Thứ Hai, 15 tháng 7, 2013

Si Tâm Vương Phi_Diệp Tích (Chương 5: Tân Hôn)



Trong nháy mắt ngày đại hôn đã đến, cả Vương phủ đều giăng đèn kết hoa, đắm chìm trong một mảnh vui sướng.
Nhất bái thiên địa___nhị bái cao đường___phu thế giao bái _ đưa vào dộng phòng___
Mục Tuyết một thân hỉ phục, đầu đội mũ phượng, khuôn mặt
thanh tú thuần khiết hé ra dưới hỉ khăn, khi lễ tiết liên tiếp qua đi bị một đám tam cô lục bà vây quanh đi vào tân phòng (phòng tân hôn), mọi người líu ríu một hồi lúc sau lại lần thứ hai rời đi, để lại Mục Tuyết cùng Vân Châu một mình ngồi ở trên giường. Lúc này, bụng không chịu thua kém phát ra tiếng kháng nghị, Mục Tuyết vén hỉ khăn, ánh mắt dừng ở những món ăn ngon trên mặt bàn, hướng chúng nó chảy nước miếng. Nàng thật không ngờ kết hôn lại mệt như vậy, nàng hiện tại đói bụng, xương cốt đều rã rời, cổ nhân thật đúng là cò thể giày vò người ta, quy củ cũng thật là nhiều.
“Tiểu thư, cô không thể vén hỉ khăn được!” Vân Châu vội vàng ngăn cản Mục Tuyết.
Mục Tuyết học chính là lịch sử khảo cổ làm sao lại không hiểu được những lễ tiết này, chỉ là đối với người hiện đại mà nói, hôn lễ như vậy thật đúng là không quen. Xã hội hiện đại chính là chủ nghĩa nử quyền, nàng làm sao có thể chịu được chủ nghĩa đại nam tử (ý nói chũ nghĩa xem nam nhân là lớn nhất) như vậy, nam nhân ở bên ngoài ăn uống ngon lành, nàng lại ở nơi này chờ người khác đến vén khăn voan. Nhưng Mục Tuyết nàng làm không được: “Vì cái gì không thể? Mũ phượng này rất nặng, ép tới cổ của ta mỏi nhừ! Ta đương nhiên muốn lấy xuống”.
“Tiểu thư, đây là không phù hợp lễ nghi, hỉ khăn cùng mũ phượng của tân nương tử phải do chú rễ đến vén mới được”. vân Châu lập tức giải thích nói.
“Cái gì lễ nghi với không lễ nghi, dù sao chúng ta cũng là kết hôn giả!” Mục Tuyết buột miệng nói ra.
“Tiểu thư, cô vừa nói cái gì? Cái gì ‘kết hôn giả’?” Vân Châu khó hiểu nói.
“Không có gì…không có gì…! Ta chưa nói cái gì?” Mục Tuyết xua tay nói. Cũng may người nơi này không biết ‘kết hôn’ là ý tứ gì, nếu không đã bị lộ.
“Vân Châu, ta thật sự rất đói a, ta cả ngày đều chưa có ăn gì, còn bị các người kéo đến kéo đi, lại bái lại quỳ, em xem bụng của ta đã kêu, Vân Châu tốt của ta em để cho ta ăn một chút gì đi! Vân Châu!” Mục Tuyết lầm bầm nói. Vân Châu nhìn bộ dáng đáng thương của tiểu thư nhà mình, lòng có chút dao động. Thấy Vân Châu đã muốn dao động, Mục Tuyết cố gắng làm cho đôi mắt mình nhiễm dần một tầng mờ mịt, thoạt nhìn tội nghiệp: “Ta ăn một chút sẽ không ai biết đâu!”Mục Tuyết không chắc nhìn xung quanh Vân Châu, liền thêm mắm thêm muối nói: “Muội muội tốt của ta, ta thật sự rất đói, nếu không ăn một chút thôi, ta sợ mình sẽ đói mà ngất xỉu, đợi Vương gia đến trông thấy một Vương phi ngất xỉu dù sao vẫn không tốt?” Vân Châu không chịu nổi đợt tấn công của Mục Tuyết, không kiên trì mà đáp ứng. Thấy Vân Châu đáp ứng rồi, Mục Tuyết làm sao còn quản được nhiều việc như vậy, lấy mũ phượng trên đầu xuống, ngồi xuống ăn như hổ đói. Từ sáng sớm thức dậy đến bây giờ là nửa đêm, nàng chưa có ăn gì, nàng thật sự đói bụng.
“Tiểu thư, cô chậm chút, chậm chút, đừng nuốt a!” Vân Châu nhìn thấy Mục Tuyết ăn như hổ đói không khỏi cảm thán tiểu thư nhà nàng như thế nào một chút bộ dáng tiểu thư khuê các cũng không có, cả ngày hấp ta hấp tấp. “Tiểu thư, cô uống chút nước a, đừng để bị nghẹn!” Vân Châu đưa cho Mục Tuyết một chén nước, nhìn tiểu thư bộ dáng ăn như hổ đói nàng thật sự sợ Mục Tuyết bị nghẹn. Mục Tuyết thuận tay tiếp nhận liền uống, nhưng mà hương vị này như thế nào không giống a, có chút ngọt uống rất ngon, trong lúc không ý thức uống vài chén, uống hết liền cảm thấy buồn ngủ, giương mí mắt nặng nề gần như không mở ra được.
“Tiểu thư, tiểu thư!” Vân Châu nhìn bộ dáng Mục Tuyết lo lắng mà lấy tay nhẹ nhàng đẩy đẩy.
“Vân Châu à, em làm sao trở nên nhiều như vậy, một người, hai người, ba, ha hả…Thật kỳ quái a, thật nhiều Vân Châu nha! Như thế nào thoáng cái trở nên nhiều như thế a!” Mục Tuyết cười cười dùng ngón trỏ chỉ vào Vân Châu hỏi. “Tiểu thư, trời ạ! Cô uống chính là rượu! Vậy phải làm sao bây giờ?” Vân Châu lúc này mới phát hiện mình đưa cho tiểu thư là rượu, gấp đến độ không ngừng dậm chân, nếu như đợi Tĩnh Vương đến đây thấy tiểu thư cái dạng này, làm sao bây giờ? Gia còn dặn dò phải chiếu cố tốt tiểu thư a!
Quý Phong Chử vốn không phải người thích náo nhiệt, hơn nữa vốn là một khế ước hôn nhân, cũng không có gì đáng để chúc mừng. Một đám người hô hoán muốn nháo động phòng cũng không phải bằng hữu gì mà chỉ là những quan lại vô vị. Ở bên ngoài tân phòng quanh quẩn một chỗ đã lâu, rốt cuộc vẫn là đẩy xe lăn vào. Nhìn thấy Vân Châu đứng ở cửa, Quý Phong Chử ý bảo nàng có thể đi ra ngoài, Vân Châu vừa đi vừa nhìn Mục Tuyết ngủ trên bàn. Theo ánh mắt Vân Châu nhìn lại, hắn không khỏi mắt choáng váng, ánh vào mi mắt là một mảnh hoang tàn hỗn độn, còn một vị nằm ở trên mặt bàn uống say khướt chính là tân nương___Mục Tuyết.
“Tốt……Uống……Thật sự……Uống rất tốt……Đến……Làm một ly……Uống! Cụng ly! Ta còn muốn uống? Đến nhiều hơn chúng ta cùng nhau uống!” Mục Tuyết giữ chặt cánh tay Quý Phong Chử nói nhảm. “Không được…Không được….Ta không thể….Không thể….Uống…Say…Say…Sẽ không tốt lắm không….Không……Về nhà…..Ca ca sẽ mắng! Không uống, không uống!” Mục Tuyết say khướt nói. Quý Phong Chử ngửi thấy mùi rượu nồng, hai đôi mày kiếm đẹp không khỏi hơi hơi nhíu lại. “Ngươi biết không? Ta hôm nay kết hôn a, chú rễ bộ dạng rất tuấn tú, chính là không thích nói chuyện, ta không thích, tuyệt không thích”. Mục Tuyết mơ mơ màng màng nói. Có người nữ nhân nào sẽ ở đêm tân hôn của mình uống rượu say mèm, hướng trượng phu mình nói bậy, trong thiên hạ này sợ cũng chỉ có một mình nàng___Mục Tuyết! Hắn hật sự không biết lúc trước mình như thế nào mà lựa chọn nữ nhân này.
Nhìn thấy Mục Tuyết say rượu nói bậy, hắn đành phải ôm nàng bế lên giường. Tốt lắm! Nàng không có mượn rượu làm càn, nếu không dựa vào hắn bây giờ, sợ là ôm nàng bế lên giường vẫn là khó khăn. Hoảng sợ với ý nghĩ của bản thân, Quý Phong Chử không khỏi lắc đầu, mình khi nào thì lại học tự chế giễu bản thân.
"Hắt xì!" Đang ngủ say, Mục Tuyết chỉ cảm thấy phía sau một cơn lạnh khiến người co lại, cơn rét lạnh từ lòng bàn chân thẳng đến trong lòng. Nhịn không được đánh cái hắt xì, không tự giác lôi kéo chăn bông hướng lên trên. Nhưng mà mới vừa kéo lại, lập tức lại bị kéo đi, lặp đi lặp lại như vậy đến vài lần, rốt cuộc làm Mục Tuyết phát cáu, một lúc xoay người đứng lên nói to: “Cô nãi nãi ta lại muốn nhìn xem là ai lá gan lớn như vậy dám cùng ta đoạt chăn?” Khi Mục Tuyết mở mắt ra nhìn thấy người nào đó thì phát ra “A…….” Hoảng sợ kêu to. Mục Tuyết dùng ngón trỏ chỉ vào Quý Phong Chử: “Như thế nào, như thế nào…..Là ngươi!” Quý Phong Chử ngồi trên xe lăn ở bên giường vẻ mặt bất mãn, “Không phải ta, vậy ngươi tưởng ai?” Mục Tuyết liếc mắt một cái sáng tỏ “Ngươi như thế nào lại ở chỗ này!” Mục Tuyết xốc chăn lên nhìn nhìn y phục mình có còn hoàn hảo không bị tổn hao gì hay không, nhìn thấy y phục mình hoàn hảo không bị tổn hao gì khiến nàng an tâm không ít.
“Yên tâm, ta đối với ngươi không có hứng thú. Con có xin ngươi chớ quên nơi này là phòng của chúng ta”. Quý Phong Chử thấy phản ứng của mục Tuyết bất giác có chút buồn cười, hiện tại mới lo lắng cho mình có bị làm sao hay không, nếu hắn thật sự đối với nàng có ý đồ gì, vậy nàng hiện tại sợ cũng chỉ có mà khóc.
Đúng vậy! Vừa tỉnh ngủ mình như thế nào cái gì cũng đã quên, ngày hôm qua bọn họ đã thành thân đã là ‘vợ chồng’ rồi. Nhìn thấy Quý Phong Chử đầu tóc dài chậm rãi sát lại hướng mình, Mục Tuyết lập tức kéo chăn: “Ngươi___ngươi___ngươi muốn làm gì?” Quý Phong Chử dùng dao cắt ngón tay mình đem máu nhỏ tới trên giường, Mục Tuyết nhìn thấy hết thẩy việc này không khỏi đỏ mặt, thân là phụ nữ thế kỷ hai mươi mốt, nàng làm sao lại không biết Quý Phong Chử làm như vậy là đại biểu cái gì.
“Yên tâm, ta còn chưa đến mức bụng đói ăn quàng”. Quý Phong Chử vừa nói liền đẩy xe lăn đi mở cửa. Mục Tuyết nghe xong lời nói của Quý Phong Chử liền nổi giận, cái gì kêu ‘ bụng đói ăn quàng’ nàng rất kém cỏi sao? Thấy bọn nha hoàn đi vào thu dọn phòng liền không nói gì! Khi thấy bọn nha hoàn đối với vết máu trên giường khe khẻ nói nhỏ, Mục Tuyết mắc cở chết đi được, thật muốn tìm cái lỗ chui vào. Bọn nhà hoàn thu dọn xong thì rời đi, Quý Phong Chử mở miệng nói: “Chỉnh đốn một chút”
“Từ từ, ngươi không phải nói kết___không, thành thân là giả sao? Vậy ngươi như thế nào lại ở chổ này, ngươi tối hôm qua___?” Mục Tuyết càng nói thanh âm càng nhỏ. Quý Phong Chử vẻ mặt cười vô lại: “Ta nói rồi, ta đối với ngươi không có hứng thú. Còn có ngươi tốt nhất nhớ kỹ nơi này là phòng của chúng ta, chúng ta không ở cùng một chỗ như thế nào xem là phu thê, đã diễn thì phải diễn giống y như thật một chút được không! Ngươi muốn cho người ta biết chung ta mới thành thân liền phân phòng ngủ sao?” Ngay khi, Quý Phong Chử chuẩn bị rời đi còn quay đầu lại nói một câu: “Còn có không biết uống rượu thì đừng uống! Ta không muốn ở cùng một chỗ với đứa ngốc say rượu!”
“Vậy ngươi___” Quý Phong Chử dùng ánh mắt chăm chú nhìn hướng bên cửa sổ. Nhìn thấy bên cửa sổ đặt một cái giưởng ngủ nhỏ(1), Mục Tuyết thấy an tâm không ít. Ở xã hội hiện đại, nam nữ ở chung cũng không có gì, huống chi chỉ là ngủ cùng một phòng? Nhìn thấy Mục Tuyết có chút đăm chiêu, Quý Phong Chử quăng một câu: “Ngươi tốt nhất nhanh một chút!” Liền đẩy xe lăn đi ra ngoài. Mục Tuyết ngồi ở bên giường nghĩ: uống rượu, uống cái gì rượu nha! Mình có uống rượu sao? Vì sao mình không nhớ rõ. Thấy Quý Phong Chử rời đi, Vân Châu liền lập tức chạy vào. Nghĩ đến bộ dáng tiểu thư nhà nàng ngày hôm qua, nàng thật sự lo lắng, cả đêm đều không có ngủ, sáng sớm ở tại cửa chờ. Vân Châu nhìn thấy Mục Tuyệt ngẩn người kêu lên: “Tiểu thư, cô ngày hôm qua có khỏe không?”
“Ta tốt lắm!” Mục Tuyết hướng Vân Châu duỗi ra hai tay. Vân Châu vẻ mặt giật mình nói: “Tiểu thư, cô không nhớ rõ? Cô ngày hôm qua uống rượu, còn ngủ ở trên bàn, Vương gia hắn___!”
“Em nói cái gì, ta uống rượu, ngủ ở trên bàn, vì sao ta không nhớ rõ. Từ từ, vì sao ta ở trên giường” Mục Tuyết giật mình la to. “Em nghĩ chắc là Vương gia! Ngày hôm qua Vương gia trở về em liền đi ra, trong phòng chỉ còn có hai người các cô, không phải Vương gia thì còn là ai?” Vân Châu thành thật trả lời. Mục Tuyết cố gắng nghĩ ngày hôm qua mình làm cái gì, nói cái gì. Nàng từ trước đến nay chưa từng say rượu , uống say có gây ra chuyện gì hay không, đột nhiên nhớ tới lời Quý Phong Chử vừa mới nói, trời ạ!___nàng thật là mất mặt quá. Vân Châu lôi kéo Mục Tuyết ngồi xuống trước gương: “Được rồi, tiểu thư, sự việc ngày hôm qua không cần nghĩ đến nữa. Vẫn là nhanh để em giúp cô rửa mặt chải đầu, thay y phục! Hôm nay, cô cùng Vương gia phải tiến cung gặp hoàng thượng, Vương gia còn ở bên ngoài chờ cô đấy?”
“Cái gì? Gặp hoàng thượng? Vì sao ta cái gì cũng không biết?”
“Tiểu thư tốt của em! Cô vì sao lại muốn hỏi nhiều như vậy, cô vẫn là nhanh lên đi! Tiến cung là không thể muộn!”
Vân Châu đem tay di chuyển đến mặt Mục Tuyết, để trang điểm cho nàng.
“Không cần, ta không cần, cái này quá đỏ, ta không thích, cái này ta cũng không thích”
“Tiểu thư, không thể”
“Không, ta muốn thế này, thế này tốt lắm”. Nghe thanh âm phát ra từ phòng chủ tớ hai người, Quý Phong Chử không khỏi nhíu mày, chủ tớ hai người này rốt cuộc đang làm cái gì, thay đổi y phục một chút cũng ‘kinh thiên động đia’ (long trời lở đất). “Không cần, ta không cần, cần nhiều đồ trang sức( ý nói trang sức đeo trên đầu) như vậy làm gì, rất nặng!” Nhớ tới mũ phượng ngày hôm qua nàng nghĩ lại còn rùng mình, mấy thứ lung tung này quá nặng. “Tiểu thư, ngươi hiện tại là Vương phi, như vậy sẽ khiến người ta chê cười, quá giản dị”.
“Được rồi, được rồi, không cần nói nửa, cái này ta cũng không thích, ta là chính mình được rồi”. Gây sức ép nửa ngày bọn họ cuối cùng mới ra khỏi cửa phòng. Quý Phong Chử chờ ở cửa thấy Mục Tuyết, mắt sáng lên. Mục Tuyết cũng không phải là mỹ nử người gặp người mê, nàng sở hữu một khuôn mặt thanh tú, một đôi mắt to đen óng ánh, đôi mắt lấp lánh ánh sáng trong suốt thuần khiết, nhất là khuôn mặt ngây thơ, tự tại, tươi cười vui vẻ phát ra từ nội tâm, khiến người gặp người thích. Nàng mặc y phục màu vàng nhạt, áo trong thêu hình phượng hoàng, sắc vàng uốn lượn kéo dài, váy dài màu vàng cổ hoa văn song điệp (đôi bướm), khoác một chiếc áo mỏng màu xanh có hình hoa mẫu đơn. Trang sức trên người cũng chỉ có cái vòng tay chưa từng cởi ra kia. Tóc là tùy ý được cuộn lại trong một cái búi tóc, xuyên vào một cây trâm ngọc bích, giản dị nhưng không kém phần thanh cao. Thấy Quý Phong Chử nhìn mình chằm chằm, Mục Tuyết cũng đem chính mình cao thấp nhìn một lần, cảm thấy chính mình không có vấn đề gì mới mở miệng nói: “Ta có cái gì không ổn sao?”
“Tốt lắm” Bỏ lại những lời này Quý Phong Chử đẩy xe lăn rời đi. Lưu lại Mục Tuyết đứng ở phía sau nói thầm: “Thật là, nói nhiều một chữ sẻ chết sao, ta là đòi tiền ngươi sao?” Quý Phong Chử lúc này đang kinh ngạc vì chính mình vừa mới thất lễ, đương nhiên Mục Tuyết nói thầm hắn một chữ cũng nghe không sót.
Quý Phong Chử cùng Mục Tuyết ngồi xe ngựa đi tới hoàng cung Nam Chiếu, Mục Tuyết nhìn thấy cảnh trí trước mắt, từng thấy qua Cố Cung(2) nàng đối với hoàng cung hoa lệ trước mắt cũng không ngạc nhiên, ở trong mắt của nàng hoàng cung đều là địa phương hoa lệ mà lại thần bí. Vào đại điện Mục Tuyết liền bị Quý Phong Chử lôi kéo quỳ xuống, bởi vì chân Quý Phong Chử bất tiện nên hắn không cần quỳ.
“Tham kiến hoàng thượng!” Quy củ Mục Tuyết vẫn còn biết, nghĩ thầm TV thật đúng là một phương tiện tốt. “Đệ muội không cần khách khí đều là người trong nhà! Lúc không có người ngoài, ngươi liền giống Phong Chử gọi ta ca là được rồi, Phong Chử mau đỡ Vương Phi của ngươi đứng lên”. Mục Tuyết bị Quý Phong Chử rất không khách khí kéo đứng dậy, Mục Tuyết ngẩng đầu nhìn người vừa nói chuyện, người nọ cùng Quý Phong Chử có tám phần giống nhau, nhưng mà khóe mắt nhu hòa một chút không giống Quý Phong Chử lạnh như băng.
Mục Tuyết cảm thấy hắn hòa nhã dễ gần, không giống như mình thấy ở trong TV nét mặt hoàng đế nghiêm túc làm cho người ta sợ đến phát run.
“Đệ muội tốt hôm qua nghỉ ngơi tốt chứ?”
“Ta ngủ rất ngon!” Lời vừa ra khỏi miệng Mục Tuyết liền hối hận, nàng đương nhiên là biết lời nói của Quý Phong Nhữ có ý tứ gì, hiện tại mặt của nàng đã đỏ giống như trái cà chua.
Nhìn thấy biểu tình của nàng, Quý Phong Nhữ tiếp tục hỏi: “Ngươi cảm thấy Phong Chử thế nào?”
Vấn đề này phải trả lời cho tốt, nàng cũng không nghĩ lại làm trò cười: “Ta cho rằng ngươi hỏi vấn đề này không đúng lúc, vấn đề này nên hỏi trước khi thành thân, hiện tại thân đều thành xong rồi hỏi cũng không có ý nghĩ gì?” Quý Phong Chử cũng bị câu trả lời của nàng làm cho hoảng sợ, nữ nhân này lá gan cũng thật là lớn cũng không ngẫm lại đối tượng cùng mình nói là ai?
Nghe xong Mục Tuyết trả lời Quý Phong Nhữ cười ha ha đứng lên, nữ hài tử này thật đúng là thú vị.
“Ta có nói sai cái gì sao?” Mục Tuyết vô tội hỏi.
Quý Phong Nhữ nhịn cười nói: “Không, ngươi chưa nói sai cái gì”
“Không nói sai gì là tốt rồi, nhưng mà ngươi đã hỏi thì ta phải trả lời, ai kêu ngươi là Hoàng Thượng chứ?” Quý Phong Nhữ ngừng cười, nghiêm trang nghe, ngược lại hắn nóng lòng muốn biết đánh giá của Mục Tuyết đối với Phong Chử. Quý Phong Chử đã ở một bên mở to lỗ tai nghe.
“Hắn cái gì cũng tốt, chính là có một chút không tốt……! Tính tình quá xấu, nói chuyện cay nghiệt, không nể mặt, biểu tình rất lạnh, mặt không cười, chính là một tòa ‘băng sơn’. Mục Tuyết một hơi nói xong lời muốn nói. Quý Phong Chử nghĩ mình ở trong lòng nàng lại đáng sợ như vậy, còn chưa từng có người nào dám nói hắn như vậy, nàng xem như là người đầu tiên.
Quý Phong Nhữ nhìn thấy Mục Tuyết lộ ra biểu tình tán thưởng, hắn vừa rồi còn tưởng rằng Mục Tuyết là ghét bỏ Quý Phong Chử chân tàn tật, không nghĩ rằng nàng sẽ nói ra một hồi như vậy. chỉ có điều đánh giá của nàng quà thật đúng chỗ, càng hiếm thấy chính là Phong Chử thế nhưng không nổi giận. Hắn nghĩ hắn có lẽ đã tìm cho Phong Chử một thê tử tốt, chí ít cuộc sống của hắn về sau sẽ không buồn tẻ vô vị.
Đương nhiên, hàng loạt cuộc nói chuyện tiếp theo cũng là trôi qua trong tiếng cười như thế.


(1)

(2)Cố Cung:(chỉ Cố Cung_kiến trúc cung đình cũ thời Thanh, ở Bắc Kinh Trung Quốc)
(Tử Cấm Thành)




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét