Gió nhẹ hiu hiu, không khí trong lành, trên đường nhỏ uốn lượn giữa núi tản ra ánh sáng mặt trời rực rỡ hòa cùng hoa dại, chung quanh đếu tràn ngập hương vị hoa cúng ánh mặt trời.
Khi cuộc sống mang lại cho bạn 100 lý do để khóc, hãy cho cuộc sống thấy 1000 lý do để bạn mỉm cười
Thứ Năm, 27 tháng 6, 2013
Si Tâm Vương Phi_Diệp Tích (Chương 2.1: Đi giang hồ - Thượng)
Gió nhẹ hiu hiu, không khí trong lành, trên đường nhỏ uốn lượn giữa núi tản ra ánh sáng mặt trời rực rỡ hòa cùng hoa dại, chung quanh đếu tràn ngập hương vị hoa cúng ánh mặt trời.
Si Tâm Vương Phi_Diệp Tích (Chương 1: Thân Phận)
Nam
Chiếu(1) thời Đường triều Trung Quốc chính là toàn bộ Vân Nam hiện
nay, Quý Châu, Tứ Xuyên, Tây Tạng, Việt Nam, Miến Điện (Myanmar) phân biệt một lãnh thổ. Thời
Đường vùng Tây Nhị Hà có 6 bộ lạc lớn, được xưng Lục Chiếu.
Si Tâm Vương Phi_Diệp Tích (Tiết tử)
“Đại mạc cô yên trực,trường hà lạc nhật viên” (1). Màn đêm buông xuống,
trăng rằm treo cao ở chân trời kéo xuống một màu đỏ bi thảm, hờ hửng, mà nhìn
chăm chú vào khung cảnh hoang vắng nơi này, mang theo vài phần lạnh nhạt cùng
kiếm nén. Gió tây ( gió mùa thu ) gào thét làm cho cả sa mạc tràn ngập một cỗ hàn
khí (không khí lạnh), nhưng mà đối với Mục Tuyết mà nói là mới mẻ kích thích.
Thứ Năm, 20 tháng 6, 2013
Si Tâm Vương Phi _ Diệp Tích ( Văn Án)
Ta
xuyên qua ? Thế nhưng còn thấy một ‘ đồ cỗ ngàn năm ’ trong
quan tài đi
ra. Hoàn hảo! Sợ bóng sợ gió một hồi! Vốn tưởng rằng chính mình chỉ là một khách qua đường, không nghĩ tới nhất định cũng trúng mục tiêu.
Vô
tình chỉ trích cũng đổi lấy si mê, nghĩ đến thoát đi là có thể chấm dứt,
nhưng nàng lại không biết trả giá chính là tình không thu về được. Vi tình
nàng phải đi con đường nào?
Thứ Hai, 17 tháng 6, 2013
Chủ Nhật, 16 tháng 6, 2013
Một số người, một khi gặp, liền liếc mắt một cái vạn năm; tâm động một chút, một khi bắt đầu, liền nước đổ khó hốt.
Một số người, một khi gặp, liền liếc mắt một cái vạn năm; tâm động một
chút, một khi bắt đầu, liền nước đổ khó hốt.
Tưởng Niệm _ Trương Tiểu Nhàn
Chúng ta không thể không lớn lên, tựa như chúng ta
không thể không già đi, không ai có thể dừng lại. Trưởng thành, thay đổi, theo
đuổi gì đó cũng không giống nhau, lại sẽ yêu người khác, vấn đề là, có một
ngày, chúng ta nguyện ý vì ai dừng bước lại ?
< Trương Tiểu Nhàn >
< Trương Tiểu Nhàn >
Có người bạn nhìn cả đời, lại xem nhẹ cả đời.
Có người bạn chỉ liếc mắt một cái, lại ảnh hưởng cả đời.
Rất nhiều thời điểm, người đó yêu bạn, đáng tiếc bạn không thương người đó.
Rất nhiều thời điểm, bạn yêu người đó, cố tình người đó không thương bạn.
Rất nhiều thời điểm, hai người yêu nhau, nhưng không cách nào cùng một chỗ.
Rất nhiều thời điểm, biết chắc phải rời khỏi, nhưng không cách nào bỏ xuống.
Tình yêu cần phải 90 độ, nhưng xoay người chỉ cần 180 độ.
Không cần có ý đồ chen vào cuộc sống của người đó, như vậy bạn trở nên càng thêm thấp kém.
Có người bạn chỉ liếc mắt một cái, lại ảnh hưởng cả đời.
Rất nhiều thời điểm, người đó yêu bạn, đáng tiếc bạn không thương người đó.
Rất nhiều thời điểm, bạn yêu người đó, cố tình người đó không thương bạn.
Rất nhiều thời điểm, hai người yêu nhau, nhưng không cách nào cùng một chỗ.
Rất nhiều thời điểm, biết chắc phải rời khỏi, nhưng không cách nào bỏ xuống.
Tình yêu cần phải 90 độ, nhưng xoay người chỉ cần 180 độ.
Không cần có ý đồ chen vào cuộc sống của người đó, như vậy bạn trở nên càng thêm thấp kém.
Có
một loại ánh mắt, thẳng đến khi chia tay , mới biết được là quyến luyến; có một
loại cảm giác, thẳng đến khi ly biệt , mới hiểu
được là đau lòng; có một loại tâm tình, thẳng đến khi
khó ngủ, mới phát hiện là tương tư; có một loại
duyên phận, thẳng đến khi mộng tỉnh , mới rõ
ràng là vĩnh hằng. Có một loại ánh mắt, khi quen
biết lẫn nhau , chỉ biết có một ngày lại quyến luyến; có một loại cảm giác, khi chưa từng
ly biệt , liền hiểu được có một ngày sẽ đau lòng.
(Truyện ngắn_Sưu Tầm) Câu Chuyện Mùa Hè 4_End
TV ở phòng khách phát lại chương
trình < Giọng hát hay Trung Quốc >,
Lí Đại Mạt cất lên giọng hát có chút tang thương: không có một chút phòng bị, cũng không có một tia băn khoăn, người cứ
như vậy xuất hiện trong thế giới của tôi, gây cho tôi kinh ngạc, tình không tự
mình…
Ở phòng bếp, tử sa* trong nồi “ùng ục ùng ục” bốc hơi nóng, Mễ Khả một bên hát khẽ theo ca khúc trên TV một bên nhấc cái nồi lên “oa thơm quá”.
…bạn tồn tại sâu trong tâm trí của tôi, giấc mơ của tôi,trái tim của tôi, tiếng ca của tôi.
Ở phòng bếp, tử sa* trong nồi “ùng ục ùng ục” bốc hơi nóng, Mễ Khả một bên hát khẽ theo ca khúc trên TV một bên nhấc cái nồi lên “oa thơm quá”.
…bạn tồn tại sâu trong tâm trí của tôi, giấc mơ của tôi,trái tim của tôi, tiếng ca của tôi.
Thứ Ba, 11 tháng 6, 2013
Cả đời này, chỉ nguyện cho ngươi đi vào
Khi đêm tối dần trở nên lạnh
Ta còn ở đèn đường, tìm kiếm thân ảnh của ngươi
Một ngày, hai ngày, ba ngày
Cho đến khi mùa thu chậm rãi đi xa
Khi nắng chiều chậm rãi bao phủ
Ta còn ở bờ biển, tìm kiếm dấu chân ngươi lưu lại
Một bước, hai bước, ba bước
Cho đến khi chỉ còn hơi thở xa lạ của gió biển
Khi đông tuyết lặng lẽ tiến đến
Ta còn mặc chiếc áo gió đi dạo ăn vặt trên phố
Một cái, hai cái, ba cái
Cho đến khi đem mỗi một món ăn vặt đều nếm hết
Khi cuồng phong liên tiếp kéo tới
Ta còn ngồi ở ghế dài công viên chờ tương lai
Một năm, hai năm, ba năm
Cho đến khi vô lực đi đến nơi hẹn
Ngươi không có cho ta cả đời đau lòng
Ta là một người đau khổ chờ cả đời
Chỉ vì ta tình nguyện cả đời này cho người đi vào
Mà ngươi khước từ không hiểu luôn luôn u mê
Ta còn ở đèn đường, tìm kiếm thân ảnh của ngươi
Một ngày, hai ngày, ba ngày
Cho đến khi mùa thu chậm rãi đi xa
Khi nắng chiều chậm rãi bao phủ
Ta còn ở bờ biển, tìm kiếm dấu chân ngươi lưu lại
Một bước, hai bước, ba bước
Cho đến khi chỉ còn hơi thở xa lạ của gió biển
Khi đông tuyết lặng lẽ tiến đến
Ta còn mặc chiếc áo gió đi dạo ăn vặt trên phố
Một cái, hai cái, ba cái
Cho đến khi đem mỗi một món ăn vặt đều nếm hết
Khi cuồng phong liên tiếp kéo tới
Ta còn ngồi ở ghế dài công viên chờ tương lai
Một năm, hai năm, ba năm
Cho đến khi vô lực đi đến nơi hẹn
Ngươi không có cho ta cả đời đau lòng
Ta là một người đau khổ chờ cả đời
Chỉ vì ta tình nguyện cả đời này cho người đi vào
Mà ngươi khước từ không hiểu luôn luôn u mê
( Truyện ngắn_Sưu Tầm) Câu chuyện mùa hè 3
Cho dù cha mẹ phản đối bảo: “gia đình nhà người ta
có tiền, có địa vị như vậy, anh ta cũng đã ly hôn vài năm, như thế nào có thể sẽ
đợi đến hôm nay, đợi con, tiều Khả ?” Mễ Khả không nghĩ như vậy, mọi việc đều
có thể, cô cảm thấy cô cùng anh không sớm, không muộn gặp nhau mà là đúng lúc,
cô tin điều này. Cô không phải tham tiền tài, địa vị của anh, mà là Tô Lương tốt
như vậy, dễ gần như vậy, cha mẹ chắc chắn sẽ thích anh và chấp nhận chuyện này.
Thứ Hai, 10 tháng 6, 2013
Khi tôi nói " tôi không quan tâm "
Khi tôi nói "tôi không quan tâm".
Đối
với người không trọng lượng nào đó trong tâm tôi: Đó thật sự là tôi không quan tâm, tôi chẳng hề bị ảnh hưởng, vì đó chỉ là người xa lạ.
Người
xa lạ không quan tâm: Bình thường
Người
xa lạ quan tâm: Kinh ngạc.
Đối
với người có trọng lượng nào đó trong tâm tôi: Đó thật sự là tôi có quan tâm, tôi
sẽ bùn vu vơ, vì đó là bạn.
Bạn
không quan tâm: Mất mát.
Bạn
quan tâm: Bình thường.
Đối
với người rất có trọng lượng trong tâm tôi: Đó thật sự là tôi rất quan tâm, tôi
sẽ đau rất sâu và lâu, vì đó là người rất quan trọng.
Người
rất quan trọng không quan tâm: Thương tâm.
Người
rất quan trọng quan tâm: Tham lam.
Tôi biết một người nào đó trong thế giới này đàng chờ tôi, cho nên, tôi mỗi ngày đều sống rất vui vẻ chờ người đó đi tới
Bạn phải tin rằng có một người đang hướng về
phía bạn đi tới, người ấy sẽ mang lại cho bạn một tình yêu đẹp nhất. Hiện tại
việc bạn phải làm trước khi người ấy xuất hiện là phải chăm sóc tốt bản thân.
Tôi biết một người nào đó trong thế giới này đang chờ tôi, cho nên, tôi mỗi
ngày đều sống rất vui vẻ chờ người đó đi tới.
(Truyện ngắn _ Sưu Tầm) Câu chuyện mùa hè 2
Hôm nay, Mễ Khả đang vắt hết óc suy nghĩ cho phương
án tiêu thụ sản phẩm của công ty. Lãnh đạo đột nhiên gọi điện nói:
“Mễ Khả, hiện tại cô đi tới văn phòng tôi”
Cô có chút lo lắng không yên, nguyên nhân là sáng sớm kẹt xe phải đi đường vòng , đến công ty muộn 10 phút. Chẳng lẽ, việc này đã truyền tới tai của lãnh đạo?
“ Hoàng tổng, ông tìm tôi?” cô có chút bất an mở cửa hỏi
Ai ngờ thấy vẻ mặt tươi cười của lãnh đạo” Đến đến, Mễ Khả, Tôi giới thiệu một người bạn cho cô quen biết. Tô tổng của siêu thị Hằng Viễn”
“Mễ Khả, hiện tại cô đi tới văn phòng tôi”
Cô có chút lo lắng không yên, nguyên nhân là sáng sớm kẹt xe phải đi đường vòng , đến công ty muộn 10 phút. Chẳng lẽ, việc này đã truyền tới tai của lãnh đạo?
“ Hoàng tổng, ông tìm tôi?” cô có chút bất an mở cửa hỏi
Ai ngờ thấy vẻ mặt tươi cười của lãnh đạo” Đến đến, Mễ Khả, Tôi giới thiệu một người bạn cho cô quen biết. Tô tổng của siêu thị Hằng Viễn”
Chủ Nhật, 9 tháng 6, 2013
(Truyện ngắn_ Sưu Tầm) Câu chuyện mùa hè 1
Mặt trái của đau khổ không phải hạnh phúc, vậy hạnh
phúc là gì?
Mễ Khả cả mùa hè đều rối rắm về vấn đề này. Sự thật, mùa hè đã gần hết, mở cửa sổ
ra, gió ùa vào, có chút cảm giác mát.
Tô Lương đi công tác ở Hạ Môn, trước khi đi ném cho Mể Khả hai vạn trong một
thàng . "Vậy là đủ rồi ?" Mễ Khả nhìn tiền rải rác đầy giường, đỏ đỏ hống
hồng, cực kì giống lữa giận trong nội tâm cô. Cô nghĩ muốn ném chúng vào mặt
anh ta và rống to:” Cút đi !”. Cuối cùng vẫn nhịn xuống, cười dịu dàng nói “ Đi
sớm về sớm”
Thứ Sáu, 7 tháng 6, 2013
Người ta nói đời người phải có hai ly nước; một ly là nước đắng, một ly là nước
ngọt, không ai có thể trốn tránh được. Sự khác nhau ở đây là trình tự uống nước
ngọt cùng uống nước đắng. Những người thành công thường uống nước đắng rồi đến
nước ngọt, mà người bình thường đều chọn uống nước ngọt rồi đến nước đắng. Sự
kiên trì là phần quan trọng dẫn đến thành công
Sợi tơ hồng _ Akai Ito
"Người ta nói rằng, con người từ lúc sinh ra đến lúc chết đi sẽ gặp khoàng 30 ngàn người. Trong số đó, 3 ngàn người là bạn bè và những người có quen biết trong trường học và công sở. Nhưng những người bạn có thể tâm sự về các vấn đề riêng tư hơn chỉ có 300 người"
Một số người nói bạn thật đáng yêu, có lẽ không
phải thật đáng yêu, mà là nói bạn ngốc. Một số người nói bạn xinh đẹp, có
lẽ không phải thật xinh đẹp, mà là đối phương an ủi bạn. Hầu hết, mọi
người nói với bạn đều là nói dối, mà sự thật chính là sự thật. Thật đáng yêu sẽ
có rất nhiều người theo đuổi, thật xinh đẹp sẽ có rất nhiều người ghen tị. Bạn
muốn biết nên xem thái độ người khác đối với mình.
Đợi
Ngư nói: "Ngươi không nhìn thấy nước mắt của ta, vì ta đang ở trong nước".
Thủy nói: "Ta có thể cảm giác nước mắt của ngươi, vì ngươi đang ở trong lòng
ta".
Đáng tiếc, hắn không cảm giác được nước mắt của nàng,
Bởi vì nàng đã không ở trong lòng hắn.
Nàng một mực tại chỗ si ngốc chờ hắn,
Nhưng tâm hắn đã muốn chậm rãi rời xa.
Có lẽ hắn đã không nhớ rõ tâm hắn từng ghé thăm nàng.
Nàng cũng không phải thích chờ đợi,
Chính là không bỏ xuống được kiêu ngạo cùng tự tôn.
Đã muốn đi xa người,
Không cần muốn hắn còn có thể quay đầu lại đối với ngươi mỉm cười.
(ST)
Thứ Tư, 5 tháng 6, 2013
Nếu ai đó làm bạn tổn thương
Nếu ai đó làm bạn tổ thương, xin hãy như mọi khi, vui vẻ tận hưởng cuộc sống, vui vẻ tận hưởng tình yêu như chưa bao gời bị tổn thương. Một ngày nào đó, người đó sẽ hối tiếc đã bỏ lỡ bạn. Đây là sự trả thù lớn nhất
Thứ Ba, 4 tháng 6, 2013
Thứ Hai, 3 tháng 6, 2013
< Một lít nước mắt >
''Khi sự tồn tại của tôi dần tan biến,
Tôi sẽ tìm kiếm một nơi mà tôi có thể gắng hết sức mình.
Từ bây giờ, tôi sẽ suy nghĩ chính chắn hơn.
Tôi sẽ không mất kiên nhẫn.
Tôi sẽ không tham lam.
Tôi sẽ không bỏ cuộc.
Vì mọi người ai cũng phải bước đi từng bước một''.
" Tôi nên hướng về đâu ?
Thậm chí khi không có câu trả lời, tôi cũng cảm thấy thoải mái hơn khi viết ra.
Tôi tìm kiếm một đôi tay giúp đỡ, nhưng tôi không thể thấy hay cảm giác được chúng.
Trước mặt tôi chỉ là bóng tối, và tiếng gào thét vô vọng của tôi..."
''Con người không thể sống mãi trong quá khứ,
Cố gắng sống hết mình cho hiện tại là quá đủ rồi''.
" Cho dù tôi đã từng bị tổn thương bởi những cái nhìn vô tâm, điều đó cho tôi biết xung quanh tôi vẫn còn những cái nhìn thân thiện, vì thế tôi sẽ không chạy trốn, đấy là điều tôi sẽ làm...Chắc chắn...luôn luôn..."
"Hãy sống!
Mình muốn hít thở thật sâu dưới trời xanh.
Những tán mây trắng phản chiếu qua ánh mắt
Làn gió thoảng hương bạc hà mơn man đôi gò má
Mình mơ về khoảnh khắc tuyệt vời này…".
" Một lít nước mắt _1 Litre Of Tears"
Tôi sẽ tìm kiếm một nơi mà tôi có thể gắng hết sức mình.
Từ bây giờ, tôi sẽ suy nghĩ chính chắn hơn.
Tôi sẽ không mất kiên nhẫn.
Tôi sẽ không tham lam.
Tôi sẽ không bỏ cuộc.
Vì mọi người ai cũng phải bước đi từng bước một''.
" Tôi nên hướng về đâu ?
Thậm chí khi không có câu trả lời, tôi cũng cảm thấy thoải mái hơn khi viết ra.
Tôi tìm kiếm một đôi tay giúp đỡ, nhưng tôi không thể thấy hay cảm giác được chúng.
Trước mặt tôi chỉ là bóng tối, và tiếng gào thét vô vọng của tôi..."
''Con người không thể sống mãi trong quá khứ,
Cố gắng sống hết mình cho hiện tại là quá đủ rồi''.
" Cho dù tôi đã từng bị tổn thương bởi những cái nhìn vô tâm, điều đó cho tôi biết xung quanh tôi vẫn còn những cái nhìn thân thiện, vì thế tôi sẽ không chạy trốn, đấy là điều tôi sẽ làm...Chắc chắn...luôn luôn..."
"Hãy sống!
Mình muốn hít thở thật sâu dưới trời xanh.
Những tán mây trắng phản chiếu qua ánh mắt
Làn gió thoảng hương bạc hà mơn man đôi gò má
Mình mơ về khoảnh khắc tuyệt vời này…".
" Một lít nước mắt _1 Litre Of Tears"
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)
























