có một chút lộ vẻ nũng nịu.
Trong lúc Mục Tuyết nhìn trái xem phải, Triển Sơ Vân gọi tới một nha hoàn: “Tiểu Thúy, mang Mục tiểu thư đi noãn các (buồng lò sưởi) nghỉ ngơi, nàng muốn làm gì, ngươi liền làm theo phân phó của nàng”.
“ Vâng, trang chủ” Nha hoàn gọi là tiểu Thúy kia kính cẩn lể phép hồi đáp.
“Tiểu Tuyết” Triển Sơ Vân gọi tinh thần đang giao du của Mục Tuyết trở về: “Ngươi cũng đi một ngày, để cho tiểu Thúy trước mang ngươi đi rửa mặt chải đầu, sau đo nghỉ ngơi một chút! Thời điểm ăn cơm ta sẽ gọi ngươi”.
“Cảm ơn ngươi” Đối với người tốt với mình. Mục Tuyết từ trước đến nay sẽ không keo kiệt nói lời cám ơn. Sau khi nhìn thấy Mục Tuyết rời đi, Triển Sơ Vân liền lập tức đi đến thư phòng (phòng sách), sự tình của Phong kiến Nguyệt cũng không có đơn giản như vậy…


(1)
 

(2):



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét