Thứ Tư, 13 tháng 11, 2013

Cho dù, anh nghe không được (Chương 7)



Từ lúc ý thức được hắn còn chưa hôn qua cô, Tương Đương Lục Đấu thường thường ngẩn người nhìn chằm chằm cô.
Chính xác một chút mà nói, là ngẩn người nhìn chằm chằm môi của cô.

Thứ Tư, 16 tháng 10, 2013

Cho dù, anh không nghe được_Đan Vĩ Tinh (Chương 6)


Bởi vì mỗi ngày trôi qua quá nhanh, làm cho cô nhớ tời nhân vật chính trong bộ phim hoạt hình nào đó từng nói qua: “Thời gian tựa như đạn pháo.” Sống ở thời đại khoa học kỹ thuật phát triển thần tốc, thời gian không chỉ giống như đạn pháo, mà còn giống Neil Armstrong(1) khi ngồi trên phi thuyền vũ trụ Apollo 11 đi lên mặt trăng, chỉ huy mọi người tiến tới một khắc cũng không dừng lại.

Chủ Nhật, 6 tháng 10, 2013

Ngụy Quân Tử_Chu Ánh Huy (Chương 4.1)


Hai ngày sau, Liễu Minh Châu lần thứ hai hẹn Trình Tiêu Tiêu đi đến gian trà lâu ven hồ kia.
Hai tỷ muội tốt các nàng cùng nha hoàn liền ngồi vào chỗ sát bên cửa sổ cùng ngày đó giống nhau, đây đương nhiên lại là xuất phát từ sự kiên trì của Liễu Minh Châu, mà ý đồ của nàng không nói cũng hiểu.

Chủ Nhật, 22 tháng 9, 2013

Cho dù, anh không nghe được_Đan Vĩ Tinh (Chương 5)


“Chị Phong, đường dây số bốn có người tìm chị.”
Đang xử lý văn kiện đầy bàn phải trình đến trước mặt Phong Thương Chinh, Phong Táp Nguyệt ngẩng đầu hướng đối phương cười, rất nhanh tiếp nhận điện thoại.
“A lô, tôi là Phong Táp Nguyệt.”

Thứ Hai, 16 tháng 9, 2013

Si Tâm Vương Phi_Diệp Tích (Chương 21: Lấy thân thí nghiệm thuốc)


“Nha đầu, nghỉ ngơi một chút đi! Vẫn còn một ngày đường lộ trình chúng ta mới có thể về đến.” Mục Diệc Phàm quan tâm nói.

Thứ Bảy, 14 tháng 9, 2013

Cho dù, anh không nghe được_Đan Vĩ Tinh (Chương 4)



Rất nhanh, đã qua một tuần.
Nhìn thấy thức ăn thơm ngon trên bàn ăn trước mặt, mà Tương Lương Lục Đấu ăn một lần chính là một tuần, Phong Táp Nguyệt nhớ lại chính mình có từng đáp ứng hắn để hắn ở nhà cô ăn không phải trả tiến ăn uống hay không.
Không biết nấu cơm? Đồ ăn bên ngoài nhiều dầu mỡ, rất béo, ăn không quen?

Thứ Bảy, 7 tháng 9, 2013

Ngụy Quân Tử_Chu Ánh Huy (Chương 3.2)


Hừ ,còn nói vậy! Nàng cũng không phải con khỉ hoang dã yêu thích leo cây, nếu không phải vì vạch trần  bộ mặt thật của hắn, nàng cũng không cần phải làm như vậy nha!

Thứ Tư, 4 tháng 9, 2013

Si Tâm Vương Phi_Diệp Tích (Chương 20: Là địch hay là bạn)


Hoàng cung Xuất Vân canh phòng hết sức nghiêm ngặt, chỉ có thể đợi đến buổi tối thị vệ thay ca, thời điểm như vậy thủ vệ không có chặt chẽ mới có cơ hội đi vào.

Thứ Ba, 3 tháng 9, 2013

Cho dù, anh không nghe được_Đan Vĩ Tinh (Chương 3)




Trời mưa cả ngày
Ngày nghỉ cuối tuần tốt đẹp, cục khí tượng tuyên bố bão kéo vào đất liền, tuy rằng mất hứng, nhưng ít ra mang đến một chút cảm giác mát xóa tan thời tiết nóng.

Thứ Năm, 29 tháng 8, 2013

Ngụy Quân Tử_Chu Ánh Huy (Chương 3.1)


Vì thuận lợi vạch trần bộ mặt thật của Tiêu Duẫn Ân, Trình Tiêu Tiêu chính là âm thầm vắt óc suy nghĩ rất lâu.
Nàng từng nghe người ta nói qua, nam nhân háo sắc một lần nếm thử thì sẽ muốn ăn đến tận cốt tủy khó có thể gián đoạn, nếu Tiêu Duẫn Ân kia có sở thích tầm hoa vấn liễu, khẳng định sẽ không chỉ đi “Túy Phương Uyển” một lần như vậy, nàng thế nào cũng phải đem hắn bắt được.

Thứ Hai, 26 tháng 8, 2013

Si Tâm Vương Phi_Diệp Tích (Chương 19: Thử độc)


Trong phòng mọi người sắc mặt đều vô cùng nặng nề.
“Bẩm Vương phi, Tướng gia, Tướng quân, hạ quan thật sự là tra không ra Vương gia trúng chính là loại độc gì.” Quân y dựa theo sự thật bẩm báo.

Chủ Nhật, 25 tháng 8, 2013

Cho dù, anh không nghe được_Đan Vĩ Tinh (Chương 2)


“Ở chung với nhau thật tốt a”
Nhóm người lớn dù sao thường hay đem một đám đứa nhỏ tụ tập cùng nhau, mặc kệ bọn họ có nhìn lẫn nhau vừa mắt hay không, đều muốn bọn họ tương thân tương ái cùng nhau chơi.

Thứ Sáu, 23 tháng 8, 2013

Ngụy Quân Tử_Chu Ánh Huy (Chương 2.2)


Tiêu Duẫn Ân mày rậm nhíu lại, mắt thấy Chu Văn vẫn không ngừng tát vào miệng, hắn vội vàng mở miệng ngăn lại.
“Đủ rồi, dừng tay” Đáy mắt hắn xẹt qua một chút bất đắc dĩ.

Thứ Tư, 21 tháng 8, 2013

Si Tâm Vương Phi_Diệp Tích (Chương 18: Chiến trường)


“Hai mươi vạn tinh binh Xuất Vân chúng ta không thể xem thường, ở phương diện binh lực (lực lượng binh lính) chúng ta kém nhiều lắm, Xuất Vân từ trước đến nay thiên về dùng độc hai lần giao chiến chúng ta đã lĩnh giáo, ta sợ đến lúc đó chúng ta sẽ chống đỡ không được.” Mục Diệc Phàm nhìn lầu cổng thành (1)kẻ địch đối diện ven sông nói xong.

Thứ Ba, 20 tháng 8, 2013

Cho dù, anh không nghe được_Đan Vĩ Tinh (Chương 1)



Tháng bảy khô nóng.
Mùa hè ở Đài Loan, ban đêm không có gió, chỉ có thể dùng cực kỳ oi bức để hình dung.
Ngày thứ bảy nhàm chán, đã ba mươi tuổi rồi lại vẫn còn chưa có bạn trai cuộc sống chính là như vậy, đến cuối tuần ngay cả một người bạn cũng tìm không ra, bởi vì tất cả mọi người bận ở chung cùng bạn trai hoặc bạn gái.

Thứ Sáu, 16 tháng 8, 2013

Ngụy Quân Tử_Chu Ánh Huy (Chương 2.1)


Do Trình Tiêu Tiêu luôn mãi nhấn mạnh chính mình trật chân cũng không nặng, sau đó, Liễu Minh Châu cũng liền không có lại kiên trì nhất định muốn dẫn nàng đi gặp thầy thuốc.
Các nàng cùng nhau quay trở về Trình gia, lúc này, ở trong tẩm phòng (phòng ngủ), nha hoàn Tiểu Dung mang đến một lọ thuốc mỡ, đang giúp nàng xoa bóp.

Thứ Năm, 15 tháng 8, 2013

Cho dù, anh không nghe được_ Đan Vĩ Tinh (Tiết Tử)


Cô chán ghét nam sinh
“Đàn ông, loại sinh vật này nhá, chỉ cần còn có thể đi, thì nhất định sẽ hướng phía có phụ nữ mà đi.” Đây là mẹ cô nói.
“Dạ, vậy phải làm sao bây giờ đây?” Cô mới bảy tuổi ngây thơ hỏi.
“Đánh gảy chân hắn.” Nhưng mà vẻ mặt mẹ lại rất nghiêm túc.
Vì thế cô biết đàn ông có chân có thể đi đều không đáng tin.
“Đàn ông nhá, chỉ cần có miệng, thì nhất định sẽ nói với phụ nữ những lời ngon tiếng ngọt.” Sau đó, mẹ của cô lại nói như vậy.
“Vậy nên như thế nào?” Cô mười tuổi lại hỏi.
“Độc câm cổ họng hắn, để hắn không thể nói chuyện.”Khi mẹ nói như vậy, trong mắt lóe tia sáng “vì dân trừ hại”.
Sau đó, cô học được không tin vào đàn ông nói lời đường mật.
“Đàn ông, chỉ cần thấy được, đều sẽ giống như ông già dê nhìn chằm chằm cô gái trẻ tuổi không tha.” Ngày nào đó, mẹ lại đột nhiên có cảm hứng mà nói.
“Cho nên?” Cô mười bốn tuổi đành phải hỏi lại.
“Đâm mù hai mắt hắn là thượng sách.” Mẹ ngữ khí chỉ có thể dùng lòng đầy căm phẫn để hình dung.
Cho nên cô hiểu rõ đàn ông hơn phân nửa mang theo ánh mắt dê xòm.
“Hừ! Chỉ cần nửa thân dưới hoạt động, bọn họ tựa như những con chó đực cả năm động dục, khắp nơi tìm chó cái giao phối.” Cảm giác mẹ dường như đã được khám phá hồng trần.
“Đúng ác.” Đã được mười bảy tuổi, cô ngay cả động lực hỏi lại cũng không có.
“Cho nên, đành phải làm như vậy.” Mẹ lấy tay làm ra hình dạng giống cây kéo, ánh mắt hung ác tàn bạo.
Cuối cùng cô rốt cuộc rõ ràng đàn ông tồn tại chính là một loại tội ác, thượng đế lợi dụng xương sườn Adam tạo ra Eva căn bản là một sai lầm, nên làm cho thế giới này chỉ có phụ nữ tồn tại, chủ nghĩa sinh sản vô tính cao nhất, đàn ông đều nên lâm vào làm tù nhân của phụ nữ, con kiến thoi thóp dưới giày cao gót.
Nhưng là, cô có một điểm vẫn không thể lý giải, đó chính là người phụ nữ nói những lời này, cũng chính là mẹ của cô, đang không có một cuộc sống hôn nhân mỹ mản, nhưng chồng có thương yêu bà, cưng chiều bà đến trong xương cốt, cũng chính là cha ruột của cô sao?
Quên đi! Tóm lại, cô chán ghét nam sinh.

Cho dù, anh không nghe được_Đan Vĩ Tinh (Văn Án)

Đàn ông là tập trung nhiều tội ác, nên trở thành tù nhân của phụ nữ
Hôn nhân là phần mộ của đời người cùng tình yêu, chủ nghĩa sinh sản vô tính muôn năm…..
Đối với mẫu thân đại nhân “ân cần dạy bảo”, cô trước sau đều thành kính làm theo.
Vượt qua thời kỳ trưởng thành ảm đạm thiếu sức sống, bước vào những năm tháng kiếp sống buông thả thời đại học
Cho đến bước vào xã hội vẫn  như cũ thiếu người hỏi thăm, họ hàng, bạn bè, bạn thân lần lược kết hôn.
Cô mới giật mình phát giác đã trở thành vật không dẫn điện với người khác phái, chỉ sợ cùng chân mệnh thiên tử vô duyên…..
Gặp quỷ! Không nghĩ tới mị lực của mình không xa không rộng đến nông nỗi như thế
Hắn nhưng lại tuyên bố yêu say đắm cô vượt qua một phần tư thế kỷ, hơn nữa không oán không hận.
Kiên trì “đánh là tình, mắng là yêu”, cố ý nhúng tay tham gia vào cuộc sống của cô
Vọng tưởng phá tan bức tường trong lòng cô, cam tâm tình nguyện vứt bỏ ân oán tình cừu qua lại…..
Được rồi! Cô thừa nhận chính mình rất khó “làm”, còn có khúc mắt xích mích không rõ
Nhưng hắn cũng không phải đèn tỉnh du (so sánh; ý nói người thành thật không gây chuyện thị phi), là tấm gương sáng “tàn mà không phế” tốt nhất
Hai người nếu như muốn thiên trường địa cửu, xem ra hắn còn phải đem kính nhiều hơn

Thứ Tư, 14 tháng 8, 2013

Si Tâm Vương Phi_Diệp Tích (Chương 17:Trổ tài)



Tiếng trống trận (thời xưa trống để cổ vũ sĩ khí hoặc chỉ huy. Nay thường dùng với nghĩa ví von) vang dội, khói lửa không dứt, hai bên gần hơn ba mươi vạn người đều tụ tập tại trên chiến trướng này, một đám giữ tư thế chờ đợi hiệu lệnh phát ra. “Xông lên!” Một tiếng ra lệnh, trong phút chốc nhân mã hai bên loạn xạ mà xông lên, chỉ thấy trên bầu trời tiễn bay khắp nơi. Hai bên vẫn ác chiến đến thời gian sau giờ ngọ, trước sau vẫn chưa phân thắng bại. Nhưng trên chiến trường thương vong chồng chất, máu chảy thành sông……

Thứ Ba, 13 tháng 8, 2013

Ngụy Quân Tử_Chu Ánh Huy (Chương 1.2)


Trình Tiêu Tiêu một bên cùng Liễu Minh Châu trò chuyện câu được câu không, một bên đôi mắt đẹp không nhịn được liếc về hướng thân ảnh đi phía trước, muốn nhìn một chút Tiêu Duẫn Ân kia đến tột cùng là có bao nhiêu mị lực?

Thứ Hai, 12 tháng 8, 2013

Si Tâm Vương Phi_Diệp Tích (Chương 16: Xuất Chinh)



Xuất chinh: Ra trận
Hai người Quý Phong Chử cùng Mục Tuyết đi ra ngoài dạo chơi, đến thời điểm quay về cũng là gần tháng tư.
Đại khái là chơi đùa đủ rồi, từ Thổ Phiên trở về Mục Tuyết cũng không ầm ĩ muốn đi ra ngoài lắm. Quý Phong Chử vừa quay về thì liền bị hoàng huynh nhà mình nắm lấy không tha, tiếp nhận việc thống lĩnh mười vạn cấm quân ngày trước bỏ dở, mấy ngày nay càng bận đến không thấy bóng người. Lúc này? Lúc này, Mục Tuyết đang ngồi một mình ở phía trước cửa sổ ngẩn người đây!

Thứ Bảy, 10 tháng 8, 2013

Ngụy quân tử_Chu Ánh Huy (chương 1.1)



Hàng Châu có phong cảnh tươi đẹp, khắp nơi sông núi đều là một màu xanh, tú lệ như một bức tranh non sông tươi đẹp.
Khi vào đầu mùa xuân, cây liễu ven bờ rũ cành lay động đón gió, tư thế động lòng người, mặt trời ấm áp chiếu xuống tại mặt hồ mênh mông, xuất hiện tia sáng lấp lánh, làm cho lóa mắt.

Thứ Sáu, 9 tháng 8, 2013

Si Tâm Vương Phi_Diệp Tích (Chương 15:Hành trình hướng về núi tuyết)



Sáng sớm, hai người Mục Tuyết cùng Quý Phong Chử lúc này đang nằm ở trên nóc nhà phơi nắng, này hiện tại sợ là phương thức nghỉ ngơi bọn họ thích nhất. Trong Vương phủ nếu tìm không thấy hai người bọn họ, ngẩng đầu nhìn nói không chừng sẽ thấy ngay hai người nào đó đang ở trên nóc nhà.

Thứ Tư, 7 tháng 8, 2013

Ngụy quân tử_Chu Ánh Huy (Văn Án)

Tiêu Duẫn Ân xuất thân danh môn, là thiếu chủ “Vũ mặc sơn trang” danh tiếng lẫy lừng,
Người bên ngoài đều cho rằng hắn là một quân tử tác phong nhanh nhẹn, nho nhã lễ độ,
Nhưng mà, chỉ có Trình Tiêu Tiêu biết, này căn bản không phải là bộ mặt thật của hắn!
Người này ngoài mặt thoạt nhìn là một người tốt văn võ song toàn ngay thẳng thật thà,
Nhưng trên thật tế, nàng phát hiện hắn kỳ thật lại lén lút ở trên thanh lâu tìm thú vui!
Thật sự là làm cho nàng không hiểu, bạn tốt của nàng như thế nào lại mê luyến cái ngụy quân tử như vậy?
Không nên không nên, nàng thế nào cũng phải vạch trần được mặt nạ của hắn!
Nhưng nàng không dự đoán được, mình một lúc không cẩn thận cuối cùng nhược điểm nằm trong tay của hắn,
Kết quả không chỉ bị hắn lấy ra uy hiếp, muốn nàng không được vạch trần hắn.
Thậm chí, nàng còn trở thành chuột bị mèo đùa giỡn, trốn không thoát lòng bàn tay của hắn,
Càng phát bực chính là, hắn biết rõ mị lực (sức hấp dẫn) của bản thân, luôn đối với nàng thi triển mỹ nam kế,
Đáng giận, muốn làm nàng say mê đến đầu óc choáng váng sao? Thật sự là rất ti tiện (bỉ ổi)!
Cố tình, làm tâm hồn thiếu nữ của nàng mơ hồ mà rơi vào tay giặc,
Bây giờ, nàng là nên phản bội bạn tốt, hay là nên kháng cự lại tâm chính mình?


Thứ Hai, 5 tháng 8, 2013

Si Tâm Vương Phi_Diệp Tích (Chương 14: Chớm yêu*)


*Mới biết yêu
Mục Tuyết ngồi một mình trên hành lang dài bên hồ nước cho cá ăn ở hoa viên. Từ ngày đó, Quý Phong Chử tức giận rời khỏi, sau đó, cũng chưa từng nhìn thấy hắn. Mấy ngày nay hắn giống như bề bộn nhiều việc, mỗi ngày không phải cùng ca ca, Hoắc đại ca ở thư phòng, chính là ở trong phòng nghị sự cùng đại thần tại một chỗ, nàng ngay cả cơ hội xin lỗi cũng không có.

Thứ Sáu, 2 tháng 8, 2013

Si Tâm Vương Phi_Diệp Tích (Chương 13: Gặp nạn)


Từ lần trước cưỡi ngựa trở về, Mục Tuyết bắt đầu tâm tình không yên, nàng giống như thật sự thích Quý Phong Chử, thấy hắn tim nàng sẽ đập nhanh hơn lại đỏ mặt.
Mục Tuyết một người thoải mái đi dạo trên đường cái không mục đích, đi đến Thiên Hương lâu. Nhớ tới Triển Sơ Vân, liền nghĩ đi xem hắn có ở đây hay không, vừa lên lâu quả nhiên thấy Triển Sơ Vân một mình uống trà.

Thứ Ba, 30 tháng 7, 2013

Si Tâm Vương Phi_Diệp Tích (Chương 12: Dạo chơi ngoại thành)


* dạo chơi ở vùng ngoại ô; đi chơi vùng ngoại ô
Ăn xong điểm tâm, Quý Phong Chử dặn dò một số việc cho Hoàng Bộ, sau đó liền đi đến Hàng Tuyết các (Quý Phong Chử biết Mục Tuyết không thích mưa, liền đem tên Thính Vũ hiên đổi thành Hàng Tuyết các)
“Rời giường!” Quý Phong Chử hướng Mục Tuyết còn đang ngủ hô to.
“Ngươi sáng sớm muốn làm gì?” Mục Tuyết một bộ dáng chưa tỉnh ngủ.
“Nhanh lên, đi rửa mặt, ăn điểm tâm”. Quý Phong Chử thúc giục nói.
“Ngươi rốt cuộc làm gì?” Mục Tuyết bất mãn nhìn Quý Phong Chử.

Thứ Bảy, 27 tháng 7, 2013

Mỗi người đều có một miệng vết thương, hoặc sâu hoặc cạn....


Mỗi người đều có một cái góc chết, chính mình đi không được, người khác cũng không xông vào được, ta đem nơi sâu lắng nhất  bí mật đặt ở đó. Ngươi không hiểu ta, ta không trách ngươi. Mỗi người đều có một miệng vết thương, hoặc sâu hoặc cạn....
___ST___

Sưu Tầm


Một đóa hoa nhỏ đủ mọi màu sắc, thanh thuần giống cô con gái rượu, trong thanh nhã lộ ra mùi thơm ngát; lại giống nữ tử thản nhiên trong thơ cổ, quyết rũ mà thanh u

Sưu Tầm


Chúng ta buông tôn nghiêm, buông cá tính, buông cố chấp, đều chính là bởi vì không bỏ xuống được một người
___ST___

Si Tâm Vương Phi_Diệp Tích (Chương 11: Thương Tiếc)


Mấy ngày nay Mục Tuyết thật là nhàm chán, Quý Phong Chử muốn nàng đi ra ngoài ngược lại nàng thì không nghĩ đi ra ngoài. Mỗi ngày dạo chơi trên đường phố, đi dạo vài ngày cũng không còn hứng thú.

Thứ Tư, 24 tháng 7, 2013

Si Tâm Vương Phi_Diệp Tích (Chương 10: Trả Thù)


“Mục Tuyết, ngươi đi ra cho ta” Quý Phong Chử đứng ở cửa lớn tiếng quát.
Nghe thấy thanh âm Quý Phong Chử, Mục Tuyết không khỏi rùng mình một cái, hắn sẽ không phải bởi vì một cước kia của mình ngày hôm qua đến trả thù đi! Vân Châu cũng lo lắng nhìn Mục Tuyết nói: “Tiểu thư, Vương gia sẽ không la biết ngày hôm qua chúng ta trộm chuồn ra, đi tới tìm chúng ta tính sổ chứ!”

Thứ Hai, 22 tháng 7, 2013

Si Tâm Vương Phi_Diệp Tích (Chương 9: Trêu Chọc)




Ở trên núi ngây người mấy ngày nay nhưng làm Mục Tuyết đem buồn bực xóa hết, sáng sớm ngày hôm sau liền lôi kéo Vân Châu phải đi ra ngoài. Lại bị thị vệ ngăn cản, nói không có mệnh lệnh của Vương gia nàng không thể đi ra ngoài, nàng hiện tại xem như biết cái gì kêu là qua cầu rút ván. Nàng nếu không để cho Quý Phong Chử biết tay một chút nàng sẽ không họ Mục.

Thứ Bảy, 20 tháng 7, 2013

Si Tâm Vương Phi_Diệp Tích (Chương 8: Cảm xúc lẫn lộn)



Lúc sáng sớm khi núi rừng tắm trong ánh mặt trời, núi Minh Nguyệt càng hiện ra vẻ tuyệt đẹp, phóng tầm mắt nhìn là rừng rậm nguyên thủy xanh biếc uốn lượn vô tận, cây thông dày đặt như một cái ô lớn ngày xanh, cành cây chồng chất, chỉ để lộ ở dưới một cái bóng nhỏ nhiều điểm loang lỗ, cưỡi ngựa đi qua trong rừng, chỉ nghe thấy tiếng nước chảy bắn tung tóe khắp nới ở trên tảng đá khi chân ngựa rời  khỏi, rừng rậm tăng thêm vắng vẻ. Tại đây, khu rừng nắm ở sâu bên trong, ngay cả chim tước cũng ít bay tới, chỉ ngẫu nhiên có thể nghe được xa xa vài tiếng chim hót. Tuy rằng rừng rậm che đi ánh mặt trời xán lạn cao xa, nhưng nhìn nắng sớm xuyên thấu qua khe hở của cây rừng chiếu vào cũng có một loại ý nhị.

Thứ Sáu, 19 tháng 7, 2013

Si Tâm Vương Phi_Diệp Tích (Chương 7: Điều Trị)



Mục Tuyết ở Thính Vũ Hiên càng nghĩ càng thấy không hợp lý: nàng vừa mới rõ ràng____, không được_____nàng muốn hỏi rõ ràng. Mục Tuyết đứng dậy trực tiếp nhắm phía thư phòng (bởi vì hành động không tiện, Quý Phong Chử trừ bỏ thỉnh thoảng vào Hoàng cung, ngoài ra phần lớn thời gian đều ở trong thư phòng). Ở ngoài thư phòng Mục Tuyết bị thị vệ ngăn cản, Mục Tuyết không quan tâm hình tượng của mình đứng ở cửa hô to:

Thứ Tư, 17 tháng 7, 2013

Si Tâm Vương Phi_Diệp Tích (Chượng 6: Ra Phủ)




Ngày thứ hai sau khi thành thân, Mục Tuyết mới nhìn rõ cả Vương phủ < Hoàng cung xa hoa như thế là dĩ nhiên > vốn tưởng rằng đệ nhất sơn trang của Triển Sơ Vân đã đủ lớn, nhưng Tĩnh Vương phủ này cùng đệ nhất sơn trang so sánh nàng liền biết cái gì sơn ngoại hữu sơn, thiên ngoại hữu
thiên (ý nói không có việc gì là hoàn hảo, cái này mình cho là tốt nhưng còn có cái khác tốt hơn). Mấy ngày nay, nàng không có gì làm, liền vội vàng đi tham quan Tĩnh Vương phủ.

Thứ Hai, 15 tháng 7, 2013

Si Tâm Vương Phi_Diệp Tích (Chương 5: Tân Hôn)



Trong nháy mắt ngày đại hôn đã đến, cả Vương phủ đều giăng đèn kết hoa, đắm chìm trong một mảnh vui sướng.
Nhất bái thiên địa___nhị bái cao đường___phu thế giao bái _ đưa vào dộng phòng___
Mục Tuyết một thân hỉ phục, đầu đội mũ phượng, khuôn mặt

Thứ Bảy, 13 tháng 7, 2013

Si Tâm Vương Phi_Diệp Tích (Chương 4: Động Tình)






Địa phương náo nhiệt phồn hoa nhất Thương Nhĩ chính là phố Quan Nguyệt. Mục Tuyết đối với tất cả mọi thứ trên phố Quan Nguyệt đều hết sức tò mò, những thứ ở cổ đại chỉ là đã từng thấy trên TV, còn hàng thật giá thật nàng chưa từng thấy qua, đương nhiên nhìn rất đẹp, mấy thứ trước mắt này đều là báu vật cổ.

Thứ Sáu, 12 tháng 7, 2013

Si Tâm Vương Phi_Diệp Tích (Chương 3: Giao Ước)




Tướng phủ
“Mục Diệc Phàm, ngươi đi ra cho ta!” Mục Tuyết còn chưa vào cửa liền hô to.
“Há! Là Tuyết nha đầu đã trở lại!” Mục Diệc Phàm ngồi trên ghế cười tủm tỉm nói.

Thứ Ba, 9 tháng 7, 2013

Cuộc sống tất cả đều là không có lý do


Trong thế giới này đúng sai chẳng thể phân biệt được, có một loại "Tán dương" kêu cừu hận, có một loại"Hâm mộ" kêu ghen tị, có một loại"Bội phục" kêu nói xấu, còn có một loại"Chân lý" kêu nói hưu nói vượn!
(ST)

Thứ Bảy, 6 tháng 7, 2013

Si Tâm Vương Phi_Diệp Tích (Chương 2.2: Đi giang hồ - Hạ)





“ Sơ Vân, ngươi không có chuyện gì chứ?” Nói chuyện chính là một đạo nhân râu dài. Hắn là Vô Trần đạo trưởng, Triển Sơ Vân cùng hắn cũng vừa là thầy vừa là bạn.
“Yên tâm, ta không sao”

Thứ Năm, 27 tháng 6, 2013

Si Tâm Vương Phi_Diệp Tích (Chương 2.1: Đi giang hồ - Thượng)



Gió nhẹ hiu hiu, không khí trong lành, trên đường nhỏ uốn lượn giữa núi tản ra ánh sáng mặt trời rực rỡ hòa cùng hoa dại, chung quanh đếu tràn ngập hương vị hoa cúng ánh mặt trời.

Si Tâm Vương Phi_Diệp Tích (Chương 1: Thân Phận)



Nam Chiếu(1) thời Đường triều Trung Quốc chính là toàn bộ Vân Nam hiện nay, Quý Châu, Tứ Xuyên, Tây Tạng, Việt Nam, Miến Điện (Myanmar) phân biệt một lãnh thổ. Thời Đường vùng Tây Nhị Hà có 6 bộ lạc lớn, được xưng Lục Chiếu.

Si Tâm Vương Phi_Diệp Tích (Tiết tử)




“Đại mạc cô yên trực,trường hà lạc nhật viên” (1). Màn đêm buông xuống, trăng rằm treo cao ở chân trời kéo xuống một màu đỏ bi thảm, hờ hửng, mà nhìn chăm chú vào khung cảnh hoang vắng nơi này, mang theo vài phần lạnh nhạt cùng kiếm nén. Gió tây ( gió mùa thu ) gào thét làm cho cả sa mạc tràn ngập một cỗ hàn khí (không khí lạnh), nhưng mà đối với Mục Tuyết mà nói là mới mẻ kích thích.

Thứ Năm, 20 tháng 6, 2013

Si Tâm Vương Phi _ Diệp Tích ( Văn Án)



Ta xuyên qua ? Thế nhưng còn thấy một ‘ đồ cỗ ngàn năm ’ trong quan tài  đi ra. Hoàn hảo! Sợ bóng sợ gió một hồi! Vốn tưởng rằng chính mình chỉ là một khách qua đường, không nghĩ tới nhất định cũng trúng mục tiêu.

Vô tình chỉ trích cũng đổi lấy si mê, nghĩ đến thoát đi là có thể chấm dứt, nhưng nàng lại không biết trả giá chính là tình không thu về được. Vi tình nàng phải đi con đường nào?



Chủ Nhật, 16 tháng 6, 2013

Một số người, một khi gặp, liền liếc mắt một cái vạn năm; tâm động một chút, một khi bắt đầu, liền nước đổ khó hốt.


Một số người, một khi gặp, liền liếc mắt một cái vạn năm; tâm động một chút, một khi bắt đầu, liền nước đổ khó hốt.


Tưởng Niệm _ Trương Tiểu Nhàn


Chúng ta không thể không lớn lên, tựa như chúng ta không thể không già đi, không ai có thể dừng lại. Trưởng thành, thay đổi, theo đuổi gì đó cũng không giống nhau, lại sẽ yêu người khác, vấn đề là, có một ngày, chúng ta nguyện ý vì ai dừng bước lại ?
< Trương Tiểu Nhàn >



Có người bạn nhìn cả đời, lại xem nhẹ cả đời.
Có người bạn chỉ liếc mắt một cái, lại ảnh hưởng cả đời.
Rất nhiều thời điểm, người đó yêu bạn, đáng tiếc bạn không thương người đó.
Rất nhiều thời điểm, bạn yêu người đó, cố tình người đó không thương bạn.
Rất nhiều thời điểm, hai người yêu nhau, nhưng không cách nào cùng một chỗ.
Rất nhiều thời điểm, biết chắc phải rời khỏi, nhưng không cách nào bỏ xuống.
Tình yêu cần phải 90 độ, nhưng xoay người chỉ cần 180 độ.
Không cần có ý đồ chen vào cuộc sống của người đó, như vậy bạn trở nên càng thêm thấp kém.







Có một loại ánh mắt, thẳng đến khi chia tay , mới biết được là quyến luyến; có một loại cảm giác, thẳng đến khi ly biệt , mới hiểu được là đau lòng; có một loại tâm tình, thẳng đến khi khó ngủ, mới phát hiện là tương tư; có một loại duyên phận, thẳng đến khi mộng tỉnh , mới rõ ràng là vĩnh hằng. Có một loại ánh mắt, khi quen biết lẫn nhau , chỉ biết có một ngày lại quyến luyến; có một loại cảm giác, khi chưa từng ly biệt , liền hiểu được có một ngày sẽ đau lòng.

Tôi đã nhìn thấy hàng triệu người, như mái tóc của bạn, giống như đôi mắt của bạn, nhưng không giống như khuôn mặt của bạn. . .

(Truyện ngắn_Sưu Tầm) Câu Chuyện Mùa Hè 4_End



TV ở phòng khách phát lại chương trình < Giọng hát hay Trung Quốc >,  Lí Đại Mạt cất lên giọng hát có chút tang thương: không có một chút phòng bị, cũng không có một tia băn khoăn, người cứ như vậy xuất hiện trong thế giới của tôi, gây cho tôi kinh ngạc, tình không tự mình…
Ở phòng bếp, tử sa* trong nồi “ùng ục ùng ục” bốc hơi nóng, Mễ Khả một bên hát khẽ theo ca khúc trên TV một bên nhấc cái nồi lên “oa thơm quá”.
…bạn tồn tại sâu trong tâm trí của tôi, giấc mơ của tôi,trái tim của tôi, tiếng ca của tôi.

Thứ Ba, 11 tháng 6, 2013

Cả đời này, chỉ nguyện cho ngươi đi vào



Khi đêm tối dần trở nên lạnh
Ta còn ở đèn đường, tìm kiếm thân ảnh của ngươi
Một ngày, hai ngày, ba ngày
Cho đến khi mùa thu chậm rãi đi xa
Khi nắng chiều chậm rãi bao phủ
Ta còn ở bờ biển, tìm kiếm dấu chân ngươi lưu lại
Một bước, hai bước, ba bước
Cho đến khi chỉ còn hơi thở xa lạ của gió biển
Khi đông tuyết lặng lẽ tiến đến
Ta còn mặc chiếc áo gió đi dạo ăn vặt trên phố
Một cái, hai cái, ba cái
Cho đến khi đem mỗi một món ăn vặt đều nếm hết
Khi cuồng phong liên tiếp kéo tới
Ta còn ngồi ở ghế dài công viên chờ tương lai
Một năm, hai năm, ba năm
Cho đến khi vô lực đi đến nơi hẹn
Ngươi không có cho ta cả đời đau lòng
Ta là một người đau khổ chờ cả đời
Chỉ vì ta tình nguyện cả đời này cho người đi vào
Mà ngươi khước từ không hiểu luôn luôn u mê