TV ở phòng khách phát lại chương
trình < Giọng hát hay Trung Quốc >,
Lí Đại Mạt cất lên giọng hát có chút tang thương: không có một chút phòng bị, cũng không có một tia băn khoăn, người cứ
như vậy xuất hiện trong thế giới của tôi, gây cho tôi kinh ngạc, tình không tự
mình…
Ở phòng bếp, tử sa* trong nồi “ùng ục ùng ục” bốc hơi nóng, Mễ Khả một bên hát khẽ theo ca khúc trên TV một bên nhấc cái nồi lên “oa thơm quá”.
…bạn tồn tại sâu trong tâm trí của tôi, giấc mơ của tôi,trái tim của tôi, tiếng ca của tôi.
Đúng lúc này, chuông cửa nhà vang lên, Mễ Khả ngừng ngâm nga, chạy nhanh ra mở cửa.
Đứng ngoài cửa không phải là Tô Lương mà là một người phụ nữ tóc ngắn mặc quần áo màu tím, mặt mày đoan trang, khí chất cao nhã.
“Cô là?”
“Tôi là vợ trước của Tô Lương, tôi gọi là Bích Hà, có thể đi vào chứ?người phụ nữ ý cười dịu dàng hỏi tiếp “ Cô chắc là Mễ Khả?”
“ A, vâng, mời vào”
Mễ Khả nghiêng thân mình, dẫn Bích Hà đi vào phòng khách
“ Mời ngồi, tôi đi pha cho cô tách trà”
“ Không cần khách khí, tôi không thường uống trà nhưng thật ra Tô Lương thích, đùng rồi, anh ấy bây giờ chắc còn uống ô long?”
Mễ Khà trong lòng lộp bộp một chút, dường như có chuyện sắp xảy ra.
Cô đột nhiên cảm thấy có điềm xấu, bọn họ đã ly hôn như vậy cô ta tới làm gì? Ngay khi nội tâm cô đang quay cuống, Bích Hà lại mở miệng nói “Đứa nhỏ mấy thàng?”
Nhắc tới con, Mễ Khả lộ ra một tia hạnh phúc, đúng vậy, nàng có cốt nhục của Tô Lương, đối phương cũng không có. Nghĩ vậy, cô tựa hồ nhẹ nhàng thở ra, vuốt ve bụng của mình, cười khẽ nói: “Gần ba tháng”
“ Tốt, hãy bảo dưỡng tốt, tôi về sau sẽ thường đến xem, cô cứ coi tôi như là chị gái
được rồi”
“ Không cần phiền toái chị Bích Hà, tôi sẽ chăm sóc tốt”
Cô không nói lên được sự khó chịu trong lòng, chung quy cô không phải là người giỏi vế tranh cãi, chính là cố gắng bình tĩnh hòa nhã trước tình hình hiện tại
Biết Bích Hà đã tới, Tô Lương cũng không có một chút bất ngờ, chỉ đối với Mễ Khả giải thích nói, bởi vì Bích Hà chưa từng sinh con nên khi biết Mễ Khả mang thai, đại khái là tới chứng thật một chút. Dù sao, bọn họ ly hôn cũng chính là không có con
Đối với giải thích này, cô từ đầu đến cuối có rất nhiều nỗi băn khoăn, giác quan thứ sáu nói cho cô biết không chỉ đơn giản như vậy. Chính là rốt cuộc không đúng chỗ nào, cô cũng không giải thích được.
“ Tô Lương, chúng ta kết hôn đi, được không?”
“ Việc này nói sau, gần đây anh có chút bận” Tô Lương từ chối làm cho trong lòng cô chợt mất mát
Bích Hà cũng không giống như chính cô ta nói là thường xuyên đến, nhưng cứ cách ba hôm sẽ gọi điện thoại đến thăm hỏi ân cần, Mễ Khả tiếp cũng không phải, không tiếp cũng không phải. Cô cảm nhận được đỉnh đầu mình có mấy đám mây đen, ép đến không thở nổi.
Một ngày kia, đứa nhỏ trong bụng đã được bốn tháng
Hôm nay, Bích Hà lại điện thoại nói đã nhờ người khác mua giúp tổ yến tốt nhất cho Mễ Khả tẩm bổ, lát sẽ đem đến nhân tiện thăm cô.
Vừa thấy mặt Bích Hà thân thiết ôm cô nói: “Hôm nay, em nghĩ ngơi, chị đi xuống chưng tổ yến” Nói xong thẳng đi xuống phòng bếp, theo thói quen mở ngăn tủ lấy nồi cách thủy.
“ Mễ Khả, chị cùng em có thể thương lượng chút chuyện?
“ Vâng, chị nói”
“ Được, chị cũng nói thẳng, chị cùng Tô Lương sẽ phục hôn, đứa con trong bụng em sau khi sinh xong, bọn chị sẽ nuôi. Nhưng em yên tâm, bọn chị sẽ bồi thường cho em. Em không phai không có việc làm sao? Em có biết quán < summer story > không?. Chị cùng Tô Lương đã thương lượng qua, sẽ đem nó tặng cho em, về sau em có thể bắt đầu cuộc sống mới".
Trời đất ngã nghiêng, Mễ Khả trước mắt tối sầm, thiếu chút nữa đã ngã xuống. Bích Hà đỡ cô đến phóng. Chờ cô chậm rãi định thần lại, cô suy yếu hướng Bích Hà nói một chữ “ Cút” Nước mắt vỡ tung
Thật đáng sợ, hóa ra, tất cả đều là âm mưu.
Tô Lương cùng vợ trước là thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên, họ học chung với nhau từ nhỏ đến trung học, hai nhà có quan hệ tốt. Sau khi kết hôn mới phát hiện Bích Hà không thể sinh con. Vì thế, Bích Hà đưa ra đề nghị ly hôn, cô nói, không muốn kéo dài việc nối dỗi tông đường của Tô gia. Nhưng sau khi ly hôn, từ đầu đến cuối, hai người cũng không cắt đứt liên hệ.
Nói đến Bích Hà, kỹ thực trừ bỏ không thể sinh con ra thì mọi thứ đều tốt, biết cách chăm sóc chồng, chăm lo việc nhà cũng thật tốt. Tô Lương trong lòng vẫn mang ấy náy. Cho nên thời điểm khi Mễ Khả năm lần bảy lượt đề cập kết hôn, anh do dự.
Nếu có thể đem đứa nhỏ lưu lại, lại cùng Bích Hà phục hôn, như vậy, đời người có phải hay không vẹn cả đôi đường. đầu tranh suy nghĩ qua đi, anh đột nhiên cảm thấy đó là một ý kiên hay. Mễ Khả tuổi trẻ như vậy, hẳn là còn có tương lai tốt đẹp.
Chính là, anh không ngờ Bích Hà lại nhanh như vậy cùng Mễ Khả thẳng thắn
Mặc cho Tô Lương giải thích như thế nào, Mễ Khả luôn cắn chặt môi không muốn mở miệng. Cô trộm đi đến bệnh viện, nhưng bác sĩ nói với cô tốt nhất đợi qua một tháng nữa, với lại, tình trạng thân thể của cô không cho phép cô làm loại phẩu thuật như vậy. Cô không biết như thế nào đối mặt với đứa nhỏ trong bụng, cô hận chính mình, càng hận Tô Lương.
Tô Lương không hề giống như trước đúng hạn về nhà, về nhà cũng là nói không đến hai câu liền ầm ĩ. Có lẽ không nghĩ về nhà đối mặt với Mễ Khả, hắn dường như càng ngày càng bận. Nhưng anh ta đối với Mễ Khã vẫn ra tay hào phóng như cũ, túi xách Chanel, nước hoa Dior, và thậm chí ngay cả đồ ngủ đều là Victoria 's Secret. Bất cứ khi nào đi công tác trong thời gian dài đều ném đủ cho
cô tiền sinh hoạt.
Ở phòng bếp, tử sa* trong nồi “ùng ục ùng ục” bốc hơi nóng, Mễ Khả một bên hát khẽ theo ca khúc trên TV một bên nhấc cái nồi lên “oa thơm quá”.
…bạn tồn tại sâu trong tâm trí của tôi, giấc mơ của tôi,trái tim của tôi, tiếng ca của tôi.
Đúng lúc này, chuông cửa nhà vang lên, Mễ Khả ngừng ngâm nga, chạy nhanh ra mở cửa.
Đứng ngoài cửa không phải là Tô Lương mà là một người phụ nữ tóc ngắn mặc quần áo màu tím, mặt mày đoan trang, khí chất cao nhã.
“Cô là?”
“Tôi là vợ trước của Tô Lương, tôi gọi là Bích Hà, có thể đi vào chứ?người phụ nữ ý cười dịu dàng hỏi tiếp “ Cô chắc là Mễ Khả?”
“ A, vâng, mời vào”
Mễ Khả nghiêng thân mình, dẫn Bích Hà đi vào phòng khách
“ Mời ngồi, tôi đi pha cho cô tách trà”
“ Không cần khách khí, tôi không thường uống trà nhưng thật ra Tô Lương thích, đùng rồi, anh ấy bây giờ chắc còn uống ô long?”
Mễ Khà trong lòng lộp bộp một chút, dường như có chuyện sắp xảy ra.
Cô đột nhiên cảm thấy có điềm xấu, bọn họ đã ly hôn như vậy cô ta tới làm gì? Ngay khi nội tâm cô đang quay cuống, Bích Hà lại mở miệng nói “Đứa nhỏ mấy thàng?”
Nhắc tới con, Mễ Khả lộ ra một tia hạnh phúc, đúng vậy, nàng có cốt nhục của Tô Lương, đối phương cũng không có. Nghĩ vậy, cô tựa hồ nhẹ nhàng thở ra, vuốt ve bụng của mình, cười khẽ nói: “Gần ba tháng”
“ Tốt, hãy bảo dưỡng tốt, tôi về sau sẽ thường đến xem, cô cứ coi tôi như là chị gái
được rồi”
“ Không cần phiền toái chị Bích Hà, tôi sẽ chăm sóc tốt”
Cô không nói lên được sự khó chịu trong lòng, chung quy cô không phải là người giỏi vế tranh cãi, chính là cố gắng bình tĩnh hòa nhã trước tình hình hiện tại
Biết Bích Hà đã tới, Tô Lương cũng không có một chút bất ngờ, chỉ đối với Mễ Khả giải thích nói, bởi vì Bích Hà chưa từng sinh con nên khi biết Mễ Khả mang thai, đại khái là tới chứng thật một chút. Dù sao, bọn họ ly hôn cũng chính là không có con
Đối với giải thích này, cô từ đầu đến cuối có rất nhiều nỗi băn khoăn, giác quan thứ sáu nói cho cô biết không chỉ đơn giản như vậy. Chính là rốt cuộc không đúng chỗ nào, cô cũng không giải thích được.
“ Tô Lương, chúng ta kết hôn đi, được không?”
“ Việc này nói sau, gần đây anh có chút bận” Tô Lương từ chối làm cho trong lòng cô chợt mất mát
Bích Hà cũng không giống như chính cô ta nói là thường xuyên đến, nhưng cứ cách ba hôm sẽ gọi điện thoại đến thăm hỏi ân cần, Mễ Khả tiếp cũng không phải, không tiếp cũng không phải. Cô cảm nhận được đỉnh đầu mình có mấy đám mây đen, ép đến không thở nổi.
Một ngày kia, đứa nhỏ trong bụng đã được bốn tháng
Hôm nay, Bích Hà lại điện thoại nói đã nhờ người khác mua giúp tổ yến tốt nhất cho Mễ Khả tẩm bổ, lát sẽ đem đến nhân tiện thăm cô.
Vừa thấy mặt Bích Hà thân thiết ôm cô nói: “Hôm nay, em nghĩ ngơi, chị đi xuống chưng tổ yến” Nói xong thẳng đi xuống phòng bếp, theo thói quen mở ngăn tủ lấy nồi cách thủy.
“ Mễ Khả, chị cùng em có thể thương lượng chút chuyện?
“ Vâng, chị nói”
“ Được, chị cũng nói thẳng, chị cùng Tô Lương sẽ phục hôn, đứa con trong bụng em sau khi sinh xong, bọn chị sẽ nuôi. Nhưng em yên tâm, bọn chị sẽ bồi thường cho em. Em không phai không có việc làm sao? Em có biết quán < summer story > không?. Chị cùng Tô Lương đã thương lượng qua, sẽ đem nó tặng cho em, về sau em có thể bắt đầu cuộc sống mới".
Trời đất ngã nghiêng, Mễ Khả trước mắt tối sầm, thiếu chút nữa đã ngã xuống. Bích Hà đỡ cô đến phóng. Chờ cô chậm rãi định thần lại, cô suy yếu hướng Bích Hà nói một chữ “ Cút” Nước mắt vỡ tung
Thật đáng sợ, hóa ra, tất cả đều là âm mưu.
Tô Lương cùng vợ trước là thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên, họ học chung với nhau từ nhỏ đến trung học, hai nhà có quan hệ tốt. Sau khi kết hôn mới phát hiện Bích Hà không thể sinh con. Vì thế, Bích Hà đưa ra đề nghị ly hôn, cô nói, không muốn kéo dài việc nối dỗi tông đường của Tô gia. Nhưng sau khi ly hôn, từ đầu đến cuối, hai người cũng không cắt đứt liên hệ.
Nói đến Bích Hà, kỹ thực trừ bỏ không thể sinh con ra thì mọi thứ đều tốt, biết cách chăm sóc chồng, chăm lo việc nhà cũng thật tốt. Tô Lương trong lòng vẫn mang ấy náy. Cho nên thời điểm khi Mễ Khả năm lần bảy lượt đề cập kết hôn, anh do dự.
Nếu có thể đem đứa nhỏ lưu lại, lại cùng Bích Hà phục hôn, như vậy, đời người có phải hay không vẹn cả đôi đường. đầu tranh suy nghĩ qua đi, anh đột nhiên cảm thấy đó là một ý kiên hay. Mễ Khả tuổi trẻ như vậy, hẳn là còn có tương lai tốt đẹp.
Chính là, anh không ngờ Bích Hà lại nhanh như vậy cùng Mễ Khả thẳng thắn
Mặc cho Tô Lương giải thích như thế nào, Mễ Khả luôn cắn chặt môi không muốn mở miệng. Cô trộm đi đến bệnh viện, nhưng bác sĩ nói với cô tốt nhất đợi qua một tháng nữa, với lại, tình trạng thân thể của cô không cho phép cô làm loại phẩu thuật như vậy. Cô không biết như thế nào đối mặt với đứa nhỏ trong bụng, cô hận chính mình, càng hận Tô Lương.
Tô Lương không hề giống như trước đúng hạn về nhà, về nhà cũng là nói không đến hai câu liền ầm ĩ. Có lẽ không nghĩ về nhà đối mặt với Mễ Khả, hắn dường như càng ngày càng bận. Nhưng anh ta đối với Mễ Khã vẫn ra tay hào phóng như cũ, túi xách Chanel, nước hoa Dior, và thậm chí ngay cả đồ ngủ đều là Victoria 's Secret.
Vì thề mới có một màn mở đầu như vậy.
Mễ Khả có thể gào thét, nhưng vẫn là nhịn xuống. Cô nghĩ thông suốt, cô nhẫn nại, chờ có cơ hội, cô sẽ mang theo đứa nhỏ cùng nhau rời khỏi nơi này,rời đi khỏi tầm mắt của anh ta và Bích Hà, vĩnh viễn cũng không trở về. Cô phải tích lũy đủ chi phí cho đứa nhỏ sau khi sinh. Cho nên, Tô Lương đưa tiền, cô không cự tuyệt.
Cô dường như một lần nữa thấy được hy vọng, thấy được tự do. Đứa nhò là chỗ dựa cùng hy vọng duy nhất hiện tại của cô, cô không thể buông tha.
Mễ Khả có thể gào thét, nhưng vẫn là nhịn xuống. Cô nghĩ thông suốt, cô nhẫn nại, chờ có cơ hội, cô sẽ mang theo đứa nhỏ cùng nhau rời khỏi nơi này,rời đi khỏi tầm mắt của anh ta và Bích Hà, vĩnh viễn cũng không trở về. Cô phải tích lũy đủ chi phí cho đứa nhỏ sau khi sinh. Cho nên, Tô Lương đưa tiền, cô không cự tuyệt.
Cô dường như một lần nữa thấy được hy vọng, thấy được tự do. Đứa nhò là chỗ dựa cùng hy vọng duy nhất hiện tại của cô, cô không thể buông tha.
Mặt trái của đau khổ không phải hạnh phúc, vậy hạnh phúc là
gì?
Tự do, Mễ Khả buồn cười.
* Tử sa: (một
loại đất sét, có nhiều ở Nghi Hưng, tỉnh Giang Tô. Đất rất mịn, hàm lượng sắt
cao, sau khi nung có màu nâu đỏ, tím đen. Chủ yếu dùng làm đồ trà)
. . . . . . END . . . . . .

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét