Cho dù cha mẹ phản đối bảo: “gia đình nhà người ta
có tiền, có địa vị như vậy, anh ta cũng đã ly hôn vài năm, như thế nào có thể sẽ
đợi đến hôm nay, đợi con, tiều Khả ?” Mễ Khả không nghĩ như vậy, mọi việc đều
có thể, cô cảm thấy cô cùng anh không sớm, không muộn gặp nhau mà là đúng lúc,
cô tin điều này. Cô không phải tham tiền tài, địa vị của anh, mà là Tô Lương tốt
như vậy, dễ gần như vậy, cha mẹ chắc chắn sẽ thích anh và chấp nhận chuyện này.
Tô Lương mặc dù không thể mỗi ngày đưa cô đi làm, nhưng ngày nào cũng gọi điện
quan tâm, ân cần thăm hỏi cô. Mễ Khả cảm nhận được mình chưa bao giờ có cảm
giác ngọt ngào như thế. Tô Lương là hoàng
tử của cô, tất cả những cô bé lọ lem khác cũng sẻ tìm được hoàng tử của mình.
Tô Lương thấy cô thường thường phải tăng ca nên đề nghị: “ Tiểu Khả nhìn em
công tác vất vả như vậy lại không kiếm được bào nhiêu tiền, em từ chức được
không? Anh có thể nuối sống được em, không phải sao?”
Tình yêu dần dần tăng lên, mỗi một giây đều không ngờ.
Không cùng cha mẹ thương lượng, dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Mễ Khả
đưa đơn từ chức.
Hoàng tổng nói” Tô Lương người này thực không phải bằng hữu”
Thế là, Mễ Khả vào ở một biệt thự rất sang trọng
Tô Lương bố trí nhà rất thoải mái nhưng không kém phần xa xỉ, cô nhìn ra được mỗi
một chỗ đều được tỉ mỉ tạo ra. Mễ Khả đã ở đây vài ngày, cô vẫn như cũ cảm thấy
mình dường như đang ở trong mơ. Có lẽ, chính mình cũng yêu tất cả đều này. Giữa
bánh mì và tình yêu, nếu có thể đều lựa chọn, không phải sao?. Tam mao nói qua,
nếu không yêu, ông có là triệu phú tôi cũng không lấy, nếu mà yêu, ông có là
triệu phú tôi cũng dám lấy. Uhm tựa như chính mình hiện tại. Mễ Khả vì chính
mình hiện tại mà tìm được một lý do thỏa đáng nhất.
Tô Lương cùng vợ trước không có con, điều
này làm cho cô rất vui mừng.
Thời điểm Tô Lương không có ở nhà, cô nhân tiện thu dọn phòng ở, lại để ý tỉa bỏ
hoa cỏ trong sân. Sau đó lên mạng học tập chế biến thức ăn, ở nhà làm thử, chờ
anh trở về. Ngày qua ngày đều lặp lại như vậy, cô cũng không cảm thấy cuộc sống
nhàm chán.
Mỗi khi Tô Lương trở về, bọn họ cùng với tất cả những người yêu nhau cuồng nhiệt, triền miên giống nhau, không muốn tách ra.
Bảo bối, anh yêu em.
Em cũng vậy.
Đời này an ổn, năm tháng tĩnh lặng.
Thời điểm, cô biết mình mang thai, cầm bảng kiểm tra sức khỏe, vui sướng không
biết phải làm sao, nếu Tô Lương biết được chắc rất bất ngờ, không biết có mừng
như điên?. Anh thiếu cô một hôn lễ, đứa nhỏ xuất hiện ngoài ý muốn là cơ hội tốt,
Mễ Khả đi ra khỏi cổng bệnh viện. Cô không gọi điện ngay cho Tô Lương, mà muốn
cho anh một ngạc nhiên, đây cũng là tâm tư của người làm cha mẹ.
Quả nhiên, đêm khuya trở về Tô Lương thật cao hứng, anh một phen ôm lấy cô ở trong
phòng xoay vài vòng.
“Tô Lương buông em ra không khéo làm bị thương đứa nhỏ” Mễ Khả kêu to.
Tô Lương tỉnh lại, anh đem cô nhẹ nhảng đặt xuống sô pha, quỳ gối trên sàn nhà,
vuốt ve cái bụng chưa gồ lên của cô, ngẩng đầu thì thào: “ Mễ Khả, cảm ơn, cảm
ơn, đứa nhỏ, đứa nhỏ, anh đã có con rồi”
Đột nhiên Mễ Khả lệ rơi đầy mặt
“ Tô Lương, chúng ta kết hôn đi, được không?”
Bàn tay đang vuốt ve đột nhiên buông ra, ánh mắt hướng ngoài cửa sổ nhìn lên bầu
trời đầy sao: “ Há, được, được, chúng ta kết hôn”
Ánh trăng che phủ, lá cây xào xạc rung động.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét