Thứ Năm, 27 tháng 6, 2013

Si Tâm Vương Phi_Diệp Tích (Chương 1: Thân Phận)



Nam Chiếu(1) thời Đường triều Trung Quốc chính là toàn bộ Vân Nam hiện nay, Quý Châu, Tứ Xuyên, Tây Tạng, Việt Nam, Miến Điện (Myanmar) phân biệt một lãnh thổ. Thời Đường vùng Tây Nhị Hà có 6 bộ lạc lớn, được xưng Lục Chiếu.

(một) Mông Huề Chiếu: cư ngụ ở bắc bộ huyện Nguy Sơn và huyện Dạng Tỵ, còn xưng Dạng Bị Chiếu
(hai) Việt Tích Chiếu: cũng xưng Ma Ta Chiếu (bộ lạc Ma Ta Tộc), cư ngụ ở huyện Phượng Nghi tới huyện Tân Xuyên
(ba) Lãng Khung Chiếu: cư ngụ ở huyện Nhĩ Nguyên
(bốn) Đằng Đạm Chiếu: cư ngụ ở huyện Đằng Xuyên
(năm)
Thi Lãng Chiếu: cư ngụ ở thành Mâu Thư phía đông bắc Lãnh Khung Chiếu, Thi Lãng gọi chung là Vi Tam Lãng
(sáu)
Mông Xá Chiếu: cư ngụ ở huyện Nguy Sơn, giữa sáu chiếu Mông Xá Chiếu ở phía Nam, nên gọi là Nam Chiếu
Sáu chiếu thế lực đại khái bằng nhau, không khuất phục bất cứ thế lực nào, trong đó Mông Huề, Việt Tích hai chiếu có đất đai lớn nhất, binh cực mạnh, Mông Xá Chiếu yếu kém hơn so với hai chiếu kể trên. Năm 738, Bì La Các tham gia vào triều đình nhà Đường duy trì sau tiêu diệt còn lại năm chiếu, thành lập  Nam Chiếu Quốc. < ta chỉ là so sánh một chút bối cảnh lịch sử , cũng không phải lịch sử thật sự , ngàn vạn lần không cần đối chiếu lịch sử, ta cũng không nghĩ muốn người thế hệ sau nhầm lẫn  >.
Thương Nhị Nguyệt quán ở phía bắc, Ỷ Nguyệt sơn ở phía nam, phía tây giáp với ngõ Nội Các(2), nơi sông đào bao quanh giữ thành bề rộng chừng một mẫu(3), chính là cung điện cùng thành lớn Nam Chiếu.

Phủ Thừa tướng
“ Tiểu thư, khỏe?” Vân Châu nhỏ giọng nói “ Có cái gì không tốt, em đi tới nhìn xem, xem xong rồi em xác định, đến đây a”
“ Gia từng nói cô không thể chạy loạn” Vân Châu dùng gia gây khó dể, hy vọng ý nghĩ hiện lên trong đầu tiểu thư có thể xóa đi “ Ta chỉ tò mò nhìn xem trên núi có cài gì, đi lên rồi lại đi xuống, đại ca sẽ không biết đâu”. Nhìn thấy Vân Châu gian nan đi theo phía sau. Mục Tuyết có lòng tốt nói: “ Em ở phía dưới chờ ta được rồi, ta đi lên xem xong rồi tự nhiên sẽ xuống dưới”.
Tới trên núi rồi mới phát hiện trên núi quá đẹp, rừng rậm nguyên thủy xanh thẫm, cùng hoa dại tươi đẹp, suối nước trong veo, hai bên bờ sông bụi cỏ mọc khắp nơi, địa phương xinh đẹp như vậy thế nhưng lại không có ai, cổ nhân chính là thật sự không biết hưởng thụ. Phải biết rằng, ở xã hội hiện đại muốn tìm một địa phương không bị ô nhiễm, thiên nhiên màu xanh trong lành như vậy thật sự rất khó. Mục Tuyết tìm một chỗ nằm xuống, nhìn thấy mây trên trời cùng nghe một chút âm thanh chim điểu kêu, không khí thật sự rất tươi mát, cảm giác như vậy cũng không sai, hoàn toàn đã quên Vân Châu còn đang ở phía dưới.
Lần đầu tiên tới thế giới xa lạ này, người thứ nhất Mục Tuyết nhìn thấy chính là Vân Châu, theo như lời trong miệng Vân Châu, gia chính là Mục diệc Phàm. Mục Tuyết cũng từ trong miệng Vân Châu biết rất nhiều về hắn, nơi bọn họ ở chính là Nam Chiếu Quốc. Nam Chiếu là quốc gia thờ phụng thần linh, Mục Diệc Phàm có linh lực vượt quá người thường < dựa theo lới nói của người hiện đại mà nói, chính là có công năng khác thường >. Hắn là Thừa tướng Nam Chiếu cũng chính là thấy tế, mà Mục Tuyết chẳng biết tại sao thành muội muội hắn. Nhưng nào có ai biết, Mục Tuyết là một sinh viên bình thường, không thể bình thường hơn nữa? Ai sẽ tin tưởng cái vòng tay xinh đẹp kia cùng cái mộ thất kỳ dị kia lại đem nàng đưa tới nơi này, ngay cả chính nàng cũng không tin tưởng. Làm cho nàng càng thêm khỏ hiểu chính là cái người trong huyệt kia( Trong ghi chép nói hắn chính là Tĩnh Vương Nam Chiếu, chính mình hiện tại cũng là ở Nam Chiếu, không biết có phải hay không cùng một niên đại, có phải hay không có thể thấy hắn) còn có cái vòng tay trên tay rốt cuộc có được năng lực gì, vì cái gì vừa chạm vào nó lúc sau sẽ đến nơi đây. Thời điểm tĩnh lại vòng tay vì sao lại đeo ở trên tay chính mình, hơn nữa như thế nào cũng không lấy xuống được. Nếu là cái vòng tay kia mang nàng tới, muốn đi về sợ cũng chỉ có thể dựa vào nó, hiện tại cũng chỉ có thể đi bước nào xem bước đó. Trước khi tìm được phương pháp trở về, cũng chỉ có thể cam chịu số phận làm muội muôi Tướng gia, ít nhất hiện tại ăn ngon, ngủ ngon, cùng quý phủ từ trên xuống dưới mọi người đối với nàng rất tốt. Suy nghĩ này nọ, Mục Tuyết thế nhưng không ý thức mình đang ngủ.
“Tiểu thư, tiểu….. thư….?” Giữa mông lung giống như nghe thấy có người gọi mình. Mở mắt, Mục Tuyết thấy Vân Châu ngồi xổm gần bên người mình hô không ngừng là Mục Diệc Phàm, Mục Diệc Phàm đã về, còn đi theo phía sau là một đám hạ nhân trong phủ. Hòa ra Vân Châu thấy Mục Tuyết nửa ngày không có xuống dưới, nghĩ đến xảy ra chuyện gì, đã kêu hết hạ nhân trong viện tới, đương nhiên cũng kinh động Mục Diệc Phàm. Sự tình liền biến thành Mục Tuyết tỉnh lại liền thấy một màn kia.
“Cười cái gì mà cười, có buồn cười như vậy không?” Mục Tuyết đối với Mục Diệc Phàm ngồi ở trong đại sảnh cười ha hả không ngừng kêu to đi vào. “ Đủ rồi, người đừng cười được không? Ngươi lại cười ta liền đối với ngươi không khách khí”. Nói xong Mục Tuyết liền làm bộ muốn đi đến bóp cổ Mục Diệc Phàm. Mục Diệc Phàm là Tướng gia địa vị cao quý, không có người nào dám nói với hắn như vậy, Mục Tuyết xem như một ngoại lệ. Mục Diệc Phàm đối với Mục Tuyết cũng cực kỳ săn sóc. Mục Tuyết nhận thấy Mục Diệc Phàm là sợ làm tổn thương muội muội chính mình, cho nên đối với nàng giả muội muôi tốt như vậy.
Mục Diệc Phàm nhìn thấy Mục Tuyết phát điên, biểu tình cười nói: “ Ngươi có biết hay không, hôm nay thời điểm ta gặp ngươi ta thực rất muốn cười, e ngại nhiều hạ nhân như vậy ta không cười, ra đây, hiện tại cho ta cười không được sao? Ngươi làm cho Vân Châu rất lo lắng, nàng đại khái nghĩ đến ngươi bị dã thú linh tinh gì đó ăn, nhưng ngược lại ngươi ở trên núi ngủ ngon. Đem hạ nhân đến, bọn họ tìm ngươi nửa ngày, thì lại ở trên nuí ngủ, ngươi có biết bọn họ có cái biểu tình gỉ không? Ngẫm lại ta liền cảm thấy thực buồn cười”.
“ Cười đi! Cười đi! Khiến cho ngươi một lần cười đủ, cười chết ngươi!” Mục Tuyết hung hăng nói xong. Nàng vừa rồi thật sự là mất mặt, hãy ném nó đến tận Thái Bình Dương đi, kêu nàng về sau như thế nào gặp người, người cả phủ không cười chết nàng mới là lạ.
Mục Diệc Phàm mất thật lớn sức lực mới ngừng cười, nhìn Mục Tuyết nói: “ Nha đầu, ngươi tuổi cũng không nhỏ, cũng tới tuổi nên xuất giá rồi”. Lời nói của Mục Diệc Phàm làm cho Mục Tuyết cả kinh, hơn nửa ngày mới hồi phục lại tinh thần: “Ngươi nói đùa cái gì, ta mới 19, còn chưa tới tuổi xuất giá đâu?” Sau khi nói ra, Mục tuyết chỉ biết chính mình sai lầm rồi. Ở xã hội hiện đại, nàng còn chưa tới tuổi luật định kết hôn, chính là ở cổ đại, nàng tuổi này sợ đã muốn là nương mấy đứa nhỏ. Trời ạ! Nàng còn có tuổi thanh xuân tươi đẹp, còn có bài vở và bài tập chưa hoàn thành. Mục Diệc Phảm sẽ không phải là muốn nàng gả một người chính mình không biết, giúp chồng dạy con đi qua cả đời chứ! Nếu là một bạch mã hoàng tử( người yêu lý tưởng) nàng sẽ không để ý, nhưng đó chính là một cổ nhân lớn hơn nàng nghìn tuổi, ngẫm lại cổ nhân năm thê bảy thiếp, tư tưởng nam tôn nữ ti, chỉ là nghĩ thôi da đầu nàng liền run lên.
“Ta là nghiêm túc, cũng không phải hay nói giỡn! Hoàng Thượng muốn đem ngươi chỉ hôn cho đệ đệ hắn Tĩnh Vương –Quý Phong Chữ”. Mục Diệc Phàm thay đổi một gương mặt nghiêm túc. Điều này làm cho Mục Tuyết cảm giác sự tình không ổn, hoàng đề tứ hôn chính là không được cự tuyệt, làm không tốt là tịch thu tài sản toàn gia (cả nhà), giết kẻ phạm tội vậy xong đời.
“ Có lầm hay không, ta không phài người nào đó nhà hắn, hắn dựa vào cái gì an bài hôn sự của ta. Hơn nữa ta cũng nói qua với ngươi hơn một trăm lần, ta không phải muội muội của ngươi, là ngươi không tin. Ngươi nghĩ đi ta một bình dân bách tính như thế nào có thể xứng đôi đường đường Tĩnh Vương?” Mục Tuyết thực tự tin giải thích, nàng cho rằng lý do này thực đầy đủ, cổ nhân không phải nói chuyện môn đăng hộ đối sao? Nàng không phải muội muội Tường gia, vậy tự nhiên không xứng với Tĩnh Vương. Tuy nói như vậy nàng sẽ vứt bỏ bản thân được đối xử ưu đãi  ở Tướng phủ, có thể so sánh bằng nổi dậy, vẫn là đại sự cả đời người trọng yếu hơn.
Mục Diệc Phàm cũng không để ý lời nói của Mục Tuyết: “ Ngươi sai lầm rồi, mặc kệ ngươi là ai, cho dù ngươi là người xin ăn, tứ hôn này ngươi cũng là trốn không được”.
Lời này làm cho Mục Tuyết ngạc nhiên không ít: “ Vì cái gì? “
“ Không vì cái gì khác, là vòng tay ngay trên tay ngươi “
“Vì nó?” Mục Tuyết vươn tay chính mình nói
“ Ta căn bản là không có muội muôi, ta nhận thức ngươi làm muội muội của ta, chính là không nghĩ cho người khác cảm thấy được lai lịch ngươi tới không rõ, bởi vì ta biết ngươi không thuộc về nơi này” Lời này Mục Tuyết nghe được nhưng thật ra không hiểu ra sao.
Nhìn thấy Mục Tuyết biểu tình thừ người ra, Mục Diệc Phàm tiếp tục nói: “ Ta không phải nói qua cho ngươi, ta là thầy tế Nam Chiếu, ta biết trước họa phúc sao?
Lúc này, Mục Tuyết mới nhớ tới, lời này của Mục Diệc Phàm quả thực đã từng nói cho nàng, chính là lúc ấy nàng cũng không tin tưởng, nhưng hiện tại nàng không muốn tin tưởng cũng không được. Nàng giữ chặt cánh tay Mục Diệc Phàm hòi: “Vậy ngươi có phải hay không có thể giúp ta về nhà, nói cho ta biết, ta phải về nhà như thế nào?” Nàng lộ ra có chút kích động.
“ Ta là một thầy tế có chút linh lực, đối với ngươi không phải thần tiên, ta không có năng lực xoay chuyển thời không. Ta nghĩ ngươi đến đây chính là ngoài ý muốn."
“ Tốt lắm, cho dù ta tin tưởng lời ngươi nói đều là sự thật, nhưng cùng ta lấy hay không lấy chồng có quan hệ sao? “
Mục Diệc Phàm lôi kéo Mục Tuyết ngồi xuống ở bên người mình: “ Nha đầu, ngươi trước ngồi xuống nghe ta đem lời nói cho hết. Vòng tay trên tay ngươi kêu là ' Tâm Nguyện ', là có linh tính, nó là của ông nội ta đưa cho Tĩnh Vương làm lễ vật, ông nội nói nó sẽ mang đến hạnh phúc cho Tĩnh Vương. Cho nên mẫu thân Tĩnh Vương trước mặt mọi người tuyên bố nếu người nào chiếm được cái vòng tay này đó chính là Tĩnh Vương Phi. Thời điểm tiểu Tĩnh Vương chơi đùa đã đánh mất ' Tâm Nguyện ', nhưng hiện tại lại đeo ở trên tay ngươi, cái này đại biểu ngươi là chủ nhân nó lựa chọn, là duyên số của ngươi. Nó đem ngươi mang đến nhất định nó có dụng ý, phải biết rằng nó mang ngươi tới, cũng chỉ có nó mới có thể mang ngươi về nhà”.
“Nếu như ta đem nó gở xuống, vậy chứng tò ta không cần gả?”
“Nhưng ngươi phải lấy xuống được rồi hãy nói, bất quá ta khuyên người không cần uổng phí khí lực, trừ phi ngươi có thể cùng nó tâm ý tương thông, nếu không ngươi là khống chế nó không được.Chuyện ta nên nói đều đã nói, về phần phải lựa chọn như thế nào, chính ngươi suy nghĩ cho tốt đi! Bất quá ngươi yên tâm, ngươi nếu thật sự không muốn, ta sẽ không miễn cưỡng ngươi” Mục Diệc Phàm khuyên bảo Mục Tuyết.
Hiện tại, Mục Tuyết không biết chính mình làm như thế nào mới tốt, mấy ngày nay sự tình mình trải qua thật là rất khó tin tưởng nổi, nói ra cũng sẽ không có người tin tưởng. Nhìn thấy Mục Tuyết không biết làm sao, Mục Diệc Phàm đột nhiên cảm thấy được chính mình quá nóng nảy, không nên cho nàng áp lực lớn như vậy.
Mục Diệc Phàm rời đi, cho dù nhìn thấy Mục Tuyết ở trong phòng ngẩn người, yên lặng nói: “ Nha đầu, thực xin lỗi!”.
Trong bóng đêm, đưa tay không thấy năm ngón tay, ánh trăng vô lực mỏng manh rơi trên mặt đất, ở một góc sau hoa viên Tướng phủ một bóng người lén lút tháo chạy. Mục Diệc Phàm đi rồi, nàng một mình ở trong phòng suy nghĩ thật lâu, nàng thật sự không thể tiếp nhận lý do không sao nói rõ này mà đi kết hôn, nàng làm không được? Mục Diệc Phàm đã đáp ứng nàng rồi, chỉ cần nàng không muốn thì sẽ không miễn cưỡng nàng, nhưng nàng hiểu rõ nếu lời hoàng đế nói ra là không có đạo lý liền dễ dàng như vậy  thay đổi, huống chi người nàng phải gả chính là đệ đệ hoàng đế. Nàng nếu chạy trốn hoàng đế nhất định sẽ trách tội Mục Diệc Phàm, nhưng ngẫm lại Mục Diệc Phàm là thầy tế có linh lực, hẳn là có thể tự bảo vệ mình. Hơn nữa loại người như hắn không phải có thể đem tử nói thành sinh, sinh nói thành tử sao? Ở trên TV nàng nhìn thấy thầy tế không phải đều có quyền lợi cao nhất, nói cái gì đều là đúng ấy ư? Có đôi khi ngay cả hoàng đế cũng sẽ nghe hắn. Vả lại hiện tại nàng cũng không quản được nhiều như vậy, nàng chính là một người bình thường, nàng hiện tại thầm nghĩ về nhà. Thừa dịp thời điểm buổi tối hộ vệ trong phủ không quá nghiêm ngặt, nàng thần không biết quỷ không hay chuồn mất, nàng mới không cần vì do dự nhất thời này mà hủy đi hạnh phúc cả đời mình.
Hành động chuồn đi của Mục Tuyết tiến hành thực thuận lợi, nhưng không biết ở phía sau cách mình không xa, có hai ánh mắt đang nhìn chằm chằm nàng,” Gia, ngươi như thế nào biết tiểu thư muốn trộm đi mất?” Khuất Nhiên nhìn thấy bóng dáng Mục Tuyết, hỏi Mục Diệc Phàm đứng ở bên cạnh.
“ Nha đầu kia, sẽ không dễ dàng như vậy đáp ứng với ta, nàng cần thới gian để thích ứng cùng suy nghĩ, ta đây liền cho nàng thời gian suy nghĩ!” Mục Diệc Phàm trên mặt lộ ra một tia cười khổ.


(2) Nội các: (Tên bộ quan, Nội các gọi tắt là các. Các thần bầy tôi trong tòa Nội các. Ở nước quân chủ thì giữ chức tham dự các chính sự, ở nước lập hiến thì là cơ quan trung ương hành chánh cao nhất. )

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét