Mặt trái của đau khổ không phải hạnh phúc, vậy hạnh
phúc là gì?
Mễ Khả cả mùa hè đều rối rắm về vấn đề này. Sự thật, mùa hè đã gần hết, mở cửa sổ
ra, gió ùa vào, có chút cảm giác mát.
Tô Lương đi công tác ở Hạ Môn, trước khi đi ném cho Mể Khả hai vạn trong một
thàng . "Vậy là đủ rồi ?" Mễ Khả nhìn tiền rải rác đầy giường, đỏ đỏ hống
hồng, cực kì giống lữa giận trong nội tâm cô. Cô nghĩ muốn ném chúng vào mặt
anh ta và rống to:” Cút đi !”. Cuối cùng vẫn nhịn xuống, cười dịu dàng nói “ Đi
sớm về sớm”
Mễ Khả vốn công tác ở bộ phận kế hoạch của một doanh
nghiệp tư nhân, tuy nói tiền lương không cao nhưng cũng kha khá. Lãnh đạo của
cô và Tô Lương là bằng hữu. Anh ta là
ông chủ của chuỗi 4 siêu thị lớn, trừ bỏ
làn da hơi ngăm đen, bộ dáng tuyệt đối anh tuấn. Lân đầu tiên thấy anh ta là
trong bữa tiệc sinh nhật của lãnh đạo. Lần đó, Tô Lương uống say không còn biết
gì, chống đỡ đến khi bữa tiệc chấm dứt, đi ra ngoài đúng lúc gặp phải Mễ Khả và
cũng đúng lúc nôn cả lên người Mễ Khả. Cô nhớ đến đồng nghiệp giới thiệu, hắn gọi
là Tô Lương, là một người đàn ông độc thân hoàng kim đã ly hôn. Nhìn thấy đồng nghiệp nữ
nhìn anh ta với ánh mắt hâm mộ còn đồng nghiệp nam nhìn anh ta với anh mắt đố kỵ.
Riêng, Mễ Khả chỉ cảm thấy lời giới thiệu rất buồn cười.
Ngày hôm sau, Mễ Khả nhận được điện thoại của Tô Lương, nói:
“ tối hôm qua thật có lỗi”
Mễ Khả cười cười nói:
“Không có việc gì, anh cũng không phải cố ý. Chỉ có điều sao anh biết số của
tôi?”
“ Việc này không khó, buổi tối mới cô ăn cơm để nhận lỗi”
“ Tô tổng , ngài khách sáo , buổi tối tôi có hẹn”.
Buông điện thoại, Mễ Khả khẻ hừ một tiếng:
“ Khuôn sáo cũ ”
Mễ Khả cũng không phải viện lý do, buổi
tối quả thực có hẹn. Ở trong thành phố, một người phụ nữ 29 tuồi chưa lập gia
đình , không phải thắng nữ mà được xem là thặng nữ. Cha mẹ đã kêu gọi người
thân, bạn bè vì Mễ Khả mà sắp đặt các buổi đi xem mắt. Mặc dù, cô không để tâm
đến chuyện này lắm nhưng ý tốt của cha mẹ nhất định phải tiếp nhận. Sau mỗi lần
gặp mặt, Mễ Khả không phài đối với chính mình không có lòng tin mà là đối với đối
phương không có hứng thú. Hai loại cảm giác này đều là đòn trí mạng, dần dần bắt
đầu tràn ngập nội tâm và cô không còn hy vọng gì nữa
Mễ Khả không có vẻ đẹp phong tình vạn chủng,
cũng không khuynh quốc khuynh thành, mái
tóc dài che khuất ánh mắt, chỉ có gió thổi
qua mới có thể nhìn thấy đôi mắt to thâm thúy của cô, có một chút u buồn, có một
chút mơ màng. Có lẽ, đây chính là nét đẹp riêng của Mễ Khả. Rất nhiều người
nói, cô tuy không có vẻ đẹp của đệ nhất mỹ nữ nhưng cũng thuộc đệ nhị.
Cuộc xem mắt buổi tối được hẹn ở một quán nước nhỏ mới mở, nó có tên rất đặc biệt:
“summer story” . Nghe nói, quán nước này là họ hàng của người đàn ông cô
xem mắt mở. Mễ Khả lần đầu tiên đến, đi vòng vòng bảy tám lầm mới tìm được cửa
quán ở một hẻm nhỏ. Quán nước mới vừa khai trương không lâu, buôn bán có chút vắng.
Khi đặt chân vào quán, cô nghe được tiếng nhạc buốn du dương, trái ngược với những
người khác Mễ Khả rất thích không khí trong quán.
Một người đàn ông thấy nàng đi lại liền đứng lên nghênh đón. Mễ Khả vươn tay
nói:
“ Xin chào”
“ Xin chào, tôi là Vũ Hành “
Du hành vũ trụ ? tinh thần Mễ Khả thoáng chốc cũng du hành vũ trụ lên sáu, bảy
tầng mây. Không khí nháy mắt bị trì hoản, không có ngượng ngùng, không có xấu hổ
Vũ Hành là nhân viên ngân hàng so với Mễ Khả nhỏ hơn 1 tuổi. Sau một hồi nói
chuyện, anh ta đã nói hết thông tin về họ hàng bạn bè, nào là bao nhiêu lần yêu
đương, vì cái gì mà chia tay. Mễ Khả kỳ thực đang cố gắng nhận thức người đàn
ông này, công việc ổn định, bộ dáng nhã nhặn, tuy rằng vóc dáng không cao lắm,
nhưng lại tạo cho người khác cảm giác an toàn. Về phần tuổi, nhỏ hơn 1 tuổi
cũng không tính là nhỏ, hiện tại không phải đang thịnh hành chuyện tình chị em
sao?. Mễ Khả thầm nghĩ nếu sống cả đời thì nên chọn người đàn ông như thế này.
Hiển nhiên Vũ Hành đối với Mễ Khả yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên, biểu tìn vui vẻ
trong nháy mắt, liền gọi thêm đồ ăn cho cô. Mễ Khả nói:
“ Đồ ăn còn nhiều, không cần lãng phí”
Vũ Hành trêu ghẹo nói:
“ Đây là quán nước của anh họ tôi, có thể ghi nợ, cô yên tâm “
“ Đúng vậy, yên tâm, hôm nay tôi trả tiền”
Một thanh âm sang sảng truyền đến. Ngẩng đầu, cô nhìn thấy một thân ảnh quen
thuộc từ quầy bar bên kia đi tới.
Tô Lương
Mễ Khả giật mình, là anh ta?
Anh ta nhận ra mình ?
“Anh là Tô tổng nhỉ ?”
“ Cô là?”. Tô Lương lộ vẻ kinh ngạc, nhìn người con gái trước mắt, khuôn mặt trẻ
con, mái tóc quăn dài, nhìn không quen mặt. Nhưng mà cũng không ngoài dự tính,
lấy tên tuổi của anh ở thành phố này, bị người khác nhận ra cũng là chuyện cực
kỳ bình thường.
“ Tôi là Mễ Khả, Tô tổng hôm nay có gọi điện thoại cho tôi, anh không nhớ sao? “
“A, phải không? Như thế nào lại gặp nhau? Này cũng khéo quá đi.Vũ Hành, tiểu tử
ngươi hôm nay thật đúng là đừng khách khí, khách này anh quyết định mời rồi, ha
ha “. Tô Lương quay đầu kêu nhân viên phục vụ , gọi một lúc bảy, tám tên các loại
món ăn, cái gì mà “ Áng mây hướng Nam”, cái gì mà” Mộng quay về Đường triều” ,
toàn bộ tất cả đều là tên bài hát. Trong đó, Mễ Khả có một số tên từng biết, có
một số tên cảm giác xa lạ
“ Tô tổng, anh thường đến đây?”thấy anh ta như rất quen thuộc nơi đây, Mễ Khả
hiếu kì hỏi.
Một bên Vũ Hành cười ha ha :” Anh ta là anh họ tôi, ông chủ nơi này”
“Không ngờ? Nơi này ban đầu là một quan nước kinh doanh không tốt nên chủ cũ
chuyển nhượng. Tôi mua lại để khi bạn bè tụ hợp có chỗ ngồi cũng tốt”
Một buổi xem mắt lại biến thành buổi gặp gỡ bạn bè.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét