Thứ Hai, 10 tháng 6, 2013

(Truyện ngắn _ Sưu Tầm) Câu chuyện mùa hè 2




Hôm nay, Mễ Khả đang vắt hết óc suy nghĩ cho phương án tiêu thụ sản phẩm của công ty. Lãnh đạo đột nhiên gọi điện nói:
“Mễ Khả, hiện tại cô đi tới văn phòng tôi”
Cô có chút lo lắng không yên, nguyên nhân là sáng sớm kẹt xe phải đi đường vòng , đến công ty muộn 10 phút. Chẳng lẽ, việc này đã truyền tới tai của lãnh đạo?
“ Hoàng tổng, ông tìm tôi?” cô có chút bất an mở cửa hỏi
Ai ngờ thấy vẻ mặt tươi cười của lãnh đạo” Đến đến, Mễ Khả, Tôi giới thiệu một người bạn cho cô quen biết. Tô tổng của siêu thị Hằng Viễn”


“ Người khỏe, Tô tổng, ngưỡng mộ đã lâu”
Tô Lương đứng dậy, lịch sự đưa tay phải về phía cô :” Xin chào, rất vui được biết Mễ tiểu thư” Tô Lương mặt mày thản nhiên, khóe miêng hơi hơi giơ lên. Giống như lần đầu tiên gặp lại, hai người đều che dấu vô cùng tốt.
Nhưng mà, cô có chút xíu mất mác, rõ ràng mới vừa cùng nhau ăn cơm xong, như thế nào mà hiện tại so với người lạ không khác gì mấy
“ Mễ Khả ngồi đi” Hoàng tổng tự mình đưa qua cho cô một ly trà “ Lần này Tô tổng tới là muốn mời cô giúp siêu thị họ, lập một kế hoạch cho hoạt động “ xúc cảm mạnh mẽ ngày hè”. Cô lại là chuyên gia lập kế hoạch tốt nhất của công ty chúng ta, cho nên tôi cực lực hướng Tô tổng đề cử”. Hoàng tổng nói xong cười haha.
Lướt qua ánh mắt chờ mong của Tô Lương, Mễ Khả đột nhiên một hồi bối rối trong lòng. Đúng vậy, là bối rối. Tại sao có thể như vậy?. Như thế nào lại như vậy?
Từ sau lần xem mắt đó, Mễ Khả kỳ thật đã không cùng Vũ Hành gặp mặt nữa.Mặc dù Vũ Hành vài lần điện thoại hẹn gặp, cô đều lấy đủ loại lý do để từ chối, vì cái gì từ chối, bản thân cô cũng nói không rõ. Mà giờ này, câu hỏi trong lòng cô đã có đáp án , đó chính là Tô Lương, anh ta tựa như con sâu độc theo cô, từ khi nào bắt đầu, cô lại thật sự không biết.
Có lẽ chính là sau bữa tiệc sinh nhật đêm đó, cũng có lẽ chính là lần gặp lại ở “ summer story”.
Có một số người là như thế, phảng phất ánh sáng nhạt, không nói một lời, nó giống như một sợi dây đàn nhẽ nhàng chạm vào đầu dây thần kinh của bạn, không hề dự báo, không cần lý do.
Hoạt đồng rất thành công, tiêu thụ cả mùa hè so với cùng thời kỳ trước kia tăng lên năm điểm. Tại bữa tiệc mừng công, Tô Lương đem Mễ Khả long trọng giới thiệu cho mọi người.Người nào đó, lợi dụng rượu vào người đứng lên hô một câu” Tô tồng cùng giai nhân hợp tác, phải cân nhắc, cân nhắc a…”. Giữa buổi tiệc, khách khứa bắt đầu ầm ĩ:” Đúng vậy, Tô tổng,cân nhắc, cân nhắc. Tô tổng cần tìm người chăm sóc tốt cho mình, ngàn vạn lần đừng bỏ qua. Thậm chí, có người hướng Mễ Khả vui đùa “ Mễ tiểu thư, việc này liền như vậy định rồi đi”
Nếu lúc bình thường, Mễ Khả sẽ không cho chuyện như vậy có thể vui đùa, cô sẽ tức giận bác bỏ, nhưng hiện tại mặt của cô đã hơi hơi nóng lên. Đúng lúc này, mọi người ồn ào bắt họ uống chén rượu giao bôi, cô một chút cũng không cảm thấy có điều gì không ổn, phối hợp rất tự nhiên. Trong phút chốc, cô dường như nhìn thấy mình cùng Tô Lương đứng chính giữa thảm đỏ dọc theo dưới chân họ chạy dài.
 Mễ Khả mới chỉ uống một ly rượu liền say, mọi người thấy vậy tản đi, Tô Lương ở lại lái xe đưa Mễ Khả về nhà.
Nhà của Mễ Khả ở phía Tây ngoại thành, xe đang chạy đột nhiên cô bảo xe dừng lại, nói muốn nôn. Tô Lương xuống xe tính đỡ cô ngồi xuống ven đường, cô bất ngờ nôn lên trên giày Tô Lương. Tô Lương vội chạy nhanh vào trong xe, lấy ra một chai nước suối , đưa cho Mễ Khả súc miệng, sau đó vỗ vỗ sau lưng cho cô dể chịu một chút,nước còn lại phân nữa anh đổ xuống giày mình, rồi dùng khăn tay lau chùi. Anh một bên cười nói: “ Bé con, em trả thù củng quá tàn nhẫn, không thể uống có thể không uống, tốt xấu gì giày của tôi cũng là Armani.
Sau khi nôn ra, gió lạnh thổi vào, Mễ Khả có chút thanh tỉnh.
Một tiếng bé con kia kêu rất thân thiết, tự nhiên, trái tim nhỏ bé của cô bắt đầu rối loạn, lớn như vậy, trừ bỏ cha mẹ, Tô Lương là người thứ nhất kêu cô một tiếng bé con.
“ Tô tổng thật có lỗi, giày của anh tôi sẽ đền”
“ Đừng, tôi là hay nói giỡn, cái này tính là có qua có lại đi” Tô Lương hướng đến cửa xe
Một đường không ai nói gì, hai người tự chìm vào suy nghĩ  của riêng mình.
Hết thẩy tựa hồ như nước chảy thành sông

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét