Thứ Ba, 30 tháng 7, 2013

Si Tâm Vương Phi_Diệp Tích (Chương 12: Dạo chơi ngoại thành)


* dạo chơi ở vùng ngoại ô; đi chơi vùng ngoại ô
Ăn xong điểm tâm, Quý Phong Chử dặn dò một số việc cho Hoàng Bộ, sau đó liền đi đến Hàng Tuyết các (Quý Phong Chử biết Mục Tuyết không thích mưa, liền đem tên Thính Vũ hiên đổi thành Hàng Tuyết các)
“Rời giường!” Quý Phong Chử hướng Mục Tuyết còn đang ngủ hô to.
“Ngươi sáng sớm muốn làm gì?” Mục Tuyết một bộ dáng chưa tỉnh ngủ.
“Nhanh lên, đi rửa mặt, ăn điểm tâm”. Quý Phong Chử thúc giục nói.
“Ngươi rốt cuộc làm gì?” Mục Tuyết bất mãn nhìn Quý Phong Chử.

Thứ Bảy, 27 tháng 7, 2013

Mỗi người đều có một miệng vết thương, hoặc sâu hoặc cạn....


Mỗi người đều có một cái góc chết, chính mình đi không được, người khác cũng không xông vào được, ta đem nơi sâu lắng nhất  bí mật đặt ở đó. Ngươi không hiểu ta, ta không trách ngươi. Mỗi người đều có một miệng vết thương, hoặc sâu hoặc cạn....
___ST___

Sưu Tầm


Một đóa hoa nhỏ đủ mọi màu sắc, thanh thuần giống cô con gái rượu, trong thanh nhã lộ ra mùi thơm ngát; lại giống nữ tử thản nhiên trong thơ cổ, quyết rũ mà thanh u

Sưu Tầm


Chúng ta buông tôn nghiêm, buông cá tính, buông cố chấp, đều chính là bởi vì không bỏ xuống được một người
___ST___

Si Tâm Vương Phi_Diệp Tích (Chương 11: Thương Tiếc)


Mấy ngày nay Mục Tuyết thật là nhàm chán, Quý Phong Chử muốn nàng đi ra ngoài ngược lại nàng thì không nghĩ đi ra ngoài. Mỗi ngày dạo chơi trên đường phố, đi dạo vài ngày cũng không còn hứng thú.

Thứ Tư, 24 tháng 7, 2013

Si Tâm Vương Phi_Diệp Tích (Chương 10: Trả Thù)


“Mục Tuyết, ngươi đi ra cho ta” Quý Phong Chử đứng ở cửa lớn tiếng quát.
Nghe thấy thanh âm Quý Phong Chử, Mục Tuyết không khỏi rùng mình một cái, hắn sẽ không phải bởi vì một cước kia của mình ngày hôm qua đến trả thù đi! Vân Châu cũng lo lắng nhìn Mục Tuyết nói: “Tiểu thư, Vương gia sẽ không la biết ngày hôm qua chúng ta trộm chuồn ra, đi tới tìm chúng ta tính sổ chứ!”

Thứ Hai, 22 tháng 7, 2013

Si Tâm Vương Phi_Diệp Tích (Chương 9: Trêu Chọc)




Ở trên núi ngây người mấy ngày nay nhưng làm Mục Tuyết đem buồn bực xóa hết, sáng sớm ngày hôm sau liền lôi kéo Vân Châu phải đi ra ngoài. Lại bị thị vệ ngăn cản, nói không có mệnh lệnh của Vương gia nàng không thể đi ra ngoài, nàng hiện tại xem như biết cái gì kêu là qua cầu rút ván. Nàng nếu không để cho Quý Phong Chử biết tay một chút nàng sẽ không họ Mục.

Thứ Bảy, 20 tháng 7, 2013

Si Tâm Vương Phi_Diệp Tích (Chương 8: Cảm xúc lẫn lộn)



Lúc sáng sớm khi núi rừng tắm trong ánh mặt trời, núi Minh Nguyệt càng hiện ra vẻ tuyệt đẹp, phóng tầm mắt nhìn là rừng rậm nguyên thủy xanh biếc uốn lượn vô tận, cây thông dày đặt như một cái ô lớn ngày xanh, cành cây chồng chất, chỉ để lộ ở dưới một cái bóng nhỏ nhiều điểm loang lỗ, cưỡi ngựa đi qua trong rừng, chỉ nghe thấy tiếng nước chảy bắn tung tóe khắp nới ở trên tảng đá khi chân ngựa rời  khỏi, rừng rậm tăng thêm vắng vẻ. Tại đây, khu rừng nắm ở sâu bên trong, ngay cả chim tước cũng ít bay tới, chỉ ngẫu nhiên có thể nghe được xa xa vài tiếng chim hót. Tuy rằng rừng rậm che đi ánh mặt trời xán lạn cao xa, nhưng nhìn nắng sớm xuyên thấu qua khe hở của cây rừng chiếu vào cũng có một loại ý nhị.

Thứ Sáu, 19 tháng 7, 2013

Si Tâm Vương Phi_Diệp Tích (Chương 7: Điều Trị)



Mục Tuyết ở Thính Vũ Hiên càng nghĩ càng thấy không hợp lý: nàng vừa mới rõ ràng____, không được_____nàng muốn hỏi rõ ràng. Mục Tuyết đứng dậy trực tiếp nhắm phía thư phòng (bởi vì hành động không tiện, Quý Phong Chử trừ bỏ thỉnh thoảng vào Hoàng cung, ngoài ra phần lớn thời gian đều ở trong thư phòng). Ở ngoài thư phòng Mục Tuyết bị thị vệ ngăn cản, Mục Tuyết không quan tâm hình tượng của mình đứng ở cửa hô to:

Thứ Tư, 17 tháng 7, 2013

Si Tâm Vương Phi_Diệp Tích (Chượng 6: Ra Phủ)




Ngày thứ hai sau khi thành thân, Mục Tuyết mới nhìn rõ cả Vương phủ < Hoàng cung xa hoa như thế là dĩ nhiên > vốn tưởng rằng đệ nhất sơn trang của Triển Sơ Vân đã đủ lớn, nhưng Tĩnh Vương phủ này cùng đệ nhất sơn trang so sánh nàng liền biết cái gì sơn ngoại hữu sơn, thiên ngoại hữu
thiên (ý nói không có việc gì là hoàn hảo, cái này mình cho là tốt nhưng còn có cái khác tốt hơn). Mấy ngày nay, nàng không có gì làm, liền vội vàng đi tham quan Tĩnh Vương phủ.

Thứ Hai, 15 tháng 7, 2013

Si Tâm Vương Phi_Diệp Tích (Chương 5: Tân Hôn)



Trong nháy mắt ngày đại hôn đã đến, cả Vương phủ đều giăng đèn kết hoa, đắm chìm trong một mảnh vui sướng.
Nhất bái thiên địa___nhị bái cao đường___phu thế giao bái _ đưa vào dộng phòng___
Mục Tuyết một thân hỉ phục, đầu đội mũ phượng, khuôn mặt

Thứ Bảy, 13 tháng 7, 2013

Si Tâm Vương Phi_Diệp Tích (Chương 4: Động Tình)






Địa phương náo nhiệt phồn hoa nhất Thương Nhĩ chính là phố Quan Nguyệt. Mục Tuyết đối với tất cả mọi thứ trên phố Quan Nguyệt đều hết sức tò mò, những thứ ở cổ đại chỉ là đã từng thấy trên TV, còn hàng thật giá thật nàng chưa từng thấy qua, đương nhiên nhìn rất đẹp, mấy thứ trước mắt này đều là báu vật cổ.

Thứ Sáu, 12 tháng 7, 2013

Si Tâm Vương Phi_Diệp Tích (Chương 3: Giao Ước)




Tướng phủ
“Mục Diệc Phàm, ngươi đi ra cho ta!” Mục Tuyết còn chưa vào cửa liền hô to.
“Há! Là Tuyết nha đầu đã trở lại!” Mục Diệc Phàm ngồi trên ghế cười tủm tỉm nói.

Thứ Ba, 9 tháng 7, 2013

Cuộc sống tất cả đều là không có lý do


Trong thế giới này đúng sai chẳng thể phân biệt được, có một loại "Tán dương" kêu cừu hận, có một loại"Hâm mộ" kêu ghen tị, có một loại"Bội phục" kêu nói xấu, còn có một loại"Chân lý" kêu nói hưu nói vượn!
(ST)

Thứ Bảy, 6 tháng 7, 2013

Si Tâm Vương Phi_Diệp Tích (Chương 2.2: Đi giang hồ - Hạ)





“ Sơ Vân, ngươi không có chuyện gì chứ?” Nói chuyện chính là một đạo nhân râu dài. Hắn là Vô Trần đạo trưởng, Triển Sơ Vân cùng hắn cũng vừa là thầy vừa là bạn.
“Yên tâm, ta không sao”