“Đại mạc cô yên trực,trường hà lạc nhật viên” (1). Màn đêm buông xuống,
trăng rằm treo cao ở chân trời kéo xuống một màu đỏ bi thảm, hờ hửng, mà nhìn
chăm chú vào khung cảnh hoang vắng nơi này, mang theo vài phần lạnh nhạt cùng
kiếm nén. Gió tây ( gió mùa thu ) gào thét làm cho cả sa mạc tràn ngập một cỗ hàn
khí (không khí lạnh), nhưng mà đối với Mục Tuyết mà nói là mới mẻ kích thích.
Mục Tuyết là sinh
viên năm 2 chuyên ngành khảo cổ, một sinh viên năm 2 có thể cùng thầy hướng dẫn
đến tại hiện trường khảo sát, là chuyện tình đáng giá cao hứng cở nào. Đương
nhiên, nhiều sinh viên tài năng như vậy Mục Tuyết được chọn cũng là có nguyên
nhân. Đừng nhìn Mục Tuyết năm nay mới 19 tuổi, nàng chính là di truyền gien tốt nhà mình. Cha mẹ nàng đều là nhà khảo cổ học, đối với lịch sử cùng điều kiện
địa lý hiểu biết đương nhiên khỏi phải nói. Nhất là Mục Tuyết từ nhỏ liền đi
theo ông nội học tập y thuật, đối với thuốc Đông y chế thuốc, chế độc, giải
độc, tất cả các phương diện đều không thua một người thầy thuốc.
Mọi người nhất định
sẽ cảm thấy kì quái, nếu Mục Tuyết y thuật tốt như vậy vì cái gì không đi học ở
học viện y khoa. Ngoài ý muốn, thế hệ cha mẹ Mục Tuyết đều là nhà khảo cổ. Ông
nội Mục Tuyết rất thương tâm, tuyệt nhiên không cho cháu gái duy nhất của mình
đi theo con đường giống cha mẹ nàng. Nhưng Mục Tuyết từ nhỏ đối với những việc
cha mẹ trải qua khi khảo cổ hết sức tò mò, quyết chí lớn lên cùng với cha mẹ
trở thành các nhà khảo cổ học xuất sắc. Ông cụ Mục đối với cháu gái không
ngừng cầu xin đã đáp ứng chỉ cần Mục Tuyết có thể học được y thuật của ông,
nguyện vọng vào đại học có thể ghi danh ngành khảo cổ. Vốn chính là muốn Mục
Tuyết biết khó mà lui, nhưng lại thật không ngờ tiểu nha đầu này thế nhưng làm
được, y thuật tỉ mỉ một chút cũng không thua Ông cụ Mục, nếu vào học viện y
khoa sẽ là một sinh viên tài giỏi, đặc biệt ở phương diện nghiên cứu chất độc
cây cối < Cha mẹ Mục Tuyết chính là trong khi khảo cổ lúc sáng sớm trúng độc
cây cối hiếm thấy, không kịp thời cứu chữa mới qua đời >.Ông cụ Mục cũng nói
chuyện giữ lời để cho Mục Tuyết học ngành khảo cổ.
Mục Tuyết lại cùng
thầy hướng dẫn đến địa phương như vậy, là bởi vì vào nửa năm trước, một cổ mộ
được phát hiện, hé ra bản đồ ngàn năm trước, trên bản vẻ căn cứ địa ghi lại nơi
này rất có thể là lăng tẩm vua Nam Chiếu. Mục Tuyết cùng bọn họ chính là nghĩ
đến tìm xem có thể hay không phát hiện một ít công trình kiến trúc còn sót lại.
Trải qua một phen nghiên cứu, nhà trường cùng hiệp hội các nhà khảo cổ học bỏ
vốn trên trăm vạn tổ chức một đội đi trước gần 20 người, mang theo thiết bị
hiện đại tinh xảo đến tại hiện trường khảo sát, Mục Tuyết chính là một trong
những thành viên đội ngũ này.
Mục Tuyết đang thưởng
thức phong cảnh ven đường, đột nhiên lòng bàn chân bị trượt, cả người Mục Tuyết
đi theo cát chảy ( cát ở vùng sa mạc ) trượt xuống dưới.
“Cứu mạng a! cứu
mạng!...!” Mục Tuyết hoảng sợ kêu to.
Nghe thấy tiếng kêu
của Mục Tuyết, một đám người theo phương hướng Mục Tuyết quát to chạy tới.
“Tuyết nha đầu___!”
“Tiểu Tuyết___!”
Thầy hướng dẫn cùng
các học trưởng kêu to, bọn họ đi theo nơi Mục Tuyết ngã xuống thấy có một cái
hang động không có ánh sáng, cũng không nhìn thấy cái
gì. Bọn họ chuẩn bị tốt dây thừng đang muốn đi
xuống nhìn xem < Mục Tuyết ở trong mắt bọn họ tựa như nữ nhi cùng muội muội
mình giống nhau, tuổi lại ít nhất, nói như thế nào có thể không sốt ruột >
lại nghe thấy thanh âm Mục Tuyết.
“Thây, học trưởng các
ngươi mau xuống dưới, mau xuống dưới nhìn xem, mau xuống dưới a!” Mục Tuyết
hướng tới miệng hang động không ngừng vẫy đèn pin quát to. Ánh sáng đèn pin làm
cho mọi người phía trên thấy khuôn mặt Mục Tuyết, thấy nàng mạnh khỏe mọi người
cũng liền thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Mục Tuyết nhìn thấy
Trác Ngôn đang chuẩn bị xuống dưới hang động nói: “Ngôn học trưởng mau xuống
dưới, nhanh lên xuống dưới a!”
Trác Ngôn lo lắng
hỏi: “ Tuyết nha đầu, ngươi không có chuyện gì chứ? Ngươi đứng yên đừng nhúc
nhích, ta sẽ đi xuống cứu ngươi! “.
Khi Trác Ngôn xuống
dưới, nhìn đến cảnh trí hang động cũng cùng Mục Tuyết phát ra thỉnh cầu giống
nhau. Mọi người cũng đi theo. Sau khi xuống dưới, bọn họ nhìn thấy cảnh trí
trước mắt không khỏi lắp bắp kinh hãi, Mục Tuyết vô tình trượt chân thế nhưng
phát hiện một chỗ làm cho người ta cảm thấy sững sốt chính là cổ mộ. Đi theo
người có nghiệp vụ thành thạo, một dòng dõi mộ thất hiện ra ở trước mắt, huyệt
mộ cơ bản có nóc hình vòm cuốn, mà bên trong có hoa văn trang trí, giữa mộ thất
có năm cái quan tài, trên mặt đất bày biện tơ lụa cùng một ít vật chôn theo.
Khiến Mục Tuyết bọn họ ngạc nhiên chính là bích họa (tranh vẽ trên tường) tinh
xảo trên tường giống như là bích họa vừa mới vẽ, rỏ rệt như vậy. Tiến vào mộ
thất thứ hai, bọn họ nhìn đến đầu tiên chính là màu của quan tài, màu sắc vô
cùng lộng lẫy, giữa mộ hàng loạt vật phẩm quý giá được chôn theo cùng vời các
trang sức hoa văn long phượng, chứng minh rằng chủ nhân của ngôi mộ này có thân
phận cao quý, chứng kiến cảnh tượng như vậy tất cả mọi người sợ ngây người. Đối
với học giả mà nói tất cả lực chú ý đều đặt ở trên quan tài, Mục Tuyết cũng tò
mò đi chung quanh quan sát một chút đột nhiên đụng phải vật gì đó, hóa ra là
vách tường có một cái cửa ngầm, nếu không cẩn thận tìm thì sẽ không tìm thấy,
lần này Mục Tuyết không có kêu to, dường như có vật gì đó hấp dẫn ánh nhìn của
nàng.
Đây là một huyệt mộ
đơn độc hơn nữa vô cùng xa hoa, vượt lên phía trước thấy màu quan tài cực kỳ
lộng lẫy, thế nhưng không có nóc quan tài, nằm bên trong quan tài là một người
nam nhân, bên người có rất nhiều vật chôn theo có giá trị xa xỉ. Mục Tuyết
không thể không thừa nhận đó là một người nam nhân có bộ dạng nhìn thật sự rất
đẹp, hơn nữa cũng không nghĩ đó là một người đã chết ngàn năm, hắn giống như là
đang ngủ, chỉ cần có người gọi hắn, hắn sẽ tỉnh. Trang phục trên người hắn đến
nay vẫn giữ nguyên được màu sắc tươi sáng, trên tay hắn còn nắm một cái vòng
tay màu đỏ, màu sắc vẫn tươi sáng như vậy, là cái gì dẫn đến kỳ tích như vậy?
Phía trong cổ mộ, trên bích họa quần thần ngồi ngay ngắn làm lễ, bất luận bên
trong mộ là một quý tộc hay đại thần cũng không có khả năng sẽ xuất hiện
loại bích họa này, cái này vào thời ấy là vi phạm lệnh cấm, chỉ có lăng mộ gia
đình đế vương (vua chúa) mới có thể. Mục Tuyết phát hiện giữa quan tài có một
bức thư, chữ viết trên bức thư đã bị tàn phai theo thời gian, Mục Tuyết đã biết
người trong quan tài này chính là Tĩnh Vương Nam Chiếu < vậy nơi này chính
là hoàng lăng ( lăng mộ của hoàng đế) Nam Chiếu >, hưởng thọ chỉ có 26 tuổi,
mặt sau là cái gì liền không thấy rõ lắm, đang tuổi thanh xuân, vì sao lại
chết? Giữa mộ đế vương xa hoa như vậy thế nhưng không có huyệt mộ của hậu phi (
Vương hậu và phi tần ), cổ nhân đều kết hôn sớm, tuổi tác như vậy không có khả
năng không có Vương phi? Mục Tuyết trong lòng có vô số nghi vấn, người này đến
tột cùng là một Vương gia như thế nào? Nhìn thấy vòng tay trong tay người nọ,
tựa như có cái gì hấp dẫn nàng liền không khỏi muốn
đưa tay xem,. Trong nháy mắt đụng tới vòng tay kia, vòng
tay phát ra màu hồng chói mắt, ánh mắt của nàng căn bản là không nhìn thấy bất
cứ thứ gì, tay cũng thực nóng, vòng tay kia tựa như lửa.
(1)Hai câu thơi trên nằm
trong bài thơ:使至塞上(Sử
chí tắc thượng) _ 王维(Vương
Duy)
Tiếng Trung:
单车欲问边,属国过居延。
征蓬出汉塞,归雁入胡天。
大漠孤烟直,长河落日圆。
萧关逢候骑,都护在燕然。
Hán
Việt: Đan xa dục vấn biên, chúc quốc quá cư duyên.
Chinh bồng xuất hán tắc, quy nhạn nhập hồ thiên.
"Đại mạc cô yên trực, trường hà lạc nhật viên.
Tiêu quan phùng hậu kỵ, đô hộ tại yến nhiên."
Dịch
Nghĩa: Nguồn: http://www.tangthuvien.vn/forum/archive/index.php/t-49221.html
Ngồi xe đi tới biên ải, đã vượt qua đất Cư Duyên.
(nghĩ đến) ngọn cỏ theo gió bay ra khỏi đất Hán (từ TQ bay ra bên ngoài đại mạc), hay con chim nhạn tránh rét ở phương nam vượt ải lại về nơi đất bắc (từ TQ bay ra bên ngoài đại mạc).
"(nhìn thấy) cột khói báo ngoại xâm vút thằng lên bầu trời sa mạc, (nhìn thấy) ánh chiều tà trên con sông dài.
(cuối cùng) đến được biên ải, tìm được kỵ binh/quân đội đang phòng thủ tại Yến Nhiên"

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét