Ngày thứ hai sau khi
thành thân, Mục Tuyết mới nhìn rõ cả Vương phủ < Hoàng cung xa hoa như thế
là dĩ nhiên > vốn tưởng rằng đệ nhất sơn trang của Triển Sơ Vân đã đủ lớn,
nhưng Tĩnh Vương phủ này cùng đệ nhất sơn trang so sánh nàng liền biết cái gì
sơn ngoại hữu sơn, thiên ngoại hữu
thiên (ý nói không có việc gì là hoàn hảo, cái này mình cho là tốt nhưng còn có cái khác tốt hơn). Mấy ngày nay, nàng không có gì làm, liền vội vàng đi tham quan Tĩnh Vương phủ.
thiên (ý nói không có việc gì là hoàn hảo, cái này mình cho là tốt nhưng còn có cái khác tốt hơn). Mấy ngày nay, nàng không có gì làm, liền vội vàng đi tham quan Tĩnh Vương phủ.
Toàn bộ Vương phủ bố
cục đối xứng mà không mất tự nhiên, rộng mà không rời rạc, lấy tiền sảnh làm
trung tâm, hai bên được bố trí cân đối gần hai mươi phòng ốc, cho dù nó được
xây dựa vào tường hay những gian độc lập thì đều tinh xảo sang trọng, bố trí rất
phù hợp. Ỷ Phong lâu là nơi ở của Quý Phong Chử, là nơi có địa thế cao nhất
trong Vương phủ, đứng trên Ỷ Phong lâu có thể thấy bố cục của cả Vương phủ, Thính
Vũ hiên là nơi ở của Mục Tuyết,ở giữa bức tường của Ỷ Phong lâu có một cây
phong đã nhiều tuổi. Thư phòng được xây ở giữa hồ, trên hành lang dài đi thông
đến thư phòng có hai ngôi đình được đặt đối xứng, Phù Bích đình và Trừng Thụy
đình(1) kéo dài phía trên hồ nước, mái hiên nhô ra hơi nghiêng về hướng
nam; hai ngôi đình đối xứng tạo hình tinh xảo tú lệ, làm hoa viên càng thêm rạng
rỡ.
Giữa vườn bày ra những
hòn đá kỳ lạ, cây cối xanh um, nào là cây bách, cây tử đằng(2), làm
cho hoa viên thêm phần thu hút. Cổ thụ rãi rác khắp nơi bên trong vườn, lại đặt
đủ loại sơn thạch bồn cảnh(3), vô cùng kỳ quặc. Giống như ở phía trước
Giáng Tuyết hiên(4) đặt một bồn cảnh làm từ một đoạn gỗ hóa thạch(5),
chợt nhìn thấy một đoạn gỗ mục phơi nắng lâu, gõ tới lại có âm thanh rào rào,
xác thực là thạch chất, hiển nhiên là rất quý giá.
Mặt đường đá màu,
phong cách cổ xưa rất độc đáo. Đường đi bên trong vườn đều lấy những viên đá cuội
màu sắc khác nhau tỉ mỉ lát mà thành, tạo thành một bức tranh với các hình vẽ
khác nhau, có người, hoa cỏ, cảnh vật, hí kịch, các điển cố (chuyện cổ), xem dọc
theo đường, tuyệt diệu, thú vị vô cùng.
“Ai!” Mục Tuyết nắm
trên lan can dài trong đình thở dài.
“Tiểu thư, cô làm sao
vậy?” Vân Châu không biết tiểu thư vì sao luôn thở dài.
“Ta sắp chết!” Mục
Tuyết nói to bất mãn, nàng gả đến Vương phủ đã được bảy ngày, nàng thật sự rất
buồn a! Cả Vương phủ nàng cũng đi dạo hết rồi, đối với một người hiện đại mà
nói cuộc sống ở đây quả thực nhàm chán, buồn đến phát hoảng. Không có TV, không
có giải trí, đáng giận hơn chính là Quý Phong Chử căn bản là không thực hiện lời
hứa của hắn. Vương phủ có thị vệ gác cổng canh phòng nghiêm ngặt, không có mệnh
lệnh của Quý Phong Chử tuyệt đối là ra không được. Ngẫm lại, mình lúc trước không
biết nghĩ cái gì mà lại đồng ý với Quý Phong Chử giả mạo thành Vương phi ‘chó
má’ này, nàng đây là đem chính mình đưa vào ‘ngục giam’ còn như vậy đi xuống,
nàng không tự mình chấm dứt cũng sẽ đang sống mà bị buồn chết.
“Tiểu thư, cô sinh bệnh
sao?” Nghe Mục Tuyết nói, Vân Châu lo lắng hỏi.
“Ta bây giờ còn tốt lắm,
về sau thì không biết!” Ánh mắt Mục Tuyết đột nhiên chợt lóe nhìn Vân Châu. Vân
Châu nhất thời liền có một loại dự cảm không tốt, tiểu thư có loại ánh mắt này
luôn luôn là không có chuyện gì tốt, dực cảm của Vân Châu cũng không sai. Mục
Tuyết lôi kéo Vân Châu nhỏ giọng nói: “Chúng ta đi ra ngoài được không?”
“Tiểu thư, không thể,
Vương gia biết sẽ trách cứ!” Vân Châu lo lắng nói xong. Chỉ là tưởng tượng đến
vẻ mặt nỗi giận của Vương gia, Vân Châu không khỏi rùng mình một cái. “Ta nói
có thể là có thể, Quý Phong Chử, hắn dựa vào cái gì hạn chế tự do của ta”. Mục
Tuyết nói xong liền đứng dậy rời khỏi.
Hai người cứ như vậy
mặc quần áo nha hoàn vụng trộm chuồn ra Vương phủ, Mục Tuyết vừa ra khỏi Vương
Phủ thật giống như điểu quy sơn lâm (ý nói chim bay về rừng). Hai người ra
Vương phủ, chuyển qua một con phố phồn vinh sầm uất. Trên đường cái, người qua
đường qua lại không ngớt; có người cưởi ngựa, ngồi kiệu, còn có đầy người trên đường
cái thét to, đó là âm thanh của tiếng rao hàng. Có nữ tử khuôn mặt xinh đẹp một
thân vải mỏng nghiêng người dựa vào lan can, có thiếu niên anh tuấn dáng người
cao ráo trên thắt lưng có đeo bảo kiếm. Hai người chủ tớ Mục Tuyết, nhìn đến hoa cả mắt, tấm tắc ngợi khen. Mục
Tuyết một mặt xem cảnh đẹp phố xá cổ đại, một mặt thầm than: “Nếu hiện tại trên
người có cái cameras thì tốt rồi, chụp mấy tấm ảnh đem rở về, đối với bọn họ
nghiên cứu khảo cổ mà nòi thì phải là một khoản tài phú không nhỏ nha!” Vân
Châu thấy Mục Tuyết lầm bầm lầu bầu một mình khó hiểu hỏi: “Tiểu thư, cô lẩm bẩm
nói gì vậy?”
Mục Tuyết lắc lắc đầu:
“Không……không nói gì cả”. Nàng xoay người cúi đầu chạy lên một cây cầu đá(6),
không ngờ một gã nam tử đang từ cầu đối diện hướng bên này đi tời, hai người vừa
lúc đụng phải nhau. Mục Tuyết ôi một tiếng, đưa tay vò đầu: “Này, ngươi làm gì
a! Đi đường không có mắt!”. Nam tử kia hướng Mục Tuyết thấp giọng noi: “Vô tình
mạo phạm, xin Vương phi thứ tội”. Mục Tuyết vừa ngẩng đầu nhìn, thấy một nam tử
áo trắng đang mỉm cười nhìn mình, hóa ra người này không phải ai khác chính là
Triển Sơ Vân.
Mục Tuyết vui mừng nắm
ống tay áo Triển Sơ Vân: “Triển đại ca, là ngươi à!”
Triển Sơ Vân cố ý
nhìn trái nhìn phải nói: “Ngươi làm sao chỉ có một mình, Tĩnh Vương đâu?”
“Hỏi hắn làm gì?” Mục
Tuyết nổi giận nói.
“Hiện tại ai chẳng biết
muội muội Tướng gia là Tĩnh Vương phi nha! Thấy ngươi, đương nhiên muốn hỏi
thăm một chút Tĩnh Vương của chúng ta? Nếu thất lễ sẻ không tốt lắm?” Triển Sơ
Vân chế giễu nói.
“Ta là ta, hắn là hắn!
Còn có, không cần gọi ta Vương phi được không? Ngươi vẫn là gọi ta tiểu Tuyết
được rồi, ta quen được gọi là tiểu Tuyết”. Nhắc tới Quý Phong Chử Mục Tuyết liền
tức giận, lúc trước nói hay lắm, là nàng sẽ có tự do, nhưng hiện tại nàng căn bản
là ra không được Vương Phủ, tự do ở đâu? Nhìn thấy Mục Tuyết đối với Quý Phong
Chử thái độ bất mãn, tròng lòng Triển Sơ Vân thế nhưng có một tia vui sướng.
“Triển đại ca ngươi
có chuyện cần làm sao?” Mục Tuyết mở lời chuyển đề tài thành công. “Ta sao? Một
người nhàn rỗi, không có việc gì làm nên đi dạo phố phướng”
“Tốt lắm, Triển đại
ca, ta và ngươi cùng nhau đi dạo được không?” Mục Tuyết dùng đôi mắt to nhìn
Triển Sơ Vân. Vân Châu lôi kéo vạt áo Mục Tuyết, nàng như thế nào có thể để chủ
tử nhà mình cùng một người nam nhân xa lạ đi dạo trên đường cái. Mục Tuyết lôi
kéo Vân Châu nhỏ giọng nói: “Triển đại ca là bằng hữu của ta cùng ca ca, em lo
lắng cái gì.”
Triển Sơ Vân mang
theo Mục Tuyết đi dạo khắp phố lớn ngõ nhỏ, cũng ăn rất nhiều quá vặt, đi dạo một
hồi lại mua một đống đồ lớn, thẳng đến lúc mặt trời lặn Mục Tuyết mới nhớ tới
phải về nhà.
Vương phủ
Quý Phong Chử sắc mặt
đen kịt ngồi ở đại sảnh, nữ nhân kia thế nhưng trộm đi ra ngoài, nàng xem nơi
này là nơi nào.
Mục Tuyết lặng lẽ vào
đại sảnh, thấy không có ai liền gọi Vân Châu đang ôm một đống lớn đồ vật đi vào.
Vân Châu vừa vào cửa thì chợt dừng lại, nhìn thấy Vân Châu vẫn không nhúc
nhích, Mục Tuyết đứng đối diện với cửa không ngừng vẫy tay, hoàn toàn không thấy
ánh mắt thay đổi của Vân Châu.
“Ngươi đang làm cái gì” Một thanh âm lạnh lẽo truyền đến,
làm cho Mục Tuyết không khỏi run lên, Mục Tuyết đang muốn xoay người bởi vì trọng
tâm không ổn ngã về phía trước, vừa vặn ngã vào trong lòng Quý Phong Chử ở đối diện,
cảm thấy tình thế quẫn bách (khốn đốn
ngặt nghèo) của bản thân, Mục Tuyết vội vàng đứng dậy. Nhưng lại bị một đôi mày
đậm khóa chặt, trong mắt hoàn toàn là không thể tưởng tượng nổi, đang lúc Mục
Tuyết nghĩ muốn mở miệng nói gì đó, lại bị lời nói của Quý Phong Chử đánh gảy.
“Ta không biết nha hoàn Tướng phủ, lừa mang Vương phi ra
khỏi phủ như thế nào xử trí?” Quý Phong Chử trước hết xuống tay với Vân Châu: “Nô tỳ biết tội……” Vân Châu vội nhận tội.
“Sự việc không liên quan đến Vân Châu, là chính ta muốn đi
ra ngoài”. Mục Tuyết dũng cảm đứng ra nhận, chuyện này vốn chính nàng đề nghị.
“Tốt lắm! Đường đường Tĩnh Vương phi thế nhưng một mình ra phủ, chẳng lẽ Diệc
Phàm không có dạy ngươi cái gì gọi là lễ nghi sao?” Quý Phong Chử ngồi ở trước
mặt nàng, ánh mắt sắc bén chăm chú ở trên mặt nàng. “Quý Phong Chử, ngươi dựa
vào cái gì can thiệp tự do của ta, ta nghĩ cái gì thì làm cái đó, ta không phải
tù nhân của ngươi, ta làm cái gì không cần phải hướng ngươi báo cáo”.
“Ngươi có biết, ngươi nói những lời này hậu quả sao không?”
“Quý Phong Chử, ngươi phải nhớ kỹ ngươi từng đồng ý gì với
ta, trước hết là người nói chuyện không giữ lời, bởi vậy chuyện này ta cũng
không sai. Nếu ngươi muốn ta cùng người khác giống nhau đối với mệnh lệnh của
ngươi đều nghe theo, ta đây nói cho ngươi, ta làm không được!” nàng thật sự tức
điên lên. Rõ ràng chính là hắn sai, hiện tại xác thực là biều tình thẩm vấn
nàng: “Tiểu thư, đừng nói nữa!” Vân Châu nhẹ kéo góc áo của nàng, mặt Vương gia
rõ ràng đen kịt.
Nàng Mục Tuyết bất cứ giá nào cũng không sợ, muốn đấu với
nàng sao không có cửa a! Hiện tại đang nổi nóng, nàng mới mặc kệ hắn là ‘trượng
phu’ của nàng, hay là Vương gia cao cao tại thượng (ý nói người có địa vị cao).
Ánh mắt bốc hỏa không ngừng chống lại đôi mắt tức giận, hai người nhìn chằm
chằm đối phương, ai cũng không chịu nhận thua trước. Những người có mặt nhìn
thấy cục diện như thế, ngay cả thở mạnh cũng không dám, càng đừng vọng tưởng
không sợ chết đem người hòa giải. Tất cả mọi người vì hành động của vị Vương
phi đáng yêu này mà toát mồ hôi hột, lời Mục Tuyết vừa mới nói, nếu đổi lại là
người khác chỉ sợ là hiện tại đã thành vong hồn.
“Vân Châu, mang Vương phi đi xuống” Quý Phong Chử lạnh lùng
ném ra một câu, liền đẩy xe lăn rời khỏi. Bọn hạ nhân đều thở dài nhẹ nhõm một
hơi, không thể không bội phục dũng khí của vị Tĩnh Vương phi này của bọn họ, ở
trong Tĩnh Vương phủ không có người nào dám cùng Vương gia nói chuyện như vậy.
(1)Phù Bích đình
Trừng Thụy đình
(2) cây bách
Cây tử đằng
(3) Sơn thạch bồn cảnh
(4) Giáng Tuyết hiên
(5) Gỗ hóa thạch
(6) Cây cầu đá








Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét