Chương 8
Gần đây, Phong Táp Nguyệt thường cầm máy ghi âm đi
ghi âm khắp nơi.
Âm thanh của biển, tiếng hót của chim nhỏ, âm thanh
trong đám người đông nghịt, thậm chí ngay cả âm thanh của công trường xây dựng
cô chán ghét cũng có thu âm.
Từ lần trước sau khi trở về từ bờ biển, máy ghi âm
liền không rời khỏi người cô, đến chỗ nào cũng mở máy ghi âm, sau khi về đến
nhà lại đem âm thanh ghi được tải lên máy vi tính, ghi vào từng đĩa CD, sau đó
đánh số.
Rất nhanh, ngăn tủ của cô cũng chịu không nỗi lượng
đĩa CD suốt một ngày, vì vậy cô mua về hộp đựng CD, một lần liền trang bị đầy đủ
ba hộp.
“Em gần đây rốt cuộc là đang làm cái gì?” Tương
Lương Lục Đấu nhìn trên bàn sách cô xuất hiện nhiều đồ vật, mỗi ngày đều có xu
hướng gia tăng.
“Hả? à, không có gì.” Một bộ dạng không có gì đáng kể,
cô chăm chú đánh ký hiệu để nhận biết.
Đây đâu như không có gì?!
“Trong đĩa CD là cái gì? Phim sex sao?”
Phong Táp Nguyệt hướng về phía hắn mỉm cười, lấy tốc
độ nhanh như chớp đánh xuống đầu hắn.
“Sex cái đầu anh á!”
Không có việc gì ghi phim sex để làm chi? Cô cũng
không có dự định đổi nghề làm người buôn phim sex.
Đau đến nhe răng trợn mắt, hắn nhẹ nhàng xoa đỉnh đầu,
“Đó là cái gì bên trong, cần giấu diếm?”
Đều là chính cô một bộ dáng “Tôi đang nói dối”, hắn
đương nhiên sẽ hoài nghi.
Cái gì bên trong? Còn không phải là một đống “âm
thanh” sao!
Gần đây lúc cùng Tương Lương Lục Đấu nói chuyện, cô
phát hiện thanh âm của hắn càng ngày càng mơ hồ không rõ, thậm chí bắt đầu xuất
hiện khí âm (ý nói thanh âm tương đối yếu ớt, tương đối nhỏ, tương đối phân tán
), tình huống cùng bốn tháng trước khác biệt rất nhiều, huống hồ lại thường hạ
thấp hơn.
Rất bất lực, cô không biết phải nên giúp hắn thế
nào, không thể làm gì khác hơn là giả vờ không biết, giả vờ không có chuyện
này.
Sau đó, cô bắt đầu muốn thay hắn lưu lại âm thanh đối
với hắn ấn tượng, bởi vì nghe không được mới quên mất là âm thanh gì, nếu như
có thể khiến hắn lần thứ hai nghe được thì tốt rồi, căn cứ vào ý nghĩ như vậy,
cô khắp nơi sưu tầm âm thanh, nhưng không biết thế nào mới có thể khiến hăn
nghe được.
Từ tả tiếng.
Ba chữ này xuất hiện trong đầu là thời điểm phiền
não nhất của cô.
Không sai, chi cần biết hình dung từ tả tiếng âm
thanh như thế nào là tốt rồi, cho nên cô một mặt mỗi ngày thu thập sưu tầm âm
thanh, một mặt vì mỗi âm thanh tìm kiếm từ tả tiếng thích hợp, từng cái ghi
chép lại.
“Anh thật sự muốn biết?” Phong Táp Nguyệt đột nhiên
lấy biểu tình chăm chú lại cực kỳ nghiêm túc hỏi.
“…Ừ.” Hắn do dự gật đầu.
“Kỳ thật nội dung bên trong là…Đĩa CD bằng chứng tố
giác thủ đoạn phạm pháp, tài liệu ghi chép cặn kẽ về những vụ bê bối chính trị
và tiền bạc qua lại trong giới kinh doanh hiện nay, đại khái là như vậy.”
Tương Lương Lục Đấu ngẩn người.
“Em coi anh là con nít ba tuổi sao?”
“Á?” Gãi gãi đầu, cô lung túng cười cười, “Nhìn ra
được à.”
Thật đúng là!
“Nếu như không muốn nói, anh cũng không miễn cưỡng…”
Hắn giả vờ ra vẻ chẳng hề để ý, ý tứ lại đứng ở sau lưng cô không chịu rời đi.
Cho dù cô không nói, hắn cũng có thể tự mình quan
sát.
“Vậy có thể mời anh rời đi một chút, chờ em xử lý tốt
anh lại đến được không?” Phong Táp Nguyệt hạ lệnh đuổi khách.
“Hừ! Làm cái gì thần bí!” Tương Lương Lục Đấu bị đuổi
khỏi phòng ngủ.
Đưa lưng về phía hắn, Phong Táp Nguyện trong lòng
kinh sợ, chưa từng nghe qua thanh âm của hắn giống mới vừa rồi bất ổn như vậy,
hắn có thể không cảm thấy hắn nói tựa như người nước ngoài đang hát bài hát tiếng
Trung, chợt cao chợt thấp, đọc chữ cũng không rõ ràng.
Công việc trong tay dừng lại một lát, cô lau đi nước
mắt không cẩn thận rơi xuống trên mặt, sau đó tiếp tục chỉnh lý âm thanh ngày
hôm nay sưu tầm được.
Cô không thể khóc, nếu như khóc, thì sẽ bị hắn phát
hiện.
Dù sao hắn cũng không nghe được, sẽ không biết thanh
âm mình biến thành thế nào, chỉ cần cô không nói, những người khác không nói là
được rồi, không cần thiết…
“Cho hắn biết…”
Mu bàn tay sớm đã bị nước mắt không kiềm được thấm ước,
cô phút chốc đứng lên, mọi thứ cũng thu vào, thật nhanh chạy hướng WC.
Nước mắt chảy quá nhiều, mắt một chút sẽ sưng giống như
mắt kim ngư(1) (ý so sánh
khóc nhiều mắt sẽ sưng đỏ lên ), nếu như bị hắn phát hiện thì thảm!
Phong Táp Nguyệt chân trước vừa rời đi, Tương Lương
Lục Đấu chân sau theo bước vào đến.
“Táp Nguyệt, có muốn ăn hoa quả hay không?”
Không thấy cô ở trước bàn đọc sách, hắn dạo qua một
vòng.
“Ơ? Người đâu?”
Cửa phòng tắm không có khép lại, để lộ ra tia sáng.
Gót chân xoay lại, Tương Lương Lục Đấu hướng phương
hướng phòng tắm tiến về phía trước, lặng lẽ xuyên qua khe cửa hướng bên trong
phòng tắm nhìn trộm.
Vốn là hắn chỉ muốn dọa cô một chút, không ngờ lại vừa
lúc thấy cô dùng khăn lông ước thoa lên đôi mắt sưng đỏ, suy nghĩ một hồi, hắn
không phát ra bất luận âm thanh gì kéo cửa lại, không dấu vết trở lại phòng
khách.
Thời gian giống như ngừng lại, ngưng trệ ở chung
quanh hắn, tiết mục tivi cũng không khơi dậy nỗi hứng thú của hắn nữa, hắn chỉ
ngẩn người ngồi ở trên ghế salon, nghĩ lý do cô khóc thầm nhất định cùng hắn có
liên quan, có thể cô bắt đầu cảm thấy mệt mỏi, cho rằng hắn là một phiền phức,
gánh nặng.
Hắn vẫn cho rằng bản thân chỉ là so với người khác bất
tiện, chưa bao giờ cảm thấy nghe không được đối với hắn mà nói là bất hạnh.
Cho nên hắn không nghĩ tời hắn như vậy không có khả
năng mang đến hạnh phúc cho cô, chỉ làm cho cô thống khổ, ở trong mắt cô hắn là
thế nào? Xem hắn là một kẻ đáng thương mà đồng tình hắn sao? Đến bây giờ hắn mới
giật mình phát hiện, cô chưa từng một lần nói qua yêu hắn, bọn họ không có bất
kỳ lý do gì ở cùng một chỗ, là bởi vì cô nói hình nhưng muốn cùng hắn giao du,
nhưng trên thực tế cô chưa từng cho hắn hứa hẹn, tuy rằng cô thừa nhận hắn là bạn
trai của cô, nhưng ngay cả thích cũng keo kiệt mở miệng.
Nếu như cô chán ghét hắn, làm sao bây giờ?
Nhận thức việc này mang đến cảm giác sợ hãi giống
như con kiến thấy đồ ngọt vậy nhanh chóng tập kích nội tâm của hắn, ngay cả hô
hấp cũng cảm thấy khó khăn, chỉ là nghĩ đến ánh mắt cô sẽ chán ghét hăn, sẽ khiến
hắn thở không nổi, nếu như đây không phải là suy đoán? Nếu như cô hiện tại đi
ra nói với hắn như thế?
“Lục Đấu?”
Vừa mới nghĩ, khuôn mặt Phong Táp Nguyệt xuất hiện ở
trước mắt hắn.
“…A?” Chậm rãi hoàn hồn. Hắn vì suy nghĩ trong lòng
mình mà cảm thấy kiêng dè.
Sau khi đã được chườm nước lạnh, hoàn toàn không thấy
hai mắt sưng đỏ trực tiếp nhìn chằm chằm hắn, lo lắng rất nhỏ hiện lên ở đáy mắt
của cô.
“Anh không sao chứ?”
“Không…Không có việc gì.” Hắn cố gắng hết sức để cho
giọng nói mình nghe dễ dàng, âm thầm suy đoán cô kế tiếp sẽ nói những gì.
“Thật sao? Anh đang đổ mồ hôi lạnh kìa.” Phong táp
Nguyệt rút ra khăn giấy, thay hắn lau mồ hôi trên trán, “Không thoải mái sao?
Có muốn đi gặp bác sĩ hay không?”
Hắn lúc này mới phát giác mình suy nghĩ chuyện đó
nghĩ đến mồ hôi lạnh chảy ròng, ngay cả tay cũng có.
“Không, không việc gì. Mùa hè thì chảy mồ hôi nóng,
mùa đông đương nhiên là chảy mồ hôi lạnh rồi.” Hắn pha trò cười, hy vọng có thể
kéo dài một ít thời gian.
“Anh ngốc à! Nếu mùa đông chảy mồ hôi, đại biểu anh
có thể đang phát sốt.” Phong Táp Nguyệt tay đặt trên trán của hắn, xác định hắn
ấm ấm không có sốt. “Hay là ăn gì chột bụng hả? Đừng nói với em, anh không biết
WC nhà em ở đâu, nghẹn đến bây giờ.”
“Yên tâm, anh rất khỏe có thể ra ngoài chạy một vòng
thành phố Đài Bắc.”
Ánh mắt hoài nghi quan sát hắn từ trên xuống dưới,
“Được rồi, anh chạy cho em xem.”
Thiệt hay giả?! Đây chẳng qua là nói quá mà thôi.
“Vốn không có việc gì, chạy xong có thể phải cưỡi hạc
về trời.” Hắn cũng không muốn vì chứng minh bản thân không có việc gì mà hại chết
chính mình.
Phong Táp Nguyệt nhún nhún vai, “Dù sao, em cũng chỉ
nói đùa thôi.”
Một chút cũng không buồn cười, được không? Hắn vừa rồi
thiếu chút nữa tưởng thật.
Hắn chân mày cau lại, bũi môi, “Thật là truyện cười
một chút cũng không buồn cười.”
“Đó cũng là anh bắt đầu trước.” Cô không chút khách
khí trả lời.
Thói quen cãi nhau ngày thường, bọn họ còn có thể
duy trì bao lâu? Hắn thật sự sợ đây là cô dùng biểu hiện giả dối, ảo ảnh như
huyễn ảnh, luôn luôn ở thời điểm cận kề nhất mới có thể tỉnh táo, cho nên sau
khi tỉnh lại thất vọng càng lớn.
Hai người cãi nhau hồi lâu, mãi đến nghĩ không ra chuyện
có thể nói tiếp mới dừng lại.
“Làm xong?” Hắn ngồi ở chỗ ngồi quen thuộc nhất, kéo
thân thể của cô qua.
“Không sai biệt lắm.” Nàng cũng rất tự nhiên ngã vào
trong lòng hắn.
Mùa đông có lẽ ôm nhau ở cùng một chỗ là ấm áp nhất.
Không có nói chuyện dư thừa, bọn họ nhìn chằm chằm
màn hình ti vi… ngây người.
Đột nhiên, Phong Táp Nguyệt ngẩn đầu nhìn hắn, “Anh
có đang xem không?”
Mở to mắt cũng nhanh buồn ngủ, Tương Lương Lục Đấu
đánh một cái ngáp lớn, “Không có.”
“Vậy chúng ta ngồi ở chỗ này để làm gì?” Thành thật
mà nói, cô cũng muốn ngủ.
“À, buồn ngủ sao?”
Cô nghiêng đâù, “Anh muốn ngủ chưa?”
Muốn… “Không muốn.”
Mặt cô biểu tình chính là đang đợi hắn phun ra đáp
án này. Vì vậy hắn có muốn ngủ cũng sẽ nói không muốn.
“Vậy chúng ta trò chuyện đi.” Cô vui vẻ tuyên bố
chuyện mình muốn làm.
Trò chuyện? Vừa rồi không phải nói rất lâu sao? Bây
giờ còn cái gì có thể trò chuyện? Hay là…
“Em có lời gì muốn nói với anh sao?” Tâm tư là nhớ đến
suy nghĩ của hắn ngay từ đầu, Tương Lương Lục Đấu thoáng chốc đứng ngồi không
yên.
Phong Táp Nguyệt khó hiểu liếc mắt dò xét hắn, “Làm
sao anh biết?”
Đến rồi! Hắn thầm kêu một tiếng, thật sự không muốn
nghe cô nói gì cả.
“Đột nhiên có chút buồn ngủ, chúng ta vẫn là đi ngủ
thôi!” Hắn cố ý đánh một cái ngáp thật lớn, bộ dáng giả vờ muốn ngủ.
“Thế nhưng em có chuyện quan trọng, chuyện rất quan
trọng muốn nói với anh.”
Cô đặc biệt nhấn mạnh hai chữ “quan trọng”, không những
không khiến hắn hiếu kỳ muốn cô nói nội dung, trái lại khiến sắc mặt hắn trở
nên ngưng trọng.
Chuyện quan trọng? Cô thế nào không dứt khoát nói
cho hắn biết là chuyện tốt hay chuyện xấu?!
Phong Táp Nguyệt thấy hắn không lên tiếng, tự mình mở
miệng, “Em vừa đột nhiên nghĩ đến, anh đoán hôm nay là ngày gì?”
Ngày gì? Lúc không có công tác, hắn cũng không xem lịch
ngày.
“Sinh nhật anh?”
“Sinh nhật em cũng còn chư đến, làm sao có thể là
sinh nhật anh?” Cô liếc hắn một cái.
“Sinh nhật em?” Hắn còn nhớ vẫn chưa đến.
“Nghiêm túc nghĩ.” Nghĩ cũng biết hắn đang đoán bừa.
“Dù sao vẫn không có khả năng là ngày giỗ của ai
đi…” Sắc mặt của hắn u ám.
Cô ngay cả khí lực phẫn nộ cũng không có, “Hôm nay
là lễ tình nhân đấy!”
“Lễ tình nhân? Hôm nay đã là ngày 14 tháng 2 a!”
Cũng đã tháng 2 rồi! Hắn vẫn tưởng rằng bây giờ còn đang đầu tháng 1 đấy!
Kỳ thật cô cũng là ở trên mạng nhìn thấy, tính ra so
với hắn biết sớm nửa tiếng mà thôi.
“Ừ ha.” Hắn phản ứng khiêm tốn khiến cô có chút bất mãn.
“Cho nên?” Hắn hỏi ngược lại.
Ở Nhật Bản, 14 tháng 2 lễ tình nhân đều là nữ sinh tặng
quà, cho nên hắn không quá chú ý ngày này.
“Lễ tình nhân không phải nên có chút biểu hiện sao?”
Ngày quan trọng nhất nam nữ kết giao, thế nào cảm giác hắn vẻ mặt mờ mịt?
“A, cho nên em muốn tặng qua cho anh sao?” Há, hóa
ra là như vậy, hại hắn bỗng chốc khẩn trương.
“Không phải là anh tặng em sao?” Ở Đài Loan, cho dù
là Trung Quốc lễ tình nhân vẫn là lễ tình nhân phương Tây, ngay cả mấy năm nay
mới bắt đầu trải qua lễ tình nhân màu trắng, đều là nam sinh tặng quà chiếm đa
số.
“Là như thế sao?” Oh, văn hóa khác biệt quá lớn.
“Quên đi, em sớm đoán được anh không có chuẩn bị.”
Cô giả vờ không quan tâm, nhưng giọng nói vẫn có chút mất mác.
Dù sao đây là lần đầu cô có bạn trai cùng trải qua lễ
tình nhân đầu tiên, tuy rằng cô cũng đã quên, nhưng mà sau khi nhớ đến, vẫn sẽ
có chút chờ mong.
Hắn đương nhiên nghe được, nếu như hiện tại ngây thơ
không có nói gì bày tỏ, có thể sẽ có vài ngày không được ăn cơm cũng không chừng.
“Ở Nhật Bản, ngày 14 tháng 2 là nữ sinh tặng quà cho
nam sinh.” Hắn vội giải thích.
Phong Táp Nguyệt oán giận nhìn hắn, “Nhưng nơi này
là Đài Loan nha…”
“Là lỗi của anh, bất quá lễ tình nhân màu trắng anh
đã có kế hoạch rồi!”
“Thật sự?” Cô khuôn mặt lộ vẻ mong đợi.
“Thật sự.” Đương nhiên là nói trước.
“…Ngày hôm nay hẳn là em nên tặng quà cho anh…” Hỏng
bét, như vậy xem ra, hình như là cô tương đối đuối lý.
“Đúng nha!” Được tiện nghi còn khoe mẽ ngay cả ngón
tay hắn bây giờ cũng có hành vi kiêu ngạo nhé!
Phong Táp Nguyệt ngồi xỏm ở trên ghế salon, nghiêm
túc tự hỏi.
Không xong, cô hoàn toàn tưởng thật.
“À, cái đó…” Vẫn là tùy tiện tìm cho cô cái bậc
thang leo xuống.
“Em nghĩ đến!” Phong Táp Nguyệt vỗ tay, vẻ mặt hưng
phấn.
“A?” Quên đi, nếu như cô nói nghĩ đến, thử nghe một
chút cũng không sao.
Cô đột nhiên ngồi nghiêm chỉnh, nhìn hắn, rất nghiêm
túc mở miệng, “Vẫn không có cơ hội nói, kỳ thật em rất yêu anh.”
Tương Lương Lục Đấu cằm rớt xuống.
Ngay trước đó, hắn còn tưởng rằng đời này không có
cơ hội nghe cô nói, hiện tại hắn thật muốn nhảy dựng lên rống to, nói cho người
của toàn thế giới hắn thật là vui sướng!
“Này!” Hắn làm sao một chút phản ứng cũng không có?
Phong Táp Nguyệt ở trước mắt hắn phất phất tay, 10
phút trôi qua, cô ngáp một cái, đi ngủ trước.
Ai bảo hắn cứ cười suốt!
Lễ tình nhân đêm hôm đó, Tương Lương Lục Đấu cười
ngây ngô rất lâu, ngay cả trong lúc ngủ mơ cũng vậy.
Lạch cạch lạch cạch.
Phong Táp Nguyệt cấp tốc gõ bàn phím máy vi tính, lần
này lại không phải là vì công việc.
Lách cách lách cách.
Cô gõ phím enter, rất nhanh trên màn hình nhảy ra mấy
trăm vạn kết quả tìm kiếm, bắt đầu chọn từ cái thứ nhất, cô muốn tự mình tìm kiếm
kiểm tra tư liệu liên quan.
Ánh sáng trằng màn hình cùng với nội dung trang web
phản chiếu ở trên mắt kiếng của cô, cô nhanh chóng xem lướt qua trang web,
không tới mấy phút, thanh tác vụ phía dưới đã bị mười mấy trang web chiếm hết
không gian, mà cô vẫn không tỉm được tư liệu mình muốn nhất.
10 phút sau, Tương Lương Lục Đấu từ phòng tắm đi ra,
thấy cô nhìn chằm chằm màn hình máy vi tính.
“Em sắp dính vào màn hình.” Hắn thái độ thong dong
điềm tỉnh.
“A.” Phong Táp Nguyệt kéo giãn cự ly cùng máy vi
tính.
Hắn thoáng cái đến phòng thay quần áo(2),
mặc xong quần áo đi ra, lại thấy mặt cô dán gần màn hình, lần này hắn cũng lười
phải nói, trực tiếp đi qua, đem ghế dựa của cô kéo về phía sau.
“Á!” Cô sợ hết hốn, cho rằng ghế dựa ngã lui về phía
sau, nhanh chóng hướng về phía trước ổn định, sau đó quay đầu lại, “Là anh!
Muôn hù chết em à?!”
Thiếu chút nữa cho rằng bản thân sẽ trờ thành người
phụ nữ đáng thương nhất trong lịch sử chết vì một nguyên nhân ngã
về phía sau ghế dựa chưa từng có, cô thậm chí ngay cả tiêu đề tờ báo cũng nghĩ xong, nữ vong
hồn dưới ghế dựa máy vi tính, ách…Tuy rằng tương đối giống tên truyện ma!
“Dựa quá gần.” Thanh âm của hắn từ đỉnh đầu cô truyền
xuống.
“Chỉ cần nói là được rồi…” Nhìn hắn một cái, Phong
Táp Nguyệt một bên đem ghế dựa kéo quay về trước máy vi tính, một bên lầu bầu
nói.
Nước trên tóc hắn chảy xuống, vừa lúc rơi vào trên mặt
cô.
“Đi sấy tóc.” Cô cũng không quay đầu lại nói, cách
ba giây sau mới quay đầu lại, “Tương Lương Lục Đấu, đem đầu tóc đi sấy khô.”
Nằm ở trên giường Tương Lương Lục Đấu lập tức nhắm mắt
lại, giả bộ ngủ.
Hắn chán ghét thanh âm của máy sấy, mặc dù nghe
không được, nhưng hắn vẫn không thích dùng máy sấy sấy khô tóc.
Phong Táp Nguyệt cau mày, cùng hắn sống chung lâu
như vậy, đương nhiên biết được một chút tâm tư nhỏ này của hắn. Vì vậy cô cầm lấy
khăn tắm lớn đặt ở lò sưởi điện(3) trước sấy khô, đi tới bên giường
ngồi xuống, giúp hắn lau giọt nước trên tóc.
“Ừm…” Hắn giống như con mèo lớn phát ra hơi thở thoải
mái.
Chính là biết cô tuyệt đối chịu không nổi có người
làm dơ hoặc làm ước giường của cô, cô sẽ cam chịu giúp hắn lau tóc, hắn mới an
tâm giả chết.
Ba!
Cô ra sức vỗ xuống đầu hắn.
“Oh!” Hắn mở mắt ra, không hiểu cô vì sao đánh hắn.
“Đồ lười.” Cô hừ lạnh một tiếng, hai mắt lại lộ ra
ôn nhu.
Có lúc ngược lại là chính cô hưởng thụ cảm giác phụ
vụ cho hắn, bởi vì lúc không cần ngôn ngữ, cô mới có thể thẳng thắn biểu đạt ra
tâm ý của mình. Cho nên mỗi khi bọn họ chiến tranh lạnh, chính là lúc cô rất tức
giận, ha ha!
Rõ ràng cô chỉ là ngoài miệng nói một chút, hắn vô lại
mà tiếp lời: “Rất thoải mái nha!”
“Lần sau để tiết kiệm thời gian, em lấy máy sấy giúp
anh.” Người này nhìn được cô không phải là thật muốn phát giận, được tiện nghi
còn khoe mẽ.
“Vậy hãy để cho anh tóc ướt ngủ đi!” Muôn hắn dùng
máy sấy? Giết hắn còn tương đối dễ dàng!
Tay mềm mại đặt ở cổ hắn, “Có lẽ vặn gãy cổ của anh,
cho anh sau này khỏi phải gội đầu tương đối nhanh, anh nghĩ sao?”
Nghĩ? Không biết, hắn chỉ cảm thấy cô cười rất ngọt.
Thảo nào trong 36 kế thì mỹ nhân kế này hạng nhất, lấy
mỹ nữ làm mồi nhử, mị hoặc địch nhân mắc lừa rút lui, nhìn nụ cười rạng rỡ của
cô, không cần, hắn cũng sẽ tự động đầu hàng.
“Nói vậy, anh ngay cả tắm cũng không cần tắm sao?”
Đó là mưu sát, liên quan đến vấn đề pháp luật.
Sau khi nghe xong lời của hắn, cô không lên tiếng,
biểu tình ngưng trọng buông lỏng tay ra.
Tương Lương Lục Đấu xoay người ngồi dậy, “Làm sao vậy?”
Lời hắn nói vừa rồi thanh âm yếu ớt cùng mơ hồ không
rõ ngữ âm có chút lẫn lộn, vốn là hắn chỉ không nghe được, nếu như ngay cả nói
cũng không thể nói, nên làm cái gì bây giờ?
“Táp Nguyệt?” Hắn khẽ gọi.
Cô hơi phục hồi tinh thần lại, “Gì?”
“Em đang suy nghĩ gì? Làm sao đột nhiên không nói lời
nào?”
“A, không, không có gì.” Không muốn để cho hắn biết
lúc này khó mà tiếp nhận sự thật, cô dùng tươi cười cho qua.
“Em phản ứng lớn như vậy, anh cũng không phải người
mù, làm sao có thể lại không nhìn ra?!” Hắn khăng khăng muốn có câu trả lời của
cô, trực giác nói cho hắn biết, chỉ có chuyện cùng hắn có liên quan mới có thể
khiến cô xuất hiện biểu tình như vậy.
“Thật sự không có gì…” Ngay cả chính cô cũng cảm thấy
chột dạ.
Tương Lương Lục Đấu không nói gì nữa, hai tay ôm ngực,
cố chấp nhìn cô.
Hôm nay cô nếu như không nói, bọn họ liền không đi
ngủ!
Hắn cố chấp, cô lại chẳng phải người có lỗi, nhưng nếu
như hai người thật sự đối chọi gay gắt, tuyệt đối có khả năng sáng sớm không thèm
nhìn mặt nhau, nếu như ngày mai là ngày nghỉ cô liền hầu hắn tới cùng, hết lần
này tới lần khác ngày mai cô vẫn phải đi làm, không có tâm tình và thể lực cùng
hắn lườm nhau.
“Anh…Học thủ ngữ (ngôn ngữ của người câm điếc) có được hay
không?” Cô rốt cuộc đem sự tình suy nghĩ thật lâu nói ra.
Mấy ngày nay cô cũng đang sưu tầm tư liệu về thủ ngữ, ngoại trừ lên mạng tra ra, cô cũng đã có đi lớp huấn
luyện chương trình học giảng dạy thủ ngữ nghe thử mấy tiết,
có mấy lớp chuyên gia huấn luyện cô cảm thấy không tồi, nhân viên tiếp đãi và
hướng dẫn ân cần hòa nhã, quan trọng nhất là bọn họ đều rất nhẫn nại, trước khi
học được, bọn họ sẽ hướng dẫn nhiều lần.
Tương Lương Lục Đấu sắc mặc xụ xuống.
“Anh có thể nói.” Hắm cũng không phải là người câm.
“Cực độ điếc ảnh hướng anh hẳn là rất rõ ràng, nói
không chứng anh sẽ không nói chuyện được nữa, đến lúc đó chẳng lẽ muốn dùng viết
chữ để nói cho chúng em biết ý tứ anh muốn biểu đạt sao?” Phong Táp Nguyệt kiên
nhẫn khuyên bảo hắn.
Học thủ ngữ cũng không phải là vì
những người khác, mà là vì chính hắn, có thể đi trên đường người dùng thủ ngữ không nhiều lắm, nhưng khi hắn gặp phải phiền phức, chỉ cần
gặp được một người, vậy là đủ rồi.
Hắn vẻ mặt đóng băng, “Đến trước khi chết, anh đều
có thể nói.”
“Nếu như anh chỉ muốn sống đến ba mươi mấy tuổi, vậy
không học cũng không sao!” Phong Táp Nguyệt cũng tức giận.
“Chờ anh sống đến bốn mươi tuổi, vẫn biết dùng miệng
nói cho em biết: Anh còn sống.” So với cô biểu hiện cáu kỉnh ở ngoài, lửa giận
của hắn có vẻ thu lại bên trong nhưng băng lãnh.
“Nếu như không thể?” Nếu như hắn ngày mai sẽ không
nói chuyện được?
“Không thành vấn đề.” Nói không được thì tự tin vẫn
còn tự thôi miên, câu trả lời của hắn không chút do dự.
Cô bất đắc dĩ lắc đầu, “Anh lấy cái gì cam đoan?”
Cũng bởi vì đây không phải là chuyện hắn nói có thể
liền có thể bảo đảm, cho nên cô phải sớm một bước thay hắn suy nghĩ kế hoạch
tương lai, phương thức thay thế cho không thể nói chuyện, nếu như hắn nói:
“Không thành vấn đề, anh cho dù viết tay, cũng không cần học ngôn ngữ của người
câm điếc.” Cô có lẽ sẽ tương đối yên tâm, đại biểu hắn có khả năng chấp nhận sự
thật tương lai có một ngày mình điếc sau này cũng không cách nào nói chuyện.
Vấn đề cô hỏi ngược lại hắn.
Lấy cái gì cam đoan? Không biết, hắn chưa từng nghĩ
tới.
Đây không phải là chuyện lấy nhân cách hoặc tự tôn
là có thể đảm bảo, tựa như không ai có khả năng đảm bảo chính mình ngày mai sẽ
không chết vì thiên tai nhân họa (ý nói tai họa tự nhiên cùng tai họa do con
người gây ra), hắn đích thực không cách nào đảm bảo bản thân không có một ngày
như vậy, dù sao hắn ngay cả giọng nói chính mình cũng không nghe được, hiện tai
duy nhất có thể khiến hắn nghe thấy, chỉ còn nhịm tim của bản thân.
“Em biết anh nghĩ học thủ ngữ liền
đại biểu thừa nhận bản thân ngay cả khả năng nói cũng buông tha, nhưng có thể
hướng người khác biểu đạt ý tứ hoàn chỉnh của mình, mới là công dụng nói chuyện
quan trọng nhất, không phải sao? Có một ngày…Em là nói nếu như có một ngày, anh
thật sự không thể nói chuyện, lấy tay có thể biểu đạt ý tứ lời nói của anh,
không phải cùng nói như nhau sao? Chỉ bất quá tay anh thay thế miệng của anh mà
thôi.”
Trên thực tế cô so với bất luận kẻ nào đều không hy
vọng hắn sẽ không mở miệng, so với bất luận kẻ nào đều hy vọng có thể vẫn nghe
hắn dùng thanh âm nói ra có bao nhiêu yêu cô, nếu không phải tình thế bắt buộc,
đánh chêt cô cũng không thể nào nói ra muốn hắn đi học thủ ngữ.
“Anh cho rằng…Anh sẽ không bởi vì mất thính giác mà buông
tha quyền lợi của một người phải có, hôm nay anh lại bị buộc lựa chọn làm trái
với suy nghĩ của bản thân, anh không biết kế tiếp anh còn phải buông tha cái
gì.”
Có lẽ bởi vì hắn phát âm không giống như trước đúng
chuẩn chư vậy, cái loại cảm giác mờ mịt này khiến mũi cô đặc biệt chua xót.
Cô hẳn là phải ủng hộ đối với nhân tài như hắn, hôm
nay lại buộc hắn đưa ra lựa chọn không nguyện ý, nếu như cô là một người có ý
chí sắc đá thì tốt rồi, vậy cô liền có thể không nhìn cảm nhận của hắn yêu cầu
hắn đi làm, vào giờ phút này, mềm lòng thì cô rất không nên, rất muốn buông tha
mọi thứ.
“…” Vừa mở miệng, chính là một hồi cảm thấy yết hầu
như lữa đốt, bất quá cô làm bộ như không có việc gì, cố đè xuống cõi lòng chua
xót xúc động. “Đó không phải là buông tha, mà là một loại chiến lược.”
Nếu như hắn nghe thấy, liền sẽ biết thanh âm của cô
khàn khan cùng hắn giống nhau.
“Chiến…Lược?”
“Không sai, lúc tiến lên nhưng không cách nào mang đến
bất luận điều gì tốt, nếu trái lại bị tổn thương, vậy lấy lui làm tiến đi! Chỉ
là chiến lược đi tìm kiếm một loại phương pháp khác giành được thắng lợi, chúng
ta không cần thiết bởi vì miễn cưỡng tiến lên mà khiến cho toàn thân bị
thương.” Kỳ thật cô cũng không biết chính mình đang nói cái gì, chỉ là xuất
phát từ phản ứng bản năng.
Hiện tại, cô phải thuyết phục hắn.
“Là như thế sao?”
“Chiến tranh điều quan trọng nhất không phải là thắng
lợi sao? Như vậy, cần gì phải quan tâm quá trình? Phong Táp Nguyệt dừng lại, “Học
thủ ngữ cũng không đại biểu chính là buông tha khả năng nói
chuyện, chỉ là khiến cho anh có nhiều hơn một phương pháp cùng người khác khai
thông, đó không phải là chỗ anh thắng người khác sao?”
Ôi, ngay cả cô cũng cảm thấy như vậy rất giả, nếu
như hắn không đồng ý luận diệu của cô, cũng không có gì kỳ lạ.
Hắn cảm thấy cô nói rất giả, bất quá, hắn cảm nhận
được dụng tâm của cô, tựa như cô nói, học thủ ngữ không nhất
định phải buông tha nói, phải nói là khiến hắn có nhiều hơn một cầu nối khai
thông.
“Nhưng mà người sử dụng thủ ngữ nói cho cùng không nhiều lắm.” Hắn nói như thế.
Nghe ra hắn thỏa hiệp, Phong Táp Nguyệt lộ ra tươi
cười thở phào nhẹ nhõm, “Không việc gì, có thể ép những người khác học.”
Những người khác, chỉ chính là bạn tốt thân thiết của
bọn họ rồi.
“Có đôi khi anh thật tán thưởng khí thế nữ vương như
vậy của em.” Có lẽ là lớn tuổi nhất, lời của cô thông thường Phong Thương Chinh
bọn họ những đường đệ đường muội này đều sẽ nghe, nhưng không bao gồm cả Tông
Cung Hải Tường tự có tiến độ nhất định kia.
“Hì hì, đâu có, dù sao bọn họ cũng không ngốc, học mấy
thứ này rất nhanh, đây là để bọn họ thử nghiệm sự vật mới.” Phong Táp Nguyệt tự
có một bộ thuyết pháp.
Tương Lương Lục Đấu cau mày, nhín cô tươi cười thật
là đắc ý, chỉ có một cảm giác…
“Ai, bị em thuyết phục.”
“Ai nha, học thủ ngữ cũng sẽ
không thua thiệt, phải biết rằng, tương lai muốn lên chức không chỉ là ngôn ngữ
thứ hai, còn có thể yêu cầu ngôn ngữ thứ ba, thứ tư nha!” Quá vui vẻ, cô bắt đầu
nói bậy lung tung.
“Anh biết Trung, Nhật, Anh ba loại ngôn ngữ còn chưa đủ?” Hừ, thoáng cái liền đắc ý.
“Anh biết Trung, Nhật, Anh ba loại ngôn ngữ còn chưa đủ?” Hừ, thoáng cái liền đắc ý.
“Vậy học nhiều hơn một loại nha! Dù sao anh vẫn phải
dùng thủ ngữ mới có thể khai thông làm ăn a!” Mặc dù đối
phương có thể sẽ mang theo một phát ngôn viên. “Vậy thì sao? Anh cũng không phải
thương nhân, không có làm ăn.” Hắn đưa ra điểm quan trọng nhất.
“Cũng không phải chỉ có thương nhân sẽ đụng phải người
câm điếc.” Cô lập tức phản bác. Thật sự là người phụ nữ nhanh mồm nhanh miệng.
“A, quên đi, quên đi, dù sao cũng nói không lại em.”
Hắn lười ở trong lời nói phân thắng thua.
“Hì hì.” Nghe thấy hắn chịu thua, cô càng mừng rỡ
như muốn bay lên trời.
“Ngủ đi!” Sau khi lao tâm lao lực đối thoại, hắn cần
bồi dưỡng tinh thần.
Phong Táp Nguyệt sau khi tắt máy vi tính, tiến vào
trong ngực hắn, phát ra than thở thỏa mãn.
“Lục Đấu.” Cô nhẹ giọng hô. Trong bóng tối, hắn
không nghe được cô nói. Vì vậy cô nắm lấy bàn tay của hắn, ở phía trên viết ba
chữ. Thật vất vả xem hiểu Tương Lương Lục Đấu nở nụ cười, cho cô một nụ hôn thật
sâu. Ngoài cửa sổ gió Bắc thổi vù vù, bên trong cửa sổ tình cảm ấm áp lại tràn
đầy…
(1):
(2):
(3):



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét